Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 526: Bình Yên Nơi Hiện Tại: Sự Chu Đáo Của Huy

Bên bờ sông cũ, tiếng nước chảy rì rào như một bản nhạc ru êm đềm, chứng kiến khoảnh khắc này. Nó không còn là nơi của những nỗi nhớ day dứt, của những “nếu như ngày đó” không thành hiện thực. Mà giờ đây, nó là chứng nhân cho một khởi đầu mới, một “bến đỗ” mà Lê An đã tự mình lựa chọn. Cô đã chấp nhận bỏ lại sau lưng những hoài niệm về một “mối tình chậm một nhịp”, để vững bước trên con đường hạnh phúc mà cô đã tìm thấy. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, như một lời chúc phúc thầm lặng cho tương lai của Lê An và Huy, một tương lai không còn chỗ cho những “khoảng cách vô hình” mà chỉ có sự hiện hữu, vững chắc của tình yêu và sự thấu hiểu.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng như tơ lụa rọi qua khung cửa sổ phòng Lê An, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Không khí trong nhà thoang thoảng mùi hương trà mới pha và mùi thức ăn mẹ Tư vừa nấu còn vương nhẹ, một mùi hương quen thuộc, ấm cúng của những buổi sáng bình yên. Lê An khẽ cựa mình trên giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông và hơi ấm còn vương lại từ giấc ngủ. Cô mở mắt, một ngày mới lại bắt đầu, không có sự nặng nề hay những suy nghĩ rối ren của đêm qua. Ký ức về cuộc trò chuyện với Huy dưới ánh trăng vẫn còn rõ nét, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm và bình yên lạ thường.

Khi Lê An bước xuống khỏi phòng, tiếng lạch cạch nhẹ nhàng từ phía ban công tầng một vọng lên. Cô tò mò bước chậm rãi đến gần, rồi khẽ dừng lại ở ngưỡng cửa phòng khách. Qua khung cửa kính, cô thấy Nguyễn Hoàng Huy đang cùng mẹ Tư sắp xếp lại những chậu lan Hồ Điệp. Anh mặc một chiếc áo phông giản dị, tay áo xắn cao, để lộ bắp tay săn chắc. Gương mặt anh tập trung, đôi mắt chăm chú nhìn vào từng cành lan mảnh mai. Mẹ Tư đứng bên cạnh, vừa chỉ dẫn vừa cười nói vui vẻ.

“Con thấy chậu lan này nên để ở đây đón nắng sẽ tốt hơn, bác ạ,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, rành mạch. Anh nhẹ nhàng di chuyển chậu lan tím thẫm, đặt nó vào vị trí đón được nhiều ánh nắng ban mai hơn nhưng vẫn tránh được cái nắng gắt buổi trưa. Bàn tay anh thoăn thoắt, cẩn thận đến từng milimet, như sợ làm tổn thương những cánh hoa mỏng manh. “Lan cần nắng nhưng không chịu được nắng trực tiếp quá lâu, đặc biệt là vào mùa này.” Anh còn kiên nhẫn dùng một chiếc que nhỏ để cố định lại một cành lan bị cong, động tác của anh chậm rãi, tỉ mỉ, không hề tỏ vẻ vội vã hay khó chịu. Lê An đứng đó, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Cô thấy mẹ Tư gật gù hài lòng, trên môi nở nụ cười mãn nguyện. Tiếng chim hót ríu rít từ khu vườn nhỏ như cùng hòa điệu với không khí yên bình, giản dị này. Mùi đất ẩm và hương hoa lan thoang thoảng bay vào, mang theo sự tươi mát của buổi sớm.

Một lát sau, mẹ Tư bước vào nhà lấy ấm trà. Lê An lúc này mới khẽ bước ra. “Anh đến sớm vậy sao?” cô hỏi, giọng nhẹ nhàng, pha chút ngạc nhiên.

Huy quay lại, nụ cười tươi tắn xuất hiện trên gương mặt anh. “À, An. Anh vừa qua đây tiện giúp bác Tư một tay. Thấy mấy chậu lan bác bảo đang cần sắp xếp lại.” Anh nói, rồi khẽ lau bàn tay dính chút đất vào ống quần, một hành động tự nhiên không chút khách sáo. “Em dậy rồi à? Anh đang định vào pha giúp em cốc trà đây.”

Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và ấm áp. “Không sao, em tự pha được mà. Anh cứ làm nốt đi.” Cô bước đến, tự tay rót hai cốc trà nóng hổi, hương trà dịu nhẹ lan tỏa, xua đi cái se lạnh còn vương của buổi sáng. Cô đặt một cốc xuống bàn nhỏ cạnh chỗ Huy đang loay hoay với mấy cành lan cuối cùng, rồi khẽ chạm vào vai anh. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua lớp vải áo, một sự kết nối nhẹ nhàng không lời. Huy khẽ quay đầu lại, ánh mắt anh chạm ánh mắt cô, rồi anh mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và thấu hiểu. “Em có vẻ đã ngủ ngon hơn rồi nhỉ?” anh hỏi, giọng nói đầy quan tâm.

Lê An khẽ gật đầu, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. “Ừm… cảm ơn anh.” Cô không nói nhiều, nhưng cái ‘cảm ơn’ ấy chất chứa rất nhiều điều. Cảm ơn anh vì đã ở đây, cảm ơn anh vì sự chu đáo, cảm ơn anh vì đã mang lại sự bình yên mà cô vẫn hằng tìm kiếm. Trước đây, cô vẫn luôn mơ về một tình yêu cuồng nhiệt, một người đàn ông dám nói dám làm, nhưng rồi “những lời nói không thành” và “khoảng cách vô hình” đã khiến cô nhận ra rằng, sự hiện hữu, sự quan tâm chân thành và những hành động giản dị nhưng đầy ý nghĩa lại đáng giá hơn vạn lời hứa hẹn. Huy không phải là người đàn ông của những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn kịch tính, nhưng anh là người đàn ông của hành động, của sự hiện diện. Anh luôn ở đó, không cần cô phải ngỏ lời, không cần cô phải chờ đợi. Điều đó khiến cô cảm thấy an toàn một cách lạ lùng. Cô khẽ hớp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Sự an yên này không phải là một giấc mơ, mà là một thực tại hữu hình, vững chắc.

Mẹ Tư từ trong nhà bước ra, thấy cảnh hai đứa trẻ đang pha trà và chăm sóc cây, bà không khỏi mỉm cười mãn nguyện. “Thằng Huy nó khéo tay lắm đó con An. Từ nhỏ đã hay giúp bố mẹ làm việc nhà, cái gì cũng biết làm.” Bà nói với giọng đầy tự hào, như thể Huy là con trai của mình. Lê An nhìn Huy, anh chỉ khẽ cười, có vẻ hơi ngượng ngùng khi được mẹ Tư khen. Cô chợt nhớ lại những buổi sáng xưa kia, khi cô và Trần Hạo còn bé, cũng thường hay chạy nhảy quanh khu vườn này. Nhưng những ký ức ấy giờ đã trở nên thật mờ nhạt, như những bức ảnh cũ bị phai màu theo thời gian. Sự hiện diện của Huy, với những hành động cụ thể và chân thành, đã lấp đầy những khoảng trống mà trước đây cô vẫn vô thức để lại cho những hoài niệm. Cô nhận ra rằng, dù “nếu như ngày đó” có khác đi, có lẽ cô cũng sẽ không tìm thấy được sự bình yên trọn vẹn như lúc này. Bởi vì bình yên không đến từ sự kịch tính của tình yêu, mà đến từ sự ổn định, từ những hành động chu đáo và sự thấu hiểu không lời.

***

Chiều tà, ánh nắng vàng óng như mật ong trải dài trên thảm cỏ xanh mướt của công viên thị trấn. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và hương cỏ cây xanh tươi, thoang thoảng đâu đó là mùi hoa sữa dịu ngọt đã bắt đầu nở rộ. Lê An và Huy sánh bước bên nhau trên con đường lát đá quen thuộc. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con đang chơi cầu trượt từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và bình yên. Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, cô không còn cảm thấy những áp lực vô hình từ gia đình như tối qua nữa. Thay vào đó là cảm giác thư thái, nhẹ nhõm khi được ở bên Huy, được tận hưởng những khoảnh khắc giản dị này.

Họ vừa đi vừa trò chuyện. Huy kể cho cô nghe về những dự định công việc, về những cuốn sách anh vừa đọc, còn Lê An chia sẻ về những câu chuyện ở trường, về những học sinh mà cô yêu quý. Giọng nói của Huy trầm ấm, rành mạch, đôi khi xen lẫn những câu hỏi nhẹ nhàng để cô thoải mái chia sẻ. Anh không bao giờ cắt ngang lời cô, luôn lắng nghe một cách chân thành, đôi mắt anh ánh lên sự quan tâm sâu sắc. Đó không phải là sự tò mò, mà là sự thấu hiểu, muốn tìm hiểu sâu hơn về thế giới nội tâm của cô. Lê An cảm thấy mình được trân trọng, được lắng nghe.

Khi họ đi ngang qua một góc công viên, nơi có một bà cụ bán nước mía quen thuộc, một sự cố nhỏ bất ngờ xảy ra. Một nhóm trẻ con đang mải mê đuổi bắt nhau, không may va phải chiếc xe nước mía của bà cụ. Tiếng loảng xoảng vang lên, những chiếc cốc nhựa và đá vụn lăn lóc trên mặt đất, nước mía đổ lênh láng. Bà cụ vội vàng ôm lấy thành xe, gương mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ hoảng hốt. Lũ trẻ đứng đơ người, đôi mắt mở to vì sợ hãi.

Không một giây do dự, Huy lập tức bước nhanh đến. “Không sao đâu bà, để con giúp bà nhặt lên,” anh nói, giọng anh trầm ấm và trấn an, xua đi nỗi sợ hãi đang bao trùm bà cụ. Anh không hề tỏ vẻ khó chịu hay bực bội, dù quần áo anh có thể bị dính bẩn. Anh cúi người xuống, bắt đầu nhặt từng chiếc cốc nhựa, gom những viên đá tan chảy và lau dọn vết đường trên mặt đất. Tay anh thoăn thoắt, động tác nhanh nhẹn nhưng vẫn rất cẩn thận.

Lê An lặng lẽ đứng bên cạnh, cô nhanh chóng lấy chiếc khăn giấy trong túi ra đưa cho anh. “Anh lau tay đi,” cô nói khẽ, ánh mắt cô dõi theo từng cử chỉ của anh. Cảm giác từ bàn tay Huy khi anh nhận chiếc khăn giấy từ cô truyền đến một sự ấm áp lạ thường, không chỉ vì nhiệt độ cơ thể, mà còn vì sự kết nối không lời giữa hai người.

Lũ trẻ vẫn còn đứng đó, ngơ ngác và sợ hãi. Huy quay sang chúng, gương mặt anh dịu dàng, không một chút trách móc. “Các cháu lần sau cẩn thận hơn nhé,” anh nói, giọng anh không hề gay gắt, chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng. “Làm đổ đồ của bà, bà sẽ buồn đấy.” Anh còn quay sang nói với bà cụ: “Bà ơi, để con mua cho bà mấy cốc nước mía, coi như bù lại chỗ bị đổ nhé.”

Bà cụ nhìn Huy, đôi mắt bà rưng rưng. “Ôi trời ơi, may quá có cháu giúp. Bà cảm ơn cháu nhiều lắm.” Bà liên tục nói lời cảm ơn, tay run run vuốt vạt áo.

Huy mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp. “Đó là việc nên làm mà, An,” anh nói với Lê An, như trả lời câu hỏi còn ẩn trong ánh mắt cô. Anh không hề kể công hay tỏ vẻ ta đây. Đối với anh, đó chỉ là một hành động tự nhiên, xuất phát từ lòng tốt và sự chu đáo vốn có. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Huy còn giúp bà cụ đẩy chiếc xe nước mía vào chỗ râm mát hơn, tránh ánh nắng chiều gay gắt có thể làm đá tan nhanh hơn. Anh kiên nhẫn đến mức khiến Lê An không khỏi kinh ngạc.

Lê An đứng đó, nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra một điều gì đó sâu sắc hơn về Huy. Anh không chỉ là một người đàn ông thành đạt, ổn định về tài chính, mà anh còn là một người đàn ông tử tế, kiên nhẫn và đầy lòng trắc ẩn. Lòng tốt của anh không phải là sự phô trương, mà là một phần bản chất, một điều tự nhiên như hơi thở. Những hành động nhỏ nhặt, không đáng kể ấy lại có sức mạnh lớn lao trong việc xây dựng niềm tin và sự an tâm trong lòng cô. Cô chợt nghĩ đến Trần Hạo, đến những ký ức xa xăm về một người con trai chỉ biết đứng nhìn từ xa, hoặc chỉ quan tâm một cách thầm lặng, không dám bày tỏ. “Nếu như ngày đó,” Trần Hạo có thể hành động dứt khoát hơn, chủ động hơn, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng rồi cô lắc đầu nhẹ. Quá khứ đã là quá khứ. Những “lời nói không thành” và “khoảng cách vô hình” đã định hình nên số phận của họ.

Giờ đây, trước mắt cô là Huy, một người đàn ông sẵn sàng xắn tay áo giúp đỡ người xa lạ, sẵn sàng cúi mình nhặt những mảnh vỡ, sẵn sàng trấn an những tâm hồn đang sợ hãi. Anh không chỉ nói, anh còn làm. Anh không chỉ hứa hẹn, anh còn hiện di��n. Sự chân thành và kiên nhẫn của anh giống như dòng nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn cô, xua tan đi những hạt bụi ưu tư còn vương lại từ quá khứ. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc dâng tràn trong lòng. Đây không phải là tình yêu sét đánh hay sự lãng mạn cuồng nhiệt như cô từng mơ, mà là một thứ tình cảm vững vàng, đáng tin cậy, giống như một cây cổ thụ vững chãi giữa bão tố cuộc đời. Và cô, một cô gái từng mệt mỏi vì chờ đợi và mơ mộng, giờ đây đã tìm thấy “bến đỗ” của riêng mình, một nơi không mộng mị nhưng đầy ắp sự bình yên và an toàn.

***

Tối muộn, sau khi Huy đưa Lê An về và chia tay ở cổng, Lê An bước vào nhà, cảm nhận sự yên tĩnh bao trùm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ hắt ra, mang lại sự thư thái và ấm áp. Ngoài vườn, tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn nhỏ, tiếng gió xào xạc qua tán cây ngoài cửa sổ như một bản nhạc ru êm đềm, xoa dịu mọi ưu tư. Lê An không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng vàng hắt ra từ chiếc đèn ngủ mờ ảo dẫn lối cô đến bên cửa sổ. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành quen thuộc, nhìn ra bầu trời đêm tĩnh mịch, lòng cô như một mặt hồ lặng sóng.

Cô khẽ vuốt nhẹ bàn tay mình, rồi đặt tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập bình ổn của trái tim. Không còn những dằn vặt, không còn những câu hỏi “nếu như ngày đó” đầy tiếc nuối. Mọi thứ dường như đã tìm được vị trí của nó, như những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh đã hoàn thiện. Lê An hồi tưởng lại những khoảnh khắc trong ngày. Buổi sáng, khi cô thấy Huy kiên nhẫn sắp xếp chậu lan cùng mẹ Tư, từng động tác tỉ mỉ, chậm rãi, không chút phàn nàn. Rồi buổi chiều, cách anh không ngần ngại giúp đỡ bà cụ bán nước mía, sự tử tế và lòng trắc ẩn hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ. Anh không phải là người đàn ông của những lời hứa hẹn xa vời, mà là người của những hành động thiết thực, chân thành.

“Huy không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, nhưng anh ấy làm mọi thứ,” Lê An độc thoại nội tâm. Giọng cô nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm với chính mình trong không gian tĩnh lặng. “Anh ấy luôn ở đây, luôn hiện hữu.” Cô cảm nhận được sự vững chãi từ anh, một sự hiện diện không cần phải tìm kiếm, không cần phải chờ đợi. Đó là sự hiện hữu mà cô từng khao khát từ một người khác, nhưng đã không bao giờ nhận được. “Khoảng cách vô hình” ngày nào đã ngăn cách cô với người cũ, nhưng giờ đây, với Huy, khoảng cách ấy dường như chưa bao giờ tồn tại. Anh đã tự mình lấp đầy nó bằng sự quan tâm, sự thấu hiểu và sự chu đáo không ngừng nghỉ.

Sự bình yên này, Lê An tự hỏi, mình đã chờ đợi bao lâu rồi? Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là những điều lớn lao, phải là những cảm xúc mãnh liệt, cháy bỏng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra hạnh phúc lại đến từ những điều giản dị nhất: một buổi sáng ấm cúng bên người thân, một buổi chiều dạo chơi trong công viên với một người bạn đồng hành đáng tin cậy, một tối về nhà với trái tim nhẹ nhõm và an tâm. Không có những giấc mơ hão huyền, không có những kỳ vọng không thực tế. Chỉ có sự hiện hữu, sự thấu hiểu và sự tôn trọng lẫn nhau.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi gió đêm thoảng qua, mang theo chút hương hoa sữa dịu nhẹ từ bên ngoài. Trong tâm trí cô, hình ảnh của Trần Hạo đã trở nên thật mờ nhạt, như một bức tranh cũ đã bị thời gian làm phai màu. Không còn nỗi đau nhói, không còn sự day dứt. Chỉ còn là một ký ức xa xăm, một phần của tuổi trẻ đã qua đi. Cô đã từng dành quá nhiều thời gian để níu giữ những “nếu như ngày đó,” nhưng giờ đây, những “nếu như” ấy đã không còn khả năng làm lay động trái tim cô nữa. Cô đã học được cách buông bỏ, học được cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng có thể đến đúng lúc, và rằng có những “mối tình chậm một nhịp” sẽ mãi mãi chỉ là hoài niệm.

“Không mộng mị, nhưng vững vàng và đáng tin cậy hơn bất kỳ giấc mơ nào,” cô lại thì thầm, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm. Nụ cười ấy không phải là sự từ bỏ, mà là sự chấp nhận, sự bình yên và một niềm hạnh phúc lặng lẽ. Cô đã tìm thấy “bến đỗ” của cuộc đời mình, một bến đỗ không hào nhoáng, không kịch tính, nhưng đầy ắp sự an toàn, sự thấu hiểu và tình yêu thương chân thành.

Lê An khẽ mở mắt, ánh mắt bình yên nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Cô cảm thấy hoàn toàn an tâm và sẵn sàng cho tương lai với Huy. Không còn bất kỳ sự lưỡng lự nào. Trái tim cô, sau bao nhiêu năm tìm kiếm và chờ đợi, giờ đây đã thực sự tìm thấy nơi thuộc về mình. Một tương lai không còn chỗ cho “khoảng cách vô hình” hay những “lời nói không thành,” mà chỉ có sự hiện hữu, sự sẻ chia và một niềm tin vững chắc vào hạnh phúc bình dị mà cô đang nắm giữ.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free