Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 525: Lời Hối Thúc Từ Bến Đỗ: Gia Đình Kêu Gọi Tương Lai

Đêm đã khuya, nhưng căn phòng khách vẫn ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc bên ngoài, như một lời thì thầm của thiên nhiên, nhưng bên trong, không khí lại lắng đọng một cách lạ thường. Bà Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, ánh mắt bà ngấn lệ nhưng không phải vì buồn, mà là vì hạnh phúc và sự thấu hiểu sâu sắc. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, đã thấy con gái mình trải qua những rung động đầu đời, những nỗi buồn không tên và cả sự hụt hẫng khi “lời nói không thành” đã để lại một “khoảng cách vô hình” giữa cô và mối tình thanh mai trúc mã. Bà hiểu hơn ai hết những gì Lê An đã phải trải qua để có thể đi đến quyết định này.

Bà không hỏi về quá khứ, không nhắc đến Trần Hạo, bởi vì bà biết, nhắc lại chỉ làm thêm day dứt. Bà chỉ tập trung vào hiện tại, vào hạnh phúc mà Lê An đang cảm nhận được. Sự trưởng thành của con gái, sự kiên định trong ánh mắt ấy, đã khiến trái tim người mẹ hoàn toàn yên tâm.

Bà Tư khẽ đưa tay, xoa nhẹ mái tóc mềm của Lê An, động tác dịu dàng như vỗ về một đứa trẻ thơ. “Mẹ biết, con gái mẹ đã lớn rồi,” bà nói, giọng bà run run vì xúc động, nhưng vẫn đầy ấm áp. “Mẹ chỉ mong con được bình yên, được hạnh phúc. Cuộc đời này, không phải lúc nào tình yêu cũng phải là những câu chuyện cổ tích lãng mạn. Đôi khi, sự ổn định, sự an toàn, và một người thực sự ở bên con, lắng nghe con, che chở cho con, đó mới là điều quan trọng nhất.”

Bà khẽ thở dài một tiếng nhẹ nhõm, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ vọng xuống, như một lời chúc phúc linh thiêng cho quyết định của Lê An. “Nếu con đã tin tưởng, thì mẹ cũng tin tưởng con, An của mẹ. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.”

Bà Tư ôm con gái vào lòng, một cái ôm chặt, ấm áp, truyền tải tất cả tình yêu thương, sự ủng hộ và niềm tự hào của một người mẹ. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay mẹ, cảm nhận được nhịp đập của trái tim mẹ, và cô biết, mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Trong vòng tay ấy, mọi gánh nặng, mọi nỗi lo âu đều tan biến, chỉ còn lại sự bình yên vẹn nguyên.

“Gia đình bên ấy cũng quý con lắm,” bà Tư khẽ thì thầm vào tai con gái, giọng bà chứa đựng chút vui vẻ. “Mẹ thấy bà Hiền, ông Phúc nhà anh Huy là những người rất tốt bụng, lại thương con như con gái ruột. Mỗi lần gặp mẹ, họ đều hỏi han con chu đáo, khen con hiền lành, đảm đang. Chắc là họ cũng mong tin vui sớm đấy con ạ.”

Lời nói của bà Tư như một lời khẳng định, một sự đồng thuận không chỉ từ phía mẹ mà còn từ cả hai gia đình. Nó là sự chuẩn bị tinh thần cho một bước ngoặt mới, một tương lai mà Lê An đã sẵn sàng đón nhận. Không còn sự e dè, không còn sự chờ đợi mỏi mòn, cũng không còn những “chậm một nhịp” đáng tiếc. Thay vào đó là một sự chủ động, một sự lựa chọn có ý thức về hạnh phúc của chính mình.

Lê An khẽ gật đầu, vùi mặt vào vai mẹ. Nước mắt cô trào ra, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hạnh phúc. “Con cảm ơn mẹ,” cô nói khẽ, giọng nghẹn ngào. “Con biết mẹ luôn thương con nhất.”

Bà Tư mỉm cười, vỗ nhẹ vào lưng con gái. “Mẹ mừng cho con, An của mẹ. Cuộc đời này còn dài lắm, con ạ. Điều quan trọng nhất là mình phải biết nắm giữ hạnh phúc khi nó đến, và biết trân trọng những gì mình đang có.”

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy mình thật sự đã tìm thấy bến đỗ. Không phải là bến đỗ của những giấc mơ hoang đường thuở thiếu nữ, mà là bến đỗ của lý trí, của sự bình yên và an toàn. Cô đã chọn con đường này, và cô tin tưởng vào nó. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm, soi sáng cả một góc thị trấn nhỏ. Lê An biết, một chương mới của cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để viết nó bằng tất cả sự chân thành và niềm hy vọng của mình. Cô đã dứt khoát buông bỏ quá khứ để đón nhận một tương lai mà cô tin tưởng, một tương lai không có chỗ cho những “nếu như ngày đó” hay “khoảng cách vô hình” mà chỉ có sự hiện hữu, vững chắc của một tình yêu bình dị nhưng chân thành.

***

Buổi tối cuối tuần ở nhà Lê An luôn ấm cúng và đầy ắp tiếng cười. Căn nhà gỗ ba gian với mái ngói đỏ thẫm, qua bao thăng trầm của thời gian, vẫn giữ được nét kiến trúc đặc trưng của vùng quê Bắc Bộ. Mùi hương của cơm canh mẹ Tư nấu, mùi nước mắm cốt pha chua ngọt, mùi gừng xả thoang thoảng từ món cá kho tộ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thuộc, đậm đà tình quê. Hôm nay, không khí càng thêm phần rộn ràng bởi sự có mặt của Nguyễn Hoàng Huy, và đặc biệt là dì Phan Thị Sáu cùng bà Mai – người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, thường mặc áo bà ba. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo giữa nhà hắt xuống mâm cơm, làm cho những gương mặt ai nấy đều trở nên hồng hào, rạng rỡ.

Cha Lê Văn Năm, với mái tóc muối tiêu và nụ cười hiền lành, đang rót rượu gạo ra những chiếc chén nhỏ. Ông khẽ nâng chén, nhìn quanh một lượt rồi dừng lại ở Huy, ánh mắt đầy vẻ hài lòng. Huy, với dáng vẻ cao ráo, gương mặt sáng sủa và nụ cười chân thành, đã sớm chiếm được cảm tình của cả gia đình Lê An. Anh không chỉ nói chuyện rành mạch, rõ ràng mà còn rất chủ động giúp đỡ, từ việc bưng bê chén đĩa đến việc bóc vỏ trái cây mời mọi người. Hôm nay, anh đang cẩn thận bóc từng múi bưởi da xanh mọng nước, đặt vào đĩa rồi nhẹ nhàng đưa cho mẹ Tư, rồi đến dì Sáu và bà Mai.

“Huy nó hiền lành, chịu khó. Chú Năm với tôi mừng lắm khi thấy con bé An có người thương như vậy,” mẹ Tư nói, giọng bà đong đầy sự nhẹ nhõm và hạnh phúc. Bà nhìn Lê An bằng ánh mắt trìu mến, rồi lại quay sang Huy, gật đầu vẻ tán thưởng. Lê An ngồi cạnh Huy, đôi lúc khẽ chạm vào cánh tay anh khi anh bóc bưởi, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa. Cô mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. Mùi thơm ngát của bưởi quyện với mùi trà hoa nhài thoang thoảng, làm dịu đi cái nồng nàn của bữa ăn.

Dì Phan Thị Sáu, người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt tinh anh, vốn là người nhanh nhẹn và thẳng thắn, không bỏ lỡ cơ hội. Dì khẽ nhấp ngụm trà, rồi nhìn Lê An, ánh mắt đầy ẩn ý. “Đúng rồi đó An. Gái lớn gả chồng, trai lớn dựng vợ. Hai đứa bây cũng lớn rồi, tính toán đi là vừa. Chứ cứ để thế này, cả làng người ta lại sốt ruột thay.” Lời của dì Sáu không chỉ là lời thúc giục nhẹ nhàng mà còn mang theo một chút áp lực từ cộng đồng, từ những ánh mắt dõi theo của xóm làng. Lê An khẽ cúi đầu, má cô ửng hồng. Cô biết dì Sáu nói đúng, nhưng việc nghe những lời này trước mặt Huy vẫn khiến cô có chút ngượng ngùng.

Bà Mai, với nụ cười hiền hậu thường trực, cũng thêm vào: “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Bà Tư, ông Năm có cháu ngoại bế là vui rồi.” Bà Mai vừa nói vừa liếc nhìn Huy với vẻ mặt đầy thiện cảm. Bà cụ vốn là người thích chuyện vui của làng xóm, và câu chuyện tình yêu của Lê An với chàng trai thành phố như Huy là một đề tài thú vị để bà bàn tán với những người bạn già khác.

Huy nghe vậy, vẫn giữ nụ cười điềm đạm. Anh nhìn thẳng vào mắt cha Năm và mẹ Tư, rồi liếc qua Lê An, ánh mắt đầy kiên định. “Dạ, con cũng rất mong được chăm sóc cho An và gia đình mình ạ. Con hiểu tấm lòng của các cụ, các dì. Con sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của mọi người.” Giọng Huy nói chuyện rành mạch, rõ ràng, chứa đựng sự chân thành và quyết tâm. Anh nắm nhẹ bàn tay Lê An đang đặt trên đùi, một cử chỉ kín đáo nhưng đầy ý nghĩa. Lê An cảm nhận được sự vững chãi từ bàn tay anh, một sự trấn an nhẹ nhàng giữa những lời thúc giục đầy tình cảm từ gia đình. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt gặp ánh mắt Huy, và trong khoảnh khắc đó, cô thấy một tương lai rõ ràng hơn bao giờ hết. Mùi đất ẩm và hương hoa dạ lý hương từ ngoài vườn theo làn gió thoảng vào, mang theo chút se lạnh của đêm, nhưng trong căn nhà, không khí vẫn ngập tràn hơi ấm gia đình.

***

Khi bữa ăn đã tàn, tiếng chén đĩa lách cách nhẹ nhàng khi Lê An và mẹ Tư dọn dẹp, Huy cũng chủ động giúp đỡ rửa bát. Sau đó, mọi người quây quần lại bên bộ bàn ghế gỗ lim bóng loáng, nhâm nhi những tách trà nóng hổi. Dì Sáu và bà Mai vẫn còn nán lại, tiếp tục câu chuyện vui vẻ về cuộc sống làng xóm, về những mùa màng bội thu, về những đứa trẻ mới sinh. Tiếng cười nói rôm rả vẫn vang vọng, nhưng đâu đó, Lê An cảm nhận được một sự chuyển mình trong không khí.

Mẹ Tư, sau khi trao đổi vài câu chuyện phiếm với dì Sáu, khẽ quay sang Lê An, ánh mắt bà dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm túc. Bà đã hứa với con gái sẽ tin tưởng vào sự lựa chọn của cô, và giờ đây, với sự hiện diện của Huy cùng sự ủng hộ của mọi người, bà cảm thấy đã đến lúc cần phải nói rõ hơn. Bà đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý.

“An này, con với Huy cũng tìm hiểu nhau được một thời gian rồi,” mẹ Tư mở lời, giọng bà không còn vẻ vui đùa như lúc nãy mà trở nên trầm tĩnh hơn. Bà nhìn thẳng vào Lê An, rồi lại quay sang Huy, ánh mắt đầy sự kỳ vọng. “Ba mẹ thấy Huy là người đàn ông tốt, biết lo lắng. Con bé An nhà mình thì hiền lành, đảm đang. Giờ cũng đến lúc con cần có một bến đỗ vững chắc rồi.” Từng lời của mẹ Tư như những giọt nước nhỏ đều đặn, thấm dần vào tâm trí Lê An, mang theo sức nặng của sự mong mỏi, của cả một đời cha mẹ dành dụm cho con. Cô đã cảm nhận được điều này từ buổi tối hôm qua, nhưng khi nghe trực tiếp như vậy, cô vẫn không tránh khỏi một cảm giác bối rối.

Cha Năm, ngồi cạnh mẹ Tư, khẽ gật đầu đồng tình. Ông đặt tay lên vai Lê An, vỗ nhẹ. “Mẹ con nói đúng. Con gái ba cũng không còn nhỏ nữa. Ba mẹ cũng chỉ mong con yên bề gia thất, có một cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Nhìn thấy con được như vậy, ba mẹ mới thực sự an lòng.” Giọng cha Năm tuy vui vẻ thường ngày nhưng ẩn chứa sự chân thành, khiến Lê An cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Đó không phải là gánh nặng của sự ép buộc, mà là gánh nặng của tình yêu thương, của sự kỳ vọng mà cô muốn đáp lại.

Dì Phan Thị Sáu, như một người đại diện cho dư luận xóm làng, lập tức tiếp lời, giọng bà rõ ràng nhưng cũng đầy nhiệt tình. “Chính xác! Cưới hỏi là chuyện đại sự, nhưng cũng đừng để lâu quá mà lỡ dở. Tình duyên đôi khi cũng cần phải nắm bắt đúng lúc. Cả làng ai cũng mong tin vui của hai đứa đó! Mấy bà già hay ra chợ ngồi lê đôi mách cứ hỏi mãi, bảo sao An với Huy đẹp đôi thế mà chưa thấy động tĩnh gì. Thôi thì hai đứa cứ bàn tính đi, có gì cứ nói với người lớn, cả nhà mình ai cũng ủng hộ.” Lời của dì Sáu vừa là lời khuyên, vừa là lời thúc giục, lại vừa là một cách gián tiếp nhắc nhở về “sức ép” từ bên ngoài đối với đôi trẻ. Lê An lắng nghe, đôi mắt cô nhìn xuống tách trà đang bốc khói, lòng cô có chút xao động. Cô biết những lời này xuất phát từ tình thương, nhưng nó cũng khiến cô cảm thấy mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, như một dòng chảy xiết mà cô đang cố gắng giữ thăng bằng.

Dù trong lòng có chút bối rối, Lê An vẫn cảm thấy bình yên khi có Huy bên cạnh. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, một cử chỉ trấn an và hỗ trợ. Lê An khẽ siết nhẹ tay anh, như một lời cảm ơn. Cô ngước nhìn Huy, ánh mắt anh kiên định và đầy yêu thương, như muốn nói rằng anh sẽ luôn ở đây, cùng cô đối mặt với mọi thứ.

Sau những lời thúc giục từ gia đình, Huy hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. Anh nhìn cha Năm và mẹ Tư, rồi quay sang dì Sáu và bà Mai, giọng anh từ tốn nhưng rõ ràng. “Dạ, con xin cảm ơn tấm lòng của các bác, các dì. Con hiểu mọi người đều thương yêu và lo lắng cho An. Con và An đã tìm hiểu nhau một thời gian, và con thực sự muốn được ở bên An, chăm sóc cho An trọn đời. Con mong muốn được sớm về thưa chuyện với gia đình, để hai bên có thể bàn bạc về tương lai của chúng con.” Lời nói của Huy như một lời tuyên bố, không chỉ khẳng định tình cảm của anh mà còn thể hiện sự nghiêm túc và trách nhiệm. Nó như một làn gió mát xua tan đi sự căng thẳng nhẹ đang bao trùm không khí, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và vui mừng của mọi người. Mẹ Tư và cha Năm mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt họ không giấu nổi sự mãn nguyện.

Lê An nhìn Huy, lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp. Có chút xúc động, có chút nhẹ nhõm, và cả một chút ngạc nhiên. Anh đã nói ra những điều cô vẫn luôn chờ đợi, những điều mà cô biết là sẽ đến, nhưng khi nó thực sự xảy ra, cô vẫn không khỏi bàng hoàng. Bàn tay anh vẫn đang nắm chặt tay cô dưới gầm bàn, truyền cho cô sự ấm áp và sức mạnh. Cô biết, mình đã chọn đúng. Cuộc đời cô, sau bao nhiêu “chậm một nhịp” và “lời nói không thành”, cuối cùng cũng đang đi đúng hướng, về một “bến đỗ” bình yên và vững chãi. Mùi trà hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, nó mang theo một chút vị ngọt của hy vọng, của một tương lai đang dần hiện hữu.

***

Khi đồng hồ đã điểm gần mười giờ đêm, dì Sáu và bà Mai cũng đã xin phép ra về, mang theo những câu chuyện và nụ cười mãn nguyện. Căn nhà trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc bên ngoài và tiếng côn trùng đêm rả rích. Lê An và Huy, sau khi tiễn mọi người, quyết định đi dạo một vòng quanh công viên thị trấn, nơi có những gốc cây cổ thụ đã chứng kiến biết bao câu chuyện của người dân nơi đây. Đêm khuya, không khí trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn. Ánh trăng bạc treo lơ lửng trên bầu trời, soi sáng con đường lát gạch và mặt sông lấp lánh phía xa. Mùi hoa dạ lý hương từ những bụi cây ven đường lan tỏa trong không gian, mang theo một vẻ đẹp lãng mạn nhưng cũng đầy hoài niệm.

Họ tìm một chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng cổ thụ, tán lá rộng lớn như một mái che tự nhiên, bao bọc lấy họ. Lê An ngồi xuống, tựa lưng vào thành ghế lạnh lẽo, cô khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ. Dù cô biết gia đình yêu thương và chỉ muốn điều tốt đẹp cho mình, nhưng những lời thúc giục liên tiếp vẫn khiến cô cảm thấy một chút áp lực.

“Em biết ba mẹ thương em, lo cho em... nhưng tự nhiên hôm nay em thấy một gánh nặng,” Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm với chính mình. Cô ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, ánh mắt xa xăm. “Mọi thứ cứ như đã được định sẵn vậy, như một con đường mà em chỉ cần bước theo, không cần phải suy nghĩ nhiều.” Trong tâm trí cô, những hồi ức về “nếu như ngày đó” lại thoảng qua, về một thời tuổi trẻ đầy mộng mơ nhưng cũng đầy e dè, nơi “khoảng cách vô hình” đã khiến cô và Trần Hạo lỡ mất nhau. Giờ đây, con đường trước mắt dường như quá rõ ràng, quá bằng phẳng, đôi khi lại khiến cô cảm thấy có chút hụt hẫng, như thiếu đi sự kịch tính của những lựa chọn khó khăn.

Huy ngồi cạnh cô, anh đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh của Lê An, xoa nhẹ. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, như một điểm tựa không gì lay chuyển được. Anh hiểu những gì Lê An đang cảm nhận. Anh biết cô là người phụ nữ tinh tế, nhạy cảm, và những áp lực từ gia đình, dù xuất phát từ tình yêu thương, vẫn có thể khiến cô cảm thấy bối rối. Anh nhẹ nhàng ôm lấy Lê An, kéo cô tựa đầu vào vai mình. Mùi hương nam tính của anh, mùi của sự tin cậy và an toàn, bao trùm lấy cô.

“Anh hiểu mà, An,” Huy nói, giọng anh trầm ấm và trấn an. Anh khẽ vuốt mái tóc mềm của cô. “Anh biết em có những suy nghĩ riêng của mình. Nhưng dù có áp lực thế nào, quyết định cuối cùng vẫn là của em. Anh chỉ muốn em biết, anh luôn ở đây, chờ đợi và sẵn sàng cho một tương lai có em.” Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu mùi tóc cô. “Anh không muốn ép buộc em bất cứ điều gì. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng, anh rất mong muốn được xây dựng một gia đình với em, được cùng em đi hết quãng đời còn lại.” Lời nói của Huy không phải là lời thúc giục, mà là một lời khẳng định tình yêu và sự tôn trọng của anh dành cho cô. Anh muốn cô chủ động lựa chọn, nhưng cũng không ngần ngại bày tỏ mong muốn chân thành của mình.

Lê An khẽ nhích người, tựa sát hơn vào vai Huy. Cảm giác ấm áp từ anh lan tỏa khắp cơ thể, xua đi những ưu tư còn vương vấn trong lòng cô. Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt anh trong ánh trăng mờ. “Cảm ơn anh, Huy,” cô nói khẽ, giọng cô chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. “Em… em thực sự bình yên khi có anh bên cạnh. Cảm ơn anh vì đã luôn hiểu em, luôn tôn trọng em.” Giọt nước mắt khẽ lăn trên má cô, không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của niềm hạnh phúc bình dị mà cô đang nắm giữ.

Huy mỉm cười, nụ cười dịu dàng và đầy yêu thương. Anh khẽ hôn lên trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng như gió thoảng. Trong khoảnh khắc ấy, không cần bất kỳ lời hứa hẹn hoa mỹ nào, một lời hứa không thành văn đã được ngầm hiểu giữa hai người. Đó là lời hứa về một tương lai chung, một cuộc sống bình yên, nơi họ sẽ cùng nhau sẻ chia mọi vui buồn. Dù có những áp lực từ gia đình, từ xã hội, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là sự lựa chọn của trái tim cô, và trái tim cô giờ đây đã chọn Huy.

Bên bờ sông cũ, tiếng nước chảy rì rào như một bản nhạc ru êm đềm, chứng kiến khoảnh khắc này. Nó không còn là nơi của những nỗi nhớ day dứt, của những “nếu như ngày đó” không thành hiện thực. Mà giờ đây, nó là chứng nhân cho một khởi đầu mới, một “bến đỗ” mà Lê An đã tự mình lựa chọn. Cô đã chấp nhận bỏ lại sau lưng những hoài niệm về một “mối tình chậm một nhịp”, để vững bước trên con đường hạnh phúc mà cô đã tìm thấy. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, như một lời chúc phúc thầm lặng cho tương lai của Lê An và Huy, một tương lai không còn chỗ cho những “khoảng cách vô hình” mà chỉ có sự hiện hữu, vững chắc của tình yêu và sự thấu hiểu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free