Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 524: Bến Đỗ Của Lý Trí: Lời Tâm Sự Với Mẹ
Gió đêm lướt nhẹ qua những tán lá bàng cổ thụ, mang theo hơi ẩm từ dòng sông Hậu hiền hòa, chảy qua thị trấn nhỏ bé. Tiếng côn trùng rả rích như một bản hòa tấu bất tận của đồng quê, điểm xuyết thêm sự bình yên cho buổi tối muộn. Lê An khẽ mở cánh cổng gỗ đã bạc màu, tiếng kẽo kẹt quen thuộc như một lời chào đón dịu dàng. Cất chiếc túi xách gọn gàng lên móc treo cạnh cửa, cô chậm rãi bước vào nhà, hương cơm chiều thoang thoảng cùng mùi tinh dầu sả nhẹ nhàng mà mẹ cô vẫn thường xông phòng, vỗ về khứu giác, xua đi những bộn bề, lo toan của một ngày dài.
Căn nhà nhỏ ấm cúng hiện ra trước mắt, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ căn bếp hắt ra, nơi mẹ cô – bà Nguyễn Thị Tư – vẫn đang lúi húi dọn dẹp sau bữa cơm tối. Bóng lưng gầy gầy của mẹ, mái tóc điểm bạc được búi cao gọn gàng, toát lên một vẻ an yên, tảo tần mà Lê An đã quá đỗi quen thuộc. Mỗi lần trở về nhà, nhìn thấy hình ảnh ấy, trái tim cô lại như được tưới mát, những gợn sóng lăn tăn trong tâm hồn cũng tự khắc phẳng lặng. Mẹ cô, người phụ nữ đã dành cả cuộc đời mình để vun vén cho tổ ấm này, luôn là bến đỗ vững chãi nhất, là người hiểu cô hơn bất cứ ai trên đời.
“Con về rồi đấy à, An?” Bà Tư quay lại, nụ cười hiền hậu nở trên môi khi nhìn thấy con gái. Đôi mắt bà ánh lên sự yêu thương và mãn nguyện. “Ăn uống gì chưa con? Để mẹ hâm lại đồ ăn cho.”
Lê An khẽ lắc đầu, tiến lại gần, đặt tay lên vai mẹ. Hơi ấm từ bàn tay mẹ, sự dịu dàng trong ánh mắt bà, tất cả đều là liều thuốc an thần cho tâm hồn cô. “Con ăn rồi, mẹ đừng lo. Mẹ có mệt không? Để con phụ mẹ dọn dẹp.”
“Không sao đâu, con gái. Con về nghỉ ngơi đi. Mẹ dọn xong rồi đây.” Bà Tư nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như dòng nước mát. Bà nhìn con gái, nhận thấy một điều gì đó khác lạ trong ánh mắt An tối nay – một sự nghiêm túc, một chút ngập ngừng nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. “Con có vẻ suy tư nhiều. Có chuyện gì không vui sao?”
Lê An không trả lời ngay. Cô nhìn mẹ mình, nhìn căn bếp nhỏ quen thuộc, rồi ánh mắt dừng lại ở khung cửa sổ nơi có thể nhìn thấy lấp ló ánh trăng bên ngoài. Tiếng gió xào xạc qua hàng cây khế trước sân, tiếng ếch nhái vọng lại từ bờ sông xa xa. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của ngôi nhà, mùi của ký ức, mùi của yêu thương. Đây chính là nơi cô thuộc về, nơi cô luôn tìm thấy sự bình yên. Và chính trong không gian thân thuộc này, cô muốn chia sẻ một quyết định quan trọng, một bước ngoặt lớn của cuộc đời mình.
“Mẹ ơi,” Lê An bắt đầu, giọng cô lúc đầu còn hơi nhỏ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. “Con có chuyện muốn nói với mẹ…” Cô ngừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ thích hợp, cảm thấy lòng mình vừa hồi hộp, vừa thanh thản lạ lùng. “Con… con thấy mình đã sẵn sàng cho một điều gì đó lớn lao hơn.” Nụ cười của cô lúc này dịu dàng nhưng ẩn chứa một sự dứt khoát. Cô đã nghĩ rất nhiều, đã cân nhắc rất kỹ. Đã đến lúc cô phải tự mình viết tiếp chương mới cho cuộc đời mình, không còn là những dòng chữ dang dở, những khoảng lặng đầy tiếc nuối của quá khứ. Cô muốn, và cô đã sẵn sàng.
***
Trong căn phòng khách nhỏ của ngôi nhà, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn treo trần đã cũ kỹ vẫn đủ soi sáng không gian. Bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, đã sờn màu thời gian nhưng luôn được lau chùi sạch sẽ, giờ đây chứng kiến khoảnh khắc tâm sự hiếm hoi giữa hai mẹ con. Bên ngoài, tiếng gió lùa qua cửa sổ khe khẽ, mang theo hơi sương đêm se lạnh, nhưng không thể làm giảm đi sự ấm áp của tình mẫu tử đang bao trùm căn phòng. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn, như đếm từng nhịp thời gian trôi, từng nhịp đập của trái tim Lê An khi cô đang sắp sửa thổ lộ. Mùi trầu cau thoang thoảng từ khay trầu của mẹ đặt trên bàn, hòa quyện với mùi trà hoa cúc dịu nhẹ mà bà vừa pha, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, nghiêm túc nhưng vẫn vô cùng thân mật.
Lê An ngồi đối diện mẹ, hai tay đặt trên đùi, khẽ đan vào nhau. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hiền từ của mẹ, lấy hết can đảm bắt đầu câu chuyện đã ấp ủ bấy lâu. “Mẹ biết không,” cô nói, giọng lúc đầu còn hơi ngập ngừng, nhưng rồi dần trở nên dứt khoát hơn, từng lời từng chữ đều là sự chân thành từ tận đáy lòng. “Con biết, con không còn là cô gái mơ mộng ngày xưa nữa. Cái tuổi mười tám, đôi mươi với những tình yêu sét đánh, những cảm xúc mãnh liệt đến mức có thể cháy bỏng cả tâm can… nó đã ở lại phía sau rồi.” Cô khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa chút hoài niệm, nhưng không còn là tiếc nuối. Đó là nụ cười của một người đã chấp nhận quá khứ và sẵn sàng hướng về tương lai.
Bà Tư kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt bà không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và yêu thương vô bờ bến. Bà biết con gái mình đã trải qua những gì, những mong chờ và cả những hụt hẫng của tuổi thanh xuân. Bà chỉ khẽ gật đầu, chờ đợi Lê An tiếp tục.
“Anh Huy… anh ấy không phải là một người đàn ông lãng mạn theo kiểu trong tiểu thuyết đâu mẹ ạ,” Lê An tiếp tục, giờ đây giọng cô đã hoàn toàn vững vàng. “Anh ấy không nói những lời hoa mỹ, không làm những điều quá đao to búa lớn. Nhưng anh ấy luôn ở bên con, luôn khiến con cảm thấy được che chở, được an toàn. Từ những việc nhỏ nhất, anh ấy luôn chu đáo, quan tâm. Mẹ biết không, những lúc con mệt mỏi, anh ấy luôn là người đầu tiên nhận ra và hỏi han. Những lúc con buồn, anh ấy không cố gắng làm con vui ngay lập tức, mà chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, pha cho con một cốc trà, hoặc đơn giản là để con tựa vào vai anh ấy. Cái sự ổn định, cái sự chân thành ấy, nó làm con cảm thấy… bình yên lắm, mẹ ạ.”
Lê An dừng lại, nhớ về những khoảnh khắc bên Nguyễn Hoàng Huy. Đúng vậy, đó không phải là thứ tình yêu cuồng nhiệt, bốc lửa như cô từng tưởng tượng thuở thiếu nữ. Đó là một dòng suối mát lành, chảy đều đặn, êm ả, tưới mát tâm hồn cô sau những năm tháng đầy biến động. Nó không có những “nếu như ngày đó” hay “chậm một nhịp” đầy day dứt. Nó là sự hiện hữu, là sự vững chắc.
“Có thể người ta nói, tình yêu không chỉ cần sự bình yên. Nhưng với con bây giờ, bình yên chính là thứ con cần nhất,” Lê An khẽ thì thầm, như nói với chính mình. “Con đã từng mơ mộng, đã từng chờ đợi một điều gì đó thật phi thường. Nhưng giờ đây, con nhận ra, hạnh phúc đôi khi lại nằm ở những điều giản dị nhất, những điều mà mình có thể nắm giữ được, có thể tin tưởng được.”
Cô khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp của mẹ. Hơi ấm từ bàn tay mẹ truyền sang tay cô, tiếp thêm sức mạnh cho lời nói sắp thốt ra. “Con đã suy nghĩ rất kỹ rồi, mẹ ạ. Con muốn cùng anh ấy xây dựng một gia đình nhỏ. Một gia đình mà ở đó, con có thể cảm thấy an toàn, được yêu thương một cách chân thành và ổn định. Con không muốn mình cứ mãi loay hoay với những cảm xúc không tên, những khoảng cách vô hình nữa.”
Ánh mắt Lê An trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Đó không phải là một quyết định vội vàng, mà là kết quả của cả một quá trình trưởng thành, thấu hiểu bản thân. “Con tin tưởng vào lựa chọn này, mẹ ạ. Con tin rằng, anh Huy sẽ là một bến đỗ an toàn, một người chồng tốt, và một người cha chu đáo trong tương lai. Con tin rằng, đây chính là hạnh phúc mà con đang tìm kiếm.” Cô nói, từng chữ như khắc sâu vào không khí, khẳng định sự dứt khoát của cô với chính mình và với người mẹ đang lắng nghe. Cô đã thực sự buông bỏ những day dứt cũ, chấp nhận một tương lai bình yên, dù nó có thể không lấp lánh như những giấc mơ tuổi trẻ.
***
Đêm đã khuya, nhưng căn phòng khách vẫn ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc bên ngoài, như một lời thì thầm của thiên nhiên, nhưng bên trong, không khí lại lắng đọng một cách lạ thường. Bà Nguyễn Thị Tư nhìn con gái, ánh mắt bà ngấn lệ nhưng không phải vì buồn, mà là vì hạnh phúc và sự thấu hiểu sâu sắc. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, đã thấy con gái mình trải qua những rung động đầu đời, những nỗi buồn không tên và cả sự hụt hẫng khi “lời nói không thành” đã để lại một “khoảng cách vô hình” giữa cô và mối tình thanh mai trúc mã. Bà hiểu hơn ai hết những gì Lê An đã phải trải qua để có thể đi đến quyết định này.
Bà không hỏi về quá khứ, không nhắc đến Trần Hạo, bởi vì bà biết, nhắc lại chỉ làm thêm day dứt. Bà chỉ tập trung vào hiện tại, vào hạnh phúc mà Lê An đang cảm nhận được. Sự trưởng thành của con gái, sự kiên định trong ánh mắt ấy, đã khiến trái tim người mẹ hoàn toàn yên tâm.
Bà Tư khẽ đưa tay, xoa nhẹ mái tóc mềm của Lê An, động tác dịu dàng như vỗ về một đứa trẻ thơ. “Mẹ biết, con gái mẹ đã lớn rồi,” bà nói, giọng bà run run vì xúc động, nhưng vẫn đầy ấm áp. “Mẹ chỉ mong con được bình yên, được hạnh phúc. Cuộc đời này, không phải lúc nào tình yêu cũng phải là những câu chuyện cổ tích lãng mạn. Đôi khi, sự ổn định, sự an toàn, và một người thực sự ở bên con, lắng nghe con, che chở cho con, đó mới là điều quan trọng nhất.”
Bà khẽ thở dài một tiếng nhẹ nhõm, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ vọng xuống, như một lời chúc phúc linh thiêng cho quyết định của Lê An. “Nếu con đã tin tưởng, thì mẹ cũng tin tưởng con, An của mẹ. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con.”
Bà Tư ôm con gái vào lòng, một cái ôm chặt, ấm áp, truyền tải tất cả tình yêu thương, sự ủng hộ và niềm tự hào của một người mẹ. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay mẹ, cảm nhận được nhịp đập của trái tim mẹ, và cô biết, mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Trong vòng tay ấy, mọi gánh nặng, mọi nỗi lo âu đều tan biến, chỉ còn lại sự bình yên vẹn nguyên.
“Gia đình bên ấy cũng quý con lắm,” bà Tư khẽ thì thầm vào tai con gái, giọng bà chứa đựng chút vui vẻ. “Mẹ thấy bà Hiền, ông Phúc nhà anh Huy là những người rất tốt bụng, lại thương con như con gái ruột. Mỗi lần gặp mẹ, họ đều hỏi han con chu đáo, khen con hiền lành, đảm đang. Chắc là họ cũng mong tin vui sớm đấy con ạ.”
Lời nói của bà Tư như một lời khẳng định, một sự đồng thuận không chỉ từ phía mẹ mà còn từ cả hai gia đình. Nó là sự chuẩn bị tinh thần cho một bước ngoặt mới, một tương lai mà Lê An đã sẵn sàng đón nhận. Không còn sự e dè, không còn sự chờ đợi mỏi mòn, cũng không còn những “chậm một nhịp” đáng tiếc. Thay vào đó là một sự chủ động, một sự lựa chọn có ý thức về hạnh phúc của chính mình.
Lê An khẽ gật đầu, vùi mặt vào vai mẹ. Nước mắt cô trào ra, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hạnh phúc. “Con cảm ơn mẹ,” cô nói khẽ, giọng nghẹn ngào. “Con biết mẹ luôn thương con nhất.”
Bà Tư mỉm cười, vỗ nhẹ vào lưng con gái. “Mẹ mừng cho con, An của mẹ. Cuộc đời này còn dài lắm, con ạ. Điều quan trọng nhất là mình phải biết nắm giữ hạnh phúc khi nó đến, và biết trân trọng những gì mình đang có.”
Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy mình thật sự đã tìm thấy bến đỗ. Không phải là bến đỗ của những giấc mơ hoang đường thuở thiếu nữ, mà là bến đỗ của lý trí, của sự bình yên và an toàn. Cô đã chọn con đường này, và cô tin tưởng vào nó. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm, soi sáng cả một góc thị trấn nhỏ. Lê An biết, một chương mới của cuộc đời cô đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để viết nó bằng tất cả sự chân thành và niềm hy vọng của mình. Cô đã dứt khoát buông bỏ quá khứ để đón nhận một tương lai mà cô tin tưởng, một tương lai không có chỗ cho những “nếu như ngày đó” hay “khoảng cách vô hình” mà chỉ có sự hiện hữu, vững chắc của một tình yêu bình dị nhưng chân thành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.