Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 523: Vết Sẹo Của Sự Thật: Lời Dò Hỏi Muộn Màng
Gió đêm thành phố vẫn gào thét ngoài ban công, luồn qua từng kẽ hở của tấm cửa kính cường lực, mang theo hơi lạnh của những tòa nhà bê tông và mùi khói bụi đặc trưng. Trần Hạo vẫn đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến đang bò dưới chân mình. Chiếc laptop đã đóng sập, nhưng hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy vẫn in hằn trong tâm trí anh, rõ ràng như một vết sẹo mới toanh. Nó không còn là một giấc mơ 'nếu như' mờ nhạt nữa, mà là một sự thật trần trụi, đau đớn đến tột cùng. Thành công vật chất, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, tất cả bỗng chốc trở nên vô nghĩa, một vỏ bọc hào nhoáng cho một tâm hồn đang tan vỡ.
Anh quay người, bước vào căn hộ, nơi ánh đèn vàng dịu của hệ thống chiếu sáng thông minh đang hắt lên những bức tường xám lạnh lẽo. Không gian rộng lớn, thiết kế mở, tối giản theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với gỗ sồi, đá cẩm thạch sang trọng, giờ đây chỉ càng nhấn chìm anh vào sự trống trải. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa rì rào, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm lấy anh. Mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc sofa đắt tiền, mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, dường như cũng không thể xua đi cái lạnh giá đang bao trùm lấy trái tim anh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, một mong muốn được biết, được nghe, dù biết rằng mỗi lời nói, mỗi thông tin nhận được chỉ như những nhát dao cứa sâu thêm vào vết thương lòng.
Anh tiến đến chiếc bàn kính lớn đặt giữa phòng khách, nơi chiếc điện thoại di động thế hệ mới nhất đang nằm im lìm. Ngón tay anh run rẩy lướt trên màn hình cảm ứng, tìm kiếm trong danh bạ một cái tên mà đã rất lâu anh không liên lạc. Thanh Tùng. Người bạn thân thiết thuở nhỏ, người vẫn còn ở lại thị trấn ven sông yên bình, nơi mà tuổi thơ anh và Lê An đã từng dệt nên những kỷ niệm đẹp đẽ. Anh dừng lại ở cái tên đó, ánh mắt đắn đo. Gọi điện lúc này, anh sẽ nói gì? Làm sao để dò hỏi về Lê An mà không để lộ ra sự tuyệt vọng, sự dằn vặt đang gặm nhấm anh từng chút một? Anh muốn nghe một giọng nói quen thuộc, muốn tìm một mảnh ghép của quá khứ, dù chỉ là một mảnh vụn nhỏ. Nhưng nỗi sợ hãi về những gì mình có thể nghe được còn lớn hơn cả sự khao khát ấy.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tức. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, ba đứa họ – anh, Lê An và Thanh Tùng – cùng nhau đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây. Nhớ những lần Thanh Tùng hồn nhiên trêu chọc anh và Lê An, những lời trêu ghẹo mà ngày đó anh chỉ biết ngượng ngùng, còn Lê An thì đỏ mặt. Giờ đây, những hình ảnh ấy như một cuộn phim cũ kỹ, chạy chậm rãi trong tâm trí, mỗi khung hình đều đong đầy hoài niệm và tiếc nuối. Nếu như ngày đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, nếu như anh đã không để "lời nói không thành" cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng, liệu cuộc đời anh có khác?
Anh nhắm mắt lại, tựa lưng vào tấm kính cường lực lạnh lẽo của ban công. Thành phố về đêm, với hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, không thể làm mờ đi bức tranh về thị trấn ven sông hiện hữu trong tâm trí anh. Anh nghe thấy tiếng gió rì rào qua những tán cây cổ thụ, mùi sông nước lẫn mùi hoa dại thoang thoảng trong ký ức. Anh mở mắt ra, nhìn vào chiếc điện thoại trên tay. Cuộc gọi này, có lẽ là bước đi duy nhất anh có thể làm lúc này, để đối diện với thực tại, để chấm dứt những ám ảnh "nếu như" đang giày vò anh. Dù biết, nó có thể sẽ chỉ mang lại thêm những vết sẹo mới.
Anh bấm số của Thanh Tùng. Tiếng chuông điện thoại đổ từng hồi dài, chậm rãi, như một nhịp đập của thời gian đang kéo giãn vô tận. Mỗi tiếng chuông là một khoảnh khắc anh tự hỏi mình có nên tắt máy, có nên từ bỏ hay không. Nhưng nỗi khao khát được biết, được nghe về cô gái mà anh đã "sai một bước" để rồi "lỡ cả một đời" lớn hơn tất cả. Sau một lúc chờ đợi tưởng chừng như vô tận, giọng nói quen thuộc, có phần ngái ngủ của Thanh Tùng cuối cùng cũng vang lên, mang theo hơi thở của thị trấn xa xôi, của một cuộc sống bình dị mà anh đã bỏ lại phía sau.
"Alo... Ai đấy?" Giọng Thanh Tùng trầm đục, mang theo chút ngạc nhiên vì cuộc gọi muộn.
Trần Hạo hắng giọng, cố gắng nén lại sự căng thẳng, để giọng mình trở nên bình thản nhất có thể. "Tùng hả? Hạo đây."
Đầu dây bên kia, Thanh Tùng dường như tỉnh hẳn ngủ. "Ối giời ơi, Trần Hạo! Mày đấy à? Lâu lắm rồi không thấy mày gọi điện. Vẫn khỏe chứ? Công việc thế nào rồi?" Giọng điệu của Thanh Tùng vẫn hồn nhiên, vô tư như ngày nào, mang theo sự nhiệt tình của một người bạn thật lòng, không hề hay biết về cơn bão lòng đang cuộn xoáy trong Trần Hạo. Hạo cảm nhận được một chút ấm áp len lỏi qua sự lạnh giá, một chút an ủi từ giọng nói thân quen ấy. Nhưng sự an ủi đó nhanh chóng bị nỗi đau lấn át.
"Ừ, tao vẫn khỏe. Công việc bận rộn thôi. Còn mày? Dạo này thị trấn mình thế nào rồi?" Trần Hạo cố gắng lái câu chuyện theo hướng tự nhiên nhất, dùng những câu hỏi chung chung để mở đường. Anh cảm thấy như mình đang đi trên một sợi dây mảnh, chỉ cần một bước sơ sẩy là sẽ rơi vào vực thẳm của sự tiết lộ cảm xúc. Anh không muốn Thanh Tùng biết về nỗi ám ảnh của mình, về những đêm dài anh chìm trong hối tiếc.
Thanh Tùng cười lớn qua điện thoại. "Thị trấn mình thì vẫn vậy thôi, mày ạ. Yên bình, chậm rãi. Cũng chả có gì thay đổi nhiều. À mà, mày biết gì không? Cậu An nó giờ hạnh phúc lắm đấy!"
Chỉ một câu nói đơn giản của Thanh Tùng, nhưng đối với Trần Hạo, nó như một tiếng sét đánh ngang tai. Tim anh bỗng thắt lại, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh cố gắng giữ hơi thở đều, nhưng cảm giác lạnh buốt vẫn chạy dọc sống lưng. Ánh đèn thành phố ngoài kia dường như nhòe đi, chỉ còn lại một màu mờ ảo, vô định. Anh biết mình đã tìm kiếm điều này, nhưng khi nó đến, nó lại đau đớn hơn anh tưởng.
***
Trong khi đó, ở thị trấn ven sông, màn đêm đã buông xuống, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương đặc trưng của đất trời sau một ngày nắng. Thanh Tùng đang ngồi ở hiên nhà, chiếc điện thoại di động cũ kỹ áp sát tai. Anh vừa trải qua một ngày làm việc mệt nhoài ở xưởng mộc của gia đình, và giờ đang tận hưởng những giây phút yên bình hiếm hoi. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa vu vơ từ xa vọng lại, và tiếng gió nhẹ lay động những tán lá cây bàng cổ thụ trước nhà, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của vùng quê. Anh vui vẻ bắt máy khi thấy số của Trần Hạo hiện lên, một người bạn thân thiết đã lâu không gặp, người mà anh luôn ngưỡng mộ vì sự thành đạt ở chốn thành thị.
"Thằng Hạo đó hả? Lâu quá mày mới gọi cho tao đó!" Thanh Tùng nói, giọng tràn đầy năng lượng, sự hồn nhiên của anh như một dòng suối mát lành chảy qua đường dây điện thoại, không hề hay biết rằng nó đang chảy vào một sa mạc khô cằn của nỗi buồn. "Mày gọi làm tao hết hồn, tưởng có chuyện gì chứ. Mày vẫn khỏe chứ? Công việc trên đó có gì mới không?"
Thanh Tùng vô tư kể về cuộc sống ở thị trấn, không hề có chút che giấu. Anh không biết rằng, mỗi lời anh nói ra, mỗi chi tiết anh mô tả về cuộc sống bình dị nơi đây, đều đang cứa vào vết thương lòng của người bạn cũ. Đối với anh, đó chỉ là những câu chuyện thường ngày, những tin tức quen thuộc mà ai cũng biết. Nhưng đối với Trần Hạo, mỗi từ ngữ đều là một nhát dao.
"Tao thì vẫn vậy, sáng đi xưởng, chiều về phụ ba má. Tối thì ra quán cà phê đầu làng ngồi với mấy thằng bạn. Cuộc sống cứ thế trôi qua thôi, mày ạ. Bình yên lắm. À mà, mày có nhớ con An không? Lê An ấy?" Thanh Tùng hỏi, giọng đầy hào hứng. "Con An giờ hạnh phúc lắm, mày ạ! Thằng Huy nó thương con An hết lòng, chiều chuộng nó như công chúa vậy. Mày biết không, hôm nọ tao thấy thằng Huy nó còn chở con An đi mua sắm ở thành phố, đồ hiệu này nọ đủ cả. Trông nó cứ rạng rỡ hẳn lên ấy."
Trần Hạo ở đầu dây bên kia, nghe từng lời của Thanh Tùng, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Anh cố gắng giữ cho hơi thở mình không bị nghẹn, để giọng nói không run rẩy. "À... ừ... Tao cũng có nghe phong phanh. Hai đứa nó vẫn tốt chứ?" Anh hỏi, cố gắng tỏ ra thờ ơ, nhưng trong lòng là một cơn bão dữ dội. Mùi gỗ và mùi sơn từ xưởng mộc của Thanh Tùng, mùi sông nước lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng trong tưởng tượng của anh, tất cả bỗng trở nên ngột ngạt.
"Tốt chứ sao không!" Thanh Tùng đáp ngay, giọng đầy vẻ khẳng định. "Tốt lắm là đằng khác! Mày biết không, gia đình thằng Huy cũng ưng con An lắm. Bà Hiền, mẹ thằng Huy, cứ khen con An hiền lành, đảm đang suốt. Mấy hôm trước tao còn nghe bà ấy nói với má tao là muốn hai đứa nó sớm có tin vui. Chắc cũng sắp có đám cưới to đấy mày ạ!"
Câu nói "sớm có tin vui" và "đám cưới to" của Thanh Tùng như một đòn giáng mạnh vào Trần Hạo. Nó không chỉ là sự xác nhận về hạnh phúc của Lê An, mà còn là lời khẳng định về một tương lai mà anh không thể nào chen chân vào. Một bến đỗ an yên, một gia đình êm ấm, một đám cưới mà anh đã từng mơ ước cho riêng mình với cô. Tất cả giờ đây đã thuộc về người khác, thuộc về Nguyễn Hoàng Huy, người đã đến đúng lúc, không "chậm một nhịp" như anh.
"Hai bên gia đình cũng ưng cái bụng rồi, mày ạ," Thanh Tùng tiếp tục, không hề nhận ra sự im lặng bất thường của người bạn. "Cả làng, cả xóm ai cũng mừng cho con An. Ai cũng bảo con bé hiền lành, chịu khó, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên. Mày có biết không, hôm nọ tao còn thấy thằng Huy nó sửa sang lại cái sân thượng nhà nó, bảo là muốn làm một khu vườn nhỏ cho con An. Nó còn mua mấy chậu hoa ly trắng muốt về trồng nữa chứ. Mày nhớ con An thích hoa ly mà, đúng không?"
Hoa ly trắng muốt. Loài hoa mà anh đã từng nhớ, đã từng tặng cô trong những ngày còn đi học. Loài hoa tượng trưng cho sự tinh khiết, cho một tình yêu thầm lặng. Giờ đây, Nguyễn Hoàng Huy đang trồng nó cho Lê An. Nỗi đau trong lòng Trần Hạo không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà là một vết cắt sâu hoắm, rỉ máu. Anh cố gắng hình dung ra khung cảnh ấy, Lê An cười rạng rỡ bên khu vườn hoa ly trắng của Huy, và hình ảnh đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng nghỉ.
Thanh Tùng vẫn tiếp tục, giọng nói vô tư như tiếng chim hót giữa buổi sáng bình yên của thị trấn. "Mà mày này, dạo này mày vẫn làm ăn phát đạt chứ? Tao nghe nói mày thành giám đốc rồi đúng không? Ghê gớm thật đấy! Mày ra thành phố, đúng là 'cá gặp nước' mà. Đợt nào về chơi thì ghé qua tao nhé. Mấy thằng bạn cũ vẫn hay nhắc mày lắm."
Trần Hạo cố gắng nặn ra một nụ cười khô khốc. "Ừ... tao vẫn vậy. Công việc cũng ổn. Chắc đợt nào rảnh tao sẽ về." Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Anh không muốn Thanh Tùng nghe thấy sự đổ vỡ trong giọng nói của mình. Anh không muốn ai biết về sự trống rỗng mà những thành công vật chất đang bao phủ. "Thôi, khuya rồi, mày đi ngủ đi. Mai còn đi làm."
"Ờ, vậy thôi mày nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Lâu lắm rồi không gặp, nhớ mày quá đấy!" Thanh Tùng nói, giọng vẫn ấm áp và chân thành.
Trần Hạo chỉ khẽ "ừ" một tiếng rồi nhanh chóng cúp máy. Tiếng "tút... tút..." kéo dài rồi im bặt, để lại một khoảng lặng đáng sợ trong căn hộ sang trọng.
***
Trần Hạo buông thõng chiếc điện thoại xuống bàn kính. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, giờ đây nghe như một khúc bi ca thê lương. Từng lời của Thanh Tùng vọng mãi trong đầu anh, như những nhát dao cứa sâu vào trái tim, mỗi từ ngữ đều mang theo một sức nặng khủng khiếp. "Con An giờ hạnh phúc lắm...", "Thằng Huy nó thương con An hết lòng...", "Gia đình hai bên cũng ưng cái bụng rồi, chắc cũng sắp có tin vui đấy mày à."
Nụ cười hạnh phúc của Lê An mà anh vừa thấy qua bức ảnh, sự quan tâm chu đáo của Huy được Thanh Tùng kể lại, sự mong ngóng của hai gia đình về một "tin vui" – tất cả như một bằng chứng không thể chối cãi về sự muộn màng của anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An không còn là sự e dè, không dám bày tỏ của ngày xưa nữa, mà giờ đây là một khoảng cách không gian và thời gian, được lấp đầy bằng một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới mà anh không thể nào chạm tới.
Anh đứng dậy, bước từng bước nặng nề đến ban công. Gió đêm vẫn thổi mạnh, quật vào người anh, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Anh nắm chặt tay, cảm nhận sự đau nhói trong lòng, một nỗi đau không thể gọi tên, không thể giải tỏa. "Tại sao mình không nói sớm hơn?" anh tự thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Tại sao mình lại chần chừ? Tại sao mình lại để 'lời nói không thành' cứ mãi là một gánh nặng không thể cất bỏ?" Những câu hỏi "nếu như ngày đó" giờ đây không còn là những viễn cảnh mơ hồ mà là những vết sẹo sâu hoắm, mỗi khi chạm vào đều đau buốt.
Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn mà anh đã phải bỏ ra một số tiền lớn để sở hữu. Nó lấp lánh dưới ánh đèn của thành phố, phản chiếu những tia sáng chói mắt, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của thành công, của địa vị nữa. Nó nặng trĩu trên cổ tay anh, không phải vì giá trị vật chất mà vì gánh nặng của sự trống rỗng, của một cuộc đời mà anh đã "sai một bước" để rồi "lỡ cả một đời".
Sự thành công vật chất mà anh đã đổi bằng cả tuổi thanh xuân, bằng cả mối tình đầu, giờ đây chỉ còn là một màn che đậy cho sự sụp đổ bên trong. Anh đã đạt được mọi thứ mà người đời ngưỡng mộ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: một tình yêu, một bến đỗ, một gia đình. Lê An đã bước qua được những "chậm một nhịp" của cuộc đời, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình bên bờ sông cũ, nơi anh đã từng hứa sẽ không quên cô. Nhưng lời hứa ấy giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng đau đớn trong ký ức.
Anh nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Nỗi đau và tuyệt vọng của anh không còn là một nỗi ám ảnh thầm kín nữa, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo. Anh biết, cuộc gọi này, những thông tin mà Thanh Tùng vô tình tiết lộ, chỉ là khởi đầu cho một hành trình đau đớn hơn. Một hành trình mà anh sẽ phải đối diện với quá khứ, với những tiếc nuối không thể nào bù đắp. Và có lẽ, anh sẽ phải tìm kiếm những cách thức khác, có thể là trực tiếp và mạo hiểm hơn, để đối diện với Lê An, hoặc ít nhất là với chính mình. Bởi vì, sự trống rỗng ấy, nó không phải là sự cô đơn thoáng qua, mà là một khoảng trống sâu thẳm, vĩnh cửu. Và trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo biết, anh đã hoàn toàn mất cô, mãi mãi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.