Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 522: Lời Úp Mở Từ Bến Đỗ: Bước Ngoặt Của An

Gió vẫn thổi mạnh, quất vào người anh, lạnh lẽo, như muốn cuốn trôi đi tất cả, nhưng nỗi ám ảnh về Lê An, về những giấc mơ "nếu như" thì vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt hơn bao giờ hết. Trần Hạo đứng lặng trên tầng thượng, cảm giác hụt hẫng đến vô tận khi nhìn xuống thành phố rộng lớn. Anh cần một sự giải thoát, một câu trả lời, hay chỉ đơn giản là một lý do để tin rằng tất cả những đau đớn này không phải là vô nghĩa. Anh không biết mình nên làm gì, hay có thể làm gì. Chỉ một điều anh biết chắc, là anh không thể tiếp tục vùi mình trong vòng xoáy của những tiếc nuối và ảo ảnh này mãi được. Cảm giác trống rỗng ấy đã trở thành một phần không thể tách rời của anh, một khoảng trống sâu thẳm mà dù thành công có rực rỡ đến đâu, cũng không thể lấp đầy. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về "bên bờ sông cũ", để nói ra "lời nói không thành" ấy, để không còn "khoảng cách vô hình" nào ngăn cách họ. Nhưng tất cả chỉ là một giấc mơ tàn nhẫn.

***

Trong khi Trần Hạo đang chìm đắm trong nỗi dằn vặt trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, ở một nơi khác, cách đó không xa lắm, cuộc sống của Lê An vẫn đang tiếp diễn với một nhịp điệu êm đềm, bình dị. Chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, rót ánh sáng vàng cam dịu nhẹ qua khung cửa sổ lớn của phòng ăn nhà Nguyễn Hoàng Huy. Mùi thịt kho tàu thơm lừng, mùi canh rau ngót nấu tôm thanh mát lan tỏa khắp gian bếp, hòa quyện với tiếng dao thớt lách cách và giọng nói ấm áp của bà Hiền. Không khí rất đỗi bình dị và thân mật.

Lê An ngồi đối diện Huy, trên chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi bóng loáng, được bà Hiền tỉ mỉ đặt thêm một lọ hoa ly trắng muốt. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn chùm thả xuống, làm không gian thêm phần ấm cúng. Bà Hiền, với nụ cười hiền hậu, phúc hậu, mái tóc vấn cao gọn gàng, liên tục gắp thức ăn vào bát cho Lê An. Bà nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, như nhìn con gái ruột.

"Con An này, con ăn thêm miếng thịt này đi, mẹ kho vừa miệng lắm đó. Dạo này con gầy quá, phải ăn nhiều vào mới có sức khỏe chứ." Bà Hiền nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đầy sự quan tâm chân thành.

Lê An mỉm cười, cảm động nhận lấy miếng thịt. "Dạ con cảm ơn mẹ ạ. Con thấy mình ăn nhiều lắm rồi ạ." Cô đáp, giọng nói cũng nhẹ nhàng không kém, một chút ngượng ngùng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự biết ơn.

Ông Phúc, bố của Huy, ngồi ở đầu bàn, dáng vẻ chất phác, gầy gò nhưng đôi mắt luôn tinh anh. Ông ít nói, phần lớn chỉ lắng nghe câu chuyện của vợ và hai con. Tuy nhiên, đôi khi, ông lại gật đầu tán thành, hoặc mỉm cười hiền hậu khi ánh mắt vô tình chạm phải Lê An, thể hiện sự hài lòng và chấp thuận ngầm. Ông chậm rãi gắp một miếng cá vào bát, nhai kỹ, rồi lại nhấp một ngụm trà. Sự trầm tĩnh của ông mang lại một cảm giác an yên đến lạ.

Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh Lê An, thỉnh thoảng lại đưa tay nắm chặt tay cô dưới gầm bàn như một sự trấn an vô hình, hoặc chỉ đơn giản là để chia sẻ sự gắn kết. Anh nhìn Lê An bằng ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, đôi khi lại quay sang nhìn mẹ mình với vẻ cưng chiều. Anh biết Lê An vẫn còn chút e dè khi ở bên gia đình anh, nhưng anh cũng nhận ra cô đang dần cảm thấy thoải mái hơn.

Bữa ăn trôi qua trong tiếng cười nói rộn ràng. Bà Hiền hỏi han về công việc của Lê An, về những dự định trong tương lai, về những sở thích nhỏ nhặt của cô. Lê An cố gắng trả lời một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy một chút áp lực nhẹ. Cô biết đây là những câu hỏi của một người mẹ đang tìm hiểu về cô con dâu tương lai.

Sau bữa ăn, khi Lê An đang cùng Huy dọn dẹp bát đũa vào bếp, bà Hiền bất ngờ lên tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một ý tứ sâu xa. Bà đứng tựa vào khung cửa bếp, ánh mắt nhìn hai đứa con trẻ đang thoăn thoắt rửa chén, lau dọn.

"Thấy hai đứa ưng ý nhau thế này, mẹ cũng mừng. Mấy đứa bạn mẹ đứa nào cũng có cháu bế rồi, mẹ cũng mong lắm đó con An à." Bà Hiền nói, nụ cười vẫn đọng trên môi nhưng ánh mắt bà lại nhìn thẳng vào Lê An, như muốn dò xét phản ứng của cô.

Lời nói của bà Hiền như một tia sét đánh ngang tai Lê An. Cô đang lau một chiếc đĩa, tay bỗng khựng lại. Tim cô đập thình thịch, một cảm giác bối rối, ngượng ngùng dâng lên tận mang tai. "Cưới ư? Nhanh vậy sao..." Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô, nhưng cô cố gắng gạt nó đi.

Huy thấy Lê An thoáng đỏ mặt, anh vội vã đỡ lời mẹ, giọng nói đầy vẻ cưng chiều nhưng cũng có chút tếu táo. "Mẹ cứ từ từ, tụi con còn đang tính toán mà. Mẹ muốn có cháu thì phải cho tụi con thời gian chứ." Anh vừa nói vừa véo nhẹ vào má Lê An, như muốn xoa dịu sự căng thẳng của cô.

Lê An chỉ biết cúi đầu mỉm cười, không dám nhìn thẳng vào bà Hiền. Cô cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho một tương lai nghiêm túc với Huy, nhưng lời nói của bà Hiền vẫn khiến cô bất ngờ. Bà Hiền thấy vậy, lại tiếp tục nói, như muốn nhấn mạnh thêm điều mình vừa nói.

"Thì mẹ cũng đâu có giục. Chỉ là mẹ mong hai đứa sớm ổn định, có một cái tổ ấm riêng. Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Mẹ mong sau này nhà mình sẽ rộn ràng tiếng trẻ con, tụi con có muốn đi đâu mẹ sẽ giữ cháu cho. Nghĩ đến đã thấy vui rồi." Bà Hiền nói, ánh mắt xa xăm như đang vẽ ra một viễn cảnh gia đình sum vầy, những đứa cháu nhỏ chạy nhảy trong sân vườn.

Lê An lắng nghe, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô. Cô biết bà Hiền thật lòng yêu quý cô, thật lòng mong muốn cô được hạnh phúc. Nhưng cái từ "cưới" ấy vẫn cứ văng vẳng trong đầu, khiến cô không khỏi suy nghĩ. Huy nắm chặt tay cô hơn dưới gầm bàn, thể hiện sự ủng hộ và thấu hiểu. Anh biết cô đang bối rối, và anh muốn cô biết rằng anh luôn ở bên. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự chắc chắn, một bến đỗ an toàn đang hiện hữu ngay trước mắt, một điều mà cô đã luôn tìm kiếm bấy lâu nay. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, vẫn còn đó một chút gì đó gọi là hoài niệm, một chút gì đó gọi là tiếc nuối, như một "khoảng cách vô hình" không thể hoàn toàn xóa bỏ.

***

Đêm khuya, sau khi trở về nhà, Lê An ngồi một mình trên ban công, nơi cô thường ngồi đọc sách, ngắm nhìn thành phố. Gió đêm mát rượi mơn man mái tóc, mang theo mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ góc phố xa. Trời trong, những vì sao lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rải trên tấm thảm nhung đen tuyền. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn trong phòng hắt ra, tạo một vầng sáng nhỏ xung quanh cô, nhưng ngoài kia, bóng đêm vẫn bao trùm lấy thị trấn đang chìm vào giấc ngủ.

Lời nói của bà Hiền cứ văng vẳng bên tai Lê An, rõ ràng và đầy ám ảnh: "Mẹ cũng mong lắm đó con An à." và "Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc." Đó không chỉ là một lời nói bâng quơ, mà là một lời nhắn nhủ, một sự kỳ vọng, một định hướng rõ ràng cho tương lai của cô. Đám cưới. Cái từ ấy, bấy lâu nay cô vẫn cố gắng gạt bỏ, vẫn nghĩ rằng nó còn xa vời. Nhưng giờ đây, nó lại hiện hữu rõ ràng như một cánh cửa đang dần mở ra.

Cô nhớ lại những lời hứa hẹn trong quá khứ, những giấc mơ xa vời cùng Trần Hạo. "Chúng mình sẽ cùng nhau xây một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, em sẽ trồng hoa, anh sẽ câu cá..." Những câu chuyện tưởng chừng như chỉ mới hôm qua, nhưng giờ đã trở thành một phần của miền ký ức xa xăm, nhuốm màu "nếu như ngày đó". Cô thở dài, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh cũ kỹ đang len lỏi vào tâm trí.

Giờ đây, một tương lai thực tế, ổn định đang ở ngay trước mắt. Nguyễn Hoàng Huy – anh là một người đàn ông chu đáo, chân thành, luôn ở bên cạnh cô, mang lại cho cô sự bình yên và an toàn mà cô đã khao khát bấy lâu. Gia đình anh ấm áp, yêu thương, và hoàn toàn chấp nhận cô. Tất cả những điều đó, không phải là những viễn cảnh lãng mạn, bay bổng, mà là một hiện thực vững chắc, một "bến đỗ an yên" đúng nghĩa.

"Đám cưới... Có phải đây là điều mình thực sự muốn không? Hay chỉ là một bến đỗ an toàn, một sự chấp nhận của lý trí?" Lê An độc thoại nội tâm. Cô tự hỏi lòng mình. Tình yêu với Huy không phải là thứ tình yêu sét đánh, cuồng nhiệt như cô từng mơ mộng khi còn là một cô bé ngây thơ. Nó là một dòng suối mát lành, chảy từ từ, ngấm dần vào tim cô, mang theo sự tin cậy và ấm áp. Cô yêu Huy, điều đó là chắc chắn. Nhưng liệu tình yêu ấy có đủ lớn để gạt bỏ hoàn toàn những "tiếc nuối" còn sót lại từ quá khứ, từ "lời nói không thành" của một người đã từng rất quan trọng?

Cô cầm điện thoại lên, phân vân một lúc rồi nhắn tin cho Chi Mai, người bạn thân nhất của cô, người luôn lắng nghe và cho cô những lời khuyên thẳng thắn. "Mai ơi, mày ngủ chưa? Tao có chuyện này muốn kể..." Ngón tay cô lướt trên màn hình, ánh sáng xanh từ điện thoại phản chiếu vào đôi mắt đang đăm chiêu.

Lê An nhìn xuống ngón áp út của mình. Cô tự hỏi, liệu một ngày nào đó, một chiếc nhẫn cưới sẽ lấp lánh trên ngón tay này, đánh dấu một khởi đầu mới, một cuộc đời mới? Hình ảnh chiếc nhẫn ấy hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô, không phải là một giấc mơ xa vời, mà là một khả năng hiện hữu. Cảm giác chắc chắn xen lẫn với một chút hoài niệm, một chút bối rối. Cô biết mình cần phải đưa ra một quyết định, không phải cho bất kỳ ai khác, mà là cho chính bản thân cô. Cô không muốn "sai một bước" một lần nữa, để rồi "lỡ cả một đời" như những gì cô đã từng trải qua. Cô cần một sự rõ ràng, một hướng đi cụ thể. Cô cần một bến đỗ, không còn mộng mị. Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của đêm, nhưng trong lòng Lê An, một ngọn lửa nhỏ của sự quyết tâm đang bắt đầu nhen nhóm.

***

Buổi chiều hôm sau, nắng nhẹ trải vàng khắp con đường nhỏ dẫn vào quán cà phê "Góc Yên Bình". Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài dịu mát từ vườn nhỏ bên cạnh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn nhưng cũng có chút trầm mặc. Ánh nắng chiều len lỏi qua kẽ lá của giàn hoa giấy rủ xuống trước cửa, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ.

Lê An ngồi đối diện Chi Mai ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường vắng. Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt lanh lợi và nụ cười tươi tắn, đang nhâm nhi ly cà phê đen đá. Cô bạn luôn là người mang lại năng lượng tích cực và sự thẳng thắn cho Lê An.

"Mày nhắn tin lúc nửa đêm, làm tao cứ nghĩ có chuyện gì kinh thiên động địa lắm chứ." Chi Mai cười, khẽ nháy mắt. "Rồi sao? Kể nghe coi, chuyện gì mà làm cho bà cô Lê An của tôi phải trằn trọc đến vậy?"

Lê An mỉm cười gượng gạo, khuấy nhẹ ly cà phê sữa của mình. "Thì cũng không có gì to tát lắm. Chỉ là... hôm qua tao đi ăn tối ở nhà Huy, mẹ anh ấy có nói chuyện... về đám cưới." Lê An nói nhỏ, giọng cô như thì thầm, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều đang nhảy múa trên tán cây.

Chi Mai nhướng mày, đặt ly cà phê xuống. "Ối giời ơi! Thế thôi mà làm bà hoảng hồn à? Tao tưởng gì. Chuyện này sớm muộn gì cũng phải đến thôi chứ. Mày với Huy yêu nhau cũng được một thời gian rồi còn gì."

"Tao biết... nhưng mà..." Lê An ngập ngừng, không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào. "Tao cảm thấy... hơi bối rối. Nó cứ nhanh quá."

Chi Mai nhìn thẳng vào Lê An, ánh mắt đầy sự quan tâm nhưng cũng không kém phần thẳng thắn. "Nhanh cái gì mà nhanh? Mày còn chờ đợi cái gì nữa An? Huy tốt với mày thế, gia đình anh ấy cũng thương mày. Một bến đỗ bình yên như thế, không phải ai cũng tìm được đâu." Giọng Chi Mai trầm xuống, nhưng vẫn giữ nguyên sự dứt khoát. "Tao thấy Huy là một người đàn ông đáng tin cậy. Anh ấy mang lại cho mày sự ổn định, sự an toàn mà mày cần. Hơn nữa, anh ấy yêu mày thật lòng, và quan trọng nhất là anh ấy thể hiện điều đó ra bên ngoài, chứ không phải giữ khư khư trong lòng rồi để mày phải 'chờ đợi mỏi mòn' như cái thằng... à thôi." Chi Mai khẽ dừng lại, tránh nhắc đến cái tên mà cả hai đều ngầm hiểu là Trần Hạo.

Lê An lắng nghe, gật gù. Cô uống một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ của nó lan tỏa trong miệng, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. "Tao biết... tất cả những gì mày nói đều đúng. Tao cũng cảm nhận được điều đó từ Huy. Nhưng mà... đôi khi tao vẫn cảm thấy một chút gì đó... không biết diễn tả thế nào. Như một khoảng trống, một sự trống rỗng vậy."

Chi Mai thở dài. "Nghe này An, đừng có mơ mộng hão huyền nữa. Quá khứ là quá khứ rồi. Mày không thể sống mãi trong mộng mị được. Cái khoảng trống đó, có thể nó là sự tiếc nuối, là nỗi nhớ về những điều đã qua. Nhưng nó không phải là lý do để mày chối bỏ hạnh phúc hiện tại. Cuộc đời không phải lúc nào cũng là tiểu thuyết ngôn tình đâu bà. Sống thực tế đi."

"Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!" Chi Mai bỗng bật cười, cố ý trêu chọc Lê An, muốn phá tan bầu không khí trầm lắng. "Mày có yêu Huy không? Trả lời thật lòng đi!"

Lê An ngước nhìn Chi Mai, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn. "Tao yêu Huy. Tao biết điều đó. Anh ấy là người đàn ông tốt nhất tao từng gặp, anh ấy khiến tao cảm thấy bình yên." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Có lẽ, cái cảm giác bối rối này chỉ là do tao chưa quen với việc mọi thứ diễn ra nhanh đến vậy. Hoặc cũng có thể, tao vẫn còn vương vấn một chút về những 'nếu như ngày đó'..."

"Vậy thì hãy dẹp bỏ những 'nếu như' đó đi." Chi Mai khuyên, giọng điệu trở nên nghiêm túc. "Hạnh phúc không chờ đợi ai bao giờ. Mày đã từng 'chậm một nhịp' rồi, đừng để nó lặp lại nữa. Hãy nắm lấy những gì đang ở trước mắt, những gì thực tế và an toàn nhất."

Lê An gật đầu, suy nghĩ về lời Chi Mai. Cô nhìn những tia nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn. Có lẽ, Chi Mai nói đúng. Cô không thể mãi sống trong quá khứ, không thể mãi hoài niệm về những điều đã "lỡ cả một đời". Đã đến lúc cô phải bước tiếp, phải đưa ra một quyết định, một quyết định cho một tương lai rõ ràng, không còn những "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" nào nữa. Nắm chặt ly cà phê đã nguội lạnh, cô cảm thấy một sự bình yên nhẹ nhõm, một sự chấp nhận đang dần len lỏi vào tâm hồn.

***

Trong cùng thời điểm Lê An đang tìm kiếm sự bình yên và quyết định cho tương lai của mình, Trần Hạo lại đang chìm đắm trong một cơn bão tố của nỗi đau và hối tiếc. Anh ngồi trong văn phòng làm việc của mình tại tòa nhà Trần Thịnh, ánh mắt vô hồn nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị một biểu đồ tài chính phức tạp. Sau đêm mất ngủ và buổi sáng đầy dằn vặt trên tầng thượng, anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, hy vọng sự bận rộn sẽ xua tan đi những suy nghĩ ám ảnh. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Những hình ảnh về Lê An vẫn cứ hiển hiện, những câu hỏi "nếu như" vẫn cứ xoáy sâu vào tâm trí anh.

Anh quyết định phải 'làm gì đó', không phải để thay đổi quá khứ, mà để đối diện với thực tại nghiệt ngã. Anh không thể cứ mãi sống trong những giấc mơ 'nếu như' như thế này được. Bàn tay anh run rẩy lướt trên chuột máy tính, mở trình duyệt và bắt đầu tìm kiếm. Anh gõ từ khóa "thị trấn ven sông", sau đó là tên một vài người bạn cũ, những người vẫn còn sống ở đó. Anh muốn biết, muốn thấy, dù biết điều đó sẽ chỉ khiến anh đau đớn hơn.

Tiếng gõ phím máy tính lách cách trong không gian yên tĩnh của văn phòng, hòa cùng tiếng điều hòa không khí rì rào. Ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang của buổi trưa vẫn gắt gao, đổ xuống những tòa nhà cao tầng, nhưng không thể làm tan đi cái lạnh giá đang bao trùm lấy trái tim anh. Mùi không khí thành phố lẫn khói bụi, mùi giấy tờ mới và mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Anh lướt qua những trang mạng xã hội của những người quen cũ. Những bức ảnh về cuộc sống đời thường, những bữa tiệc nhỏ, những buổi gặp gỡ bạn bè. Anh nín thở khi nhìn thấy một cái tên quen thuộc, một gương mặt mà anh đã từng vẽ nên cả một tương lai. Lê An.

Tim anh thắt lại. Trên màn hình, một bức ảnh được một người bạn cũ ở thị trấn đăng tải. Đó là một bức ảnh chụp trong một buổi tiệc nhỏ của gia đình, có lẽ là một bữa tiệc ấm cúng tại nhà. Lê An đang đứng cạnh Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Cô mặc một chiếc váy màu pastel nhẹ nhàng, trên tay ôm một bó hoa ly trắng muốt, loài hoa mà anh nhớ rằng cô rất thích. Huy đứng cạnh cô, một tay vòng qua eo cô một cách tự nhiên, ánh mắt anh ta cũng tràn đầy niềm vui. Họ trông thật đẹp đôi, thật hạnh phúc.

Nụ cười của cô, sự gần gũi của hai người, như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Nó không phải là một giấc mơ 'nếu như' nữa, mà là một sự thật khắc nghiệt, đau đớn đến tột cùng. Cái hình ảnh mà anh đã cố gắng xua đuổi trong giấc mơ, giờ đây hiện rõ mồn một trên màn hình máy tính, không thể chối cãi.

"Là thật sao... Cô ấy thật sự đã tìm được hạnh phúc của mình rồi." Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Một nỗi đau nhói lên, lớn hơn bất cứ thành công nào anh từng đạt được, sâu hơn bất cứ thất bại nào trong sự nghiệp. Nó là nỗi đau của sự mất mát vĩnh viễn, của một cơ hội đã trôi qua, của một "nếu như" không bao giờ có thể trở thành hiện thực.

Anh đóng sập laptop lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong phòng. Trần Hạo đứng dậy, bước ra ban công văn phòng. Gió thành phố thổi mạnh, quật vào người anh, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá trong lòng anh. Anh tựa vào lan can kính cường lực, nhìn xuống dòng người và xe cộ tấp nập bên dưới, tất cả chỉ còn là một mảng mờ ảo.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, phản chiếu những tia sáng chói mắt. Nó là biểu tượng của sự giàu có, của địa vị, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng và cô đơn bao trùm lấy anh. Sự thành công vật chất mà anh đã đổi bằng cả tuổi thanh xuân, bằng cả mối tình đầu, giờ đây chỉ còn là một màn che đậy cho sự sụp đổ bên trong. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất.

Nỗi ám ảnh về Lê An, về những giấc mơ 'nếu như', giờ đây đã bị thay thế bằng một sự thật còn đau đớn hơn. Cô đã tìm thấy bến đỗ của mình, đã không còn chờ đợi anh, không còn khắc khoải vì "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Cô đã bước qua được những "chậm một nhịp" của cuộc đời, và anh, Trần Hạo, đã mãi mãi "sai một bước", để rồi "lỡ cả một đời". Gió vẫn thổi mạnh, nhưng không thể cuốn trôi đi nỗi đau đang gào thét trong tâm hồn anh. Sự trống rỗng ấy, nó không phải là sự cô đơn thoáng qua, mà là một khoảng trống sâu thẳm, vĩnh cửu. Và trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo biết, anh đã hoàn toàn mất cô.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free