Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 521: Ám Ảnh Đêm Dài: Những Giấc Mơ 'Nếu Như'

Gió đêm lùa qua khung cửa sổ khép hờ của căn hộ sang trọng trên tầng ba mươi, mang theo hơi lạnh mỏng manh của rạng sáng. Trần Hạo giật mình bật dậy trên chiếc giường Kingsize rộng lớn, lớp ga trải giường lụa lạnh lẽo dưới lưng anh, còn mồ hôi thì lấm tấm trên vầng trán. Nhịp tim anh đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực, một dư âm hỗn loạn của giấc mơ vừa tan biến. Anh đưa tay quơ quạng tìm công tắc, ánh đèn ngủ dịu nhẹ từ chiếc đèn Tiffany đặt đầu giường tỏa ra, đủ để xua đi bóng tối đặc quánh nhưng không đủ làm tan biến bóng hình vừa ám ảnh trong tâm trí.

Giấc mơ. Nó lại hiện về, chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lê An, nghe thấy tiếng cười trong veo của cô, và cả mùi hương hoa sữa quen thuộc vấn vít trong mái tóc. Trong mơ, anh không còn là Trần Hạo của hiện tại – một tổng giám đốc thành đạt, cô độc giữa biển người thành phố. Anh trở về là chàng trai mười tám tuổi, đứng trên bờ sông cũ, nơi hàng dương rủ bóng, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, bàn tay anh siết chặt lấy tay Lê An. Anh đã nói ra hết những lời cất giấu bấy lâu, những lời yêu thương nồng nhiệt, những hứa hẹn về một tương lai chỉ có hai người. Lê An trong mơ đã không mỉm cười bình thản mà quay sang ôm chặt lấy anh, đôi mắt cô rưng rưng, thì thầm: “Anh ngốc, sao không nói sớm hơn?”. Rồi cảnh tượng đổi thay, họ đứng cạnh nhau trong lễ đường, cô mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, không phải dành cho ai khác, mà là dành cho anh. Một gia đình nhỏ, một căn nhà ấm cúng ven sông, những buổi chiều tà cùng nhau ngắm hoàng hôn, những đêm trăng ngồi bên hiên nhà kể chuyện vu vơ… Tất cả hiện lên sống động, như một bộ phim quay chậm về một cuộc đời anh đáng lẽ đã có, nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra, nếu như anh không e dè, không sợ hãi.

Căn phòng rộng lớn, tiện nghi với thiết kế mở và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, giờ đây bỗng trở nên cô quạnh, lạnh lẽo đến đáng sợ. Ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời xa xa hắt vào, lấp lánh như những vì sao vụn vỡ, không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm lòng anh. Trần Hạo ngồi bật dậy, tựa lưng vào thành giường bọc da cao cấp, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức và viễn cảnh "nếu như" trong đầu, nhưng chúng cứ xoáy sâu vào nỗi dằn vặt, không ngừng khuấy động trái tim anh. Mùi gỗ sồi và da mới trong căn hộ, mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo, tất cả những biểu tượng của sự thành công vật chất này đều trở nên vô nghĩa. Chúng không thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông mà hình bóng Lê An đã để lại.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nuối tiếc. “Nếu như... ngày đó... anh đã rất thích em,” anh lầm bầm, giọng nói trầm khàn lạc đi giữa không gian tĩnh mịch. Đó là lời anh đã nói với cô bên bờ sông cũ, nhưng nó đã đến quá muộn, quá chậm một nhịp. Giờ đây, trong tiềm thức, anh cứ không ngừng tua đi tua lại những khoảnh khắc ấy, cố gắng viết lại kịch bản, cố gắng thay đổi cái kết. Anh thấy mình đứng trước cửa nhà cô vào đêm trước đám cưới, không phải dằn vặt rồi quay lưng bước đi, mà là mạnh dạn gõ cửa, giữ cô lại. Anh thấy mình không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, mà kiên trì theo đuổi, kiên trì giữ lấy sợi dây liên kết vô hình giữa hai người. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh, là những vết cứa sâu hoắm vào tâm hồn anh mỗi khi tỉnh giấc.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì những đêm dài mất ngủ. Đã ba giờ sáng. Thành phố vẫn chưa hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, vẫn còn đó ánh đèn lấp lánh của những tòa nhà văn phòng, của những khu vui chơi giải trí không ngừng nghỉ. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều, cùng tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự cô đơn. Trần Hạo không còn muốn ngủ nữa. Anh biết, nếu nhắm mắt lại, những hình ảnh ấy sẽ lại ập đến, những viễn cảnh "nếu như" sẽ lại hành hạ anh. Anh đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào sương đêm. Từ độ cao này, mọi thứ đều bé nhỏ, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Anh đã chinh phục được thành phố này, đã đạt được những đỉnh cao mà nhiều người mơ ước. Nhưng cái giá phải trả... cái giá phải trả quá đắt. Anh đã lỡ mất cô, lỡ mất bến đỗ an yên mà anh từng có thể có. Nỗi day dứt ấy như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở. Anh cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại chìm sâu trong vực thẳm của cảm xúc. Một khoảng cách vô hình không thể san lấp. Anh biết rằng, Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc bình dị, không ồn ào. Và điều đó, càng khiến anh đau đớn hơn bội phần.

Sáng hôm sau, chín giờ sáng, tại phòng Tổng Giám đốc của tập đoàn Trần Thịnh. Ánh nắng rực rỡ của một ngày quang đãng tràn ngập căn phòng qua ba mặt tường kính cường lực trong suốt, phơi bày toàn cảnh thành phố nhộn nhịp bên dưới. Trần Hạo ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, vẻ ngoài anh vẫn chỉnh tề với bộ vest đắt tiền, nhưng đôi mắt anh hằn lên những vệt mệt mỏi, và thái dương anh giật giật liên hồi. Anh đã cố gắng vùi đầu vào các báo cáo tài chính, những email chất chồng, những kế hoạch dự án mới đầy tham vọng, cố gắng đẩy mọi suy nghĩ về Lê An ra khỏi đầu. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký bên ngoài, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên bàn, tiếng giấy tờ sột soạt từ những tập tài liệu, tất cả đều trở thành những âm thanh mờ nhạt trong tâm trí anh. Mùi gỗ, mùi da, mùi cà phê đậm đặc và cả mùi giấy cao cấp phảng phất trong không khí đều không thể làm anh tập trung.

Mỗi con chữ trên màn hình máy tính dường như đều mờ đi, thay vào đó là hình ảnh Lê An cười hạnh phúc. Không phải trong giấc mơ của anh nữa, mà là một hình ảnh anh vô tình thấy được trên mạng xã hội cách đây vài ngày, một bức ảnh chụp cô và Nguyễn Hoàng Huy tại một sự kiện cộng đồng ở thị trấn ven sông. Nụ cười ấy rạng rỡ, bình yên, không chút vương vấn ưu tư. Cánh tay Huy vòng qua eo cô một cách tự nhiên, ánh mắt anh ta nhìn cô đầy trìu mến. Bức ảnh đó đã đâm một nhát dao vào trái tim anh, khiến anh nhận ra rằng, dù anh có trốn tránh thế nào đi chăng nữa, thì sự thật vẫn hiển hiện rõ ràng. Cô đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không mộng mị, mà rất đỗi chân thực.

Anh Long, trợ lý thân cận của anh, gõ cửa, bước vào với một tập hồ sơ dày cộp. “Anh Hạo, đây là báo cáo tiến độ dự án X. Đối tác bên Singapore vừa gọi điện thúc giục ạ.”

Trần Hạo không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu, tay vẫn lướt chuột trên màn hình. “Cứ để đó.”

Một lúc sau, điện thoại bàn của anh reo. Là một cuộc họp khẩn cấp từ ban lãnh đạo. Trần Hạo nhấc máy, giọng nói anh khô khốc, thiếu đi sự sắc bén thường thấy. “Để sau đi. Tôi cần thêm thời gian để xem xét lại.” Anh đặt mạnh điện thoại xuống, một âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng.

Anh vuốt mặt, day thái dương, cảm giác nhức nhối từ đêm qua vẫn còn đó. Anh với lấy cốc cà phê đã nguội lạnh trên bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng ngắt, chát xít lan tỏa trong khoang miệng, đắng hơn cả cà phê, mà đắng như chính cuộc đời anh lúc này. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố phồn hoa đang chuyển động không ngừng, dòng xe cộ hối hả, những con người bé nhỏ đang vội vã với guồng quay cuộc sống. Anh đã từng là một phần của guồng quay ấy, đã từng hòa mình vào dòng chảy ấy một cách đầy nhiệt huyết. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình đang đứng yên một chỗ, mắc kẹt trong vòng xoáy của quá khứ, bị kéo lùi lại bởi những viễn cảnh "nếu như" không ngừng hiện hữu. Anh đã quá thành công, quá giàu có, nhưng lại quá cô đơn. Thành công vật chất đã không thể nào bù đắp được khoảng trống tình cảm đang ngày càng lớn dần trong tâm hồn anh. Sự thành công ấy chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng, sự thiếu vắng một điều gì đó mà tiền bạc không thể mua được. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An mỉm cười trong chiếc váy cưới lại hiện rõ mồn một, nhưng lần này, nụ cười ấy không phải dành cho anh. Nó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy hạnh phúc, đã bước qua được những đợi chờ mỏi mòn, đã không còn khắc khoải vì "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" giữa hai người.

Không thể tập trung làm việc thêm được nữa, Trần Hạo đứng dậy, cảm giác bứt rứt, khó chịu dâng lên đỉnh điểm. Anh cần một không gian thoáng đãng hơn, cần một nơi mà anh có thể hít thở sâu, cố gắng xua đi những ý nghĩ giày vò. Anh rời khỏi phòng làm việc, bước vào thang máy riêng, nhấn nút lên tầng thượng.

Mười một giờ trưa, sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh lộng gió. Nắng gắt chiếu thẳng xuống, khiến không khí trên cao trở nên nóng bức nhưng đồng thời cũng rất thoáng đãng. Trần Hạo bước ra, cảm nhận những đợt gió mạnh táp vào mặt, làm tóc anh bay lòa xòa. Anh đứng tựa vào lan can kính cường lực cao ngất, nhìn xuống dòng người và xe cộ tấp nập bên dưới, tất cả chỉ còn là những chấm nhỏ li ti. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như tiếng ong vỡ tổ, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà cao tầng, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị mà anh đã từng rất yêu thích. Giờ đây, những âm thanh ấy chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc trong lòng anh. Mùi không khí cao, mùi kim loại từ cấu trúc tòa nhà, đôi khi là mùi khói bụi từ thành phố, tất cả đều trở nên nhạt nhòa.

Thành công mà anh đã dày công xây dựng, những tòa nhà chọc trời mang dấu ấn của anh, những hợp đồng bạc tỷ đã ký kết, giờ đây chỉ mang lại cảm giác trống rỗng đến cùng cực. Như một lâu đài lộng lẫy được xây bằng cát, đẹp đẽ nhưng không có hơi ấm, không có sự sống, không có một người để chia sẻ. Anh siết chặt nắm tay, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, phản chiếu những tia sáng chói mắt. Nó là biểu tượng của sự giàu có, của địa vị, nhưng cũng là vật chứng cho cái giá anh đã phải trả.

Anh đưa tay lên che mắt, cố gắng xua đi cái chói chang của nắng, nhưng hình ảnh Lê An mỉm cười trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi lại hiện rõ mồn một trong tâm trí. Lần này, nó không còn là giấc mơ, mà là một sự thật khắc nghiệt. Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, không phải bên anh, mà là bên một người đàn ông khác – Nguyễn Hoàng Huy. Nỗi đau nhói ấy lớn hơn bất cứ thành công nào anh từng đạt được, sâu hơn bất cứ thất bại nào trong sự nghiệp. Nó là nỗi đau của sự mất mát vĩnh viễn, của một cơ hội đã trôi qua, của một "nếu như" không bao giờ có thể trở thành hiện thực.

Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh không đặt sự nghiệp lên hàng đầu, không để những tham vọng nơi thành thị cuốn đi, không để "khoảng cách vô hình" ấy ngày càng lớn dần. Nếu như anh đã quay về thị trấn sớm hơn một chút, nếu như anh đã đủ dũng cảm để nói ra lời yêu thương ấy không phải khi cô đã sắp lên xe hoa, mà là từ rất lâu về trước. Nếu như anh không đợi đến khi cô mệt mỏi với sự im lặng của anh, chấp nhận một bến đỗ an yên khác. Tất cả những "nếu như" ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, bào mòn anh từng chút một. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Cái cảm giác trống rỗng ấy, nó không phải là sự cô đơn thoáng qua, mà là một khoảng trống sâu thẳm, vĩnh cửu. Nó gào thét trong lòng anh, nhắc nhở anh về "chậm một nhịp" định mệnh đã thay đổi cả một đời. Thành công rực rỡ này, giờ đây chỉ là một màn che đậy cho sự sụp đổ bên trong. Anh cần một điều gì đó hơn là chỉ thành công vật chất, một điều gì đó mà anh biết, chỉ có thể tìm thấy ở Lê An, hoặc ít nhất là ở một phiên bản của chính mình, cái phiên bản đã không "sai một bước" năm xưa. Gió vẫn thổi mạnh, quất vào người anh, lạnh lẽo, như muốn cuốn trôi đi tất cả, nhưng nỗi ám ảnh về Lê An, về những giấc mơ "nếu như" thì vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt hơn bao giờ hết.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free