Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 520: Bữa Cơm Ấm Áp: Khẳng Định Vị Trí
Đêm đã về khuya trong căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố ồn ã, Trần Hạo chìm trong nỗi day dứt không nguôi. Dưới chân anh là cả một thế giới rực rỡ, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại khoảng trống lạnh lẽo, một nỗi cô đơn quặn thắt không gì có thể lấp đầy. Anh tự hỏi, không biết Lê An giờ này đang làm gì, có còn nhớ về những kỷ niệm bên bờ sông cũ, hay đã hoàn toàn quên lãng trong vòng tay ấm áp của người khác. Khi anh còn đang vật lộn với những câu hỏi không lời đáp, thành phố vẫn không ngừng thắp lên những ánh đèn hy vọng và những giấc mơ dang dở.
Cùng lúc đó, tại một thị trấn ven sông bình yên cách xa hàng trăm cây số, Lê An đang đứng trước một cánh cổng sắt được sơn màu xanh ngọc, lòng dấy lên một cảm giác hồi hộp khôn tả. Ánh nắng chiều đã dần tắt, chỉ còn những tia vàng cam cuối cùng vương vãi trên mái ngói rêu phong của những ngôi nhà xung quanh, nhuộm một vẻ dịu dàng, cổ kính cho cả con đường. Gió nhẹ lay động những tán lá cây bàng cổ thụ, tạo nên âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thời gian.
Nguyễn Hoàng Huy đứng cạnh cô, bàn tay anh siết nhẹ lấy tay cô, như một lời trấn an vô hình nhưng đầy sức mạnh. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, xua đi phần nào sự lo lắng đang len lỏi trong tâm trí Lê An. Cô ngước nhìn ngôi nhà phía trước – một căn nhà cấp bốn rộng rãi, được xây theo lối kiến trúc truyền thống nhưng vẫn toát lên vẻ khang trang, sạch sẽ. Mái ngói đỏ tươi nổi bật giữa màu xanh của cây cối, sân vườn được chăm chút tỉ mỉ với những luống hoa cúc, hoa hồng khoe sắc, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong làn gió heo may. Mùi đất ẩm và mùi hoa lài thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị quê nhà, bình dị mà thân thương đến lạ.
“Đừng lo, mẹ anh dễ tính lắm, em cứ là chính mình thôi,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững chãi quen thuộc. Anh mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn cô đầy yêu chiều, như muốn nói rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh cô, che chở và bảo vệ cô khỏi mọi sự bất an.
Lê An khẽ gật đầu, môi mím chặt. “Em vẫn hơi run… Nhưng em tin anh.” Câu nói cuối cùng là một lời khẳng định không chỉ với Huy mà còn với chính bản thân cô. Cô tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào người đàn ông đang nắm chặt tay cô. Khoảnh khắc này, cô không còn nghĩ về những lời nói không thành, về những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô suốt một thời gian dài. Hiện tại, cô chỉ muốn đón nhận sự ấm áp và an yên mà Huy đang trao cho.
Ngay khi Huy vừa đưa tay mở cánh cổng, một người phụ nữ phúc hậu, thân hình đầy đặn, khuôn mặt hiền từ với nụ cười rạng rỡ đã đứng sẵn ở ngưỡng cửa. Đó là Bà Hiền, mẹ của Huy. Bà mặc một bộ áo bà ba màu nâu nhạt, mái tóc bạc được búi cao gọn gàng. Ánh mắt bà lấp lánh sự mong chờ và quý mến khi nhìn thấy Lê An.
“Ôi, An đến rồi! Vào nhà đi con, đường có xa không?” Bà Hiền cất giọng nhẹ nhàng, ấm áp, đúng như những gì Huy đã kể về bà. Không có vẻ dò xét, không có sự đánh giá, chỉ có sự đón tiếp nồng hậu, chân thành. Bà nhanh chóng bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Lê An một cái, một cái ôm đầy tình cảm như thể An là con gái lâu ngày xa nhà mới trở về.
Lê An cảm thấy bất ngờ nhưng cũng vô cùng xúc động. Sự hồi hộp ban đầu tan biến nhanh chóng, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp, thân thuộc lan tỏa khắp lồng ngực. Cô khẽ đáp: “Dạ, đường không xa lắm đâu ạ, bác.”
“Thôi, vào nhà đi con, đứng ngoài gió máy cảm lạnh,” Bà Hiền vừa nói vừa kéo tay Lê An vào trong, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. “Chắc An mệt rồi, mẹ có chuẩn bị nước mát sẵn rồi đây, con uống cho đỡ khát.”
Huy bước theo sau, khẽ khép cánh cổng, rồi đặt tay lên lưng Lê An, nhẹ nhàng dẫn cô vào phòng khách. Căn phòng khách rộng rãi, bày trí đơn giản nhưng tinh tế. Bộ bàn ghế gỗ gụ sẫm màu được đánh bóng loáng, trên bàn là một bình hoa tươi tắn đang tỏa hương thơm dìu dịu. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn chùm treo giữa phòng tạo nên một bầu không khí thân mật, gần gũi. Trên tường treo vài bức tranh phong cảnh làng quê, những bức ảnh gia đình chụp từ nhiều năm trước, gợi lên một cảm giác về một gia đình êm ấm, hạnh phúc. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên đến lạ lùng. Cô chợt nhận ra, đây không phải là một cuộc "ra mắt" căng thẳng như cô từng tưởng tượng, mà giống như một chuyến về nhà, về với một gia đình mà cô đã mong ước bấy lâu. Nụ cười của Bà Hiền, bàn tay ấm áp của Huy, và cả không khí trong lành, thân thuộc nơi đây đã xoa dịu mọi lo lắng trong lòng cô, khẳng định rằng cô đã đi đúng đường, không còn phải hoài niệm về "khoảng cách vô hình" hay những nuối tiếc đã qua.
***
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí thân mật và ấm cúng như ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc đèn trần. Trên bàn ăn là một mâm cơm thịnh soạn với những món ăn đậm chất quê nhà, được bày biện khéo léo, đẹp mắt: đĩa cá diêu hồng chiên giòn rụm, bát canh chua cá lóc nghi ngút khói thơm lừng mùi me và rau om, đĩa thịt kho tàu đậm đà với những miếng thịt ba chỉ mềm tan, và đĩa rau muống luộc xanh mướt. Mùi thơm của thức ăn quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của Lê An, khiến cô cảm thấy đói bụng hơn bao giờ hết. Tiếng ly đĩa va chạm khe khẽ, tiếng đũa chạm bát hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của bữa cơm gia đình Việt Nam.
Bà Hiền ngồi đối diện Lê An, khuôn mặt bà rạng rỡ niềm vui. Bà liên tục gắp thức ăn vào bát cho Lê An, như thể muốn bù đắp cho những tháng ngày cô đã phải ăn uống qua loa. “An gầy quá, phải ăn nhiều vào mới có sức làm việc chứ con. Huy nó kể con làm việc chăm lắm, cứ cắm đầu vào công việc mãi thôi. Mấy món này là mẹ tự tay làm đấy, con ăn thử xem có vừa miệng không.” Giọng bà chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, không chút khách sáo.
Lê An cảm động, cô vội vàng đáp: “Dạ con cảm ơn bác ạ. Món nào cũng ngon hết ạ. Con thấy ấm lòng lắm khi được các bác quan tâm như thế này.” Cô không nói dối, từng miếng ăn đều mang hương vị của tình yêu thương và sự chăm sóc, khiến cô cảm thấy trái tim mình được lấp đầy.
Ông Phúc, bố của Huy, ngồi cạnh bà Hiền. Ông là một người đàn ông gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói nhưng ánh mắt lại rất tinh tường. Từ đầu bữa ăn, ông vẫn im lặng quan sát Lê An. Khi Lê An trả lời về công việc hiện tại của mình, về những dự định trong tương lai, ông khẽ gật đầu, khóe môi nở một nụ cười nhẹ, đầy hàm ý. “Con nhà lành, biết vun vén là tốt.” Lời nói tuy ngắn gọn nhưng lại mang sức nặng của sự chấp thuận, khiến Lê An cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Đó là một sự công nhận không cần khoa trương, chân thật và đáng tin cậy.
Huy ngồi bên cạnh Lê An, anh không ngừng quan tâm chăm sóc cô từng chút một. Anh rót nước mời cô, gắp những miếng cá ngon nhất, mềm nhất vào bát cô, rồi nhẹ nhàng thì thầm: “Mẹ cứ để An tự nhiên, cô ấy ngại đấy.” Ánh mắt anh nhìn mẹ, nhưng rồi lại quay sang nhìn Lê An đầy yêu chiều. Anh còn tinh tế lau nhẹ khóe môi cho cô khi cô vô tình dính một chút thức ăn. “Đừng khách sáo, cứ ăn thoải mái nhé em, coi như nhà mình vậy.”
Sự quan tâm chu đáo của Huy, cùng với sự nồng hậu của bố mẹ anh, khiến Lê An cảm thấy mình hoàn toàn được chấp nhận, được yêu thương. Cô không còn cảm thấy chút xa lạ hay e dè nào. Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh Trần Hạo, một Trần Hạo thành đạt, hào nhoáng nơi thành phố lớn, nhưng có lẽ đang dùng bữa một mình trong một nhà hàng sang trọng nào đó, hoặc vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi cô đơn. Sự đối lập quá lớn giữa hai thế giới, hai cuộc sống khiến cô không khỏi thở dài nhẹ nhõm. Cô đã từng nghĩ, tình yêu phải là những cảm xúc mãnh liệt, những lời hứa hẹn lãng mạn như trong phim ảnh. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, bến đỗ an yên thực sự lại là những điều bình dị, chân thật như thế này: một bữa cơm gia đình ấm áp, những lời hỏi han ân cần, và một người đàn ông luôn ở bên cạnh, quan tâm chăm sóc cô không một lời than vãn.
Cô chợt nhớ đến lời bà ngoại thường nói: “Tình yêu không cần phải ồn ào như bão tố, mà cần phải nhẹ nhàng như dòng sông, chảy mãi không ngừng.” Đúng vậy, mối quan hệ của cô và Huy không phải là tình yêu sét đánh, nhưng nó là một dòng chảy êm đềm, mang đến sự bình yên và vững chãi. Nó không có những "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", không có sự "chậm một nhịp" nào cả. Mọi thứ cứ tự nhiên đến, tự nhiên mà đơm hoa kết trái. Cảm giác này, sự an toàn này, đã vượt lên trên mọi hoài niệm cũ, khẳng định vị trí của Huy trong trái tim cô, và vị trí của cô trong gia đình anh. Cô đã tìm thấy một nơi để thuộc về, một nơi mà cô có thể tựa vào mà không cần phải lo sợ bất cứ điều gì.
***
Sau bữa cơm tối thịnh soạn, cả nhà quây quần bên bộ bàn ghế gỗ gụ trong phòng khách. Ánh đèn đã được điều chỉnh dịu nhẹ hơn, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh lặng. Bên ngoài, gió đêm mát mẻ thổi qua cửa sổ, mang theo hương hoa lài thoảng nhẹ từ vườn nhà, hòa cùng mùi trà thanh khiết đang tỏa ra từ ấm trà. Lê An ngồi cạnh Huy, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và thư thái chưa từng thấy. Không còn chút hồi hộp, không còn chút e dè, thay vào đó là một cảm giác thân thuộc như đã về nhà.
Bà Hiền rót trà vào những chiếc chén men sứ màu xanh ngọc, khói trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu mát. Bà đặt chén trà trước mặt Lê An, rồi bắt đầu kể những câu chuyện về Huy hồi nhỏ. Giọng bà Hiền nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt bà lấp lánh niềm yêu thương vô hạn khi nhắc về con trai.
“Huy nhà bác từ nhỏ đã trầm tính, ít nói, nhưng nó thương người lắm. Hồi nhỏ, nó cứ lầm lũi giúp đỡ mọi người, không cần ai phải sai bảo. Có lần, thấy con mèo hàng xóm bị thương, nó tự mình chăm sóc, băng bó cho nó mãi cho đến khi nó khỏe lại. Bác cứ nghĩ thằng bé lớn lên sẽ khó tìm được người tâm đầu ý hợp, vì tính nó cứ lầm lì vậy. Nhưng giờ có con An bên cạnh, bác thấy nó vui vẻ hẳn ra, có da có thịt hơn nhiều rồi. Bác cũng yên tâm hơn khi thấy con có người lo lắng, vun vén cho, không còn một mình gánh vác mọi chuyện nữa.”
Những lời chia sẻ chân thành của Bà Hiền không chỉ kể về Huy mà còn như một lời khẳng định gián tiếp về vai trò của Lê An trong cuộc đời anh. Lê An lắng nghe, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cô nhìn sang Huy, thấy anh khẽ cười, ánh mắt anh chạm vào cô đầy trìu mến. Dưới gầm bàn, bàn tay anh nhẹ nhàng tìm đến tay cô, nắm chặt lấy, một cái siết nhẹ nhưng đầy ý nghĩa, như một lời cảm ơn, một lời hứa hẹn.
Ông Phúc, người đàn ông trầm tính, ít nói từ ��ầu bữa ăn, giờ đây cũng lên tiếng, giọng ông tuy nhỏ nhưng lại đầy sự đĩnh đạc và tin cậy. Ông chậm rãi nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. “Huy nó chọn đúng người rồi. An ngoan hiền, biết lo toan. Người phụ nữ như con là của hiếm bây giờ. Gia đình này không cần con phải quá giỏi giang, chỉ cần con biết vun vén cho tổ ấm, biết thương yêu chồng con là đủ rồi.”
Những lời nói của Ông Phúc như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn Lê An. Cô cảm thấy mình được công nhận, được quý trọng không chỉ bởi Huy mà còn bởi cả gia đình anh. Đây chính là điều mà cô hằng mong ước: một bến đỗ an yên, nơi cô được chấp nhận trọn vẹn, không cần phải cố gắng chứng tỏ bản thân hay lo sợ bị bỏ lại phía sau. Cô chợt hiểu ra rằng, tình yêu không nhất thiết phải là những lời thề non hẹn biển, những hành động phi thường, mà chính là sự thấu hiểu, sự tin tưởng và sự chấp nhận nhau trong những điều bình dị nhất.
Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy trái tim mình được lấp đầy bởi một sự bình yên sâu sắc. Không còn chút hoài nghi hay trống rỗng nào vương vấn. “Đây chính là bến đỗ mình cần tìm, không phải là tình yêu sét đánh, nhưng là sự an toàn, vững chãi,” cô thầm nghĩ. “Một nơi mà mình được là chính mình, được yêu thương và chấp nhận trọn vẹn. Không có 'nếu như', không có 'chậm một nhịp', chỉ có hiện tại ấm áp này.” Cái siết tay nhẹ nhàng của Huy dưới gầm bàn, sự đồng điệu trong ánh mắt, và những lời nói chân thành từ bố mẹ anh, tất cả đã củng cố niềm tin vững chắc trong lòng Lê An.
Cô khẽ quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô siết nhẹ lại bàn tay anh, đáp lại sự tin tưởng và tình yêu anh dành cho cô. Rồi cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Bà Hiền và Ông Phúc, nở một nụ cười rạng rỡ, chân thành nhất. “Dạ, con cũng thấy rất hạnh phúc và an tâm khi ở bên anh Huy và được các bác quý mến ạ. Con hứa sẽ cố gắng hết sức để vun đắp cho gia đình này.”
Lời nói của Lê An không chỉ là một lời hứa, mà còn là một sự khẳng định cho tương lai. Cô biết rằng, mình đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc không mộng mị, không hoa lệ, nhưng đủ ấm áp để sưởi ấm cả một đời. Gia đình Huy đã mở rộng vòng tay đón cô, và cô cũng sẵn lòng trao đi tất cả tình yêu thương và sự chân thành của mình. Sự đón tiếp nồng hậu này, sự chấp thuận rõ ràng từ gia đình Huy, đã xóa tan mọi bóng ma của quá khứ, báo hiệu một tương lai tươi sáng, nơi cô sẽ không còn phải khắc khoải với những tiếc nuối về "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" nữa. Giữa làn gió đêm mát lành và ánh đèn ấm áp, Lê An cảm thấy mình đã thực sự tìm thấy nơi thuộc về.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.