Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 519: Quyết Định Trốn Tránh: Vết Cắn Của Nuối Tiếc
Dòng sông cuộc đời Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, nơi những con sóng ký ức dữ dội dần lặng xuống, nhường chỗ cho sự vỗ về của hiện tại. Cô tựa đầu vào vai Nguyễn Hoàng Huy, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ anh, như một con thuyền nhỏ đã tìm thấy nơi neo đậu an toàn sau bao ngày lênh đênh. Nụ cười mãn nguyện hé nở trên môi, một nụ cười không còn chút vướng bận hay hoài niệm nào về những gì đã qua, mà tràn đầy sự chấp nhận và trân trọng những giá trị giản dị, thực tế. Cô đã chọn con đường bình yên, một con đường có thể không nhuốm màu cổ tích nhưng lại hứa hẹn một tương lai vững vàng, không chông gai bão tố.
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một thành phố hoa lệ không ngủ, một dòng sông khác đang cuộn chảy. Dòng sông ấy mang tên Trần Hạo, vẫn miệt mài gánh vác những con sóng của tham vọng và thành công, nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng là một vực thẳm của sự cô đơn và nỗi day dứt không tên.
***
Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng ban mai rải những vệt vàng nhạt qua tấm kính lớn của văn phòng Trần Hạo, chiếu rọi lên bề mặt bàn làm việc bóng loáng. Tòa nhà Tập đoàn Trần Thịnh vươn mình sừng sững giữa bầu trời xanh trong, một khối kiến trúc bằng kính và thép cao ngất, biểu tượng cho sự quyền lực và thành công không ngừng nghỉ. Bên trong, không gian mở được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với những gam màu xám, trắng, đen chủ đạo, tạo cảm giác chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn vang lên từ các khu vực làm việc, xen lẫn tiếng điện thoại reo khẽ và tiếng bước chân vội vã của những nhân viên trong bộ vest chỉnh tề. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng cùng mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp, tất cả hòa quyện tạo nên bầu không khí bận rộn nhưng đầy sức ép của một tập đoàn lớn.
Trần Hạo ngồi đối diện màn hình máy tính, đôi mắt thâm quầng dưới quầng sáng xanh nhạt, phản chiếu sự mệt mỏi đã bám víu lấy anh suốt những ngày qua. Mặc dù vẫn còn sớm, nhưng anh đã có mặt ở văn phòng từ lâu, vùi đầu vào công việc. Trên màn hình, một email từ Thầy Bình, người thầy cũ ở trường cấp hai thị trấn, vẫn mở. Dòng tiêu đề "Lời mời tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường" như một nhát dao khứa vào lớp vỏ bọc kiên cố mà anh đã cố gắng dựng lên. Những ký ức về thị trấn ven sông, về những buổi tan học chung đường, về cô gái với mái tóc dài ngang vai, tất cả ùa về như một cơn lũ.
Anh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc trong không gian riêng của mình. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo nỗi day dứt đã âm ỉ từ khi nhận được lời mời này. Về hay không về? Câu hỏi đó đã xoáy sâu vào tâm trí anh không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều là một trận chiến nội tâm khốc liệt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An đang mỉm cười, bình yên và xa vời, như bức ảnh anh đã vô tình thấy trên mạng xã hội.
"Không, không thể về lúc này được," anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Công việc... dự án mới đang trong giai đoạn nước rút, không thể rời đi. Hơn nữa..." Anh dừng lại, nuốt khan. Hơn nữa, anh sợ phải đối mặt. Sợ phải đối mặt với một Lê An đã thuộc về người khác, sợ phải đối mặt với những lời nói không thành, với cái "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Anh sợ nhìn thấy chính mình, một Trần Hạo thành công rực rỡ nhưng lại là kẻ thất bại thảm hại trong cuộc chiến giành lấy hạnh phúc của riêng mình.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Anh Long, cấp trên và cũng là người bạn thân thiết của Trần Hạo, bước vào. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi trắng tinh và quần tây sẫm màu, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng tỏa ra từ anh.
"Hạo, dự án mới có vẻ căng thẳng nhỉ? Cậu có vẻ không được khỏe lắm," Anh Long nói, giọng anh trầm ổn, có chút lo lắng nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp. Anh đặt một tách cà phê nóng hổi lên bàn Trần Hạo, hơi ấm bốc lên nghi ngút.
Trần Hạo gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Vâng, có chút áp lực. Nhưng mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát." Anh mở lại email của Thầy Bình, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, gõ những dòng từ chối khéo léo. Anh nhấn mạnh sự bận rộn của dự án mới, sự cần thiết của việc tập trung hoàn toàn vào công việc để đảm bảo tiến độ. Mỗi chữ anh gõ ra đều như một sợi dây vô hình đang trói chặt anh vào thực tại khắc nghiệt này, cắt đứt anh khỏi bất kỳ khả năng nào để quay về quá khứ. "Thầy Bình mời tôi về dự lễ kỷ niệm trường cấp hai. Nhưng chắc tôi không đi được."
Anh Long nhấp một ngụm cà phê của mình, nhìn Trần Hạo. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cậu biết đấy, một khi đã dấn thân vào guồng quay này, rất khó để dừng lại. Nhưng cũng đừng quên bản thân mình." Anh Long nói, ánh mắt thâm thúy ẩn chứa nhiều điều hơn là chỉ lời khuyên công việc. Anh đã quan sát Trần Hạo đủ lâu để nhận ra sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài thành đạt và bận rộn.
Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì thêm. Anh nhấn nút "Gửi" cho email từ chối, cảm giác như một tảng đá vừa được nhấc ra khỏi ngực, nhưng cùng lúc đó, một nỗi nặng trĩu khác lại đè lên. Anh ngay lập tức mở các tập tin công việc, vùi đầu vào phân tích số liệu phức tạp, cố gắng chôn vùi mọi suy nghĩ khác vào những con số khô khan. Tiếng gõ bàn phím trở nên dồn dập hơn, như thể anh đang chạy trốn khỏi chính mình, chạy trốn khỏi cái "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách anh với hạnh phúc, và chạy trốn khỏi nỗi hối tiếc vì đã "chậm một nhịp" trong cuộc đời mình. Cánh cửa văn phòng khép lại, trả Trần Hạo về với sự cô độc trong thế giới của riêng anh, nơi chỉ có công việc và những con số làm bạn.
***
Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những ánh đèn rực rỡ biến nơi đây thành một dải ngân hà lấp lánh trên mặt đất. Trong một nhà hàng Pháp sang trọng mang tên 'Le Rêve', Trần Hạo ngồi đối diện với Hải Yến. Nhà hàng được thiết kế theo kiến trúc Pháp cổ điển, trần nhà cao vời vợi với những chùm đèn pha lê lấp lánh, tường được trang trí bằng những bức tranh sơn dầu và những tấm gương lớn chạm khắc tinh xảo. Bàn ghế bọc vải nhung êm ái, khăn trải bàn trắng tinh tươm, trên mỗi bàn đều có một lọ hoa tươi và một ngọn nến lung linh. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng của piano và violin lướt qua không gian, hòa quyện với tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách và những lời trò chuyện thì thầm. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn và hương hoa tươi dìu dịu tạo nên một bầu không khí lãng mạn, trang trọng nhưng cũng đầy xa cách.
Hải Yến, xinh đẹp và thông minh trong chiếc váy đen sang trọng, mái tóc bới cao gọn gàng, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh nến. Cô là đồng nghiệp, cũng là người luôn dành cho Trần Hạo một sự quan tâm đặc biệt.
"Anh Hạo, anh có vẻ không được tập trung lắm. Có chuyện gì sao?" Hải Yến khẽ hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng đầy tinh ý. Cô nhận ra ánh mắt anh thường xuyên lạc đi nơi khác, xa xăm, không thực sự kết nối với cuộc trò chuyện về dự án mới mà cô đang hào hứng trình bày.
Trần Hạo khẽ giật mình, đặt chiếc dao và dĩa bạc xuống đĩa sứ trắng. Anh mỉm cười gượng gạo, nụ cười không chạm đến đôi mắt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh nến, như một lời khẳng định về vị thế, nhưng cũng là một biểu tượng cho sự cô độc và áp lực mà anh đang mang.
"Không có gì. Chỉ là công việc dạo này hơi nhiều," anh đáp, giọng trầm và ngắn gọn, đúng như phong cách thường thấy của anh. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ về thị trấn cũ, về lời mời của Thầy Bình, về Lê An ra khỏi tâm trí.
Hải Yến thở dài nhẹ. "Em biết là anh rất bận rộn, nhưng anh nên nghỉ ngơi một chút chứ. Anh làm việc quá sức rồi." Cô nhìn anh, trong ánh mắt có sự lo lắng chân thành, và cả một chút thất vọng khi anh luôn giữ một "khoảng cách vô hình" với cô, dù cô đã cố gắng rất nhiều để rút ngắn nó. "Dự án mới này tuy quan trọng, nhưng sức khỏe vẫn là trên hết, anh Hạo."
Trần Hạo chỉ gật đầu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi biển đèn thành phố trải dài đến vô tận, lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn. Anh cảm thấy mình cũng giống như một trong những ánh đèn ấy, rực rỡ và nổi bật, nhưng lại đứng một mình giữa một biển ánh sáng vô tận, không thể hòa vào bất kỳ đâu.
Trong đầu anh, những lời nói của Hải Yến cứ vang vọng. Nghỉ ngơi? Anh nghỉ ngơi để làm gì? Để những ký ức về Lê An, về "nếu như ngày đó" lại có cơ hội giày vò anh sao? Sự bận rộn chính là liều thuốc an thần duy nhất, là cách duy nhất để anh tạm thời quên đi nỗi trống rỗng, quên đi những thứ mà anh đã đánh mất vì "chậm một nhịp" trong cuộc đời. Anh đã từng nghĩ, khi mình đủ thành công, đủ giàu có, thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng hóa ra, thành công vật chất lại không thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. Nó chỉ càng làm cho sự cô đơn thêm phần rõ nét, thêm phần lạnh lẽo.
Hải Yến tiếp tục nói về kế hoạch mở rộng thị trường, về những mục tiêu đầy tham vọng của công ty. Trần Hạo lắng nghe một cách hời hợt, thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra một ý kiến ngắn gọn, sắc bén. Anh không muốn tỏ ra thiếu tôn trọng, nhưng tâm trí anh không thể hoàn toàn tập trung. Anh nhìn Hải Yến, một cô gái tài năng, xinh đẹp, nhiều người theo đuổi, và cảm thấy một sự xa cách vô hạn. Anh biết cô có tình cảm với mình, biết cô đã cố gắng tiếp cận anh bằng nhiều cách. Nhưng trái tim anh đã hóa đá, đã khép chặt sau cánh cửa mang tên Lê An. Anh không thể cho cô điều mà cô xứng đáng có được, và anh cũng không muốn lừa dối cô, hay chính mình. Anh chỉ có thể vùi mình vào công việc, vào những kế hoạch kinh doanh, để che giấu đi sự thật rằng sâu thẳm bên trong, anh vẫn là một kẻ lạc lõng, một kẻ mãi mãi nuối tiếc. Bữa tối trôi qua trong sự lịch thiệp nhưng lạnh nhạt, giống như một bức tranh đẹp đẽ nhưng thiếu đi linh hồn.
***
Đêm đã về khuya, thành phố vẫn không ngừng thở, nhưng trong căn hộ chung cư cao cấp của Trần Hạo, sự tĩnh mịch bao trùm. Căn hộ nằm trên tầng 40, được thiết kế theo phong cách hiện đại với nội thất tối giản nhưng tinh tế. Những bức tường màu xám tro, sàn gỗ sẫm màu, bộ sofa da lớn màu đen tuyền. Không có tiếng ồn từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, và tiếng điều hòa không khí chạy êm ru. Mùi gỗ mới, mùi da thuộc và một chút hương nước hoa nam tính còn vương vấn trong không gian. Mọi thứ đều sang trọng, tiện nghi, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Trần Hạo trở về sau bữa tối xã giao. Anh cởi bỏ áo vest, nới lỏng cà vạt, thả mình xuống chiếc sofa da êm ái. Anh cầm điện thoại di động lên, lướt qua các trang tin tức và mạng xã hội một cách vô định. Ngón tay anh vô thức trượt trên màn hình, từ bài báo này sang bài báo khác, từ bức ảnh này sang bức ảnh khác. Anh không tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ là một thói quen để lấp đầy khoảng trống của sự cô đơn.
Bỗng, ngón tay anh dừng lại. Trên màn hình là một bài viết về lễ hội truyền thống ở một thị trấn ven sông, kèm theo những bức ảnh phong cảnh quen thuộc đến nao lòng. Cây đa cổ thụ, mái đình rêu phong, con sông chảy êm đềm với những chiếc thuyền nan đậu lững lờ. Dù không có hình ảnh trực tiếp của Lê An, nhưng khung cảnh đó đủ để đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất, những kỷ niệm đã được chôn chặt bỗng ùa về như một dòng chảy xiết. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, anh và Lê An sánh bước bên bờ sông cũ, tiếng cười trong veo của cô gái vang vọng trong gió. Anh nhớ về những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi kề bên nhau, không cần nói lời nào cũng hiểu lòng nhau. Anh nhớ về lời hứa "không quên em", về những ánh mắt ngại ngùng, về "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chia cắt họ.
Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Cô ấy... chắc đang rất hạnh phúc ở nơi đó. Anh tự hỏi, không biết Lê An có còn nhớ về những ngày tháng đó không? Hay cuộc sống bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy đã xóa nhòa tất cả? Anh đã từng nghĩ, thời gian và khoảng cách sẽ khiến mọi thứ phai mờ, nhưng hóa ra, chúng chỉ làm cho nỗi nhớ thêm da diết, nỗi tiếc nuối thêm sâu đậm.
Trần Hạo tắt màn hình điện thoại, đặt nó xuống bàn kính. Ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ vẫn lấp lánh như những vết cắt lên tấm màn đêm. Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn. Gió đêm lướt qua mặt anh, mang theo một hơi lạnh se sắt. Anh đứng đó, một mình, đối mặt với biển đèn rực rỡ và vô tận của thành phố. Dưới chân anh là một thế giới sôi động, nơi anh đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Nhưng trong lòng anh, chỉ có một khoảng trống lạnh lẽo, một nỗi cô đơn quặn thắt không gì có thể lấp đầy.
"Mình đã chọn đúng hay sai?" câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng ám ảnh. Anh đã chọn thành công, chọn sự nghiệp, và đã từ bỏ Lê An. Anh đã nghĩ đó là lựa chọn đúng đắn, là con đường duy nhất để anh chứng tỏ bản thân. Nhưng giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Sự bình yên của Lê An, sự an toàn mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại cho cô, đối lập hoàn toàn với cuộc sống hào nhoáng nhưng đầy cô độc của anh.
Nỗi day dứt về Lê An, về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", về "chậm một nhịp" đã khiến anh lỡ cả một đời, không ngừng cắn rứt. Nó như một vết sẹo cũ, dù đã lành nhưng mỗi khi thời tiết thay đổi, lại nhức nhối không nguôi. Anh đã cố gắng trốn tránh, vùi đầu vào công việc, nhưng rồi, chỉ cần một khoảnh khắc tĩnh lặng, một hình ảnh quen thuộc, nỗi đau lại trỗi dậy. Anh biết, quyết định không trở về thị trấn chỉ là một sự trì hoãn, một cách tạm thời để anh không phải đối mặt với thực tại. Nhưng anh không biết mình có thể trốn chạy được đến bao giờ. Hình ảnh Lê An, bình yên và xa vời, hiện rõ trong tâm trí anh, như một vết cắn không ngừng dằn vặt, một lời nhắc nhở rằng anh đã đánh mất điều quý giá nhất trong cuộc đời mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.