Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 518: Bình Yên Nơi Bến Đỗ: Áp Lực và Sự Trân Trọng
Trần Hạo đã tắt máy tính, nhưng hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy vẫn đọng lại trong tâm trí anh, như một vết bỏng rát không thể xoa dịu. Anh đứng đó, giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố, ôm lấy nỗi cô đơn và sự dằn vặt. Trong khi đó, ở một nơi cách xa hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, Lê An lại đang bắt đầu một ngày mới với những cảm xúc hoàn toàn khác, những suy tư về một bến đỗ an yên đang dần định hình.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu đông mỏng manh như tơ lụa, len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn bếp nhà Lê An. Nó không rực rỡ gay gắt, mà chỉ đủ để sưởi ấm những góc nhà còn vương hơi lạnh của sương đêm. Tiếng trẻ con í ới gọi nhau từ con hẻm nhỏ vọng vào, trộn lẫn với tiếng xe máy thỉnh thoảng vụt qua, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thị trấn. Mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng trong không khí, mùi thịt kho tàu, mùi rau luộc, quyện với chút mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường cũ, tất cả vẽ nên một bức tranh bình yên, tĩnh lặng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi hoài niệm khó tả.
Lê An thức dậy sớm, mái tóc dài óng ả búi gọn gàng sau gáy, gương mặt mộc mạc nhưng tươi tắn. Cô mặc chiếc áo sơ mi caro giản dị, ống tay áo xắn cao, thoăn thoắt giúp mẹ Nguyễn Thị Tư chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lạch cạch của chén đĩa, tiếng nước chảy từ vòi, tiếng dao thớt gõ nhẹ trên thớt gỗ tạo nên một nhịp điệu đều đặn, êm ái. Mẹ Tư, với mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn còn đen nhánh, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, đang tỉ mỉ nêm nếm nồi canh. Bà quay sang nhìn con gái, ánh mắt trìu mến.
“Con bé An nhà mình khéo tay quá, nấu ăn ngày càng ngon rồi,” bà Tư nói, giọng nhẹ nhàng, chứa đựng sự tự hào. “Sau này về nhà chồng, chắc chắn là một người vợ đảm đang.”
Lê An chỉ mỉm cười, không đáp lời trực tiếp. Cô biết mẹ đang khéo léo lái câu chuyện sang một hướng khác, hướng mà cô đã quá quen thuộc trong thời gian gần đây. Bố Lê Văn Năm ngồi ở bàn khách, tay cầm tờ báo cũ kỹ, thỉnh thoảng lật trang sột soạt, nhưng đôi tai thì vẫn lắng nghe câu chuyện của hai mẹ con. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông thỉnh thoảng lại liếc về phía cô, ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. “Chắc là bà Mai qua chơi đấy con,” mẹ Tư đoán, đoạn ra mở cửa.
Bà Mai, hàng xóm thân thiết, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, bước vào. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, trên tay là một rổ khoai lang luộc còn bốc khói. “Chào cô Tư, chào con An,” bà cất giọng tự nhiên, ấm áp. “Tôi vừa luộc mẻ khoai, mang sang biếu cô Tư và thằng Năm.”
“Ôi, bà Mai khách sáo làm gì, vào đây ăn sáng với mẹ con tôi,” mẹ Tư niềm nở đón.
Trong lúc mẹ Tư và bà Mai đang trò chuyện rôm rả về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ giá cả rau ngoài chợ đến chuyện con cái của bà nọ bà kia, Lê An vẫn tiếp tục dọn dẹp bữa sáng. Cô cố gắng tỏ ra bận rộn, nhưng từng lời nói của hai người phụ nữ lớn tuổi vẫn lọt vào tai cô, như những giọt nước tí tách nhỏ giọt, từ từ thấm đẫm tâm trí.
“Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà Mai nhìn Lê An, ánh mắt đầy trìu mến nhưng cũng không kém phần tò mò, và một chút lo lắng. Đây là câu nói đặc trưng của bà, một câu hỏi bâng quơ nhưng lại mang sức nặng vô hình. “Nghe nói thằng Huy nó tốt lắm, chịu khó làm ăn, lại thương con An nữa. Thế thì còn gì bằng, con Tư nhỉ? Con An phải biết nắm lấy cơ hội chứ.”
Mẹ Tư gật gù, ánh mắt nhìn Lê An đầy ẩn ý. “Đúng đấy con ạ. Như con bé Mai bên cạnh nhà bác Tám ấy, mới cưới tuần trước, đám cưới to lắm. Thằng rể nó làm bác sĩ, gia đình môn đăng hộ đối. Con bé An nhà mình cũng chẳng thua kém ai, nhưng cứ kén chọn mãi thì đến bao giờ?” Bà thở dài nhẹ, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm của người mẹ mong con gái yên bề gia thất.
Lê An quay lưng lại, cố nén một tiếng thở dài. Cô hiểu mẹ và bà Mai đều muốn tốt cho cô. Trong xã hội này, đặc biệt là ở một thị trấn nhỏ như đây, việc một cô gái đến tuổi mà chưa lập gia đình thường bị xem là một điều bất thường, một nỗi lo của cả dòng họ. Cô đã quen với những lời hỏi thăm, những ánh mắt dò xét, và cả những câu chuyện so sánh.
“Dạ, con biết rồi ạ,” Lê An đáp khẽ, giọng nói có chút mệt mỏi. Cô không muốn tranh cãi, cũng không muốn làm mẹ buồn. Trong thâm tâm, cô cũng đang tự vấn mình về những điều mẹ nói.
Bà Mai tiếp lời, giọng có vẻ thấu hiểu hơn. “Thôi thì chuyện duyên số, mình cũng không thể ép được. Nhưng con An này, con thấy thằng Huy nó thế nào? Có đáng tin không? Thật ra, ở cái tuổi này của con, tìm được một người đàn ông chu đáo, biết quan tâm, lo lắng cho mình, thì đó mới là cái phúc lớn nhất. Tình yêu nồng nhiệt rồi cũng có lúc nguội lạnh, nhưng cái nghĩa, cái tình, cái sự ổn định mới là thứ giữ cho mái ấm bền vững.”
Lời của bà Mai, dù vô tư, lại chạm đúng vào những suy nghĩ sâu kín của Lê An. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh non. Trái tim cô không còn xao động mãnh liệt như những năm tháng tuổi trẻ, khi cô chỉ mơ về một tình yêu lãng mạn, như những cuốn tiểu thuyết hay bộ phim Hàn Quốc cô từng đọc, từng xem. Giờ đây, ở cái tuổi gần ba mươi, cô nhận ra rằng hạnh phúc có lẽ không phải là những chuyến phiêu lưu bất tận hay những cảm xúc thăng hoa đến choáng váng. Hạnh phúc, có lẽ, đơn giản chỉ là sự bình yên, là một người luôn ở đó, cùng mình sẻ chia những gánh nặng cuộc đời, là một bến đỗ an yên sau bao giông bão.
“Mẹ và mọi người nói đúng,” Lê An thầm nghĩ, một cảm giác cam chịu nhưng cũng đầy trưởng thành lan tỏa trong lòng cô. “Mình cũng không còn trẻ nữa. Hạnh phúc là gì nếu không phải là sự bình yên và sự quan tâm chu đáo này?” Cô nhìn sang mẹ, thấy ánh mắt bà vẫn còn vương vấn nỗi lo. Lê An mỉm cười, một nụ cười không còn gượng ép, mà đã ẩn chứa sự chấp nhận. Cô biết, đã đến lúc cô phải đưa ra một lựa chọn, một lựa chọn không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả những người yêu thương cô.
***
Buổi chiều tà, công viên thị trấn chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu ngọt. Từng tia nắng xuyên qua kẽ lá cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ con từ khu vui chơi phía xa vọng lại, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước – tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trong lành, yên bình, và đầy hoài niệm. Mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi cỏ cây xanh tươi, thoang thoảng mùi hoa dại từ những luống hoa ven đường, len lỏi vào từng hơi thở của Lê An.
Cô đi dạo một mình, bước chân nhẹ nhàng trên con đường đá cuội, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man trên tóc. Hình ảnh những gia đình nhỏ đang quây quần bên nhau, những cặp đôi trẻ nắm tay nhau dạo bước khiến lòng cô dấy lên những suy tư. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Đó là một khung cảnh bình dị, nhưng lại khiến Lê An nhận ra một điều gì đó sâu sắc.
Cô dừng lại bên một chiếc ghế đá cũ kỹ, nơi cô thường ngồi những khi muốn tìm chút tĩnh lặng. Lê An ngồi xuống, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn trong tâm trí. Hình ảnh của Trần Hạo bất chợt hiện về, như một thước phim cũ kỹ chiếu chậm. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, ánh mắt quan tâm thầm lặng của anh, và cả lời thổ lộ muộn màng "Ngày đó... anh đã rất thích em".
Một nỗi buồn nhẹ nhàng len lỏi trong tim cô. Những giấc mơ lãng mạn của tuổi trẻ, những hy vọng về một tình yêu như cổ tích đã từng nảy nở trong lòng cô khi còn bên Trần Hạo. Anh là thanh mai trúc mã, là người mà ai cũng nghĩ sẽ là của cô. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, một cái "chậm một nhịp" định mệnh. "Lời nói không thành," cô thì thầm, cảm thấy một sự nuối tiếc mơ hồ, nhưng không còn đau đớn như trước.
Giờ đây, khi nhìn lại, Lê An nhận ra rằng tình yêu mà cô từng khao khát ở Trần Hạo giống như một làn sương mờ ảo, đẹp đẽ nhưng khó nắm bắt. Anh đã mang đến cho cô những giấc mơ đẹp đẽ nhưng mơ hồ, những lời hứa không thành hình. Chúng chỉ tồn tại trong tâm tưởng, trong những lần cô tự thêu dệt nên một tương lai không chắc chắn.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía những đứa trẻ đang nô đùa. Chúng hồn nhiên, vô tư, không toan tính. Lê An so sánh hình ảnh đó với mối quan hệ hiện tại của cô và Nguyễn Hoàng Huy. Anh ấy không mang đến những lời nói hoa mỹ, không vẽ ra những viễn cảnh lãng mạn đến mức phi thực tế. Anh ấy không phải là một cơn lốc cuốn phăng mọi thứ, hay một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Nhưng Huy luôn hiện diện, luôn chân thành, luôn kiên nhẫn. Anh ấy không hứa hẹn nhiều, nhưng lại luôn thực hiện những gì anh ấy nói, và hơn thế nữa.
Huy mang đến cho cô một thực tại vững chắc, một sự ổn định mà cô chưa bao giờ nghĩ mình lại cần đến thế. Anh ấy không phải là ánh trăng lãng mạn, mà là ánh đèn vàng ấm áp trong đêm đông lạnh giá. Anh ấy không phải là bản tình ca mãnh liệt, mà là khúc nhạc đồng quê êm đềm, vỗ về tâm hồn.
“Mình cần gì hơn một bến đỗ an toàn và một người luôn ở đó?” Lê An tự hỏi. Câu hỏi không còn mang tính chất hoài nghi, mà là một sự khẳng định. Cái “thích” mà cô từng dành cho Trần Hạo là một thứ cảm xúc trong trẻo, đẹp đẽ, nhưng nó không đủ để xây dựng một cuộc sống. Cái “cần” mà cô cảm nhận được ở Huy lại là một thứ thiết yếu, thực tế hơn, một yếu tố nền tảng cho một tương lai bền vững.
Có lẽ, bình yên không phải là không có sóng gió, mà là có một người nắm tay mình đi qua mọi bão giông. Bình yên là khi cô không còn phải lo lắng về những lời nói không thành, về những khoảng cách vô hình. Bình yên là khi cô biết rằng, dù cuộc sống có thay đổi thế nào, vẫn sẽ có một người ở bên cạnh, kiên định và vững chãi. Lê An cảm nhận được sự khác biệt giữa hai loại tình cảm này. Một bên là sự mơ mộng của tuổi trẻ, một bên là sự thấu hiểu của tuổi trưởng thành.
Ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho sắc tím huyền ảo của hoàng hôn. Lê An đứng dậy, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. Cô không còn cảm thấy nặng lòng vì những gì đã qua, cũng không còn mơ mộng viển vông. Cô đã chấp nhận một sự thật: bến đỗ của cô, sự bình yên của cô, không nằm ở quá khứ hay những giấc mơ dang dở. Nó nằm ở hiện tại, ở người đàn ông đang kiên nhẫn chờ đợi cô.
***
Khi Lê An về đến nhà, màn đêm đã buông xuống, và một vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi ánh bạc xuống những con đường lát đá. Không khí mát mẻ của buổi tối mùa đông tràn vào qua khung cửa sổ, mang theo mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ nhà. Trong nhà, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn trần cũ kỹ, làm cho không gian trở nên ấm cúng và thân mật. Tiếng radio phát nhạc trữ tình từ phòng khách, những giai điệu quen thuộc len lỏi vào từng ngóc ngách, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, nhưng cũng ẩn chứa sự mong chờ.
Lê An vừa bước vào, đã thấy Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi nói chuyện với bố mẹ cô. Anh không mặc vest lịch lãm như Trần Hạo, mà chỉ là chiếc áo sơ mi đơn giản, nhưng toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy. Khi thấy cô, Huy nở một nụ cười ấm áp, ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm. Trên bàn trà, có một bó hoa cúc nhỏ, những cánh hoa vàng tươi tắn, giản dị nhưng đầy ý nghĩa – đó là hoa mà Lê An yêu thích.
“An về rồi đấy à con,” mẹ Tư nói, giọng bà vẫn nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng Lê An cảm nhận được một chút gì đó khác lạ trong ánh mắt của mẹ, một sự hài lòng và mong đợi.
“Dạ con mới đi dạo công viên về,” Lê An đáp, đặt túi xách xuống ghế.
Huy đứng dậy, tiến đến gần cô. “Anh thấy em dạo này hơi bận tâm. Mẹ có nhắc gì em không? Có chuyện gì cứ nói với anh, đừng giữ trong lòng.” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, chứa đựng sự chân thành và quan tâm sâu sắc. Mùi nước hoa thoang thoảng từ anh, không quá nồng, tạo cảm giác dễ chịu.
Lê An mỉm cười nhẹ. Cô không còn muốn giấu giếm hay né tránh nữa. “Không có gì đâu anh, chỉ là... mẹ em cứ nhắc mãi chuyện của hai đứa mình. Bà muốn em ổn định.” Cô không nói cụ thể là “chuyện cưới xin”, nhưng cả ba người đều hiểu ý cô.
Huy gật đầu thấu hiểu. Anh đưa tay nắm lấy bàn tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh truyền sang cô, như một dòng điện nhẹ nhàng, xua đi những lo lắng còn vương vấn. “Anh hiểu mà. Em cứ suy nghĩ kỹ, anh sẽ luôn ở đây chờ em, bất kể quyết định của em là gì. Điều quan trọng nhất là em cảm thấy hạnh phúc.” Ánh mắt anh nhìn cô đầy kiên định và tin tưởng, không một chút thúc giục hay đòi hỏi.
Bố Lê Văn Năm, người nãy giờ vẫn im lặng đọc báo, bất chợt gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn. Ông quay sang nhìn Huy, rồi nhìn Lê An, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi ông. “Thằng Huy nó nói đúng đấy con ạ. Hạnh phúc của con là quan trọng nhất. Nhưng bố thấy thằng Huy nó là đứa tốt, thật thà. Con bé An nhà mình mà có được nó thì bố mẹ cũng yên tâm.” Giọng ông trầm tính nhưng lại mang một sức nặng của sự ủng hộ vô điều kiện.
Lê An nhìn Huy, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh và sự bình yên trong lời nói. Cô cũng nhìn bố mẹ, thấy ánh mắt họ rạng rỡ niềm vui. Từ lâu, cô đã nhận ra sự khác biệt giữa Trần Hạo và Huy. Trần Hạo đã mang đến cho cô những cảm xúc mãnh liệt, những khoảnh khắc lãng mạn như mơ. Nhưng đó là những cảm xúc dễ vỡ, những giấc mơ không thể chạm tới. Còn Huy, anh ấy mang đến sự ổn định, sự kiên nhẫn, và một tình yêu được thể hiện qua những hành động cụ thể, những quan tâm chu đáo.
Chẳng hạn, hôm trước, chiếc bóng đèn trong bếp bị hỏng, cô chưa kịp nhờ ai thì Huy đã chủ động mang dụng cụ đến sửa. Hay những lần cô cần giúp đỡ mang vác vật nặng, anh luôn có mặt đúng lúc, không cần cô phải nói ra. Những cử chỉ nhỏ nhặt, thực tế ấy, đã từ từ xây dựng nên hình ảnh một người đàn ông đáng tin cậy, một bến đỗ vững chắc trong lòng Lê An. Anh không mang đến những lời nói hoa mỹ, nhưng anh luôn ở đây, hiện hữu và vững chắc.
“Sự ổn định và kiên nhẫn của anh ấy, đó là thứ mình thực sự cần,” Lê An thầm nghĩ. Cô siết nhẹ bàn tay Huy, mỉm cười. Nụ cười lần này không còn chút do dự hay e dè nào. Nó là một nụ cười mãn nguyện, một sự chấp nhận hoàn toàn. Cô ngả đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, cảm thấy bến đỗ của mình đã thực sự hiện hữu.
Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là một ngọn lửa bùng cháy, một cơn bão dữ dội cuốn phăng mọi thứ. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng tình yêu có thể là một dòng sông êm đềm, chảy mãi không ngừng, mang theo sự bình yên và an toàn. Trần Hạo đã là một phần của dòng chảy tuổi trẻ của cô, một ký ức đẹp nhưng đã trôi xa. Nguyễn Hoàng Huy, chính là bến đỗ mà cuộc đời đã sắp đặt cho cô.
Với một tiếng thở dài nhẹ nhõm, Lê An khép mắt lại. Cô không còn là cô gái trẻ mộng mơ ngày nào, chỉ biết chờ đợi và hy vọng. Cô đã là một người phụ nữ trưởng thành, biết giá trị của sự bình yên, của một mái ấm. Cô đã chọn con đường thực tế, một con đường có thể không lãng mạn như những gì cô từng mơ, nhưng lại vững chắc và an toàn hơn bao giờ hết. Và cô biết, đây là lựa chọn đúng đắn của mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.