Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 517: Lời Mời Từ Quá Khứ: Lựa Chọn Khó Khăn
Lê An khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên má. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời, và của cuộc sống mà cô đang có. Tất cả đều thật bình dị, thật chân thật. Cô đã chấp nhận rằng quá khứ đã qua, và tương lai đang chờ đón cô với những điều mới mẻ. Sự chấp nhận này không phải là sự đầu hàng, mà là một sức mạnh nội tại, giúp cô vững vàng hơn trên hành trình của mình.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đường lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm. Thị trấn đã chìm vào giấc ngủ, nhưng dòng sông vẫn miệt mài chảy, mang theo những câu chuyện cũ và những hy vọng mới. Lê An biết, lời khuyên và sự ủng hộ của mẹ không chỉ là lời của một người mẹ, mà còn là sự đồng tình của cả gia đình, một tín hiệu rõ ràng cho thấy họ đã chấp nhận và mong muốn cô sớm tìm được bến đỗ thực sự với Nguyễn Hoàng Huy. Sự bình yên và chấp nhận của cô trong đêm nay chính là sự chuẩn bị cho những bước tiến tiếp theo, cho một tương lai rõ ràng hơn. Cô không còn do dự, không còn băn khoăn. Cô đã sẵn sàng để đón nhận những gì cuộc sống sẽ mang lại.
Lê An đứng dậy, bước ra khỏi bệ cửa sổ, kéo rèm che lại, để ánh trăng và những suy tư về quá khứ lùi lại phía sau. Một nụ cười rất khẽ nở trên môi cô, nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy sự an yên trong chính lựa chọn của mình.
***
Sáng muộn tại văn phòng công ty, ánh nắng nhẹ từ cửa sổ lớn hắt vào, chiếu rọi lên những tấm kính cường lực và sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đặn từ các dãy bàn, tiếng điện thoại di động reo nhẹ ở đâu đó, và tiếng điều hòa không khí đều đều thổi ra làn gió mát lạnh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi công sở. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh mắt sắc bén lướt qua những con số và biểu đồ phức tạp trong một báo cáo tài chính. Mùi cà phê mới pha từ cốc bên cạnh, mùi giấy mới từ xấp tài liệu dày cộp và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp của chính anh, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, nơi anh đã dành gần như toàn bộ cuộc đời trưởng thành của mình để xây dựng sự nghiệp.
Anh đã đạt được nhiều thứ mà người khác mơ ước: một vị trí đáng nể, một mức lương cao ngất ngưởng, một tương lai rộng mở. Nhưng dù vậy, đôi khi, giữa những giờ làm việc căng thẳng, một khoảng trống vẫn len lỏi vào tâm hồn anh, một cảm giác tĩnh lặng đến cô độc mà không thành công nào có thể lấp đầy. Thành phố này sầm uất và nhộn nhịp, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại thường xuyên mang đến cảm giác xa lạ, một chốn để anh bận rộn đến quên đi chính mình, nhưng không phải là nơi để anh thực sự thuộc về.
Màn hình máy tính bỗng lóe lên một thông báo email mới. Trần Hạo không mấy để tâm, anh vẫn đang cố gắng tìm ra một lỗi nhỏ trong báo cáo. Nhưng rồi, ánh mắt anh chợt dừng lại ở tên người gửi: “Thầy Bình”. Một cái tên quen thuộc đến mức khiến anh sững sờ trong giây lát, như một làn gió mát lành từ quá khứ bất ngờ thổi qua giữa sa mạc khô cằn. Thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm cấp hai của anh, người đã từng dạy anh những bài học đầu tiên về cuộc sống, về tình bạn, và cả về những ước mơ non nớt.
Anh từ từ di chuyển con trỏ chuột, nhấp vào email. Tiêu đề hiện lên: “Thư mời tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường THCS Lê Hồng Phong”. Trường cũ. Cái tên ấy như một lời nhắc nhở về một thế giới khác, một thế giới nằm ngoài những con số và những bản hợp đồng bạc tỷ.
Anh đọc từng dòng thư, giọng thầy Bình như văng vẳng bên tai, trầm ấm và đầy nhiệt huyết:
“...Hỡi các em học sinh thân yêu,
Đã nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày ngôi trường thân yêu của chúng ta được thành lập. Nơi đây, biết bao thế hệ học trò đã trưởng thành, đã chắp cánh ước mơ và bay cao đến những chân trời mới. Để kỷ niệm dấu mốc quan trọng này, Ban Giám hiệu nhà trường và Hội Cựu học sinh trân trọng kính mời tất cả các cựu học sinh, quý thầy cô giáo và các bậc phụ huynh về tham dự Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường THCS Lê Hồng Phong, dự kiến tổ chức vào cuối tháng sau.
Chúng tôi rất mong em Trần Hạo sẽ sắp xếp được thời gian quý báu của mình để về thăm trường, gặp gỡ thầy cô và bạn bè cũ, cùng ôn lại những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Sự hiện diện của em sẽ là niềm vinh dự lớn lao cho nhà trường và là nguồn động viên quý báu cho các thế hệ học sinh hiện tại.
Trân trọng kính mời và rất mong được gặp lại em!
Thầy giáo Nguyễn Văn Bình.”
Trần Hạo đọc đi đọc lại lá thư, từng chữ, từng câu. Mọi âm thanh xung quanh anh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng vọng của quá khứ. Trường cũ... thị trấn... Lê An... Ba cái tên ấy như một chuỗi liên kết không thể tách rời, đan xen vào nhau trong tâm trí anh. Thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng dành cho một cô gái.
Bàn tay anh khẽ siết chặt con chuột, các khớp ngón tay hơi trắng bệch. Tâm trí anh lơ đãng khỏi công việc, trôi dạt về những năm tháng xa xưa. Anh nhớ cái cảm giác rộn ràng mỗi khi tan trường, cái nhìn lén lút về phía Lê An khi cô bé mải mê ngắm những cánh bèo trôi trên sông. Anh nhớ những lời nói không thành, những thổ lộ đã mãi mãi chìm vào dòng nước như những chiếc lá mùa thu. Ngày đó, anh đã e dè, đã không dám bày tỏ, để rồi tạo nên một khoảng cách vô hình, một cái "chậm một nhịp" định mệnh.
"Nếu như ngày đó..." Câu hỏi ấy lại dội lên trong tâm trí anh, như một vết sẹo cũ bất ngờ nhói đau. Nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm, nếu như ngày đó anh nói sớm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có đang ở đây, giữa căn phòng cô độc này, hay đang ở một nơi nào đó khác, với một người nào đó khác? Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh, một nỗi hối tiếc mà dù bao nhiêu thành công, bao nhiêu tiền bạc cũng không thể xoa dịu. Thầy Bình mời anh về trường, về thị trấn. Đó không chỉ là một lời mời, mà còn là một cánh cửa mở ra quá khứ, một cơ hội để đối mặt với những gì anh đã cố gắng chôn chặt bấy lâu. Nhưng liệu anh có đủ can đảm để bước qua cánh cửa ấy, để đối mặt với những hình ảnh, những kỷ niệm mà anh đã luôn tìm cách né tránh? Và hơn hết, liệu anh có đủ dũng cảm để đối mặt với Lê An, nếu cô ấy vẫn còn ở đó?
***
Đầu giờ chiều, bầu trời thành phố có mây nhẹ, không khí dễ chịu hơn một chút so với cái nắng oi ả của buổi sáng. Trần Hạo bước vào phòng Tổng Giám Đốc, căn phòng nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, mở ra toàn cảnh thành phố đang nhộn nhịp bên dưới. Nội thất bên trong tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng tột cùng: một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, những chiếc ghế da cao cấp, và một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên bức tường còn lại. Một giá sách lớn chứa đầy tài liệu và sách chuyên ngành, cho thấy sự uyên bác của chủ nhân căn phòng. Ở một góc nhỏ, có một khu vực tiếp khách với sofa da êm ái, nơi những cuộc đàm phán triệu đô thường xuyên diễn ra.
Anh Long, với vóc dáng cao ráo và bộ vest lịch sự, đang ngồi trước máy tính, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, tập trung vào màn hình. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên bàn, và tiếng giấy tờ sột soạt khi Anh Long lật một tập tài liệu, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn toát lên sự thông minh và quyết đoán. Mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất, mùi cà phê đậm đặc và mùi giấy cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một đặc trưng rất riêng cho căn phòng này.
"Anh Long," Trần Hạo cất tiếng, giọng trầm và ngắn gọn, như cách anh vẫn thường nói.
Anh Long ngẩng đầu lên, nở nụ cười nhẹ. "Hạo đấy à. Có chuyện gì không? Dự án mới có vướng mắc gì sao?"
"Dạ không. Em muốn bàn về tiến độ của Dự án Y và một vài điểm cần lưu ý," Trần Hạo nói, đặt tập tài liệu lên bàn. Anh trình bày một cách chuyên nghiệp, nhưng trong lòng vẫn canh cánh một chuyện khác. Sau khi giải quyết xong công việc, anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.
"Sắp tới có một sự kiện ở quê em," Trần Hạo bắt đầu, cố gắng tránh ánh mắt của Anh Long. "Lễ kỷ niệm trường cấp hai cũ. Em muốn xin phép về vài ngày, anh thấy có hợp lý không?"
Anh Long nhướn mày, ánh mắt quét qua Trần Hạo, như muốn đọc được suy nghĩ của anh. Anh Long là một người quản lý tài ba, anh không chỉ giỏi trong công việc mà còn rất tinh tế trong việc nắm bắt tâm lý nhân viên. Anh biết Trần Hạo là một người gần như sống vì công việc, hiếm khi xin nghỉ phép vì chuyện cá nhân. Lời đề nghị này, đối với anh, có chút bất ngờ.
"Lễ kỷ niệm trường cũ à..." Anh Long lặp lại, giọng điệu trầm ngâm. "Dự án X đang vào giai đoạn quan trọng, cậu biết đấy. Chúng ta đang cần tập trung toàn lực để hoàn thành đúng tiến độ. Một quyết định sai lầm hay một sự chậm trễ nhỏ cũng có thể gây ra thiệt hại lớn."
Trần Hạo gật đầu, hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Anh là người chịu trách nhiệm chính. "Em hiểu. Em sẽ cố gắng sắp xếp công việc thật chu đáo, bàn giao lại cho đội ngũ thật kỹ lưỡng trước khi đi. Em sẽ luôn giữ liên lạc để đảm bảo mọi việc suôn sẻ."
Anh Long tựa lưng vào ghế da, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Trần Hạo, như đang đánh giá mức độ cấp thiết của chuyến đi này đối với anh. "Hạo nó thông minh," Thầy Bình đã từng nói. Và quả thật, Trần Hạo luôn là người biết tính toán mọi thứ một cách cẩn trọng. Nhưng lần này, anh Long cảm nhận được một điều gì đó khác lạ. Có lẽ là sự do dự, một chút bối rối mà Trần Hạo hiếm khi bộc lộ.
"Nếu cậu sắp xếp được công việc bàn giao tốt, thì cũng không thành vấn đề," Anh Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần mềm mỏng hơn. "Quê hương là nơi ai cũng muốn trở về mà."
Câu nói cuối cùng của Anh Long như một sự thấu hiểu ngầm, chạm vào điều thầm kín trong lòng Trần Hạo. Quê hương. Một từ tưởng chừng giản dị nhưng lại ẩn chứa quá nhiều cảm xúc, quá nhiều kỷ niệm mà anh đã cố gắng chôn vùi. Anh Long không hỏi lý do cụ thể, không đào sâu vào những điều riêng tư. Anh chỉ đưa ra lời khuyên thực tế về công việc, nhưng cũng đồng thời thể hiện sự quan tâm một cách chuyên nghiệp. Đối với Anh Long, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Công việc luôn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng đôi khi, một chuyến đi v��� quá khứ cũng có thể là một cách để tìm lại chính mình, để rồi quay lại với công việc một cách mạnh mẽ hơn.
Trần Hạo gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. "Cảm ơn anh. Em sẽ chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng." Anh quay đi, bước ra khỏi căn phòng sang trọng, mang theo lời mời từ quá khứ và sự cho phép không hoàn toàn của hiện tại, giữa những áp lực công việc và một nỗi nhớ mơ hồ. Anh biết, quyết định về hay không về, không chỉ là sắp xếp công việc, mà còn là đối mặt với chính bản thân mình.
***
Tối muộn, thành phố đã lên đèn, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ, vẽ nên một bức tranh rực rỡ và sống động. Trong căn hộ của Trần Hạo, nằm trên tầng ba mươi, một sự tĩnh mịch đến lạnh lẽo bao trùm. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, và tiếng điều hòa không khí đều đều thổi ra hơi mát. Mùi gỗ mới từ sàn nhà và đồ nội thất, mùi da từ chiếc sofa lớn màu đen, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính còn vương lại trong không khí, tất cả tạo nên một không gian sống sang trọng, hiện đại, nhưng cũng vô cùng trống trải.
Trần Hạo ngồi trước máy tính trong phòng làm việc nhỏ của mình. Ánh sáng đèn LED thông minh dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét kiên nghị nhưng cũng không che giấu được vẻ mệt mỏi trong đôi mắt. Anh đã dành hàng giờ để tìm kiếm thông tin về Lễ kỷ niệm trường, đọc lại những bài báo cũ, những hình ảnh về ngôi trường mà anh đã từng gắn bó. Anh tìm thấy danh sách các cựu học sinh, những gương mặt quen thuộc từ thuở thiếu thời. Nhưng rồi, từ một liên kết tình cờ, anh vô tình lướt qua một trang tin tức địa phương, hoặc có lẽ là một bài đăng cũ trên mạng xã hội, về một sự kiện cộng đồng ở thị trấn nhỏ của anh.
Và ở đó, giữa những bức ảnh chụp đám đông, một hình ảnh bất ngờ đập vào mắt anh, khiến toàn thân anh như bị điện giật. Đó là Lê An.
Cô ấy vẫn vậy, mái tóc dài óng ả, nụ cười hiền lành, đôi mắt trong veo. Nhưng bên cạnh cô, là một người đàn ông. Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta cao ráo, gương mặt thân thiện, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm khi nhìn về phía Lê An. Cả hai đều nở nụ cười bình yên, một nụ cười không gượng ép, không chút ưu tư, một nụ cười của hạnh phúc viên mãn. Họ đứng cạnh nhau, một sự tự nhiên, một sự hòa hợp mà chỉ những người thực sự thuộc về nhau mới có thể có được.
Trái tim Trần Hạo quặn thắt, một nỗi đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực, như có ai đó vừa siết chặt nó lại. Hình ảnh ấy, sự bình yên ấy, nụ cười ấy, lẽ ra phải là của anh. Lẽ ra anh phải là người đứng cạnh cô ấy, cùng cô ấy sẻ chia những khoảnh khắc đời thường, cùng cô ấy xây dựng một "bến đỗ an yên". Nhưng không. "Cô ấy vẫn vậy... vẫn nụ cười ấy. Nhưng bây giờ, nụ cười ấy không dành cho mình. Và bên cạnh cô ấy là người khác." Giọng nói nội tâm của anh vang vọng, chua chát và đầy hối tiếc.
Anh nhìn thật kỹ bức ảnh, cố gắng tìm một vết gợn, một dấu hiệu nào đó của sự không hoàn hảo. Nhưng không có. Lê An trông thật rạng rỡ, thật hạnh phúc. Cô đã thực sự tìm thấy "bến đỗ" của mình. "Sự bình yên mà mình đã không thể cho cô ấy, Huy đã làm được." Đó là một lời thừa nhận đầy cay đắng, một sự thật không thể chối cãi. Anh đã bỏ lỡ. Anh đã sai một bước, để lỡ cả một đời. Cái "chậm một nhịp" định mệnh ấy đã đẩy anh và Lê An đi về hai phía khác nhau của cuộc đời.
Anh nhớ lại những lúc anh và Lê An ngồi bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những cảm xúc bị giấu kín. Anh nhớ cái khoảng cách vô hình đã ngăn cách hai người, cái khoảng cách mà anh đã không đủ can đảm để vượt qua. Giờ đây, khoảng cách ấy đã trở thành một vực sâu không thể lấp đầy, và ở phía bên kia vực, Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
Với một tiếng thở dốc, Trần Hạo đột ngột tắt màn hình máy tính. Căn phòng chìm vào bóng tối một phần, chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn trần và ánh hắt vào từ khung cửa sổ. Hình ảnh Lê An và Huy vẫn ám ảnh trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn.
Làn gió đêm mơn man trên má anh, mang theo hơi lạnh của thành phố về khuya. Anh vịn tay vào lan can kính, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn tấp nập bên dưới, nhìn những ánh đèn rực rỡ như những viên kim cương trải dài vô tận. Thành phố này là biểu tượng của thành công, của sự nghiệp mà anh đã đổi bằng cả tuổi trẻ, bằng cả tình yêu. Nhưng đứng giữa vẻ hào nhoáng ấy, anh chỉ cảm thấy một khoảng trống không thể lấp đầy, một sự cô đơn đến tận cùng.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn, nhắc nhở anh về thời gian, về những gì anh đã đạt được và những gì anh đã mất. Tay anh siết chặt lan can, cảm nhận cái lạnh của kim loại. Nỗi đau nhói trong tim không phải là sự ghen tuông tầm thường, mà là nỗi hối tiếc sâu sắc, là sự dằn vặt của một người đã từng có tất cả trong tầm tay nhưng lại để tuột mất chỉ vì sự e dè của chính mình.
Thị trấn cũ, lời mời của thầy Bình, hình ảnh hạnh phúc của Lê An và Huy – tất cả như một lời thách thức, một lời mời gọi anh đối mặt với quá khứ. Anh biết rằng nếu anh về, anh sẽ phải chứng kiến tận mắt những gì anh vừa nhìn thấy trên màn hình. Anh sẽ phải đối mặt với thực tại phũ phàng rằng Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Nhưng liệu anh có thể tiếp tục trốn tránh? Liệu anh có thể tiếp tục sống trong cái vỏ bọc thành công nhưng cô độc này, khi mà trái tim anh vẫn không ngừng hướng về một nơi, một người đã thuộc về quá khứ?
Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận gió luồn qua mái tóc. Anh đứng đó, giữa ánh đèn rực rỡ của một thành phố không ngủ, nhưng trong lòng chỉ là một màn đêm thăm thẳm. Lời mời từ quá khứ, giờ đây, không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc chiến nội tâm, giữa lý trí và tình cảm, giữa sự trốn tránh và nỗi khao khát được đối mặt. Anh chưa biết mình sẽ chọn con đường nào, nhưng anh biết, dù là lựa chọn nào, nó cũng sẽ để lại một vết sẹo sâu sắc trong trái tim anh.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.