Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 516: Bến Đỗ Gia Đình: Lời Ước Nguyện Của Mẹ
Ánh đèn từ thành phố hắt vào căn phòng trống trải của Trần Hạo đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho bóng tối và những suy tư triền miên. Nơi cách đó không xa, nhưng dường như là cả một thế giới, một căn nhà nhỏ ven sông vẫn còn vương vấn ánh đèn ấm áp của buổi chiều tà, nơi một bữa cơm gia đình đang diễn ra, bình dị và êm đềm đến lạ.
**Cảnh 1: Bữa cơm chiều tại nhà Lê An**
Nắng chiều đã dần nghiêng mình về phía tây, hắt những tia vàng óng ả qua khung cửa sổ bếp, đậu nhẹ lên những món ăn giản dị trên mâm cơm. Mùi cá kho riềng thơm lừng quyện với hương canh chua nấu khế, lan tỏa khắp căn bếp nhỏ của nhà Lê An, gợi lên một cảm giác ấm cúng, thân thuộc đến lạ. Tiếng chim sẻ ríu rít chuyền cành ngoài vườn, và xa xa hơn một chút, tiếng còi tàu hỏa từ ga thị trấn vọng lại, mang theo chút âm thanh của cuộc sống thường nhật, nhưng không làm xáo động sự yên bình nơi đây.
Lê An ngồi đối diện với mẹ mình, bà Nguyễn Thị Tư. Ánh mắt mẹ hiền từ, mái tóc điểm bạc được búi gọn gàng sau gáy, và trên gương mặt đã in hằn dấu vết thời gian là nụ cười mỉm luôn túc trực. Bà nhẹ nhàng gắp một miếng cá kho vào bát Lê An, động tác chậm rãi, chứa đựng tất cả sự yêu thương và quan tâm của một người mẹ.
“Con ăn thêm đi, cá này mẹ kho vừa vặn lắm,” bà Tư nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như dòng sông hiền hòa chảy qua thị trấn. “Dạo này con bé thấy Huy nó qua lại thường xuyên, mẹ thấy mừng lắm. Nó là đứa tử tế, biết lo lắng.”
Lê An mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô dừng lại trên miếng cá thơm lừng trong bát. Một nụ cười rất khẽ, không rạng rỡ như những cô gái trẻ đang yêu nồng nhiệt, nhưng chất chứa một sự bình yên sâu sắc, một sự chấp nhận dịu dàng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ ánh mắt và lời nói của mẹ, và hơn hết, cô cảm nhận được sự chân thành trong những lời đó.
“Vâng, anh ấy luôn chu đáo, mẹ ạ,” Lê An đáp, giọng cô cũng nhẹ nhàng, như muốn hòa vào không khí tĩnh lặng của buổi chiều. “Con cảm thấy bình yên khi ở bên anh ấy.”
Hai chữ "bình yên" như một lời khẳng định cho chính cô, cho mẹ cô, và cho cả những hoài niệm đã từng vương vấn trong tim. Nó không phải là sự cuồng nhiệt của tình yêu đầu, cũng chẳng phải là sự say đắm đến mức quên lối về, mà là một cảm giác tĩnh tại, vững vàng, như cây cổ thụ bám rễ sâu vào lòng đất. Nó là điều mà Lê An, sau bao nhiêu thăng trầm, bao nhiêu mong đợi và thất vọng, đã nhận ra mình thực sự cần.
Bà Tư khẽ gật đầu, ánh mắt bà nhìn con gái trìu mến. Bà nhìn thấy ở Lê An một sự trưởng thành, một vẻ đẹp đằm thắm của người phụ nữ đã đi qua những giông bão của lòng mình. “Con gái lớn rồi, cũng đến lúc cần có một bến đỗ vững chắc. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc.”
Lời của mẹ không phải là một sự thúc giục, mà là một lời ước nguyện, một mong mỏi chân thành từ sâu thẳm trái tim. Lê An biết, mẹ cô đã chứng kiến cô trải qua những khoảng lặng dài, những đêm trằn trọc, và cả những giọt nước mắt lặng lẽ mà cô giấu kín. Mẹ hiểu, hơn ai hết, rằng điều Lê An cần không phải là một tình yêu cháy bỏng, mà là một nơi để neo đậu, một bàn tay để nắm lấy, và một trái tim để sẻ chia những điều nhỏ nhặt nhất của cuộc sống.
Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm. Không còn những cơn sóng ngầm của "nếu như ngày đó", không còn sự dằn vặt về "lời nói không thành" đã từng ám ảnh cô. Tất cả đã lùi lại phía sau, trở thành một phần của quá khứ, một phần của câu chuyện đã khép lại. Cô không phủ nhận rằng có những ký ức vẫn còn đọng lại, những hình ảnh mờ nhạt của một Trần Hạo với ánh mắt dịu dàng bên bờ sông cũ. Nhưng những ký ức đó giờ đây giống như những bức tranh cũ được cất giữ cẩn thận trong một góc tủ, thỉnh thoảng nhìn lại, nhưng không còn sức mạnh để kéo cô về lại quá khứ.
Sự xuất hiện của Huy trong cuộc đời cô giống như một làn gió mát lành, thổi tan đi những đám mây u ám còn sót lại. Anh không mang đến những lời hứa hẹn xa vời hay những giấc mơ lãng mạn, mà mang đến sự quan tâm cụ thể, sự ổn định và một tình cảm chân thành, không đòi hỏi. Anh không cố gắng trở thành một bản sao của quá khứ, mà anh là chính anh, một người đàn ông đáng tin cậy, sẵn sàng cùng cô xây dựng một tương lai.
Lê An khẽ nắm lấy tay mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chai sần. “Con hiểu rồi, mẹ ạ. Con sẽ tìm được hạnh phúc.”
Đó không phải là một lời hứa suông, mà là một cam kết với chính bản thân cô. Cô đã chấp nhận rằng hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ một tình yêu sét đánh, mà nó có thể được vun đắp từ sự thấu hiểu, sự sẻ chia và lòng tin tưởng. Cái "khoảng cách vô hình" từng ngăn cách cô với người cũ giờ đây đã biến thành một ranh giới rõ ràng giữa quá khứ và hiện tại. Cô không còn nhìn về phía sau với sự tiếc nuối, mà cô nhìn về phía trước với một niềm hy vọng thầm lặng.
Bữa cơm chiều cứ thế trôi qua trong bầu không khí đầm ấm. Ngoài kia, nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tiếng chim đã ngưng hót, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn, và thỉnh thoảng là tiếng lá tre xào xạc theo làn gió nhẹ. Mùi hương trầm từ bàn thờ vọng xuống, hòa quyện với mùi thức ăn còn vương vấn, tạo nên một không gian linh thiêng và an yên lạ thường, như thể thời gian ở đây đã ngừng lại, để con người có thể tận hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc bình dị nhất của cuộc sống. Lê An khẽ mỉm cười, cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng như chưa bao giờ. Cô đã chọn con đường này, con đường của sự bình yên và chấp nhận, và cô tin rằng, đó là con đường đúng đắn cho cô ở hiện tại.
**Cảnh 2: Lê An ngồi bên cửa sổ phòng mình**
Đêm đã về khuya, phủ một tấm màn nhung đen kịt lên khắp thị trấn ven sông. Chỉ còn ánh trăng rằm vằng vặc, tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc khổng lồ, rọi sáng vạn vật. Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ phòng Lê An, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ cũ kỹ, và nhuộm bạc cả khoảng sân nhỏ phía dưới, nơi những bụi hoa giấy vẫn lặng lẽ khoe sắc trong đêm. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương hoa ngâu thoang thoảng từ góc vườn. Tiếng côn trùng rả rích vẫn không ngớt, hòa cùng tiếng nước sông chảy rì rào như một bản hòa tấu dịu nhẹ của tự nhiên, ru ngủ vạn vật.
Lê An ngồi bên bệ cửa sổ, khẽ tựa đầu vào khung kính mát lạnh. Mái tóc dài của cô buông xõa trên vai, tản mát một mùi hương dịu nhẹ của hoa bưởi từ dầu gội đầu. Cô mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng màu xanh nhạt, mềm mại và thoải mái. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra khoảng sân nhỏ ngập ánh trăng, rồi vượt qua những mái nhà lụp xụp của thị trấn, hướng về phía dòng sông quen thuộc.
Những lời mẹ nói trong bữa cơm chiều vẫn văng vẳng bên tai cô, như những câu hát ru dịu dàng: "Con gái lớn rồi, cũng đến lúc cần có một bến đỗ vững chắc. Mẹ chỉ mong con được hạnh phúc."
"Bến đỗ bình yên..." Lê An khẽ thì thầm trong độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính cô nghe thấy, nhẹ như một hơi thở. "Phải, đó là điều mình cần. Không mộng mị, nhưng đủ ấm áp và chân thành."
Cô khẽ chạm tay vào khung cửa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp gỗ cũ kỹ. Bàn tay cô, sau bao năm tháng, vẫn mềm mại, nhưng những đường chỉ tay đã hằn sâu hơn, như thể chúng đang kể lại câu chuyện về một cuộc đời đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Lê An thở dài nhẹ nhõm, một hơi thở trút bỏ tất cả những gánh nặng, những băn khoăn còn sót lại từ những tháng ngày tuổi trẻ.
Tối nay, cô cảm thấy lòng mình thật thanh thản. Không phải là sự thờ ơ hay vô cảm, mà là một sự bình yên đến từ sự thấu hiểu và chấp nhận. Cô chấp nhận rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng diễn ra theo những gì mình mong muốn, rằng có những mối tình, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng có thể lỡ làng chỉ vì "chậm một nhịp". Cô chấp nhận rằng "nếu như ngày đó" đã là một quá khứ không thể thay đổi, và việc cứ mãi đắm chìm trong nó chỉ khiến hiện tại trở nên vô nghĩa.
Ánh trăng như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến những suy tư sâu kín nhất của Lê An. Cô nhớ lại những buổi chiều ngồi bên bờ sông cũ cùng Trần Hạo, nhớ những lời nói không thành đã mãi mãi chìm vào dòng nước. Hồi ức ấy không còn mang theo vị đắng của tiếc nuối, mà chỉ còn là một cảm giác man mác, như làn khói mỏng tan vào không trung. Nó là một phần của cô, một phần đã giúp cô trưởng thành, để rồi hôm nay, cô có thể trân trọng hơn cái "bến đỗ an yên" mà mình đang tìm thấy.
Huy không phải là Trần Hạo. Anh không mang đến những xúc cảm bùng cháy hay những câu chuyện lãng mạn như trong phim ảnh. Nhưng anh mang đến sự ổn định, sự quan tâm chu đáo đến từng chi tiết nhỏ, và một tình yêu chân thành, lặng lẽ. Anh không hứa hẹn về một tình yêu vĩnh cửu, nhưng anh thể hiện nó qua từng hành động, từng ánh mắt. Đối với Lê An của bây giờ, đó là tất cả những gì cô cần. Cô đã quá mệt mỏi với những sự mong chờ vô vọng, với những "khoảng cách vô hình" không thể lấp đầy.
Nghĩ về Huy, một nụ cười nhẹ khác lại nở trên môi Lê An. Nụ cười lần này không chỉ là sự bình yên, mà còn có chút ấm áp, chút hy vọng. Anh đã giúp cô nhận ra rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng phải gắn liền với những cảm xúc mãnh liệt, mà nó có thể len lỏi vào từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống, trong những bữa cơm gia đình, trong những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, hay đơn giản là trong sự hiện diện của một người luôn ở đó vì cô.
Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo bây giờ đang sống như thế nào? Liệu anh có tìm được hạnh phúc của riêng mình không? Câu hỏi đó thoáng qua trong tâm trí cô, không còn mang theo sự dằn vặt hay nỗi đau, mà chỉ là một sự tò mò nhẹ nhàng, như hỏi về một người bạn cũ đã lâu không gặp. Cô hy vọng anh cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường không còn vương vấn những "nếu như ngày đó" như cô từng trải qua.
Lê An khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên má. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời, và của cuộc sống mà cô đang có. Tất cả đều thật bình dị, thật chân thật. Cô đã chấp nhận rằng quá khứ đã qua, và tương lai đang chờ đón cô với những điều mới mẻ. Sự chấp nhận này không phải là sự đầu hàng, mà là một sức mạnh nội tại, giúp cô vững vàng hơn trên hành trình của mình.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đường lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm. Thị trấn đã chìm vào giấc ngủ, nhưng dòng sông vẫn miệt mài chảy, mang theo những câu chuyện cũ và những hy vọng mới. Lê An biết, lời khuyên và sự ủng hộ của mẹ không chỉ là lời của một người mẹ, mà còn là sự đồng tình của cả gia đình, một tín hiệu rõ ràng cho thấy họ đã chấp nhận và mong muốn cô sớm tìm được bến đỗ thực sự với Nguyễn Hoàng Huy. Sự bình yên và chấp nhận của cô trong đêm nay chính là sự chuẩn bị cho những bước tiến tiếp theo, cho một tương lai rõ ràng hơn. Cô không còn do dự, không còn băn khoăn. Cô đã sẵn sàng để đón nhận những gì cuộc sống sẽ mang lại.
Lê An đứng dậy, bước ra khỏi bệ cửa sổ, kéo rèm che lại, để ánh trăng và những suy tư về quá khứ lùi lại phía sau. Một nụ cười rất khẽ nở trên môi cô, nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy sự an yên trong chính lựa chọn của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.