Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 515: Vọng Ảnh Nửa Vời: Mưu Cầu Vô Vọng

Tiếng gió đêm rì rầm ngoài cửa sổ nhà Lê An giờ đây đã mang theo một khúc ca bình yên, một lời hứa hẹn về những ngày tháng êm đềm. Nhưng ở một nơi khác, cách xa thị trấn nhỏ ven sông hàng trăm cây số, tại một thành phố hoa lệ mà lạnh lẽo, đêm lại mang một ý nghĩa khác. Đối với Trần Hạo, đêm là lúc những âm thanh của ngày tan biến, nhường chỗ cho tiếng vọng của sự trống rỗng và những mảnh vỡ ký ức cứ mãi lẩn quất.

Trên tầng cao nhất của một nhà hàng Pháp sang trọng mang tên 'Le Rêve', Trần Hạo đang ngồi đối diện với Phương Anh. Ánh đèn chùm pha lê từ trần cao rọi xuống, tạo nên những điểm sáng lấp lánh trên chiếc khăn trải bàn trắng tinh, phản chiếu vào ly rượu vang đỏ đang sóng sánh trong tay anh. Tường nhà hàng được trang trí bằng những bức tranh vẽ cổ điển và những tấm gương lớn, khéo léo tạo cảm giác về một không gian rộng lớn, nhưng lại không thể lấp đầy sự cô đơn đang vây lấy Trần Hạo. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ đâu đó vẳng lại, tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách và những lời trò chuyện thì thầm của những cặp đôi khác đều như tan vào hư vô, không thể chạm tới tâm trí anh. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn và thoang thoảng hương hoa tươi trên bàn, cùng với mùi nước hoa cao cấp của Phương Anh, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế đến mức gần như ngột ngạt.

Phương Anh, với vẻ ngoài xinh đẹp, ăn mặc thời trang và phong thái tự tin của một người phụ nữ thành thị, cố gắng bắt chuyện. Cô kể về những dự định công việc, về chuyến du lịch sắp tới, về những bộ phim cô vừa xem. Giọng cô thanh thoát, pha chút nũng nịu, nhưng Trần Hạo chỉ đáp lại một cách hời hợt. Anh gật đầu, ừ hử, đôi khi là một nụ cười gượng gạo. Ánh mắt anh thường trực lướt qua cô, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng sao lại trống rỗng đến vậy. Anh không thực sự nghe những gì Phương Anh nói, mà những lời cô thốt ra chỉ như một nền nhạc mờ nhạt cho dòng suy nghĩ miên man trong đầu anh.

"Anh Hạo, anh có vẻ không tập trung lắm?" Phương Anh hỏi, đặt dao dĩa xuống đĩa sứ, tạo ra một tiếng động nhỏ. Cô hơi nhíu mày, ánh mắt thăm dò. "Có chuyện gì sao? Em thấy anh cứ như người mất hồn từ nãy đến giờ."

Trần Hạo giật mình, khẽ cười gượng. "Không có gì, Phương Anh. Chỉ là công việc hơi bận rộn thôi. Dạo này nhiều dự án quá, anh hơi mệt." Anh cố gắng tìm một lý do hợp lý, một lời biện hộ cho sự xa cách vô hình mà anh đang tạo ra. Anh biết điều đó là không công bằng với Phương Anh, người đang cố gắng hết sức để kéo anh lại gần hơn.

Phương Anh thở dài nhẹ nhõm, nhưng nét thất vọng vẫn thoáng qua trong mắt cô. "Em cứ nghĩ anh đang nghĩ về chuyện gì khác. Em thấy anh cứ trầm ngâm mãi." Cô lại cầm dao dĩa lên, cắt một miếng thịt bò tenderloin mềm mại. "Em nghĩ chúng ta nên dành nhiều thời gian cho nhau hơn. Anh cứ làm việc mãi như vậy, lúc nào cũng thấy căng thẳng." Cô ngừng lại, nhìn anh một cách chân thành. "Em thích sự ổn định, Hạo. Giống như anh vậy, em muốn một mối quan hệ vững chắc, một bến đỗ an yên."

Câu nói "bến đỗ an yên" của Phương Anh như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Nó không chỉ đơn thuần là một cụm từ, mà là cả một mảnh ghép của quá khứ, một ước mơ mà anh từng nghĩ Lê An cũng đang tìm kiếm. Ngay lập tức, hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh, rõ nét như vừa mới hôm qua. Anh nhớ những buổi chiều tà bên bờ sông cũ, khi Lê An từng mơ về một ngôi nhà nhỏ, một cuộc sống bình dị, nơi có những bữa cơm ấm cúng và một người đàn ông đáng tin c cậy để dựa vào. Cô không đòi hỏi tình yêu cuồng nhiệt, chỉ mong một sự ổn định, một sự quan tâm chân thành. Anh đã không thể cho cô điều đó, đã để lời nói không thành, để tình cảm của anh chỉ là một khoảng cách vô hình.

Anh nhìn Phương Anh. Cô xinh đẹp, thông minh, độc lập, và có một sự nghiệp đáng mơ ước. Cô hoàn toàn phù hợp với hình mẫu người phụ nữ thành đạt bên cạnh một Trần Hạo thành công. Nhưng khi cô nói về "bến đỗ an yên", anh lại không cảm nhận được sự kết nối nào. Anh chỉ thấy một sự tương phản rõ rệt. Phương Anh nói về sự ổn định một cách thực tế, như một mục tiêu cần đạt được trong cuộc sống. Còn Lê An, cô từng nói về nó như một giấc mơ, một khao khát sâu thẳm từ trái tim. Sự khác biệt ấy, nhỏ thôi, nhưng đủ để khiến Trần Hạo nhận ra rằng, Phương Anh, dù có điểm chung nào đó, vẫn không phải là "người đó".

Anh cố gắng đáp lại một cách lịch sự, nhưng trong đầu anh, những câu hỏi cứ liên tục dằn vặt. Anh đang tìm kiếm điều gì ở Phương Anh? Một người phụ nữ đủ tốt để lấp đầy khoảng trống? Một người có thể mang lại cho anh cảm giác "ổn định" mà anh đã không dám hứa với Lê An? Hay chỉ là một bóng hình mờ nhạt, một sự thay thế vô vọng cho những gì anh đã để mất? Mỗi lần anh cố gắng tiến gần hơn đến Phương Anh, anh lại cảm thấy một khoảng cách vô hình ngăn cản. Nó không phải do Phương Anh, mà là do chính anh, do một phần trái tim anh đã vĩnh viễn đóng lại cho một người con gái khác.

Cả buổi tối hôm đó, Trần Hạo cứ như một người máy, thực hiện đúng các nghi thức xã giao. Anh nâng ly, anh cười, anh nói những câu chuyện phiếm. Nhưng bên trong, tâm trí anh lại đang quay cuồng với những hình ảnh của Lê An, với những ký ức về thị trấn ven sông, về những lời nói không thành, về cái "nếu như ngày đó" cứ mãi ám ảnh. Anh nhớ ánh mắt dịu dàng của cô, nụ cười rạng rỡ của cô khi anh kể chuyện vui, và cả sự im lặng kiên nhẫn của cô khi anh chìm vào suy nghĩ. Những điều đó, anh không tìm thấy ở Phương Anh, hay bất kỳ người phụ nữ nào khác anh từng gặp gỡ ở thành phố này.

Phương Anh tiếp tục trò chuyện, nhưng cô dần nhận ra sự xa cách của Trần Hạo. Nét mặt cô cứng lại một chút, nụ cười cũng không còn tự nhiên như trước. "Em không hiểu anh đang nghĩ gì nữa, Hạo," cô nói, giọng pha chút bực dọc và thất vọng. "Em cảm thấy anh không thực sự ở đây với em."

Trần Hạo đặt ly rượu xuống, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn tạo ra một âm thanh nhỏ sắc. Anh nhìn Phương Anh, đôi mắt anh chứa đựng một sự mệt mỏi mà chính anh cũng không nhận ra. "Xin lỗi em," anh khẽ nói. "Anh thực sự xin lỗi." Lời xin lỗi của anh không phải chỉ vì sự lơ đễnh trong buổi hẹn hò, mà là một lời xin lỗi cho tất cả những gì anh không thể mang lại cho cô, cho tất cả những gì anh đã không thể là. Anh biết, anh đang tìm kiếm một thứ mà Phương Anh không thể cho, và điều đó khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, dù Phương Anh có tốt đến mấy, cô cũng không phải là "cô ấy". Và điều đó khiến mọi nỗ lực của anh trở nên vô vọng. Ánh đèn lấp lánh ngoài cửa sổ, tượng trưng cho một thành phố năng động và đầy cơ hội, giờ đây lại giống như những vì sao lạnh lẽo, xa vời.

***

Vài đêm sau, Trần Hạo cùng một vài đồng nghiệp đến quán bar 'The Eclipse' sau một buổi họp căng thẳng. Khác với sự tinh tế của nhà hàng Pháp, quán bar này mang một phong cách hoàn toàn đối lập. Thiết kế nội thất hiện đại với tông màu tối chủ đạo – đen, tím than, đỏ đô – cùng ánh sáng đèn mờ ảo tạo nên một không khí bí ẩn và quyến rũ. Quầy bar dài với những chiếc ghế cao bọc da, khu vực sofa riêng tư được bố trí khéo léo, và sân khấu nhỏ nơi ban nhạc sống đang trình diễn những bản nhạc sôi động. Tiếng nhạc DJ xập xình, tiếng ly cốc va chạm vào nhau, tiếng trò chuyện ồn ào và tiếng cười nói huyên náo của đám đông tạo thành một bản giao hưởng của sự náo nhiệt, cố gắng xua tan đi bất kỳ suy nghĩ tĩnh lặng nào. Mùi rượu mạnh, mùi bia, mùi nước hoa và cả mùi mồ hôi hòa quyện vào nhau, đặc trưng của một nơi chốn giải trí về đêm.

Hải Yến, đồng nghiệp của Trần Hạo, một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu, chủ động tiếp cận anh. Cô có một vẻ ngoài tự tin, phong thái của một người thành đạt luôn biết mình muốn gì. "Anh Hạo, anh lại trốn ở góc này rồi," cô nói, giọng điệu pha chút trêu chọc nhưng ánh mắt lại đầy sự quan tâm. Cô đưa cho anh một ly cocktail màu xanh biếc. "Thử cái này đi, nó sẽ giúp anh thư giãn."

Trần Hạo nhận lấy ly cocktail, nhấp một ngụm. Vị ngọt và cay của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. "Cảm ơn em, Hải Yến," anh đáp, nụ cười nhạt nhòa. Anh đã cố gắng hòa mình vào không khí sôi động của quán bar, đã cố gắng trò chuyện với đồng nghiệp, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc, quan sát mọi thứ diễn ra trước mắt mà không thể thực sự tham gia.

Hải Yến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, mái tóc đen mượt của cô khẽ lướt qua vai anh. Cô là một người phụ nữ cuốn hút, với khả năng giao tiếp khéo léo và sự tự tin hiếm có. "Anh Hạo, anh lúc nào cũng vẻ mặt trầm tư như vậy. Hay là em không đủ thú vị?" Cô cười duyên, ánh mắt lấp lánh như muốn đọc được suy nghĩ của anh. Cô đã công khai thể hiện sự ngưỡng mộ và tình cảm đơn phương dành cho Trần Hạo trong một thời gian dài, nhưng anh luôn khéo léo né tránh, hoặc đơn giản là không nhận ra.

Trần Hạo khẽ lắc đầu. "Không phải, Hải Yến. Em là một người rất thú vị." Anh nói thật lòng. Hải Yến thực sự là một người phụ nữ tuyệt vời theo nhiều tiêu chuẩn. Cô có sự nghiệp, có nhan sắc, và có cả sự chủ động trong tình cảm. "Chỉ là anh đang nghĩ về một dự án mới thôi. Công việc dạo này khá áp lực." Anh lại dùng cái cớ cũ, một tấm bình phong để che giấu những suy nghĩ thật sự của mình.

Hải Yến nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô chất chứa một chút hụt hẫng. "Anh có biết không, em luôn ngưỡng mộ cách anh tập trung vào công việc. Anh là một người đàn ông thành công, có tài năng." Cô dừng lại, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn một chút, như một lời thì thầm chỉ dành riêng cho hai người. "Nhưng đôi khi, cũng nên để bản thân thư giãn một chút chứ? Cuộc sống không chỉ có công việc."

Lời nói của Hải Yến khiến Trần Hạo chợt nhớ về những lời Lê An từng nói. Lê An không bao giờ nói anh phải làm gì, nhưng cô luôn nhẹ nhàng nhắc nhở anh về những niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống, về việc cân bằng giữa công việc và những khoảnh khắc bình yên. Cô không ngưỡng mộ anh vì sự thành công, mà vì con người anh. Cô không cần anh phải là một người đàn ông vĩ đại, chỉ cần anh là chính anh, là Trần Hạo của những buổi chiều tan học chung đường.

Anh nhìn Hải Yến. Cô có tất cả những yếu tố mà người đời cho là hấp dẫn. Cô tự tin, độc lập, và có thể mang lại cho anh một cuộc sống đầy màu sắc, một mối quan hệ mà nhiều người mơ ước. Nhưng khi cô cố gắng kéo anh vào cuộc sống của cô, anh lại cảm thấy một khoảng cách vô hình, một bức tường vô hình ngăn cản anh. Đó không phải là sự chán ghét, mà là sự thiếu vắng. Thiếu vắng một cảm giác thân thuộc, một sự thấu hiểu mà không cần lời nói, một sự bình yên mà không cần phải cố gắng tìm kiếm.

Anh gật đầu đáp lại Hải Yến, cố gắng nở một nụ cười chân thành hơn. "Em nói đúng. Anh sẽ cố gắng." Nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, lướt qua đám đông ồn ào, tìm kiếm một điều gì đó mà anh không thể gọi tên. Những ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc xập xình, những ly rượu mạnh, tất cả đều không thể mang lại cho anh cảm giác mà anh đang khao khát. Anh nhận ra rằng, dù Hải Yến có cuốn hút đến mấy, cô cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong anh. Cô không có cái nhìn thấu hiểu sâu sắc như Lê An, không có nụ cười rạng rỡ mà anh đã khắc sâu trong tâm trí. Điều mà anh vô thức tìm kiếm ở những người phụ nữ này không phải là một mối quan hệ mới, mà là một mảnh ghép của quá khứ, một bóng hình của Lê An mà anh biết là không thể tìm thấy. Anh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh đang lỡ cả một đời tìm kiếm những điều vô vọng.

***

Đêm đã khuya, và Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình trên tầng cao nhất một tòa nhà chọc trời. Căn hộ được thiết kế mở, tối giản, với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố lấp lánh. Nội thất theo phong cách Bắc Âu hiện đại, tông màu xám, trắng, đen, với chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini và phòng tập gym riêng, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, thành đạt. Nhưng đêm nay, tất cả những tiện nghi ấy lại càng làm nổi bật sự trống trải và lạnh lẽo. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tạo nên một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu vang thoang thoảng trong không khí, tất cả đều là những mùi hương của sự xa hoa, nhưng lại thiếu vắng đi hơi ấm của sự sống.

Trần Hạo không bật đèn chính. Anh đi thẳng đến cửa sổ lớn, ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da, nhìn xuống thành phố đang chìm trong ánh đèn đêm. Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà trải dài dưới chân anh, nhưng anh cảm thấy mình chưa bao giờ cô đơn đến thế.

Anh nghĩ về Phương Anh, về Hải Yến, và về tất cả những người phụ nữ khác anh từng gặp gỡ trong những năm tháng qua. Họ đều tốt, đều xinh đẹp, đều thông minh, đều thành công. Họ đều có những phẩm chất mà bất cứ người đàn ông nào cũng mong muốn. Nhưng không ai trong số họ có thể chạm đến trái tim anh một cách trọn vẹn. Không ai có thể mang lại cho anh cảm giác thân thuộc, bình yên như Lê An.

"Họ đều tốt, đều đẹp, đều thành công..." anh thầm thì, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Nhưng không ai là em. Không ai có được ánh mắt đó, nụ cười đó, sự thấu hiểu đó. Không ai có thể khiến mình cảm thấy mình là chính mình, không cần phải gồng mình lên để làm hài lòng ai khác."

Anh nhắm mắt lại, và hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô gái với mái tóc dài buông xõa, nụ cười hiền hậu, ánh mắt dịu dàng khi nhìn anh. Cô gái từng cùng anh đi trên những con đường làng quanh co, ngồi bên bờ sông cũ nghe anh kể chuyện, hay chỉ đơn giản là im lặng bên anh trong những buổi chiều tà. Lê An không cầu kỳ, không phô trương, nhưng cô lại có một sức hút kỳ lạ, một sự ấm áp mà không ai khác có được. Cô là biểu tượng của sự bình yên, của một khoảng trời tuổi thơ mà anh đã vô tình đánh mất.

Cái "nếu như ngày đó" lại hiện về, như một vết cứa sâu vào tâm hồn anh. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như ngày đó anh không để lời nói không thành, nếu như ngày đó anh không sợ hãi mà bày tỏ tình cảm của mình, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có đang ngồi đây, trong căn hộ sang trọng nhưng trống trải này, để dằn vặt với nỗi cô đơn đến thấu xương?

Sự thật phũ phàng hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết: anh đã cố gắng tìm kiếm một bản sao, một sự thay thế cho Lê An trong những mối quan hệ hời hợt này. Anh đã hy vọng rằng một người phụ nữ khác có thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình mà Lê An để lại. Nhưng tất cả đều vô vọng. Họ chỉ càng làm nổi bật lên sự độc đáo và không thể thay thế của Lê An.

"Mình đã tìm kiếm điều gì vậy?" anh tự hỏi, giọng nói khản đặc. "Một bản sao? Một sự thay thế? Hay chỉ là một ảo ảnh để lấp đầy khoảng trống của chính mình?" Anh nhận ra, anh đã sai lầm. Không ai có thể thay thế Lê An. Cô không chỉ là một người con gái anh từng yêu, mà cô còn là một phần của tuổi thơ anh, là hiện thân của sự bình yên và hạnh phúc giản dị mà anh đã đánh mất.

Cảm giác trống rỗng dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh đã có tất cả: sự nghiệp thành công, tiền tài, địa vị xã hội. Nhưng anh lại không có được điều quan trọng nhất: một người để sẻ chia, một bến đỗ bình yên cho tâm hồn. Sự thành công bề ngoài càng làm tăng thêm nỗi cô đơn và hối tiếc sâu sắc bên trong.

Trần Hạo đứng dậy, đi về phía công tắc đèn và tắt nó đi, để căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Chỉ còn ánh sáng từ thành phố hắt vào, tạo ra những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Anh đi đến ban công, tựa tay vào lan can kim loại lạnh lẽo, hít thở không khí đêm se lạnh. Hương vị của thành phố về đêm – mùi khói bụi, mùi nhựa đường, mùi ẩm thấp – len lỏi vào từng hơi thở.

Anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh Lê An càng trở nên rõ nét, sống động hơn bao giờ hết. Anh nhớ như in nụ cười của cô, ánh mắt của cô, thậm chí là cả cái cách cô buộc tóc. Những ký ức ấy giờ đây không còn là những nỗi đau nhói, mà là những lời nhắc nhở nhẹ nhàng về một điều quý giá mà anh đã đánh mất. Và anh biết, anh cần phải đối mặt với nó. Không phải là tìm kiếm một sự thay thế, mà là đối mặt với chính quá khứ của mình, đối mặt với sự thật rằng anh đã bỏ lỡ một điều gì đó vô cùng quan trọng. Sự nhận thức sâu sắc về sự độc đáo và không thể thay thế của Lê An đã thôi thúc một điều gì đó trong anh. Nỗi cô đơn và hối tiếc đã đạt đến một điểm mà anh không thể lẩn tránh được nữa. Đã đến lúc anh cần phải làm gì đó, không chỉ là suy ngẫm mãi về những sai lầm.

Ánh đèn thành phố dưới chân anh vẫn rực rỡ, nhưng anh cảm thấy mình chưa bao giờ cô đơn đến thế. Cô đơn đến mức, anh bắt đầu nghĩ, liệu có cách nào để anh có thể biết về cuộc sống của Lê An bây giờ không? Liệu cô có hạnh phúc không? Liệu cô có tìm được "bến đỗ an yên" mà cô hằng mơ ước không? Câu hỏi đó cứ lơ lửng trong không trung, cùng với lời nói không thành của anh, và khoảng cách vô hình giữa hai người.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free