Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 514: Lời Hứa Của Bình Yên
Nỗi dằn vặt của Trần Hạo cứa vào đêm như lưỡi dao vô hình, để lại trong anh một khoảng trống rỗng không gì có thể lấp đầy. Nhưng cách đó không xa, tại một thị trấn ven sông yên bình, nơi những ký ức đau đáu của anh về Lê An vẫn còn nguyên vẹn, một buổi tối khác đang diễn ra, ấm áp và đầy hứa hẹn, hoàn toàn đối lập với sự cô đơn mà anh đang gánh chịu.
***
Đêm thu đã buông xuống thị trấn ven sông, mang theo chút se lạnh và mùi hương đặc trưng của đất sau mưa bụi vừa tạnh. Trong căn nhà nhỏ của Lê An, ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, xua đi bóng tối và cái lạnh lẽo bên ngoài. Mùi cơm chiều còn vương thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với hương trà hoa lài mà Lê An vừa pha, tạo nên một không gian thư thái và đầy thân mật. Tiếng côn trùng đêm bên ngoài rì rầm như một bản giao hưởng nhẹ nhàng, và tiếng gió khe khẽ lùa qua tán cây cổ thụ trước sân, như đang thì thầm những câu chuyện cũ.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi đối diện nhau trong phòng khách, trên chiếc sofa bọc vải màu be giản dị. Sau bữa cơm tối ấm cúng, họ thường dành thời gian này để trò chuyện, để chia sẻ những câu chuyện về một ngày đã qua, hay đơn giản chỉ là im lặng thưởng thức sự hiện diện của đối phương. Nhưng tối nay, bầu không khí có chút gì đó khác lạ. Sự thoải mái thường thấy vẫn còn đó, nhưng ẩn sâu bên dưới là một sự nghiêm túc, một điều gì đó quan trọng sắp sửa được nói ra.
Lê An đang nhâm nhi tách trà hoa lài, ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve vành chén sứ. Ánh mắt cô dịu dàng nhìn Huy, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt anh hơi trầm tư, dường như đang cân nhắc từng lời nói. Cô nhận ra sự căng thẳng nhẹ trong vai anh, một biểu hiện hiếm thấy ở người đàn ông điềm tĩnh này. Cô biết, đã đến lúc cho một cuộc trò chuyện không hề đơn giản.
Nguyễn Hoàng Huy luôn là một người đàn ông chân thành và kiên định. Anh không phải là người lãng mạn theo cách thường thấy, không nói những lời hoa mỹ hay có những cử chỉ quá phô trương. Nhưng sự quan tâm của anh thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt, qua ánh mắt ấm áp và những lời nói thẳng thắn, rõ ràng. Chính sự ổn định và đáng tin cậy ấy đã dần xoa dịu những vết thương lòng trong Lê An, mang lại cho cô cảm giác an toàn mà bấy lâu cô khao khát. Anh không bao giờ để cô phải đoán định, phải chờ đợi.
Huy hít một hơi thật sâu, đôi mắt anh nhìn thẳng vào Lê An, kiên định và đầy tình cảm. Anh nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên tay cô, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, khẽ khàng siết lấy tay cô. Lê An khẽ giật mình, nhưng không rút tay lại. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh, một sự ấm áp quen thuộc, như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn cô. Cô khẽ siết nhẹ lại bàn tay anh, một cử chỉ ngầm thể hiện sự tin tưởng và sẵn sàng lắng nghe.
“An này,” giọng Huy trầm ấm vang lên, phá vỡ sự im lặng bao trùm căn phòng. Giọng anh có chút gì đó nghèn nghẹn, một sự hồi hộp không dễ gì che giấu. “Anh có chuyện muốn nói với em… chuyện này quan trọng.”
Lê An đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh thoát. Cô nhìn sâu vào mắt Huy, khẽ mỉm cười trấn an. Nụ cười của cô lúc này không còn mang vẻ cam chịu hay thản nhiên như những ngày cô còn vương vấn quá khứ, mà là một nụ cười bình yên, đầy tin tưởng. “Anh cứ nói đi, em nghe đây.”
Cô muốn anh biết rằng cô ở đây, hoàn toàn ở đây cho anh. Không còn những suy nghĩ mông lung về quá khứ, không còn những hình bóng cũ kỹ ám ảnh. Cô đã học cách sống với hiện tại, trân trọng những gì mình đang có. Và Huy, chính là hiện tại vững chãi nhất của cô.
Huy nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt cô, và cảm giác hồi hộp trong lòng anh vơi đi đôi chút. Anh biết, Lê An luôn là một người phụ nữ tinh tế, nhạy cảm. Cô không dễ dàng trao đi sự tin tưởng, nhưng một khi đã tin, cô sẽ tin tưởng hoàn toàn. Anh tựa người vào lưng ghế, hít một hơi sâu nữa, như để nạp thêm dũng khí cho những lời sắp nói ra.
Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt Huy, làm nổi bật những đường nét cương nghị của anh. Lê An nhìn anh, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Đây là người đàn ông đã kiên nhẫn chờ đợi cô, đã dùng sự chân thành và tình yêu để chữa lành những vết sẹo trong trái tim cô. Anh đã không chỉ nói bằng lời, mà còn bằng hành động, bằng sự hiện diện không thể lay chuyển của mình.
Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi cô sống trong sự chờ đợi mỏi mòn, trong những lời nói không thành của một người khác. Cái khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đã được tạo nên bởi chính sự im lặng và thiếu dũng cảm của anh. Giờ đây, bên cạnh Huy, không có khoảng cách nào, không có sự im lặng nào khiến cô phải hoài nghi. Mọi thứ đều rõ ràng, đều được sẻ chia.
Tiếng gió đêm bên ngoài dường như ngừng lại một chút, như thể muốn lắng nghe câu chuyện sắp được kể. Hương trà hoa lài thoang thoảng dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng. Lê An khẽ nghiêng đầu, ánh mắt khuyến khích Huy tiếp tục. Cô biết, những lời anh sắp nói ra sẽ là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ cho mối quan hệ của họ, mà còn cho cả cuộc đời cô. Cô đã sẵn sàng, sẵn sàng cho một chương mới, một bến đỗ không mộng mị, mà là một hiện thực vững chắc.
Bàn tay Huy vẫn nắm chặt tay Lê An, hơi ấm từ anh truyền sang cô, xua đi những lo lắng mơ hồ còn sót lại. Anh biết, đây không phải là lúc để chần chừ. Anh đã đợi đủ lâu, và anh tin rằng Lê An cũng đã sẵn sàng.
***
Không gian trong phòng khách càng trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng côn trùng đêm đều đặn vọng vào từ bên ngoài, như một bản nhạc nền êm ái cho khoảnh khắc quan trọng này. Ánh đèn vàng dịu hắt lên hai bóng hình ngồi cạnh nhau, tạo nên một vầng sáng ấm áp, tập trung vào họ, như thể muốn bao bọc, che chở cho những lời tâm tình sắp được trao. Mùi trà hoa lài vẫn thoang thoảng, dịu mát, giúp xoa dịu chút căng thẳng còn vương vấn.
Huy hít một hơi sâu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Lê An, kiên định và tràn đầy yêu thương. Anh không phải là người giỏi ăn nói hoa mỹ, nhưng lời anh nói ra luôn chứa đựng sự chân thành và trọng lượng. “An à,” anh bắt đầu, giọng anh trầm ấm nhưng rõ ràng, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. “Em biết đấy, anh không phải là người lãng mạn, không hay nói những lời đường mật. Nhưng anh luôn nghiêm túc với những gì mình nói, với những gì mình cảm nhận.”
Anh siết nhẹ tay Lê An, bàn tay cô vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, ấm áp và mềm mại. “Từ ngày anh gặp lại em, anh đã biết em là người phụ nữ mà anh muốn dành cả phần đời còn lại để yêu thương và che chở. Anh biết em đã từng trải qua nhiều chuyện, đã từng mệt mỏi với sự chờ đợi, với những điều không chắc chắn. Anh không muốn em phải trải qua cảm giác đó một lần nào nữa.”
Lê An lắng nghe, trái tim cô đập nhẹ nhàng trong lồng ngực. Từng lời của Huy như những giọt nước mát lành thấm sâu vào tâm hồn cô, xoa dịu những vết sẹo cũ kỹ. Cô cảm nhận được sự chân thành không chút giả dối trong từng câu chữ của anh, một sự chân thành mà cô đã từng khao khát đến cháy lòng nhưng lại không bao giờ nhận được từ người cũ.
Huy tiếp tục, ánh mắt anh không rời Lê An một giây nào, như thể muốn truyền tải trọn vẹn cả tấm lòng mình qua ánh nhìn. “Anh muốn em là người phụ nữ của anh, mãi mãi. Anh muốn cùng em xây dựng một gia đình, một tổ ấm thực sự. Một nơi mà em không phải bất an, không phải lo lắng, không phải chờ đợi. Một nơi mà em luôn cảm thấy mình được yêu thương, được trân trọng, được là chính mình.”
Những lời nói của Huy vang vọng trong tâm trí Lê An, chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất trong trái tim cô. “Bình yên… ổn định… không chờ đợi…” Cô thầm nhắc lại, từng từ như khắc sâu vào tâm khảm. Nó không phải là một giấc mộng hão huyền, mà là một lời hứa, một cam kết vững chắc từ người đàn ông đang ngồi trước mặt cô. Cô so sánh những lời này với những gì cô từng mong mỏi và đã không nhận được từ Trần Hạo. Khi đó, cô chỉ có những lời hứa mơ hồ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, và một sự im lặng dài đằng đẵng không có điểm dừng. Cô đã phải chờ đợi, chờ đợi một lời yêu thương, một sự khẳng định mà cuối cùng chẳng bao giờ đến. Và cái khoảng cách vô hình ấy, đã đẩy cô ra xa mãi.
Giờ đây, Huy đang trao cho cô chính xác những gì cô cần: sự rõ ràng, sự cam kết, và một bến đỗ an yên không cần phải đoán định. Anh không vẽ ra một viễn cảnh màu hồng rực rỡ, mà là một cuộc sống thực tế, vững vàng, đầy tình yêu thương và sự quan tâm.
“Anh biết, xây dựng một gia đình không phải là chuyện dễ dàng,” Huy tiếp lời, giọng anh hơi trầm xuống nhưng vẫn giữ được sự kiên định. “Sẽ có những lúc khó khăn, những lúc chúng ta cần phải cùng nhau vượt qua. Nhưng anh tin, với tình yêu của anh dành cho em, và với sự tin tưởng của em dành cho anh, chúng ta sẽ làm được. Anh muốn cùng em thức dậy mỗi sáng, cùng em dùng bữa, cùng em chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Anh muốn cùng em trang trí lại ngôi nhà này, biến nó thành tổ ấm thực sự của chúng ta. Anh muốn cùng em thực hiện những chuyến đi nhỏ, khám phá những điều mới mẻ, tạo thêm những kỷ niệm đẹp.”
Anh dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Lê An, như muốn đọc được suy nghĩ trong cô. “Anh muốn em biết, anh sẽ luôn ở đây, vì em. Anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho em, là người sẽ luôn lắng nghe em, chia sẻ cùng em. Anh sẽ không bao giờ để em phải cảm thấy cô đơn, hay phải chờ đợi một điều gì đó mơ hồ.”
Lê An cúi đầu một lát, những suy tư cuối cùng dấy lên trong lòng cô rồi nhanh chóng tan biến. Những hoài niệm về quá khứ, về những gì đã qua, giờ đây chỉ còn là một lớp sương mờ nhạt nhòa, không đủ sức để níu giữ cô lại. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Huy. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không còn là nụ cười bình thản của sự chấp nhận số phận, mà là nụ cười của sự lựa chọn, của niềm tin và hạnh phúc giản dị.
Cô khẽ siết chặt tay Huy, cảm nhận sự vững chãi từ anh. “Em biết anh là người chân thành, Huy,” cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. “Em tin anh.”
Đó không chỉ là một lời nói suông, mà là sự xác nhận từ sâu thẳm trái tim cô. Cô tin vào tình yêu của anh, tin vào những lời anh vừa nói, và quan trọng hơn, cô tin vào chính lựa chọn của mình. Trong khoảnh khắc ấy, mọi gánh nặng từ quá khứ dường như được gỡ bỏ. Cô đã tìm thấy bến đỗ an yên mà cô đã từng khao khát, một bến đỗ không có mộng mị, mà là một hiện thực vững chắc. Huy đã không chỉ nói bằng lời, anh đã chứng minh bằng cả trái tim và hành động.
***
Sau những lời thổ lộ chân thành của Huy và sự chấp nhận của Lê An, bầu không khí trong căn phòng như được trút bỏ mọi gánh nặng. Tiếng gió đêm bên ngoài giờ đây không còn rì rầm nữa mà như một lời thì thầm chúc phúc, nhẹ nhàng lướt qua những tán cây. Mùi hương của ngôi nhà quen thuộc, với chút thoang thoảng của trà hoa lài, nay dường như ấm áp và trọn vẹn hơn bao giờ hết, như thể mọi ngóc ngách đều đang hân hoan đón chào một khởi đầu mới.
Lê An nhìn Huy, ánh mắt cô lấp lánh một niềm tin yêu không thể diễn tả bằng lời. Nụ cười trên môi cô không còn là nụ cười gượng gạo, mà là một nụ cười rạng rỡ, toát lên sự bình yên và hạnh phúc. Cô cảm nhận được sự vững chắc từ Huy, một cảm giác an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay. Mọi hoài niệm về quá khứ, về những ngày tháng dài đằng đẵng của sự chờ đợi và tiếc nuối, dường như đã tan biến, nhường chỗ cho sự an yên hiện tại. Cô không còn cảm thấy nặng lòng vì những điều đã mất, mà chỉ còn biết trân trọng những gì mình đang có.
Huy khẽ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi anh nở tươi tắn. Anh biết, đây không phải là một chiến thắng rực rỡ hay một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một sự cam kết sâu sắc, một lời hứa hẹn cho một tương lai bình dị nhưng vững bền. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc Lê An, ánh mắt anh đầy dịu dàng và yêu thương. Anh biết cô đã tin anh, và đó là tất cả những gì anh cần.
“Vậy là… chúng ta sẽ cùng nhau đi hết con đường này, phải không em?” Huy hỏi, giọng anh khẽ rung lên một chút vì xúc động, nhưng vẫn giữ được sự trầm ấm, kiên định vốn có. Anh không cần một câu trả lời dài dòng, chỉ cần một sự xác nhận, một lời hứa hẹn từ cô.
Lê An không ngần ngại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô phản chiếu ngọn lửa ấm áp của tình yêu. “Phải, Huy. Chúng ta sẽ cùng nhau.” Lời nói của cô vang lên nhẹ nhàng nhưng chất chứa tất cả sự quyết tâm và niềm tin. Cô đã chọn, và cô sẽ đi trọn vẹn con đường này cùng anh. Không có sự chần chừ, không có sự nuối tiếc, chỉ có sự bình yên và chấp nhận.
Huy nhẹ nhàng ôm Lê An vào lòng. Vòng tay anh vững chãi và ấm áp, bao bọc lấy cô như một bến đỗ an toàn. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh. Trong vòng tay anh, cô tìm thấy sự bình yên tuyệt đối. Mọi lo lắng, mọi hoài nghi đều tan biến như sương khói. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ tìm thấy được cảm giác này nữa, nhưng Huy đã đến, và anh đã mang lại cho cô nhiều hơn những gì cô dám mơ ước.
Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, rồi xuống má, rồi cuối cùng là đôi môi mềm mại của cô. Nụ hôn không cuồng nhiệt, không mãnh liệt, mà là một nụ hôn đầy hứa hẹn, đầy yêu thương và sự trân trọng. Nó là lời khẳng định cho tất cả những gì họ vừa nói, cho tất cả những gì họ sẽ cùng nhau xây dựng.
Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận nụ hôn ngọt ngào của anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy lòng mình thật sự bình yên. Bình yên đến lạ lùng, bình yên đến nỗi cô có thể nghe rõ nhịp đập của trái tim mình, hòa cùng nhịp đập của trái tim anh. Cô đã đi qua một chặng đường dài, đã trải qua bao nhiêu cảm xúc, từ hy vọng đến thất vọng, từ chờ đợi đến mệt mỏi. Nhưng giờ đây, tất cả đã ở lại phía sau. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc giản dị nhưng vững chắc, một bến đỗ không mộng mị mà là hiện thực.
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể cô. Đây không phải là tình yêu sét đánh, không phải là sự cuồng nhiệt bốc đồng, mà là một tình yêu trưởng thành, sâu sắc, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, chân thành và tin tưởng. Nó không đến chậm một nhịp, mà đến đúng lúc, khi cô đã sẵn sàng để đón nhận.
Đêm đã khuya, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, ánh đèn vẫn còn sáng, bao trùm lấy hai con người đang trao nhau những lời hứa hẹn của sự bình yên. Họ đã cùng nhau bước sang một trang mới, một trang đầy hy vọng và yêu thương. Lê An biết rằng, đây chính là con đường mà cô đã lựa chọn, và cô sẽ không bao giờ hối hận. Những gì đã qua, hãy để nó ngủ yên. Hiện tại và tương lai, chính là điều cô cần trân trọng. Với Huy, cô đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng của cuộc đời mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.