Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 513: Lời Thì Thầm Của Sự Hối Tiếc

Trần Hạo ngồi một mình trong góc khuất của quán cà phê, tựa lưng vào chiếc ghế bọc da màu nâu trầm đã sờn cũ, nơi ánh sáng từ chiếc đèn lồng treo trên trần tỏa ra thứ sắc vàng dịu như mật ong, cố gắng xua đi bóng tối chùng chình nơi góc quán. Bên ngoài ô cửa kính lớn, dòng xe cộ vẫn hối hả chảy trên đại lộ, những vệt sáng từ đèn pha và đèn hậu vẽ nên những đường nét nguệch ngoạc, vội vã trên nền trời chiều muộn đã ngả sang gam xanh thẫm. Tiếng còi xe xa xăm vọng lại, hòa lẫn với tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng góc quán, và cả những tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với chút hương bánh ngọt thoảng nhẹ, tạo nên một bầu không khí tưởng chừng yên bình đến nao lòng.

Trần Hạo đã có một ngày làm việc hiệu quả đến mức đáng kinh ngạc. Dự án lớn mà anh dồn hết tâm huyết trong suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng được thông qua, mang lại một khoản lợi nhuận khổng lồ và củng cố vững chắc vị thế của công ty trên thị trường. Những lời chúc mừng, những cái bắt tay xã giao đã theo anh từ văn phòng đến tận đây, nhưng chúng không thể nào xua tan cái cảm giác trống rỗng vẫn bủa vây tâm hồn anh. Sự “vinh quang đơn độc” mà anh đã từng cảm nhận trong những chương trước đây, giờ đây lại càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng gắt của nó chẳng thấm vào đâu so với cái đắng chát trong lòng. Ngón tay anh khẽ lướt trên vành ly lạnh buốt, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bụi li ti bắt đầu lất phất rơi, tạo nên những vệt dài mờ ảo trên tấm kính.

Thành công, danh vọng, tiền bạc – anh đã có tất cả những thứ mà nhiều người mơ ước. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc từ hai bàn tay trắng, đã chứng minh được giá trị của bản thân trước thế giới. Nhưng mỗi khi đêm về, khi mọi ồn ào lắng xuống, anh lại đối mặt với chính mình, với một khoảng trống khổng lồ mà không một thành tựu vật chất nào có thể lấp đầy. Nó giống như một khoảng cách vô hình, ngăn cách anh với sự bình yên, với hạnh phúc thực sự. Anh thở dài thật khẽ, tiếng thở dài tan biến vào tiếng nhạc nền, không một ai hay biết. Giữa không gian đông đúc của quán cà phê, anh cảm thấy mình lạc lõng đến vô cùng, như một hòn đảo trôi dạt giữa đại dương mênh mông, không bến bờ.

Anh nhớ lại những buổi tối như thế này ở thị trấn ven sông cũ. Không có tiếng còi xe inh ỏi, chỉ có tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng sông vỗ bờ rì rào. Anh nhớ những đêm cùng Lê An ngồi bên bờ sông cũ, chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự hiện diện của nhau. Hồi đó, anh đã từng nghĩ rằng sự im lặng ấy là đủ, rằng cô sẽ hiểu những gì anh không nói. Anh đã từng tin rằng tình yêu của họ là một lẽ hiển nhiên, không cần phải cất thành lời, không cần phải hành động rầm rộ. Chính sự e dè, sự không dám bày tỏ của anh đã tạo nên một bức tường vô hình, một vết nứt nhỏ bé mà theo thời gian, nó đã biến thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cổ họng anh như có vật gì nghẹn lại, khô khốc. Anh đã từng có cơ hội, rất nhiều cơ hội, để phá vỡ sự im lặng đó. Anh đã từng có những lời nói không thành, những lời thổ lộ chỉ dám giữ trong lòng, để rồi chúng hóa thành những lưỡi dao cứa vào tâm can anh mỗi khi anh hồi tưởng. Anh luôn tin rằng mình là một người mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, nhưng trong tình yêu, anh lại là một kẻ hèn nhát. Một sự hèn nhát đã phải trả giá bằng cả một cuộc đời đầy nuối tiếc.

Trần Hạo khẽ nhắm mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh cũ kỹ, nhưng chúng cứ như những thước phim quay chậm, rõ nét và ám ảnh. Mùi cà phê giờ đây không còn thơm ngon như lúc đầu, nó mang theo một chút vị đắng của thời gian, một chút hương vị của những điều đã mất. Anh mở mắt, ánh nhìn chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của sự thành đạt, của những giờ làm việc không ngừng nghỉ, của những cuộc họp căng thẳng và những hợp đồng bạc tỷ. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó chỉ như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đã trôi qua, về những năm tháng anh đã đánh mất, về "nếu như ngày đó" anh đã khác đi. Nó đắt tiền, nhưng lại không thể mua lại dù chỉ một giây của quá khứ. Nó sang trọng, nhưng lại không thể lấp đầy nỗi trống rỗng vô tận trong tâm hồn anh.

Anh tự hỏi, liệu Lê An có bao giờ nhớ về những buổi tối bên bờ sông ấy không? Liệu cô có còn nhớ những tiếng cười vô tư, những câu chuyện vu vơ mà họ đã sẻ chia? Hay tất cả đã bị thời gian bào mòn, bị những tháng ngày bình yên bên người khác xóa nhòa? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một cơn lốc cảm xúc hỗn độn, vừa đau đớn, vừa bất lực. Anh biết, những gì anh đã chọn, những gì anh đã không dám làm, đã tạo nên một ranh giới không thể vượt qua giữa hai người. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.

Thời gian trôi qua thật chậm rãi, từng nhịp tích tắc của chiếc đồng hồ dường như càng làm nỗi cô đơn của Trần Hạo thêm dài rộng. Anh lại thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn lúc trước, chất chứa bao nhiêu là u hoài, bao nhiêu là dằn vặt. Anh đã quá quen với cảm giác này, cảm giác của một người đứng trên đỉnh cao sự nghiệp nhưng lại cô độc đến cùng cực trong cuộc sống cá nhân. Anh đã cố gắng lấp đầy khoảng trống đó bằng công việc, bằng những thành công mới, nhưng càng cố gắng, anh lại càng nhận ra rằng có những thứ tiền bạc và địa vị không bao giờ có thể mua được. Tựa hồ như một dòng sông chảy ngược, anh càng cố gắng bơi, anh lại càng bị cuốn trôi về phía quá khứ, về phía những điều anh đã bỏ lỡ.

Chợt, từ một bàn gần đó, tiếng nói chuyện của một cặp đôi trẻ lọt vào tai Trần Hạo, rõ ràng hơn, sống động hơn, như thể chúng được định sẵn để anh nghe thấy. Tiếng cười trong trẻo của cô gái, xen lẫn với chất giọng trầm ấm của chàng trai, tạo nên một sự tương phản gay gắt với không gian tĩnh lặng đầy suy tư của anh. Ánh mắt Trần Hạo vô thức liếc về phía họ. Họ ngồi đối diện nhau, tay trong tay, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô gái có mái tóc xoăn nhẹ, khuôn mặt rạng rỡ, còn chàng trai thì nở nụ cười ấm áp, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều. Họ trông thật trẻ trung, đầy sức sống và tự tin, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mệt mỏi, u uẩn của Trần Hạo.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng giờ đây, âm thanh của họ dường như át đi tất cả, thu hút toàn bộ sự chú ý của Trần Hạo. Anh không cố ý nghe lén, nhưng những lời nói của họ cứ thế len lỏi vào tâm trí anh, như những dòng nước lạnh thấm vào vết thương lòng đang âm ỉ.

“...rồi cuối cùng tiếc nuối cả đời,” cô gái đang kể, giọng cô đầy vẻ tiếc nuối nhưng cũng xen lẫn chút hài hước. “Bạn em cứ bảo là vì sợ, sợ không dám nói ra, sợ bị từ chối. Đến khi người ta có người yêu rồi thì mới đứng đó mà than thở.”

Chàng trai nắm chặt tay cô gái hơn, ánh mắt anh ta dịu dàng nhưng cũng đầy kiên định. “Em thấy tình yêu cần sự dũng cảm lắm anh ạ. Đâu phải ai cũng may mắn gặp được người mình thích, mà người mình thích cũng thích mình đâu. Phải tranh thủ, phải nói ra chứ.”

Trần Hạo giật mình, ly cà phê trong tay như muốn tuột khỏi những ngón tay đang run rẩy. Anh khẽ nhắm mắt, từng lời nói của cặp đôi như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm trí, xuyên qua lớp vỏ bọc thành công và danh vọng mà anh đã cố gắng tạo dựng bấy lâu. Chúng không chỉ là những lời nói vu vơ, mà là những lời nhắc nhở đau đớn về chính những gì anh đã trải qua, về chính những sai lầm mà anh đã mắc phải.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào cặp đôi. Họ vẫn đang tiếp tục cuộc trò chuyện của mình, không hề hay biết rằng có một người đàn ông ở góc quán đang bị những lời nói vô tình của họ giày vò đến tận cùng.

Chàng trai mỉm cười, nụ cười hạnh phúc và tràn đầy tự tin. “Đúng vậy. Nếu đã thích thì phải nói, phải làm cho người ta biết. Đừng để lỡ rồi hối hận. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, đâu có thời gian mà chần chừ, mà sợ sệt. Ai cũng có quyền được hạnh phúc, và hạnh phúc đó phải do chính mình nắm bắt, do chính mình dũng cảm mà giành lấy.”

Lời nói của chàng trai vang vọng trong không gian quán cà phê, nhưng trong tai Trần Hạo, chúng như một tiếng chuông lớn, đinh tai nhức óc. “Dũng cảm mà giành lấy…” Anh lặp lại trong đầu, một cảm giác chua chát dâng lên tận cổ họng. Dũng cảm. Một từ mà anh đã đánh mất, đã bỏ quên trong suốt những năm tháng tuổi trẻ của mình. Anh đã từng nghĩ rằng sự im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ tình yêu, để giữ gìn thứ tình cảm thanh mai trúc mã ấy khỏi những sóng gió của cuộc đời. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, chính sự im lặng đó, chính sự hèn nhát không dám đối mặt với cảm xúc của mình, đã là lưỡi dao sắc bén nhất, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình giữa anh và Lê An.

Anh nhớ lại những ngày tháng ở thị trấn ven sông. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Anh nhớ những cử chỉ quan tâm thầm lặng của mình, những ánh mắt dõi theo cô từ phía sau. Anh đã từng nghĩ, ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần cô ở đó, chỉ cần anh ở đó, thì tình yêu sẽ tự khắc lớn lên, tự khắc đơm hoa kết trái. Nhưng anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời.

Anh đã không đủ dũng cảm để nói ra lời yêu thương, để nắm giữ lấy tay cô khi cô còn ở bên cạnh. Anh đã để cô chờ đợi, chờ đợi một lời hứa hẹn, một sự khẳng định mà cuối cùng chẳng bao giờ đến. Và rồi, cô đã mệt mỏi với sự im lặng, đã tìm thấy một bến đỗ an yên khác, một nơi mà cô không còn phải đoán định, không còn phải chờ đợi.

Anh nhắm chặt mắt lại, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô gái dịu dàng, với nụ cười hiền lành, ánh mắt trong veo. Và rồi, anh nhớ đến khoảnh khắc gặp lại định mệnh bên bờ sông cũ, khi anh cuối cùng cũng thốt ra lời thổ lộ muộn màng: “Ngày đó… anh đã rất thích em.” Nụ cười của cô lúc ấy, không còn là nụ cười trong trẻo của thuở thiếu thời, mà là một nụ cười bình thản, pha lẫn chút nuối tiếc và chấp nhận. “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”

Lời nói của cô, giờ đây, lại vang vọng trong tâm trí anh, hòa lẫn với lời khuyên của chàng trai trẻ. “Thích thì không đủ…” Đúng vậy, thích thì không đủ. Cần phải dũng cảm, cần phải nói ra, cần phải hành động. Anh đã không làm được điều đó. Anh đã để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

Trần Hạo siết chặt bàn tay, những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu, như một sự chế giễu cay đắng. Nó là minh chứng cho sự thành đạt của anh, cho địa vị anh có được, cho những gì anh đã “giành lấy” trong sự nghiệp. Nhưng nó không thể nào che giấp được cái khoảng trống rỗng, cái nỗi đau đang gặm nhấm tâm can anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ, nhìn kim giây nhích từng chút một, chậm rãi và đều đặn. Thời gian cứ thế trôi đi, không ngừng nghỉ, không chờ đợi một ai. Và anh, đã để lỡ chuyến tàu mang tên hạnh phúc của mình.

Đêm thành phố bên ngoài cửa sổ dường như tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió se lạnh mơn man qua từng ngóc ngách, mang theo chút mùi ẩm của mưa bụi. Trần Hạo cảm nhận rõ sự cô đơn đang bao trùm lấy mình. Nó không phải là một cảm giác mới mẻ, nhưng đêm nay, nó trở nên sâu sắc và đau đớn hơn bao giờ hết, như thể những lời nói của cặp đôi trẻ đã cạy mở một vết thương cũ, khiến nó rỉ máu một cách âm ỉ.

Anh nhớ lại hình ảnh Lê An trong buổi gặp lại trên chuyến tàu, không có nước mắt, không có lời trách móc, chỉ còn lại sự gật đầu chào hỏi đầy xa lạ. Đó là cái giá phải trả cho sự chần chừ, cho sự thiếu dũng cảm của anh. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Anh đã không gõ cửa nhà cô đêm trước đám cưới, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh đã chọn không hành động, và giờ đây, anh phải sống với hậu quả của sự lựa chọn đó.

Thành công, địa vị, tiền bạc – tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống mà sự hèn nhát trong tình yêu đã tạo ra. Anh đã mất đi thứ quý giá nhất, thứ mà anh đã từng nghĩ rằng sẽ luôn ở đó, chờ đợi anh. Anh đã thua, không phải vì không đủ sâu đậm, mà vì nó đến chậm hơn một nhịp. Một nhịp chậm, và lỡ cả một đời.

Trần Hạo khẽ rùng mình, cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ cơn gió đêm, mà còn từ sâu thẳm tâm hồn anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ một lần nữa, ánh mắt đầy sự dằn vặt và hối tiếc. Nỗi đau ấy, nỗi trống rỗng ấy, sẽ còn đeo bám anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất, về những gì anh đã không dám làm. Và có lẽ, chính nỗi dằn vặt này sẽ là động lực, là lời nhắc nhở, để anh không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa, dù cho anh có còn cơ hội để dũng cảm, để nắm bắt lấy hạnh phúc của chính mình hay không, thì đó vẫn là một câu hỏi mà thời gian sẽ trả lời, nhưng với Lê An, anh đã thật sự bỏ lỡ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free