Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 512: Bình Yên Dệt Ước Mơ

Gió cuối xuân dịu dàng luồn qua những tán cây xoài già trước sân, mang theo hơi sương mỏng manh và mùi hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn. Dù đã hơn tám giờ tối, thị trấn ven sông vẫn chưa hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng. Xa xa vọng lại tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng rao hàng của một gánh chè đêm, và đâu đó là tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ còn mải chơi dưới ánh trăng mờ nhạt. Ánh đèn đường vàng vọt rải một vệt sáng yếu ớt lên con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Lê An, nơi ánh sáng vàng ấm áp từ bên trong đang hắt ra, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm.

Trong căn nhà quen thuộc đã gắn bó với Lê An suốt bao năm tháng, không khí ấm cúng và thân mật bao trùm phòng khách. Bộ bàn ghế gỗ sẫm màu, đã cũ kỹ theo thời gian nhưng vẫn được lau chùi cẩn thận, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần hình lồng chim. Đây là không gian mà Lê An yêu thích nhất, nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, nơi cô đã lớn lên cùng tiếng ru của mẹ và những câu chuyện cổ tích của bà. Giờ đây, không gian ấy lại được lấp đầy bởi một sự hiện diện mới, một hơi ấm mới.

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài. Vai kề vai, họ cùng lật giở những trang tạp chí về thiết kế nội thất và du lịch, đôi lúc trao đổi ánh mắt, nụ cười hiền lành và những lời thì thầm nhỏ nhẹ. Không gian yên tĩnh chỉ bị ngắt quãng bởi tiếng lật giấy sột soạt và những âm thanh thân thuộc của cuộc sống về đêm. Mùi cơm tối vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hương thanh khiết của hoa nhài từ chậu cây đặt bên bậu cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, bình yên và thân thuộc đến lạ. Huy ngồi thẳng lưng, một tay đặt hờ lên thành ghế, tay kia cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lê An, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. Hơi ấm từ anh truyền sang, xua đi chút se lạnh của buổi tối cuối xuân. Lê An tựa nhẹ đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi, an toàn mà anh mang lại. Mái tóc dài mềm mại của cô khẽ chạm vào má anh, khiến anh khẽ mỉm cười.

“Em thấy sao nếu mình sơn lại bức tường này màu xanh nhạt?” Huy khẽ lên tiếng, ngón tay chỉ vào một bức ảnh trong tạp chí, nơi một căn phòng khách được tô điểm bằng gam màu xanh pastel dịu mát. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như muốn hòa vào không gian yên bình ấy. “Trông sẽ sáng sủa hơn, mà cũng dịu mắt nữa. Anh nghĩ sẽ rất hợp với không gian nhà mình.”

Lê An ngước mắt lên, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng, pha chút mơ màng. “Em cũng nghĩ vậy,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, “Hoặc mình có thể thêm vài chậu cây nhỏ ở ban công. Em thích mấy loại cây có hoa màu trắng, như hoa nhài hoặc dạ yến thảo. Khi chúng nở rộ, căn phòng sẽ ngập tràn hương thơm…” Cô tưởng tượng ra cảnh ban công nhỏ tràn ngập sắc trắng tinh khôi và hương thơm dịu ngọt, một hình ảnh đã nằm trong tâm trí cô từ lâu, nhưng giờ đây, nó trở nên rõ nét và gần gũi hơn bao giờ hết khi được chia sẻ cùng Huy.

Huy nhìn cô, nụ cười trên môi càng thêm tươi. “Hoa trắng sẽ hợp với em lắm,” anh nói, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều. Anh hình dung ra Lê An đứng giữa những chậu hoa trắng, mái tóc dài buông xõa, nụ cười thanh thoát, đẹp tựa một bức tranh. “Sáng hôm sau thức dậy, mở cửa ra là thấy một vườn hoa nhỏ xinh, lại còn thơm lừng nữa chứ.” Anh khẽ siết nhẹ tay cô, như để khẳng định rằng những điều nhỏ bé ấy, anh đều sẵn lòng biến chúng thành hiện thực. “À, anh đang nghĩ, hay mình làm một chuyến đi Vũng Tàu vào tháng tới? Biển bây giờ đẹp lắm, nắng vàng, cát trắng, lại còn có nhiều hải sản tươi ngon nữa.”

Lời đề nghị bất ngờ của Huy khiến Lê An hơi ngạc nhiên. “Vũng Tàu sao?” Cô lặp lại, đôi mắt mở to. “Nghe cũng hay đấy… Em chưa đi bao giờ.” Ký ức về những chuyến đi xa, những chuyến phiêu lưu không định trước, vốn chưa bao giờ là một phần trong cuộc đời cô, một cuộc đời gói gọn trong sự yên bình của thị trấn nhỏ này. Nhưng khi Huy nhắc đến, một cảm giác háo hức nhẹ nhàng trỗi dậy.

“Vậy thì mình đi,” Huy nói chắc nịch, giọng nói rành mạch, rõ ràng, không chút do dự. “Anh sẽ sắp xếp hết, em chỉ cần chuẩn bị đồ thôi.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định và tràn đầy sự tin tưởng, như muốn nói rằng mọi gánh nặng, mọi lo toan, anh đều sẽ gánh vác. “Mình có thể đi vào cuối tuần, tranh thủ hai ngày một đêm, thay đổi không khí một chút. Em nghĩ sao?”

Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy bình yên. Cô tựa đầu sâu hơn vào vai Huy, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ lồng ngực anh. *Bên Huy, mọi thứ đều trở nên đơn giản và rõ ràng. Không còn những sự chờ đợi vô vọng, không còn những câu hỏi không lời đáp.* Trong khoảnh khắc ấy, một thoáng so sánh ngắn ngủi chợt lướt qua tâm trí cô, như một làn gió nhẹ chạm vào mặt hồ phẳng lặng rồi nhanh chóng tan biến. Đó là hình ảnh của những năm tháng cũ, của những lời nói không thành, của những khoảng cách vô hình từng khiến trái tim cô mỏi mệt. Ngày đó, cô đã từng chờ đợi một người, một lời hứa hẹn, một sự khẳng định mà cuối cùng chẳng bao giờ đến. Cô đã từng sống trong một thế giới của những giả định, những hy vọng mong manh, để rồi nhận ra rằng tình yêu không chỉ cần sự sâu đậm, mà còn cần sự hiện diện, sự chủ động và một bến đỗ an yên.

Giờ đây, sự hiện hữu của Huy, sự chân thành và chu đáo của anh đã lấp đầy những khoảng trống ấy. Anh không chỉ nói, anh còn hành động. Anh không chỉ hứa hẹn, anh còn biến những lời hứa thành hiện thực. Sự quan tâm của anh không ồn ào, không phô trương, nhưng lại thấm đẫm vào từng ngóc ngách cuộc sống của cô, như dòng nước mát lành tưới tắm cho một mảnh đất khô cằn. Cảm giác được trân trọng, được quan tâm, được thuộc về, đã từ từ xóa nhòa đi những vết sẹo cũ trong lòng cô. Cô không còn phải đoán định, không còn phải chờ đợi, không còn phải băn khoăn về vị trí của mình trong trái tim ai đó. Mọi thứ đã quá rõ ràng, quá đỗi bình yên.

“Nghe hấp dẫn quá,” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói vẫn còn vương chút mơ màng. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh biển xanh, cát trắng, và tiếng sóng vỗ rì rào. Một viễn cảnh tươi đẹp, không hề xa vời, mà dường như chỉ cách cô một cái gật đầu. Cô cảm thấy lòng mình tràn ngập sự biết ơn. Biết ơn vì đã có Huy bên cạnh, biết ơn vì anh đã kiên nhẫn đợi chờ cô, biết ơn vì anh đã mang đến cho cô một cuộc sống mà cô hằng mơ ước, một cuộc sống không mộng mị, mà chân thực và an toàn.

Bàn tay Huy vẫn nhẹ nhàng vuốt ve tay cô, như một lời cam kết thầm lặng. Anh không thúc giục cô trả lời ngay lập tức, mà để cô chìm đắm trong những suy nghĩ, trong những hình dung về tương lai. Anh hiểu, rằng đối với Lê An, mỗi bước đi đều cần sự cân nhắc, sự chậm rãi. Anh trân trọng sự bình yên của cô, và anh muốn trở thành một phần không thể thiếu của sự bình yên ấy. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ áo sơ mi của anh, hòa quyện với mùi xà phòng giặt sạch sẽ, mang lại cho cô một cảm giác an tâm tuyệt đối. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn thu trọn những mùi hương ấy vào lồng ngực.

Ánh mắt Lê An vẫn hướng về phía cuốn tạp chí đang mở, nhưng tâm trí cô lại đang bận rộn vẽ nên những hình ảnh về tương lai: một căn nhà nhỏ xinh với những chậu hoa trắng nở rộ trên ban công, những chuyến đi xa cùng người mình yêu, những bữa tối ấm cúng dưới ánh đèn vàng dịu. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé, nhưng lại vô cùng quan trọng, tạo nên bức tranh toàn cảnh về một cuộc sống hạnh phúc và viên mãn. Những kế hoạch nhỏ bé này, từ việc chọn màu sơn cho bức tường đến việc lên lịch cho chuyến đi Vũng Tàu, không chỉ là những cuộc trò chuyện vu vơ, mà là những viên gạch đầu tiên xây nên một mái ấm, một tương lai vững chắc. Chúng là lời khẳng định cho một mối quan hệ đang ngày càng gắn bó sâu sắc, nơi cả hai cùng nhau vun đắp, cùng nhau ước mơ, và cùng nhau biến ước mơ thành hiện thực.

Lê An khẽ cựa mình, ngẩng đầu lên khỏi vai Huy, nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt cô trong veo, chất chứa sự tin tưởng và một niềm hạnh phúc giản dị. “Em tin anh,” cô khẽ nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. Đó không chỉ là lời đồng ý cho chuyến đi, mà còn là lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô, cho con đường mà cô đang bước đi cùng anh. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh trăng ngoài kia, không còn chút gợn buồn nào của quá khứ.

Huy mỉm cười, nụ cười của một người đàn ông tìm thấy hạnh phúc đích thực. Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, một nụ hôn dịu dàng, trân trọng. “Vậy là chúng ta sẽ có một ban công đầy hoa trắng, và một chuyến đi biển đáng nhớ,” anh thì thầm, giọng nói tràn đầy sự ấm áp và hy vọng. Anh biết, Lê An đã tìm thấy sự bình yên của mình, và anh chính là người mang đến sự bình yên ấy. Khoảnh khắc này, trong căn nhà nhỏ ấm cúng, dưới ánh đèn vàng dịu, họ đang cùng nhau dệt nên những ước mơ, từng chút một, chậm rãi và bền vững. Những ước mơ ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại là nền tảng vững chắc cho một tương lai rộng mở, nơi Lê An đã tìm thấy "bến đỗ an yên" mà cô hằng tìm kiếm, một cuộc sống không còn chờ đợi, không còn tiếc nuối, mà tràn đầy những kế hoạch và niềm vui.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free