Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 548: Khoảnh Khắc Vỡ Vụn: Lời Cầu Hôn Chốn Xa

Ánh sáng xanh nhàn nhạt từ màn hình máy tính lớn hắt lên gương mặt Trần Hạo, khắc họa rõ nét đường nét kiên nghị nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Đã quá nửa đêm, thành phố bên ngoài cửa sổ kính trong suốt vẫn còn lấp lánh những đốm sáng xa xăm, nhưng trong căn hộ cao cấp trên tầng ba mươi tám này, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bao trùm. Chỉ có tiếng gõ phím đều đặn, nhịp nhàng như tiếng tích tắc của đồng hồ, tiếng điều hòa không khí khẽ rì rào và âm vang dìu dặt của bản nhạc jazz không lời từ hệ thống âm thanh thông minh, tạo nên một bản giao hưởng cô độc. Mùi gỗ mới từ nội thất đắt tiền, mùi da thuộc sang trọng từ chiếc ghế xoay, lẫn với hương nước hoa nam tính phảng phất và chút dư vị cà phê đã nguội ngắt, tất cả hòa quyện, tạo nên một bầu không khí của sự thành đạt, của sự cô đơn.

Trần Hạo miệt mài với những con số, những biểu đồ phức tạp trên màn hình. Dự án này là một bước ngoặt quan trọng, đòi hỏi sự tập trung cao độ và những quyết định dứt khoát. Anh đã dồn hết tâm huyết, thời gian và cả tuổi trẻ của mình để có được vị trí này, để đạt được những thành công mà nhiều người mơ ước. Tài khoản ngân hàng nhảy số, những lời khen ngợi từ đối tác, sự ngưỡng mộ từ cấp dưới – tất cả đều là minh chứng cho năng lực phi thường của anh. Nhưng mỗi khi đêm về, khi mọi công việc tạm lắng xuống, một khoảng trống vô hình lại len lỏi vào tâm hồn anh, lạnh lẽo và mênh mông hơn cả bầu trời đêm ngoài kia. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng lại đánh mất một phần quan trọng nhất của chính mình trên hành trình đó.

Ngón tay anh vẫn lướt nhanh trên bàn phím, nhưng tâm trí đôi lúc lại vô thức lạc về một nơi rất xa. Đó là thị trấn nhỏ ven sông, nơi có những buổi chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời, nơi có tiếng nước chảy rì rào như một bản tình ca không lời, nơi có một cô bé với mái tóc dài và nụ cười hiền hậu. Những ký ức ấy, dù đã bị anh chôn vùi sâu thẳm dưới lớp bụi thời gian và những tham vọng không ngừng, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn biến mất. Chúng vẫn ở đó, như một vết sẹo cũ, thỉnh thoảng lại nhói lên trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất. Anh nhấp một ngụm cà phê đã hoàn toàn nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính cuộc đời anh lúc này – ngọt ngào vẻ ngoài nhưng ẩn sâu bên trong là sự chua xót, đắng đót. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì thật sự thuộc về riêng mình, ngoại trừ những con số và những dự án không ngừng nghỉ.

Anh biết, mình đã từng có cơ hội. Một cơ hội đã từng nằm trong tầm tay, chỉ chờ anh vươn ra nắm lấy. Nhưng anh đã chần chừ, đã e dè, đã để "lời nói không thành" chôn vùi tất cả. Cái "khoảng cách vô hình" ấy, không phải do địa lý, mà do chính sự im lặng của anh, đã dần dần đẩy anh và cô ấy ra xa. Anh đã nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc, sẽ bù đắp cho những gì đã mất. Nhưng không. Sự nghiệp thăng hoa, tiền tài dư dả, nhưng mỗi đêm, khi trở về căn hộ rộng lớn, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc đến lạ lùng. Anh thầm hỏi, liệu cô gái bé nhỏ ngày xưa, người đã từng chờ đợi anh bên bờ sông cũ, có đang hạnh phúc không? Hay cô cũng đang lạc lõng trong dòng đời, như chính anh lúc này? Câu hỏi ấy như một mũi dao sắc bén, cứa vào trái tim anh, khiến anh không thể nào tập trung hoàn toàn vào công việc được nữa. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn, kim giây vẫn đều đặn trôi, nhưng thời gian dường như đã ngừng lại từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh chọn rời xa thị trấn nhỏ, rời xa cô gái của mình. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chậm trễ ấy bằng chính sự trống rỗng trong tâm hồn mình.

***

Tiếng rung bất ngờ của chiếc điện thoại di động đặt trên bàn làm việc cắt ngang dòng suy nghĩ miên man và sự tĩnh lặng của màn đêm, khiến Trần Hạo giật mình. Anh cau mày, đưa tay với lấy điện thoại. Là Thanh Tùng. Anh thở hắt ra một hơi, rồi nhấn nút nghe. Giọng nói vui vẻ, hồn nhiên của Thanh Tùng vang lên từ đầu dây bên kia, như một làn gió lạ thổi vào không gian tĩnh mịch của căn hộ, mang theo một chút hơi thở của cuộc sống đời thường, của sự vô tư mà Trần Hạo đã đánh mất từ lâu.

"Ê Hạo, dạo này sao rồi? Lâu lắm rồi không liên lạc. Công việc bận rộn lắm à?" Thanh Tùng hỏi, giọng đầy vẻ thân tình.

Trần Hạo cố gắng nén lại sự mệt mỏi, đáp lời bạn với một giọng trầm, đều đều: "Vẫn vậy thôi, công việc cứ cuốn đi. Cậu thì sao? Mọi thứ ổn chứ?"

"Ôi giời, tôi thì vẫn thế. Làng quê mà, có gì thay đổi đâu. À mà này, tôi có chuyện này muốn kể cho cậu nghe. Chuyện nóng hổi luôn đó!" Thanh Tùng hào hứng, tiếng cười khúc khích vang lên, nghe thật vô tư lự, một sự tương phản đến khó chịu với không khí nặng nề đang bao trùm lấy Trần Hạo.

Trần Hạo khẽ nhíu mày, trực giác báo hiệu có điều gì đó không ổn. Anh không thích những bất ngờ, nhất là những bất ngờ liên quan đến thị trấn cũ. "Chuyện gì vậy?" Anh hỏi, giọng nói vô thức trở nên căng thẳng hơn một chút.

"Thì là... An nhà mình đó! Lê An đó! Cậu còn nhớ con bé không?" Thanh Tùng nói, như thể Trần Hạo có thể quên được cái tên đó vậy. "Nghe nói An nhà mình sắp lấy chồng đó! Thằng Huy nó cầu hôn rồi, rầm rộ lắm! Cả làng đang xôn xao đây này! Đúng là trai tài gái sắc mà, hợp nhau lắm!"

Câu nói của Thanh Tùng như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Trần Hạo chết sững. "Cái gì...?" Anh buột miệng, giọng nói run rẩy đến nỗi chính anh cũng không nhận ra. Chiếc điện thoại trong tay anh đột nhiên trở nên nặng trĩu, như một tảng đá đè nát lồng ngực. Mọi thứ xung quanh anh như ngừng lại, tiếng nhạc jazz dịu dàng bỗng trở thành một âm thanh chói tai, khó chịu. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính dường như cũng trở nên gay gắt, chói mắt.

"Cầu hôn? Cậu... cậu nói thật chứ?" Trần Hạo cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ, từng chữ thốt ra khó khăn đến lạ. Cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa từ đầu ngón tay đang siết chặt chiếc điện thoại, chạy dọc cánh tay lên đến tận não bộ. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Không thể nào. Lê An... cô ấy... sắp kết hôn? Với một người khác?

"Thật chứ sao không! Tin tức lan nhanh như gió vậy đó! Thằng Huy nó cũng là người có tiếng ở thị trấn mà, làm ăn được lắm. Mà An nó cũng xinh đẹp, hiền lành, ai cũng nói là xứng đôi vừa lứa. Tôi nghe nói đám cưới còn hoành tráng lắm đó. Cậu có về không? Về chung vui với An chứ?" Thanh Tùng vẫn vô tư luyên thuyên, hoàn toàn không nhận ra rằng mỗi lời nói của cậu ta đều là một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo.

Trần Hạo không còn nghe rõ những gì Thanh Tùng nói nữa. Đầu óc anh quay cuồng, những hình ảnh về Lê An, về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những nụ cười, những ánh mắt, tất cả ùa về như một thước phim quay chậm. Anh đã luôn nghĩ rằng, dù thời gian có trôi đi, dù khoảng cách có xa đến mấy, Lê An vẫn sẽ ở đó, vẫn sẽ là của anh, là bến đỗ bình yên mà anh có thể quay về bất cứ lúc nào. Anh đã tự cho mình cái quyền được thành công trước, được xây dựng sự nghiệp vững chắc rồi mới quay lại tìm cô. Nhưng anh đã sai. Sai quá rồi. Cái "nếu như ngày đó" giờ đây không còn là một câu hỏi đầy tiếc nuối nữa, mà là một lời khẳng định đau đớn cho một cơ hội đã vĩnh viễn vụt mất.

"Hạo ơi? Cậu còn đó không? Sao im lặng vậy?" Giọng Thanh Tùng vang lên, kéo Trần Hạo trở về thực tại tàn nhẫn.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại hơi thở đang rối loạn của mình. "À... ừm... tôi... tôi biết rồi." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến thảm hại. Anh không biết mình phải nói gì nữa. Không một lời chúc phúc, không một lời trách móc. Chỉ còn lại sự bàng hoàng và một nỗi đau nhói tận xương tủy. Anh đã mất cô, vĩnh viễn. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.

***

Trần Hạo ngắt cuộc gọi, tiếng "tút tút" kéo dài của tổng đài vang lên, nghe như một hồi chuông báo tử, chấm dứt hoàn toàn hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Chiếc điện thoại di động rơi khỏi tay anh, đập nhẹ xuống tấm thảm lông dày, nằm im lìm như một vật vô tri, nhưng nó đã mang đến một tin tức đủ sức xé nát tâm can anh. Anh đứng dậy một cách nặng nề, cơ thể anh dường như không còn thuộc về chính mình nữa. Mọi giác quan đều tê liệt, chỉ có trái tim anh đang đập loạn xạ, từng nhịp đập như muốn vỡ tung lồng ngực.

Anh bước đến khung cửa sổ lớn, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững vươn mình trong màn đêm chưa tàn. Những ánh đèn lấp lánh, một biểu tượng của sự phồn hoa, của những giấc mơ mà anh đã theo đuổi và đạt được, giờ đây chỉ còn là một bức tranh vô nghĩa, mờ ảo trong tầm mắt nhòe đi của anh. Cảm giác mất mát, hối tiếc tràn ngập tâm trí anh, mạnh mẽ hơn bất cứ nỗi đau nào anh từng trải qua. Đó là một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo hơn cả cái se lạnh của đêm thành phố đang dần chuyển mình.

Anh đã để mất cô. Mãi mãi. Cái hiện thực phũ phàng ấy đập vào anh như một cơn sóng thần, cuốn phăng đi tất cả những gì anh từng cố gắng xây dựng, những ảo tưởng về một tương lai tươi sáng có cô. Anh đã nghĩ mình có đủ thời gian, đủ thành công để quay lại và sửa chữa những sai lầm. Nhưng không. Thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Cô đã tìm thấy "bến đỗ an toàn" của riêng mình, trong khi anh vẫn đang loay hoay trong mê cung của những tham vọng và sự cô đơn.

Trần Hạo nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh đấm mạnh vào khung cửa sổ kính, nhưng không có tiếng động nào vang lên, chỉ có một cảm giác đau rát lan truyền, một sự đau đớn thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh gục đầu xuống, trán tựa vào tấm kính lạnh ngắt. Những ký ức về Lê An lại ùa về, rõ nét hơn bao giờ hết, như một cuộn phim được tua chậm lại: nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh nắng ban mai, ánh mắt long lanh khi cô nhìn anh, giọng nói dịu dàng mỗi khi cô gọi tên anh. Tất cả đều là những mảnh ghép của một giấc mơ đã vỡ tan. Anh đã từng có tất cả, đã từng có cơ hội nắm giữ hạnh phúc ấy, nhưng chính sự e dè, sự im lặng của anh, chính cái "lời nói không thành" đã khiến anh đánh mất tất cả. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã kéo theo cả một đời.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào sự lạnh lẽo của tấm kính, rồi từ từ trượt xuống, biến mất trong ánh sáng yếu ớt của bình minh đang le lói nơi chân trời. Bình minh vẫn đến, mang theo một ngày mới, nhưng đối với Trần Hạo, ngày hôm nay có lẽ là ngày tăm tối nhất trong cuộc đời anh. Cả thành phố vẫn đang say ngủ, nhưng tâm hồn anh thì đang gào thét, đang sụp đổ. Anh nhận ra, sự nghiệp thành công đến mấy cũng không thể lấp đầy "khoảng trống" trong lòng, không thể mua lại được thời gian, không thể mang Lê An trở về. Anh đã nhìn thấy ảnh Lê An trên mạng xã hội cùng Huy, nhưng anh đã chọn cách né tránh, chọn cách tin rằng mọi thứ vẫn ổn. Giờ đây, tin tức về lời cầu hôn như một nhát đâm chí mạng, khẳng định sự thật tàn nhẫn ấy.

"Không... không thể như vậy được..." Trần Hạo thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, lẫn trong đó là sự tuyệt vọng và cả một chút giận dữ với chính bản thân mình. Anh đã có cơ hội, nhưng anh đã để nó trôi qua. Anh đã có tình yêu, nhưng anh đã để nó "chậm một nhịp". Và giờ đây, khi anh nhận ra giá trị của nó, thì mọi thứ đã quá muộn. Lê An đã chọn một con đường khác, một bến đỗ an yên mà anh đã không thể mang lại cho cô. Giờ đây, liệu anh còn có thể làm gì nữa? Hay anh chỉ có thể đứng đây, nhìn ánh bình minh dần ló rạng, và chấp nhận rằng anh đã vĩnh viễn mất đi người con gái anh yêu, bởi vì anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời"?

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free