Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 549: Vòng Xoáy Hối Tiếc: Những Cuộc Gọi Không Hồi Đáp
Trần Hạo ngắt cuộc gọi, tiếng "tút tút" kéo dài của tổng đài vang lên, nghe như một hồi chuông báo tử, chấm dứt hoàn toàn hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Chiếc điện thoại di động rơi khỏi tay anh, đập nhẹ xuống tấm thảm lông dày, nằm im lìm như một vật vô tri, nhưng nó đã mang đến một tin tức đủ sức xé nát tâm can anh. Anh đứng dậy một cách nặng nề, cơ thể anh dường như không còn thuộc về chính mình nữa. Mọi giác quan đều tê liệt, chỉ có trái tim anh đang đập loạn xạ, từng nhịp đập như muốn vỡ tung lồng ngực.
Anh bước đến khung cửa sổ lớn, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững vươn mình trong màn đêm chưa tàn. Những ánh đèn lấp lánh, một biểu tượng của sự phồn hoa, của những giấc mơ mà anh đã theo đuổi và đạt được, giờ đây chỉ còn là một bức tranh vô nghĩa, mờ ảo trong tầm mắt nhòe đi của anh. Cảm giác mất mát, hối tiếc tràn ngập tâm trí anh, mạnh mẽ hơn bất cứ nỗi đau nào anh từng trải qua. Đó là một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo hơn cả cái se lạnh của đêm thành phố đang dần chuyển mình.
Anh đã để mất cô. Mãi mãi. Cái hiện thực phũ phàng ấy đập vào anh như một cơn sóng thần, cuốn phăng đi tất cả những gì anh từng cố gắng xây dựng, những ảo tưởng về một tương lai tươi sáng có cô. Anh đã nghĩ mình có đủ thời gian, đủ thành công để quay lại và sửa chữa những sai lầm. Nhưng không. Thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Cô đã tìm thấy "bến đỗ an toàn" của riêng mình, trong khi anh vẫn đang loay hoay trong mê cung của những tham vọng và sự cô đơn.
Trần Hạo nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh đấm mạnh vào khung cửa sổ kính, nhưng không có tiếng động nào vang lên, chỉ có một cảm giác đau rát lan truyền, một sự đau đớn thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh gục đầu xuống, trán tựa vào tấm kính lạnh ngắt. Những ký ức về Lê An lại ùa về, rõ nét hơn bao giờ hết, như một cuộn phim được tua chậm lại: nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh nắng ban mai, ánh mắt long lanh khi cô nhìn anh, giọng nói dịu dàng mỗi khi cô gọi tên anh. Tất cả đều là những mảnh ghép của một giấc mơ đã vỡ tan. Anh đã từng có tất cả, đã từng có cơ hội nắm giữ hạnh phúc ấy, nhưng chính sự e dè, sự im lặng của anh, chính cái "lời nói không thành" đã khiến anh đánh mất tất cả. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã kéo theo cả một đời.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào sự lạnh lẽo của tấm kính, rồi từ từ trượt xuống, biến mất trong ánh sáng yếu ớt của bình minh đang le lói nơi chân trời. Bình minh vẫn đến, mang theo một ngày mới, nhưng đối với Trần Hạo, ngày hôm nay có lẽ là ngày tăm tối nhất trong cuộc đời anh. Cả thành phố vẫn đang say ngủ, nhưng tâm hồn anh thì đang gào thét, đang sụp đổ. Anh nhận ra, sự nghiệp thành công đến mấy cũng không thể lấp đầy "khoảng trống" trong lòng, không thể mua lại được thời gian, không thể mang Lê An trở về. Anh đã nhìn thấy ảnh Lê An trên mạng xã hội cùng Huy, nhưng anh đã chọn cách né tránh, chọn cách tin rằng mọi thứ vẫn ổn. Giờ đây, tin tức về lời cầu hôn như một nhát đâm chí mạng, khẳng định sự thật tàn nhẫn ấy.
"Không... không thể như vậy được..." Trần Hạo thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, lẫn trong đó là sự tuyệt vọng và cả một chút giận dữ với chính bản thân mình. Anh đã có cơ hội, nhưng anh đã để nó trôi qua. Anh đã có tình yêu, nhưng anh đã để nó "chậm một nhịp". Và giờ đây, khi anh nhận ra giá trị của nó, thì mọi thứ đã quá muộn. Lê An đã chọn một con đường khác, một bến đỗ an yên mà anh đã không thể mang lại cho cô. Giờ đây, liệu anh còn có thể làm gì nữa? Hay anh chỉ có thể đứng đây, nhìn ánh bình minh dần ló rạng, và chấp nhận rằng anh đã vĩnh viễn mất đi người con gái anh yêu, bởi vì anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời"?
***
Đồng hồ điểm ba giờ sáng, rồi bốn giờ, năm giờ. Thời gian trôi qua nặng nề như chì, mỗi giây trôi đi là một nhát dao cứa vào trái tim Trần Hạo. Căn hộ cao cấp trên tầng cao nhất của tòa nhà, nơi anh đã dành bao tâm huyết để xây dựng, giờ đây trở thành một cái lồng mạ vàng, giam cầm nỗi đau và sự hối tiếc của anh. Kiến trúc mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, thường ngày mang lại cảm giác tự do và quyền lực, nay chỉ khiến anh cảm thấy trống rỗng và cô độc hơn bao giờ hết. Anh ngồi bất động trên chiếc sofa da màu xám tro, ly rượu vang đỏ còn nguyên trên bàn kính, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại. Những bản vẽ dự án dang dở, những con số khô khan nằm im lìm trên chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ sồi, không thể kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Anh ôm đầu, đôi mắt thâm quầng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh từng chút một, không ngừng, không nghỉ, biến thành sự bồn chồn không yên, một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực. "Tại sao mình lại không nói sớm hơn?", anh tự hỏi, giọng nói khản đặc chỉ đủ để anh nghe thấy. "Tại sao mình lại chần chừ đến vậy? Mình đã làm gì vậy Hạo?". Hàng vạn câu hỏi không lời đáp cứ thế xoáy sâu vào tâm trí anh, mỗi câu hỏi là một mũi kim đâm vào vết thương lòng đang rỉ máu.
Anh nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Lê An trên con đường làng rợp bóng cây, mùi hương của cỏ non và đất ẩm sau cơn mưa. Nhớ nụ cười hồn nhiên của cô khi anh kể chuyện tiếu lâm, ánh mắt long lanh tin tưởng khi cô dựa vào vai anh bên bờ sông cũ. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây, trở thành những nhát cứa ngọt ngào, nhắc nhở anh về một hạnh phúc mà anh đã từng nắm giữ trong tầm tay, nhưng lại để vuột mất vì sự hèn nhát và tham vọng của bản thân.
Anh cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy lướt qua danh bạ. Số của Lê An. Một dãy số quen thuộc đến nỗi anh có thể nhắm mắt mà bấm, nhưng giờ đây nó lại nặng trĩu như một gánh đá. Anh do dự. Anh có thể nói gì? "Anh xin lỗi"? "Anh yêu em"? Những lời đó đã quá muộn, quá thừa thãi. Cô đã sắp kết hôn. Cô đã tìm thấy "bến đỗ an yên" mà anh không thể cho cô khi cô cần nhất. Anh lại đặt điện thoại xuống, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực, hòa vào không khí tĩnh mịch của căn phòng. Mùi gỗ mới, mùi da từ sofa, mùi nước hoa nam tính phảng phất, tất cả đều tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
Không thể chịu đựng được sự dằn vặt này nữa, anh lại nhấc điện thoại lên. Lần này, anh không do dự nữa. Anh bấm số. Tiếng chuông reo vang lên trong tai anh, mỗi tiếng như một nhát búa đập vào đầu, căng thẳng đến tột cùng. Một hồi, hai hồi, ba hồi... Rồi tiếng "tút tút" quen thuộc vang lên, báo hiệu cuộc gọi không được trả lời. Anh buông thõng tay, một cảm giác bất lực dâng trào. "Lê An, em có ổn không?", anh thầm thì, như thể cô có thể nghe thấy. "Xin em, hãy nghe máy đi... Anh cần nói chuyện với em." Nhưng không có lời hồi đáp nào cả, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của đêm thành phố.
Anh thử lại, rồi lại thử lại. Mười cuộc gọi nhỡ. Hai mươi cuộc gọi nhỡ. Mỗi lần đều là tiếng chuông reo rồi chuyển sang hộp thư thoại. Anh để lại một tin nhắn thoại, giọng anh khàn đặc, đầy tuyệt vọng: "An... là anh đây... Trần Hạo. Anh... anh biết bây giờ rất muộn rồi, nhưng... nhưng anh cần nói chuyện với em. Xin em, hãy gọi lại cho anh." Anh nghe lại giọng mình trong điện thoại, nó nghe thật thảm hại, thật yếu ớt, khác xa với hình ảnh của một vị tổng giám đốc trẻ tuổi, tài ba mà mọi người vẫn thường thấy. Ánh đèn LED thông minh trong căn hộ tự động điều chỉnh độ sáng, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Tiếng điều hòa chạy đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả đều trở thành những âm thanh xa lạ, không liên quan gì đến nỗi đau đang cào xé anh.
Bình minh dần ló dạng nơi chân trời, mang theo một màu xám xịt, ảm đạm. Những tòa nhà chọc trời dần hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo, nhưng trong mắt Trần Hạo, chúng vẫn chỉ là những khối kiến trúc vô nghĩa. Anh không thể ngủ, cũng không thể nghĩ được gì ngoài Lê An. Anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chậm trễ của mình.
***
Sáu giờ sáng, Trần Hạo đã có mặt tại văn phòng. Phòng Tổng Giám Đốc trên tầng cao nhất của tòa nhà, với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố, thường ngày là nơi anh cảm thấy mạnh mẽ và kiểm soát nhất, nay lại trở thành một nơi ngột ngạt. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng sớm xuyên qua lớp kính, chiếu rọi vào căn phòng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Mùi cà phê đậm đặc tỏa ra từ chiếc máy pha cà phê tự động trên bàn, nhưng anh không hề có ý định chạm vào nó. Các tài liệu quan trọng, những hợp đồng bạc tỷ nằm im lìm trên chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, nhưng tâm trí anh hoàn toàn không thể tập trung.
Anh ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, nhưng không tìm thấy sự thoải mái nào. Thay vào đó, anh liên tục kiểm tra điện thoại. Vẫn không có hồi đáp. Trái tim anh thắt lại, mỗi phút trôi qua là một sự dằn vặt. Anh mở ứng dụng tin nhắn, gõ từng chữ, rồi lại xóa đi, rồi lại gõ.
"An, anh biết anh đã sai. Xin em, đừng kết hôn. Anh sẽ về." Anh gõ dòng chữ đó, ngón tay lơ lửng trên nút gửi. Anh hình dung ra khuôn mặt của Lê An khi đọc được tin nhắn này. Cô sẽ nghĩ gì? Cô sẽ giận dữ, hay mỉa mai? Hay cô sẽ chỉ đơn giản là thờ ơ, bởi vì mọi thứ đã quá muộn màng? Anh lại xóa đi. Quá đường đột, quá ích kỷ.
Anh thử một tin nhắn khác, nghe có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng vẫn ẩn chứa sự tuyệt vọng: "An, anh biết em bận, nhưng xin em, hãy dành cho anh một chút thời gian. Anh cần nói chuyện với em, dù chỉ là vài phút thôi cũng được." Lần này, anh nhấn gửi. Tin nhắn đi. Anh chờ đợi, chờ đợi trong vô vọng. Mỗi tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, mỗi tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký bên ngoài, đều khiến anh giật mình, hy vọng đó là phản hồi từ cô. Nhưng không.
Anh cố gắng tìm kiếm thông tin về Lê An trên mạng xã hội. Anh không phải là người thường xuyên sử dụng các nền tảng này, anh chỉ có một tài khoản sơ sài để giữ liên lạc với các đối tác và bạn bè. Anh tìm kiếm tên Lê An, rồi tên Nguyễn Hoàng Huy, người mà Thanh Tùng đã nhắc đến. Anh tìm thấy một vài bức ảnh chung của họ, những bức ảnh được đăng tải từ vài tháng trước, có cả ảnh họ đi chơi, ảnh Huy cầu hôn cô. Anh đã nhìn thấy những bức ảnh này từ lâu, nhưng anh đã cố gắng né tránh, cố gắng tự lừa dối mình rằng đó chỉ là những mối quan hệ xã giao, rằng Lê An vẫn đang chờ đợi anh. Giờ đây, những bức ảnh ấy như những nhát dao đâm thẳng vào tim anh, từng nhát, từng nhát một, nhắc nhở anh về sự thật phũ phàng. Lê An cười rất tươi trong những bức ảnh đó, một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện mà anh chưa từng được nhìn thấy khi cô ở bên anh.
Anh tự hỏi, "Nếu ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, liệu nụ cười ấy có phải là của anh không?". Câu hỏi đó cứ ám ảnh anh, bóp nghẹt anh. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói tận xương tủy, một cảm giác mất mát không gì bù đắp được. Anh đã đánh mất cô, không phải vì cô không yêu anh, mà vì anh đã quá chậm trễ, quá hèn nhát để giữ lấy tình yêu đó. "Khoảng cách vô hình" giữa họ, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Anh thử gọi lại cho Chi Mai, bạn thân của Lê An, người mà anh thỉnh thoảng vẫn liên lạc qua loa. Số điện thoại của Chi Mai reo vài hồi rồi cũng không ai bắt máy. Anh để lại tin nhắn thoại, giọng anh khẩn khoản, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày: "Mai... là Hạo đây. Chị An... chị ấy... có chuyện gì không? Em... em cần nói chuyện với chị ấy. Em xin chị, hãy giúp em." Mùi giấy cao cấp từ những tài liệu trên bàn, mùi da từ chiếc ghế, mùi cà phê nguội, tất cả đều hòa quyện tạo thành một thứ mùi vị khó chịu, khiến anh cảm thấy buồn nôn.
Anh biết, Lê An không phải là người thường xuyên cập nhật mạng xã hội, và cô cũng không phải là người thích phô trương cuộc sống cá nhân. Nên việc anh tìm kiếm thông tin của cô trên các nền tảng ảo là vô ích. Anh đã tự tay chặn mọi cánh cửa liên lạc, mọi cơ hội để anh có thể tiếp cận cô. Sự nghiệp thành công, tiền bạc dư dả, những dự án triệu đô đang chờ anh ký kết... tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: người con gái anh yêu.
Anh đứng dậy, bước đến khung cửa kính. Thành phố bên dưới vẫn hối hả, tấp nập. Những chiếc xe ô tô nhỏ bé như những con kiến đang bò trên mặt đất. "Mày đã làm gì vậy Hạo? Mày đã đánh mất cô ấy rồi," anh tự nhủ, giọng nói nghẹn ngào. Cảm giác trống rỗng trong tâm hồn anh cứ lớn dần, nuốt chửng mọi thứ. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có địa vị, anh sẽ có thể quay về và giành lại cô. Nhưng anh đã sai. Tình yêu không phải là một món hàng có thể mua bán, hay một dự án có thể lên kế hoạch và thực hiện. Tình yêu cần sự vun đắp, sự hiện diện, và quan trọng nhất, là sự dũng cảm để nói ra.
***
Trưa cùng ngày, ánh nắng gắt chói chang. Trần Hạo không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh rời khỏi văn phòng, đi thẳng lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, nơi anh thường đến để tìm kiếm sự tĩnh lặng và suy tư. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, có hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực, thường ngày là nơi anh có thể nhìn bao quát cả thành phố, cảm nhận được quyền lực và sự tự do. Nhưng hôm nay, nó chỉ mang lại cảm giác ngột ngạt và cô độc. Gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo mùi không khí cao, mùi kim loại và cả mùi khói bụi từ thành phố, tát vào mặt anh, lạnh buốt đến tận xương.
Anh đứng trước tầm nhìn toàn cảnh thành phố, nhìn xuống những tòa nhà cao chọc trời, những dòng xe cộ tấp nập, nhưng tất cả đều mờ nhạt. Trong tâm trí anh chỉ còn hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt của cô, và câu hỏi đau đáu: "Mất rồi sao? Mãi mãi sao?". Nỗi hối tiếc đã biến thành nỗi tuyệt vọng tột cùng, một cảm giác bất lực không thể diễn tả bằng lời. Anh đã cố gắng liên lạc, đã cố gắng tìm kiếm, nhưng mọi thứ đều vô vọng. Cô đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm với của anh, như một bóng hình trong sương khói.
Anh rút điện thoại ra lần cuối, ngón tay run rẩy gõ một tin nhắn. "Dù thế nào, anh vẫn mong em hạnh phúc. Anh xin lỗi." Từng chữ như một viên đá nặng nề, đè nén trái tim anh. Anh nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, rồi nhìn ra xa xăm. Liệu gửi tin nhắn này có ích gì không? Hay nó chỉ khiến Lê An thêm khó xử, thêm phiền lòng? Anh đã để lại quá nhiều lời nói không thành, quá nhiều sự im lặng, và giờ đây, một lời xin lỗi muộn màng có còn ý nghĩa gì nữa? Anh đã từng tin rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng anh đã lầm. Thời gian chỉ làm vết thương thêm sâu, và thành công chỉ khiến anh thêm trống rỗng.
Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" ngày đó, bên bờ sông cũ. Anh đã không quên. Anh chưa bao giờ quên. Nhưng sự không quên của anh có ý nghĩa gì khi anh không thể hiện nó ra, không dám giữ lấy nó? Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi tất cả.
"Mày đã làm gì vậy Hạo? Mày đã đánh mất cô ấy rồi," anh thốt lên, giọng nói khản đặc, lẫn trong tiếng gió rít. Anh vò nát điện thoại trong tay, cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh hoàn toàn. Anh ngã quỵ xuống sàn sân thượng, gục mặt vào hai bàn tay, cơ thể anh run rẩy không kiểm soát. Những tiếng nức nở khô khốc thoát ra từ lồng ngực, không thành tiếng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, một biểu tượng của sự thành đạt và quyền lực, lấp lánh dưới ánh nắng chói chang, như một lời chế giễu cho sự thành công vô nghĩa của anh.
Anh cảm thấy như mình đang chết dần chết mòn trong chính vỏ bọc thành đạt của mình. Tất cả những gì anh đã xây dựng, tất cả những gì anh đã đạt được, đều trở nên vô nghĩa khi anh mất đi người con gái mà anh yêu thương hơn cả bản thân mình. Nỗi đau này sẽ ám ảnh anh, trở thành một phần không thể thiếu trong con người anh, ngay cả khi anh tiếp tục con đường thành công. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là "lỡ cả một đời". Nước mắt anh lăn dài, hòa vào bụi gió của thành phố. Có lẽ, đây là lần đầu tiên anh khóc một cách thật sự, không phải vì sự yếu đuối, mà vì sự mất mát quá lớn, quá tàn nhẫn. Trần Hạo đã sụp đổ hoàn toàn. Anh đã mất Lê An, vĩnh viễn. Và anh biết, sẽ không có phép màu nào xảy ra để thay đổi sự thật cay đắng này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.