Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 550: Bến Đỗ An Nhiên: Hơi Ấm Hiện Tại Lấp Đầy Khoảng Trống

Gió lộng trên sân thượng Trần Thịnh vẫn còn vương vấn nỗi tuyệt vọng của Trần Hạo, mang theo những lời nức nở khô khốc hòa vào tiếng rít của kim loại và bụi thành phố. Nhưng ở một nơi xa xôi, tại thị trấn nhỏ ven sông, nơi những ký ức tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn trong từng con hẻm, từng góc phố, lại là một buổi chiều êm ả, dịu dàng đến lạ. Ánh nắng vàng óng như rót mật xuống những tán cây cổ thụ trong công viên, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá quen thuộc. Tiếng chim hót líu lo trên vòm cây, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ sen, và cả tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô nghịch bên bãi cỏ xanh mướt, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng bình yên.

Lê An bước đi chậm rãi trên con đường nhỏ, bàn tay cô khẽ đan vào bàn tay ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy. Cảm giác bàn tay anh bao bọc lấy tay cô thật vững chãi, không quá siết chặt nhưng đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện và chở che. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi cỏ cây xanh tươi đặc trưng của miền quê. Lê An khẽ hít sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn một sự an yên lạ thường. Cuộc sống nơi thị trấn này vẫn vậy, chậm rãi, giản dị, nhưng từ khi có Huy bên cạnh, nó dường như được điểm tô thêm những gam màu tươi sáng, rõ nét hơn.

“Hôm nay em có mệt không? Anh thấy em hơi nhíu mày lúc nãy,” Hoàng Huy cất tiếng hỏi, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại rất tinh tế, quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô. Anh luôn là như vậy, chu đáo đến từng chi tiết, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu nào dù là nhỏ nhất. Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. “Em không sao đâu anh. Chỉ là công việc cuối năm hơi bận một chút thôi.” Cô nói, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: *Anh ấy luôn để ý những điều nhỏ nhặt nhất.* Cái sự quan tâm đó không ồn ào, không phô trương, mà thấm đẫm vào từng cử chỉ, từng lời nói, khiến Lê An cảm thấy mình được nâng niu, trân trọng một cách tuyệt đối.

Huy khẽ siết nhẹ tay cô, như một lời động viên không cần nói. Họ đi ngang qua một cô bán kem dâu nhỏ, với chiếc xe đẩy cũ kỹ nhưng lúc nào cũng đông khách. Mùi kem dâu ngọt ngào lan tỏa trong không khí, quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ giàn hoa bên hàng rào. Lê An nhớ lại những buổi chiều tan học ngày xưa, cô và Trần Hạo cũng thường dừng lại mua kem. Anh ấy thích kem vani, còn cô thì chỉ mê mẩn vị dâu tây ngọt mát. Nhưng đó là những ký ức đã cũ, như những bức ảnh phai màu theo năm tháng, giờ đây chỉ còn là một phần của quá khứ, không còn đủ sức để khơi gợi lên bất kỳ sự day dứt nào.

“Em chờ anh một lát nhé,” Huy nói, rồi buông tay cô ra, nhanh nhẹn bước đến chỗ cô bán kem. Anh không hỏi cô thích vị gì, cũng không cần cô nhắc nhở. Chỉ một lát sau, anh quay lại, trên tay là một cốc kem dâu màu hồng nhạt, điểm xuyết những miếng dâu tươi. “Kem dâu của em đây,” anh chìa ra, nụ cười hiền lành rạng rỡ, “Anh nhớ em thích vị này nhất.”

Lê An đón lấy cốc kem, cảm nhận vị mát lạnh từ thành cốc truyền vào lòng bàn tay. Một cảm giác ấm áp dâng lên trong trái tim cô, không phải là sự phấn khích bùng cháy của tình yêu tuổi trẻ, mà là sự bình yên, tin cậy đến từ một người đàn ông trưởng thành, biết quan tâm và thấu hiểu. “Cảm ơn anh. Anh lúc nào cũng chu đáo như vậy,” cô nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn anh chất chứa sự biết ơn chân thành. Mỗi một hành động nhỏ của Huy, từ việc nhớ sở thích của cô, đến việc chủ động mua cho cô mà không cần cô nói, đều là những lời khẳng định rõ ràng nhất cho sự chân thành và tình cảm anh dành cho cô. Anh không để những “lời nói không thành” hay “khoảng cách vô hình” xen vào giữa hai người. Anh hiện diện, anh quan tâm, và anh thể hiện điều đó bằng những hành động cụ thể, chứ không phải bằng những lời hứa hẹn mơ hồ hay sự im lặng đáng sợ.

Họ tiếp tục đi dạo, vừa ăn kem vừa trò chuyện vu vơ. Huy kể cho cô nghe về những dự định công việc của anh, về những câu chuyện vui ở cơ quan, còn Lê An thì chia sẻ về những khó khăn nhỏ trong lớp học. Cuộc đối thoại của họ tự nhiên như hơi thở, không cần phải cố gắng tìm kiếm chủ đề, không có những khoảng lặng lúng túng. Anh lắng nghe cô nói bằng cả sự chú tâm, đôi khi xen vào những câu hỏi nhỏ để cô cảm thấy được lắng nghe và thấu hiểu.

Lê An biết, đây chính là điều cô cần. Không phải là những cảm xúc bùng cháy như lửa, không phải là những lời thề non hẹn biển dưới ánh trăng mờ ảo, mà là sự ổn định, sự hiện diện, và sự chân thành đến từ một người đàn ông sẵn sàng đi cùng cô trên mọi nẻo đường của cuộc sống. Cô đã từng quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời hứa hão huyền, với những hy vọng mong manh. Giờ đây, cô chỉ muốn một bến đỗ an yên, nơi cô có thể đặt trọn niềm tin mà không phải lo sợ bị bỏ lại phía sau. Huy chính là bến đỗ đó. Anh là sự đối lập hoàn toàn với một Trần Hạo của quá khứ, một người luôn để mọi thứ “chậm một nhịp”, để rồi “lỡ cả một đời”. Huy không chậm, anh luôn ở đó, đúng lúc, đúng chỗ.

Khi mặt trời dần khuất dạng sau những rặng tre cuối làng, ánh đèn công viên bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, huyền ảo. Những cặp đôi khác cũng đang đi dạo, tay trong tay, tạo nên một bức tranh bình dị mà ấm áp. Lê An nhìn những ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên mặt hồ, cảm thấy một sự bình yên sâu lắng len lỏi khắp cơ thể. Cô không còn cảm thấy day dứt về những điều đã qua, cũng không còn mong chờ một điều gì đó xa vời. Hạnh phúc bây giờ, đối với cô, là những điều cụ thể, hiện hữu, là bàn tay ấm áp đang nắm lấy tay cô, là nụ cười hiền lành và ánh mắt chân thành của người đàn ông bên cạnh. Cô đã học được cách trân trọng hiện tại, trân trọng những gì mình đang có, thay vì mãi chìm đắm trong những hoài niệm mơ hồ. Có lẽ, đây chính là sự trưởng thành mà thời gian đã ban tặng cho cô, một sự trưởng thành được đánh đổi bằng nhiều năm tháng chờ đợi và hụt hẫng.

***

Đêm về khuya, thị trấn chìm trong sự tĩnh lặng. Sau bữa tối ấm cúng cùng gia đình, Lê An ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ánh đèn ngủ vàng dịu hắt lên những bức tường quen thuộc. Căn phòng vẫn vậy, ngăn nắp và đơn giản, với mùi hoa lài thoảng nhẹ từ ban công nhỏ. Ngoài cửa sổ, ánh trăng vàng vọt treo lơ lửng trên nền trời đêm, chiếu rọi xuống những mái nhà cổ kính, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng cũng đầy thi vị. Tiếng gió xào xạc qua hàng cây khẽ khàng như một lời ru, đưa tâm hồn cô vào những suy tư sâu lắng.

Cô cầm chiếc điện thoại trên tay, không phải để chờ đợi một cuộc gọi hay tin nhắn nào, mà chỉ lướt qua một vài tấm ảnh chụp cùng Huy. Đó là những bức ảnh giản dị, chụp trong những buổi hẹn hò cuối tuần, những chuyến đi chơi gần, hoặc đơn giản chỉ là một buổi cà phê chiều. Trong mỗi bức ảnh, nụ cười của Huy đều rất chân thành, và ánh mắt anh nhìn cô luôn tràn đầy sự trìu mến. Còn cô, Lê An của hiện tại, cũng không còn là cô gái hay mang vẻ u hoài, suy tư của ngày xưa. Nụ cười của cô giờ đây rạng rỡ hơn, ánh mắt cô trong veo và tĩnh tại.

Bỗng, màn hình điện thoại sáng lên, một tin nhắn đến từ Chi Mai: “Thế nào rồi, bà An? Chú Huy có ga lăng không?” Lê An bật cười nho nhỏ. Cô bạn thân này lúc nào cũng vậy, thẳng thắn và hài hước. Nhớ lại những lời Chi Mai từng nói, rằng “Thôi đi bà! Yêu thì nói, không yêu thì thôi!”, và “tìm được người thương mình thật lòng là hơn tất cả.” Những lời nói ấy, giờ đây Lê An mới thấm thía hết ý nghĩa của nó.

Cô gõ tin nhắn trả lời Chi Mai, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, để tâm hồn mình trôi dạt trong những dòng suy nghĩ. Cô nhớ lại những lời hứa hão huyền của Trần Hạo ngày xưa, những khoảng lặng đau đớn khi anh đột ngột biến mất khỏi cuộc sống của cô. Cô nhớ những đêm dài trằn trọc chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. Trần Hạo đã từng là cả thế giới của cô, là mối tình thanh mai trúc mã mà ai cũng mặc định là sẽ thành đôi. Nhưng anh đã "chậm một nhịp", anh đã để những "lời nói không thành" chôn vùi cảm xúc của mình, và tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa hai người.

Giờ đây, khi ở bên Huy, cô không còn cảm thấy sự trống rỗng hay bất an ấy. Anh luôn hiện diện, luôn ở đó khi cô cần, không cần cô phải nói ra, không cần cô phải chờ đợi. Sự chân thành và ổn định của anh giống như một dòng sông hiền hòa, êm đềm chảy qua cuộc đời cô, xoa dịu những vết thương cũ và lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo đã để lại. Cô nhận ra, mình không còn mong chờ một điều gì đó xa vời, không còn dằn vặt về những điều đã qua. Hạnh phúc bây giờ là những điều cụ thể, hiện hữu, là cảm giác được yêu thương và chở che mỗi ngày. Cô không còn cần những giấc mơ lãng mạn như tiểu thuyết, cô cần một cuộc sống thực tế, một người đàn ông thực tế.

Lê An đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự bùng cháy, là sự hy sinh, là sự chờ đợi đến cùng. Nhưng thời gian đã dạy cô rằng, tình yêu cũng cần sự hiện diện, sự thấu hiểu và sự an toàn. Trần Hạo đã mang đến cho cô một mối tình đầy hoài niệm và tiếc nuối, nhưng Huy lại mang đến cho cô một bến đỗ bình yên. Cô không hối hận về quá khứ, vì nó đã giúp cô trưởng thành, giúp cô hiểu rõ hơn về những gì mình thực sự cần. Nhưng cô cũng không muốn sống mãi trong quá khứ.

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Mùi hoa lài đêm càng thêm nồng nàn. Tiếng dế kêu rả rích trong đêm, và tiếng gió vẫn xào xạc qua hàng cây. Lê An ngước nhìn bầu trời đầy sao, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Cô đã buông bỏ được những gánh nặng của quá khứ, đã vượt qua được những ảo mộng xa vời. Cuộc đời cô, sau bao nhiêu biến cố và hụt hẫng, cuối cùng cũng tìm thấy sự cân bằng, một sự bình yên mà cô đã mong ước bấy lâu. Cô không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa, người luôn chờ đợi một lời nói, một cử chỉ từ Trần Hạo. Giờ đây, cô là Lê An của hiện tại, người phụ nữ biết trân trọng những giá trị ổn định, biết nắm giữ hạnh phúc đang hiện hữu trong tầm tay. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không có sự dằn vặt hay nuối tiếc, mà tràn đầy sự chấp nhận và an yên.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt rải đều trên những mái nhà. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Trong căn bếp nhỏ quen thu���c của nhà Lê An, mùi thức ăn mẹ nấu thơm lừng lan tỏa khắp nhà, quyện với mùi nước trà thoang thoảng từ ấm trà nóng đặt trên bàn. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng cười nói nhẹ nhàng của gia đình tạo nên một không khí ấm cúng, quen thuộc. Lê An đang phụ mẹ chuẩn bị bữa sáng, xếp những chiếc đĩa sứ trắng tinh lên bàn ăn. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm và thanh thản.

Bỗng, chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bếp rung lên. Màn hình hiển thị tên “Mẹ Huy”. Lê An khẽ giật mình, rồi mỉm cười nhẹ. Cô nhanh chóng lau tay vào tạp dề rồi nhấc máy. “Dạ, con nghe ạ,” giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp.

Đầu dây bên kia, giọng Bà Hiền – mẹ của Hoàng Huy – vang lên đầy thiện ý và ấm áp. “An đấy à con? Mẹ gọi hỏi thăm con với. Mấy đứa nhỏ nhà mình cứ nhắc mãi chuyện chọn ngày lành tháng tốt cho hôn sự. Mẹ thấy cũng nên xem xét sớm cho hai đứa con ạ.” Giọng bà không hề có chút áp đặt nào, chỉ là sự quan tâm và sốt ruột của một người mẹ mong con cái yên bề gia thất. Lê An cảm nhận được sự chân thành và tình cảm mà gia đình Huy dành cho cô. Họ không chỉ chấp nhận cô, mà còn trân trọng cô, xem cô như con cái trong nhà.

“Dạ, con khỏe ạ. Con cảm ơn mẹ đã quan tâm ạ,” Lê An đáp lời, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá. “Con và anh Huy cũng đang bàn bạc ạ. Mẹ cứ yên tâm, bọn con sẽ sắp xếp ổn thỏa ạ.” Cô nói, giọng điệu kiên định và rõ ràng, không còn sự ngập ngừng hay do dự nào. Đối với cô, việc kết hôn với Huy không chỉ là một quyết định lý trí, mà còn là một lựa chọn của trái tim, một sự chấp nhận trọn vẹn cho một cuộc sống mới.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lê An đặt điện thoại xuống, quay lại giúp mẹ. Mẹ cô nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến. “Thằng Huy nó tốt thật đấy con ạ. Mà mẹ nó cũng hiền lành, phúc hậu. Con về đấy chắc chắn sẽ được thương yêu.” Lê An mỉm cười, lòng tràn ngập sự biết ơn. Cô biết, mẹ cô cũng đã lo lắng rất nhiều cho cô sau những năm tháng cô sống trong sự chờ đợi và hoài niệm. Giờ đây, khi thấy cô tìm được hạnh phúc, mẹ cô cũng yên lòng.

Lê An tựa vào khung cửa sổ, hít hà mùi hương của bữa sáng đang chuẩn bị. Cô nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau nhà, nơi những bông hoa cẩm tú cầu đang nở rộ dưới ánh nắng ban mai. Một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể cô. Cô nhận ra, *hạnh phúc không phải là những điều lớn lao, không phải là những lời hứa hẹn xa vời, mà là sự chân thành và bình yên từ những người xung quanh*. Đó là bàn tay ấm áp của Huy, là sự quan tâm chu đáo của anh, là sự đón nhận từ gia đình anh, và là nụ cười mãn nguyện của mẹ cô.

Cô đã từng mải miết đi tìm những điều mơ hồ, những giấc mộng không có thật. Cô đã từng để mình "chậm một nhịp" trong việc nắm bắt hạnh phúc, bởi những ám ảnh của quá khứ. Nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình. Đây không phải là một bến đỗ mộng mị, mà là một nơi chốn cụ thể, vững chãi, nơi cô có thể yên tâm mà đặt cả cuộc đời mình. Lê An đã sẵn sàng. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những tiếc nuối về "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành". Cô đã chấp nhận hiện tại, chấp nhận con đường mà cô đã chọn. Ánh mắt cô tràn ngập sự quyết tâm và chấp nhận, không một chút gợn sóng. Cô biết, đây là con đường đúng đắn cho cô, một con đường mà trên đó, cô sẽ không bao giờ phải bước đi một mình nữa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free