Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 551: Nỗi Nhớ Không Tên Giữa Bình Yên

Sáng hôm đó, sau cuộc gọi ấm áp từ mẹ Hoàng Huy, Lê An cảm thấy như một dòng suối mát lành đã gột rửa mọi ưu tư. Cô biết, đây là con đường đúng đắn cho cô, một con đường mà trên đó, cô sẽ không bao giờ phải bước đi một mình nữa. Cô bước vào bếp, nơi ánh nắng ban mai rót đầy qua khung cửa sổ, nhuộm vàng những luống rau xanh mướt trong vườn. Mùi hương của đất ẩm sau đêm sương còn vương vấn, quyện cùng mùi cà phê rang xay thơm lừng và hương vị mằn mặn của cá kho tộ đang sôi liu riu trên bếp. Hoàng Huy, với chiếc tạp dề xanh dương mà cô đã tặng anh, đang khéo léo đảo trứng trong chảo. Tiếng xèo xèo vui tai của dầu nóng, tiếng lách cách của thìa dĩa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu bình dị nhưng đầy ắp hơi ấm gia đình.

“Em cứ ngồi nghỉ đi, anh làm cho. Hôm nay em có vẻ mệt mỏi,” Huy nói, quay lại nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến. Anh nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô, cử chỉ ân cần quen thuộc. Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và an yên. Cô không mệt, chỉ là tối qua, những suy nghĩ về tương lai cứ vương vấn mãi trong tâm trí, nhưng đó không phải là nỗi lo sợ, mà là sự háo hức xen lẫn chút bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa một cuộc sống mới.

“Em không sao đâu anh. Em giúp anh bưng đồ ra bàn nhé,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như làn gió mùa xuân. Cô biết, Huy luôn muốn chăm sóc cô, luôn muốn cô được thảnh thơi. Sự chu đáo ấy, những quan tâm nhỏ nhặt ấy, chính là điều mà bao nhiêu năm qua cô khao khát. Nó không phải là một tình yêu cuồng nhiệt, bốc lửa như trong những cuốn tiểu thuyết, mà là một dòng chảy êm đềm, bền bỉ, mang theo sự vững chãi và tin cậy.

Huy đặt một tách trà hoa cúc nóng hổi lên bàn, nơi ánh nắng sớm rọi vào, làm cho từng giọt nước trà óng ánh như mật. Anh kéo ghế cho cô, rồi ngồi xuống đối diện. Bàn tay anh, to lớn và ấm áp, khẽ nắm lấy bàn tay cô, truyền đi một hơi ấm quen thuộc, một sự trấn an không lời. Lê An cảm nhận được sự vững chãi ấy, như một rễ cây bám sâu vào lòng đất, không gì có thể lay chuyển. Cô nhìn anh, rồi khẽ nhấp một ngụm trà. Vị trà thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại.

“Mẹ có gọi cho anh sáng nay,” Huy nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Bà nói muốn mời hai gia đình mình gặp mặt để bàn chuyện người lớn. Anh thấy sao?”

Lê An khẽ gật đầu, lòng không chút do dự. “Dạ, em cũng vừa nói chuyện với mẹ anh xong. Mẹ em cũng nói là tùy bọn mình. Em thấy anh sắp xếp lúc nào tiện thì mình báo với mẹ ạ.” Cô nói, giọng điệu kiên định và rõ ràng. Đối với cô, việc kết hôn với Huy không chỉ là một quyết định lý trí, mà còn là một lựa chọn của trái tim, một sự chấp nhận trọn vẹn cho một cuộc sống mới. Cô đã từng mải miết đi tìm những điều mơ hồ, những giấc mộng không có thật. Cô đã từng để mình "chậm một nhịp" trong việc nắm bắt hạnh phúc, bởi những ám ảnh của quá khứ. Nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình. Đây không phải là một bến đỗ mộng mị, mà là một nơi chốn cụ thể, vững chãi, nơi cô có thể yên tâm mà đặt cả cuộc đời mình.

Huy mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm gương mặt anh thêm phần tuấn tú. Anh siết nhẹ tay cô. “Vậy thì tốt quá. Anh sẽ gọi điện cho ba mẹ em ngay sau bữa sáng. Em cứ yên tâm, mọi chuyện cứ để anh lo.” Anh nói, giọng đầy tự tin và chân thành. Lê An ngắm nhìn gương mặt anh, gương mặt của một người đàn ông trưởng thành, có trách nhiệm, luôn đặt cô lên hàng đầu. Cô tự nhủ rằng, đây chính là sự bình yên mà mình tìm kiếm, phải không? Cuộc sống này, có lẽ, không cần quá nhiều sóng gió, không cần những lời thề non hẹn biển hoa mỹ, chỉ cần sự chân thành và bình dị như thế này là đủ. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những tiếc nuối về "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành". Cô đã chấp nhận hiện tại, chấp nhận con đường mà cô đã chọn. Ánh mắt cô tràn ngập sự quyết tâm và chấp nhận, không một chút gợn sóng. Cô biết, đây là con đường đúng đắn cho cô, một con đường mà trên đó, cô sẽ không bao giờ phải bước đi một mình nữa. Bữa sáng trôi qua trong tiếng cười nói nhẹ nhàng, trong không khí ấm cúng của một gia đình nhỏ đang được hình thành. Lê An cảm thấy mình như một con thuyền đã tìm thấy bến đỗ sau bao ngày lênh đênh trên biển cả.

***

Buổi chiều, sau khi Huy đã đi làm và mẹ cô bận rộn với công việc ở chợ, Lê An quyết định ra ngoài đi dạo. Cô muốn hít thở không khí trong lành của thị trấn nhỏ, nơi cô đã lớn lên và gắn bó. Đôi chân cô vô thức dẫn lối đến công viên trung tâm, nơi có những hàng cây cổ thụ xanh mát và những lối đi lát đá đã mòn vẹt theo thời gian. Nắng vàng dịu cuối chiều trải đều trên những thảm cỏ xanh mướt, gió nhẹ lướt qua da, mang theo mùi hương của hoa đại và cỏ dại. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng trẻ con cười đùa từ xa, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.

Lê An chậm rãi bước đi, cảm nhận sự mềm mại của cỏ dưới chân qua lớp giày mỏng. Cô đi ngang qua một chiếc ghế đá cũ kỹ, nơi cô và Trần Hạo từng có biết bao kỷ niệm. Đó là chiếc ghế đá nằm dưới gốc cây bàng già, tán lá rộng che mát cả một khoảng sân. Chiếc ghế đã bạc màu theo năm tháng, có lẽ cũng đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện của những đôi lứa trẻ.

Đúng lúc đó, cô vô tình nhìn thấy một cặp đôi trẻ đang ngồi bên chiếc ghế đá đối diện. Chàng trai đang nói chuyện gì đó vui vẻ, còn cô gái thì cười khúc khích, tựa đầu vào vai chàng trai. Bỗng nhiên, ánh nắng chiều gay gắt hơn một chút, chiếu thẳng vào mặt cô gái. Không một lời nói, chàng trai nhẹ nhàng đưa bàn tay lên, che đi tia nắng chói chang cho người yêu. Bàn tay anh ta không quá to lớn, nhưng cử chỉ ấy lại vô cùng ấm áp và ân cần.

Cảnh tượng ấy, dù rất đỗi bình thường, lại chạm vào một ngăn kéo ký ức đã đóng kín trong tâm trí Lê An. Cô khẽ dừng bước, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía cặp đôi. “Cũng là cái ghế đá này, anh Hạo đã từng...” Một dòng ký ức ngọt ngào nhưng đau đáu bất chợt ùa về, rõ nét như vừa xảy ra ngày hôm qua. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi gió nhẹ lướt qua mi mắt.

Dòng ký ức ấy như một cuốn phim cũ được tua chậm lại. Cô thấy mình, cô gái Lê An của những năm tháng niên thiếu, với mái tóc tết bím và chiếc áo dài trắng tinh khôi, đang cùng Trần Hạo ngồi trên chính chiếc ghế đá này. Trời cũng nắng chang chang như vậy. Trần Hạo, với vẻ ngoài ít nói, trầm tư, nhưng đôi mắt anh luôn dõi theo cô, chất chứa một điều gì đó mà cô không thể gọi tên. Anh không nói lời yêu, nhưng hành động của anh lại nói lên tất cả. Mỗi khi trời nắng gắt, anh ấy luôn đưa tay che đầu cho cô, bàn tay anh ấy to lớn, thô ráp vì những buổi lao động giúp gia đình, nhưng lại thật ấm áp. Anh ấy không nói lời yêu, nhưng đôi mắt anh ấy luôn dõi theo tôi, chất chứa một điều gì đó tôi không thể gọi tên.

Không chỉ là cử chỉ che nắng. Cô nhớ về những buổi tan học chung đường, anh luôn nhường cô đi vào phía trong để tránh xe cộ. Cô nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi ánh trăng dát bạc trên mặt nước, và anh chỉ lặng lẽ lắng nghe cô kể chuyện trường lớp. Cô nhớ những lần anh nhặt những bông hoa dại ven đường, loại hoa màu tím nhỏ xíu mà cô thích, rồi vụng về đưa cho cô mà không nói một lời. Sự quan tâm thầm lặng ấy, những cử chỉ vô ngôn ấy, đã dệt nên cả một khoảng trời tuổi thơ của cô.

Trần Hạo của ngày ấy, là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Anh là người bạn thân thiết nhất, là người mà cô mặc định sẽ ở bên cạnh mình mãi mãi. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau, nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An đã tạo nên một khoảng cách vô hình. Một khoảng cách mà giờ đây, khi nhìn lại, cô thấy nó lớn đến mức không thể nào san lấp được nữa.

Ký ức về anh, tưởng chừng đã ngủ yên dưới lớp bụi thời gian, giờ đây lại bùng lên mãnh liệt, như một ngọn lửa nhỏ được thổi bùng bởi cơn gió. Cô nhớ về sự ấm áp, sự quan tâm thầm lặng, và cả sự im lặng cuối cùng đã đẩy họ xa nhau. Cái cảm giác trống rỗng khi anh rời đi thành phố, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng là sự im lặng đáng sợ. Cô đã từng chờ đợi, chờ đợi một lời nói, một cử chỉ, một sự níu giữ, nhưng tất cả chỉ là khoảng không vô tận.

Lê An thở dài, mở mắt. Cặp đôi trẻ kia vẫn đang cười nói vui vẻ. Họ đang sống trong khoảnh khắc của hiện tại, không chút do dự, không chút tiếc nuối. Còn cô, dù đã cố gắng sống cho hiện tại, cố gắng tìm thấy bình yên, nhưng một phần sâu thẳm trong tâm hồn vẫn còn vương vấn những bóng hình cũ. Nỗi nhớ không tên, nó không phải là tình yêu mãnh liệt, mà là sự day dứt về một quá khứ đã không thành, về một "lời nói không thành" đã để lại khoảng trống quá lớn. Cô đứng lặng một lúc lâu, để cho những ký ức trôi qua như những đám mây trên bầu trời, rồi mới chậm rãi bước đi, nhưng bước chân cô không còn nhẹ nhàng như lúc đầu nữa.

***

Trở về nhà khi màn đêm đã buông xuống, Lê An cố gắng làm những công việc thường ngày để xua đi những suy nghĩ đang vây bủa. Cô vào bếp nấu cơm, rồi phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa. Mùi hương quen thuộc của bữa tối, tiếng bát đũa lách cách, tiếng trò chuyện của mẹ và cha, tất cả đều quen thuộc, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng xoáy vào dòng ký ức vừa rồi. Hình ảnh Trần Hạo, với bàn tay che nắng và ánh mắt trầm tư, cứ lẩn quẩn trong đầu cô như một khúc ca dang dở.

Sau bữa tối, cô lên phòng, thay bộ đồ ở nhà thoải mái rồi ngồi bên cửa sổ. Đêm nay trăng sáng vành vạnh, những ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền trời nhung đen. Gió nhẹ thổi vào phòng, mang theo hơi ẩm của đêm và mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài từ ban công nhà hàng xóm. Lê An nhìn ra màn đêm, nơi những bóng cây lay động dưới ánh trăng. Chiếc nhẫn đính hôn, biểu tượng của sự cam kết và tương lai với Hoàng Huy, bỗng trở nên nặng trĩu trên ngón áp út của cô. Nó lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng sự lấp lánh ấy không mang lại cảm giác bình yên như buổi sáng, mà thay vào đó là một áp lực vô hình.

Cô đã từng nghĩ rằng mình đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ. Cô đã từng tin rằng "bến đỗ an yên" mà cô tìm thấy bên Huy là lựa chọn đúng đắn, là nơi cô có thể đặt cả cuộc đời mình mà không chút do dự. Nhưng giờ đây, cái cảm giác bình yên ấy dường như đã bị một vết nứt nhỏ len lỏi vào. Nỗi nhớ Trần Hạo, tưởng chừng đã ngủ yên, giờ đây bùng lên, khiến cô dao động và tự hỏi: *Liệu mình có đang bỏ lỡ điều gì?*

Trần H���o... Anh ấy đã từng là cả thế giới của mình. Dù anh không nói ra, nhưng cô luôn cảm nhận được sự hiện diện của anh, sự quan tâm của anh. Tình cảm của họ, dù không có một lời tỏ tình chính thức, nhưng lại sâu đậm và gắn bó như một sợi dây vô hình. Giờ đây, liệu bình yên này có đủ không? Bình yên bên Huy là sự an toàn, sự ổn định, là một tình yêu được nói ra, được thể hiện rõ ràng. Nhưng tình yêu với Trần Hạo, nó là một dòng chảy ngầm, một nỗi nhớ day dứt, một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay lại.

Lê An khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên tay. Huy là một người đàn ông tốt, anh yêu cô bằng cả trái tim mình, anh chu đáo, ân cần và luôn ở bên cô. Anh mang lại cho cô cảm giác an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Nhưng ký ức về Trần Hạo, về những năm tháng thanh xuân cùng anh, lại là một phần không thể xóa nhòa trong tâm hồn cô. Nó không phải là sự hối tiếc về Huy, mà là sự giằng xé nội tâm về một con đường khác, một tương lai khác mà cô đã không chọn, hoặc không thể chọn.

Cô tự đấu tranh nội tâm, cố gắng lý giải cho lựa chọn của mình. Cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" mà Trần Hạo đã tạo ra. Huy đến vào đúng thời điểm, mang lại cho cô sự quan tâm và an ủi mà cô cần. Cô đã chọn hạnh phúc hiện hữu, hạnh phúc mà cô có thể chạm vào, cảm nhận được. Nhưng trái tim cô lại thì thầm những câu hỏi không lời: *Mình có đang hạnh phúc thật sự, hay chỉ đang chấp nhận một bến đỗ an toàn? Trần Hạo... anh có bao giờ hối tiếc như mình lúc này không?*

Lê An đứng dậy, đi đến chiếc bàn cạnh cửa sổ. Trên bàn là một bức ảnh chụp cô và Huy trong chuyến đi biển gần đây. Trong ảnh, Huy vòng tay ôm eo cô, cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ. Bức ảnh tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt ảnh, cố gắng xua đi hình bóng Trần Hạo đang lẩn khuất trong tâm trí. Nhưng nó vẫn ở đó, như một khúc ca dang dở, một giai điệu buồn bã vẫn âm ỉ. Cô thở dài một tiếng, nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại sự bình yên đã có vào buổi sáng. Nhưng nó đã không còn trọn vẹn. Nỗi dao động ấy, sự băn khoăn ấy, đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào khu vườn tâm hồn cô, làm cho "bến đỗ an yên" của cô không còn tuyệt đối vững vàng như cô từng nghĩ. Lê An biết, quyết định kết hôn với Nguyễn Hoàng Huy có thể không hoàn toàn dứt khoát như cô tưởng. Cô đã tự hỏi, liệu có phải đây là một khởi đầu mới, hay chỉ là một sự tiếp nối của những điều đã lỡ hẹn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free