Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 552: Lời Khuyên Từ Bến Đỗ Bình Yên
Sáng sớm của ngày mới không xua tan được cái nặng trĩu còn vương lại trong lòng Lê An từ đêm qua. Ánh nắng dịu dàng trải dài trên khung cửa sổ phòng cô, dệt nên những vệt vàng ấm áp trên nền gạch hoa cũ kỹ, nhưng không thể sưởi ấm được nỗi băn khoăn đang dâng lên trong tâm trí. Cô trở mình, cảm nhận sự trống rỗng bên trong, như thể một phần nào đó của cô đã bị bỏ lại phía sau, mắc kẹt trong dòng hồi ức không tên. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng cành cây xào xạc theo gió, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của thị trấn ven sông yên bình, nhưng hôm nay, chúng lại mang một vẻ gì đó xa lạ, như thể chúng đang thì thầm những câu hỏi mà cô không muốn đối mặt.
Lê An chậm rãi ngồi dậy, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối bời. Chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, nhưng thay vì mang đến sự an tâm, nó lại khiến cô cảm thấy một áp lực vô hình. Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh, cảm giác này một lần nữa nhắc nhở cô về thực tại, về những gì cô đã chọn và đang xây dựng. Vừa lúc đó, một mùi hương cà phê thoang thoảng bay vào phòng, xen lẫn với mùi bánh mì nướng giòn rụm. Hoàng Huy. Anh ấy đã đến từ lúc nào, và đang chuẩn bị bữa sáng cho cô. Một nụ cười nhẹ kéo trên môi Lê An, một nụ cười không hoàn toàn đến từ niềm vui mà từ sự biết ơn và một chút gì đó của sự cam chịu.
Cô bước ra khỏi phòng, khung cảnh trong bếp thật ấm cúng. Hoàng Huy đang lúi húi bên bếp, lưng áo sơ mi trắng đã ướt một vài vệt mồ hôi mỏng. Anh quay lại, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, xua đi phần nào những suy nghĩ u ám trong lòng cô.
“Em dậy rồi à? Anh vừa pha cà phê xong, còn nóng hổi đây,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành mà Lê An luôn cảm nhận được. Anh đặt một tách cà phê và đĩa bánh mì nướng trên bàn, nơi đã bày sẵn một đĩa trứng ốp la và chút salad tươi xanh. Sự chu đáo ấy, những hành động nhỏ nhặt ấy, luôn là điểm tựa vững chắc cho cô trong suốt thời gian qua.
Lê An ngồi xuống ghế, đưa tay đón lấy tách cà phê, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay. “Anh đến từ khi nào vậy?” cô hỏi, giọng còn chút ngái ngủ.
Hoàng Huy ngồi đối diện, rót thêm nước cam vào cốc cho cô. “Anh đến sớm một chút, thấy em còn ngủ nên không muốn đánh thức. Em ngủ không ngon giấc à? Anh thấy em trằn trọc,” anh nói, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, như thể đã đọc thấu được phần nào nỗi lòng cô.
Lê An khẽ giật mình. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nở một nụ cười gượng gạo. “Không sao đâu anh. Chỉ là suy nghĩ vẩn vơ thôi. Có lẽ do dạo này em hơi căng thẳng một chút,” cô giải thích, nhưng trong lòng lại thì thầm: *Một phần của cô muốn tin vào sự bình yên này một cách tuyệt đối, một phần khác vẫn còn hoài nghi.* Sự bình yên mà Hoàng Huy mang lại, nó chân thật, hữu hình, như ánh nắng ban mai rọi vào từng ngóc ngách của căn bếp, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn cô, vẫn còn một khoảng lặng, một vùng tối mà ánh sáng ấy chưa chạm tới được. Đó là vùng ký ức về Trần Hạo, về những lời nói không thành, về cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ.
Huy đưa tay chạm nhẹ lên mu bàn tay cô, ánh mắt anh kiên định, như một lời trấn an không lời. “Em cứ suy nghĩ nhiều quá không tốt đâu. Cứ để anh lo mọi việc. Em cứ việc an tâm mà chuẩn bị cho ngày trọng đại của chúng ta,” anh nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. Ngón tay anh khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trên tay cô, một cử chỉ đầy yêu thương và cam kết. Lê An nhìn vào đôi mắt anh, thấy rõ sự chân thành và tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô. Cô biết, anh yêu cô thật lòng, và anh sẽ là một người chồng tốt, một bến đỗ an toàn. Nhưng liệu sự an toàn đó có đủ để lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô? Liệu nó có đủ để cô quên đi những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh cô bấy lâu? Cô gật đầu nhẹ, cố gắng xua đi những ý nghĩ miên man. Cô hít một hơi thật sâu, đón lấy mùi cà phê thơm lừng, mùi bánh mì nướng giòn tan, và mùi hương của người đàn ông đang ngồi đối diện cô, cố gắng để mình hòa mình vào sự bình yên mà anh đang mang lại. Cô muốn tin rằng, đây chính là hạnh phúc.
Buổi trưa, không khí tại nhà Lê An trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Bố mẹ cô, ông Lê Văn Năm và bà Phan Thị Sáu, cùng với bà Mai – người hàng xóm thân thiết coi Lê An như con gái ruột – đã có mặt đông đủ. Mùi thức ăn thơm lừng từ nồi cá kho riềng của mẹ, vị chua thanh của canh rau tập tàng, và hương thơm dịu nhẹ của trà hoa đậu biếc mà Hoàng Huy tự tay pha đã lấp đầy không gian. Cả căn nhà nhỏ như được bao bọc bởi một lớp vỏ ấm áp của tình thân và sự mong chờ. Lê An cảm thấy mình như một bông hoa đang chầm chậm hé nở dưới ánh nắng, được chăm chút bởi những người yêu thương. Hoàng Huy cũng đã có mặt, anh không ngừng giúp đỡ mẹ cô những việc lặt vặt, từ dọn bàn đến rót nước, cử chỉ ân cần của anh khiến bố mẹ Lê An không ngừng gật gù hài lòng. Anh nói chuyện rành mạch, rõ ràng, luôn biết cách làm vui lòng người lớn bằng những câu chuyện dí dỏm và thái độ lễ phép.
Trong bữa ăn, không khí vui vẻ xen lẫn những lời hỏi han ân cần. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đưa mắt nhìn Lê An rồi lại nhìn sang Hoàng Huy, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu. “Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?” Bà Mai vừa nói vừa cười, câu hỏi tuy mang tính chất trêu chọc nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc về mong muốn của những người lớn tuổi đối với tương lai của cô.
Ông Lê Văn Năm, ba của Lê An, một người đàn ông vui vẻ, thường pha chút hài hước, nhưng lời nói của ông luôn chứa đựng sự từng trải. “Cũng sắp rồi đó bà Mai ơi. Thằng Huy nó là người tốt, có trách nhiệm. Tôi già rồi, chỉ mong con gái được yên bề gia thất.” Ông nói, ánh mắt nhìn Lê An đầy yêu thương và kỳ vọng. Lê An cảm thấy một áp lực nhẹ dâng lên trong lòng. Cô biết, gia đình cô đã phải trải qua không ít khó khăn, và giờ đây, khi cô đã trưởng thành, điều duy nhất họ mong muốn là nhìn thấy cô hạnh phúc và ổn định.
Bà Phan Thị Sáu, mẹ Lê An, người phụ nữ nhẹ nhàng nhưng thực tế, đặt đũa xuống, giọng nói bà nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, như một lời khuyên chân thành từ sâu thẳm trái tim. “An à, con thấy thằng Huy nó là người tử tế, biết lo lắng cho con. Mẹ già rồi, chỉ mong con có một tấm chồng tốt, yên bề gia thất.” Bà nhìn con gái, ánh mắt chất chứa bao lo toan và hy vọng. Những lời nói ấy, không chỉ là của mẹ cô, mà còn là tiếng lòng của biết bao người phụ nữ đã trải qua cuộc đời, họ hiểu rằng sự ổn định, sự quan tâm chu đáo của người đàn ông bên cạnh quan trọng đến nhường nào.
Ông Năm tiếp lời, giọng ông trầm hơn một chút, mang theo sự đúc kết của cả một đời người. “Đàn ông quan trọng nhất là phải biết thương vợ, biết gánh vác. Thằng Huy nó được cái đó, con ạ. Cuộc đời này, bình yên là quý nhất.” Ông nhấn mạnh từ “bình yên”, như thể đó là viên ngọc quý nhất mà một con người có thể tìm thấy trong cuộc đời đầy sóng gió. Lê An ngồi im lặng lắng nghe, cô nhìn sang Hoàng Huy thấy anh mỉm cười nhẹ nhàng với gia đình cô, nụ cười ấy chứa đựng sự tôn trọng và tình cảm. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của mọi người, và sự ấm áp từ gia đình Huy mang lại, một cảm giác an toàn mà cô đã từng khao khát. Dưới gầm bàn, cô siết nhẹ tay Huy, như một lời đáp lại cho tất cả những kỳ vọng và tình cảm ấy.
Bà Mai, như để chốt lại câu chuyện, tiếp lời bằng giọng điệu hiền lành, đầy thấu hiểu. “Đúng rồi, con bé An. Duyên số đưa đẩy, gặp được người như Hoàng Huy là phước phần rồi. Cứ nắm giữ lấy cái hạnh phúc hiện tại, đừng để vuột mất. Đôi khi, hạnh phúc không phải là điều gì quá xa vời, mà là ở ngay bên cạnh mình, con ạ.” Lời nói của bà Mai, với tất cả sự từng trải và tình yêu thương, như một làn gió nhẹ xua đi những đám mây băn khoăn còn sót lại trong lòng Lê An. Nó như một lời khẳng định, rằng cái cô đang có, cái cô đang nắm giữ, chính là hạnh phúc.
Lê An nhìn nụ cười của Huy, nhìn ánh mắt ấm áp của bố mẹ, nhìn sự hiền từ của bà Mai. Cô cảm nhận được sự chân thành từ những lời khuyên ấy, và trong khoảnh khắc đó, cô thực sự muốn tin tưởng vào lựa chọn của mình. Cô muốn hoàn toàn tin rằng, bến đỗ an yên này chính là điều cô cần, là nơi cô thuộc về. Nhưng đâu đó, tận sâu trong tiềm thức, hình bóng Trần Hạo vẫn chập chờn, như một vết sẹo cũ không bao giờ lành hẳn. Nó không còn là nỗi đau nhức nhối, nhưng vẫn là một lời nhắc nhở về một con đường đã không được bước, về một "nếu như ngày đó" mà cô đã tự chôn vùi. Cô tự hỏi, liệu mình có đang thực sự hạnh phúc, hay chỉ đang chấp nhận an phận? Nhưng rồi, cô tự trả lời, *Có lẽ, an phận chính là một dạng hạnh phúc. Hạnh phúc của sự bình yên.* Một sự bình yên mà cô có thể chạm vào, cảm nhận được, không phải là một ảo ảnh xa vời hay một lời nói không thành.
Màn đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch quen thuộc của thị trấn ven sông. Ánh trăng vằng vặc trải dài lên những tán cây quen thuộc, dệt nên những bóng hình kỳ ảo trên con đường đất đã in dấu chân cô từ thuở ấu thơ. Gió đêm mơn man qua khung cửa sổ phòng Lê An, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài từ ban công nhà hàng xóm, hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng mà cô vừa xông phòng. Lê An đứng trước cửa sổ, ánh mắt dõi theo vầng trăng, tâm trí cô vẫn còn vương vấn những lời khuyên của bố mẹ và bà Mai từ bữa cơm chiều. "Bình yên là quý nhất... Hạnh phúc không phải điều xa vời, mà ở ngay bên cạnh mình." Những lời nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, như một điệp khúc không ngừng.
Cô hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn. Trần Hạo đã từng là tất cả, là cả bầu trời thanh xuân của cô. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh. Tất cả đều là những mảnh ghép rực rỡ của ký ức, dệt nên một bức tranh tình yêu không lời. Nhưng anh ấy đã vắng mặt, đã để cô một mình đối mặt với những khoảng trống, với những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" mà thời gian và địa lý đã tạo ra. Cô đã chờ đợi, chờ đợi mòn mỏi, cho đến khi sự chờ đợi ấy biến thành sự mệt mỏi, rồi thành sự chấp nhận một thực tại khác.
Hoàng Huy thì khác. Anh đang ở đây, ngay lúc này, ngay cạnh cô, mang lại cho cô sự quan tâm, sự ổn định và một tình yêu được nói ra, được thể hiện rõ ràng. Anh là hiện tại, là tương lai mà cô có thể nắm lấy, có thể tin tưởng. Cô chạm vào chiếc nhẫn trên tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại nhắc nhở cô về một cam kết, một quyết định. Cô tự hỏi, liệu có phải đã đến lúc cô phải buông bỏ hoàn toàn ảo ảnh của quá khứ để nắm lấy thực tại? Liệu có phải đã đến lúc cô phải chấp nhận rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là sự bùng cháy mãnh liệt, mà là dòng chảy êm đềm, là bến đỗ bình yên?
Nỗi dao động từ đêm qua, cái cảm giác "liệu mình có đang bỏ lỡ điều gì" vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ đây, nó không còn mạnh mẽ đến mức làm lung lay ý chí cô nữa. Nó như một làn khói mỏng, dễ dàng bị xua đi bởi ngọn gió của lý trí và những lời khuyên chân thành từ những người cô yêu thương. Cô đã từng khao khát một tình yêu như Trần Hạo, một tình yêu không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt và sự hiện diện. Nhưng cô đã nhận ra rằng, sự hiện diện ấy, khi không đi kèm với một sự cam kết rõ ràng, khi không vượt qua được "khoảng cách vô hình", cuối cùng chỉ để lại sự tiếc nuối và những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực.
Lê An hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng gột rửa những vương vấn còn lại. Cô nhắm mắt lại, hình ảnh Trần Hạo vẫn thoáng qua, với ánh mắt trầm tư và bàn tay che nắng cho cô. Nhưng lần này, hình ảnh ấy không còn sức mạnh để níu kéo cô. Nó bị đẩy lùi, nhường chỗ cho hình ảnh Hoàng Huy, với nụ cười ấm áp, bàn tay kiên định và những lời hứa hẹn về một tương lai bình yên. Cô quay người lại, bước về phía giường, ánh mắt kiên định hơn.
"Có lẽ, an phận chính là một dạng hạnh phúc," cô thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ như một lời thề nguyện. "Hạnh phúc của sự bình yên." Cô tin rằng, sự bình yên này, sự ổn định này, là điều cô cần. Cô sẽ không quay đầu nhìn lại, không để những "nếu như ngày đó" tiếp tục ám ảnh mình. Quyết định kết hôn với Nguyễn Hoàng Huy, có thể không phải là một tình yêu cuồng nhiệt như cô từng mơ ước, nhưng đó là một lựa chọn lý trí, một bến đỗ an toàn mà cô đã tìm thấy sau bao nhiêu bão giông nội tâm. Lê An biết, cô đã đưa ra lựa chọn của mình. Và cô sẽ sống với nó. Dù cho đâu đó, rất sâu thẳm, một hạt mầm tiếc nuối vẫn còn âm ỉ, chờ đợi một ngày nào đó để bùng cháy.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.