Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 553: Bóng Đêm Trước Cửa Nhà Ai

...Dù cho đâu đó, rất sâu thẳm, một hạt mầm tiếc nuối vẫn còn âm ỉ, chờ đợi một ngày nào đó để bùng cháy.

***

Đêm thành phố chìm trong một thứ ánh sáng vàng vọt, lập lòe, hệt như một linh hồn lạc lối bị vây hãm giữa biển đèn neon và tiếng còi xe không ngớt. Trần Hạo ngồi sau vô lăng, ánh mắt vô hồn dán vào con đường phía trước, nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một nơi rất xa, về một thị trấn nhỏ ven sông, về một người con gái mà anh biết mình đã đánh mất. Chiếc xe của anh lướ đi chậm rãi trên đại lộ, xuyên qua những dãy nhà cao tầng chọc trời, những bảng hiệu quảng cáo rực rỡ nhấp nháy đủ màu sắc, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người cười nói vọng lại từ những quán bar còn mở cửa, mùi khói bụi, mùi xăng xe, và cả mùi nước hoa nồng nặc từ những người qua đường vội vã – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn của sự cô đơn giữa lòng đô thị phồn hoa.

Trần Hạo đã lái xe đi, không có điểm đến cụ thể, chỉ là muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt của căn hộ trống trải. Anh đã cố gắng làm việc, vùi đầu vào những dự án mới, những con số khô khan, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, hình ảnh của Lê An lại hiện về rõ nét hơn bao giờ hết. Hình ảnh cô gái với nụ cười bình thản bên bờ sông cũ, nụ cười đã đóng lại cánh cửa của mọi hy vọng. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, dù nhẹ nhàng, nhưng lại như một lưỡi dao sắc lẹm cứa sâu vào trái tim anh, khiến mỗi nhịp đập đều mang theo một nỗi đau tột cùng. Anh đã chờ đợi quá lâu, đã e dè quá lâu, để rồi khi lời thổ lộ "Ngày đó… anh đã rất thích em" cuối cùng cũng được thốt ra, thì tất cả đã quá muộn.

Anh nhớ lại những ngày tháng đó, những ngày mà anh vẫn còn nghĩ rằng thời gian là vô tận, rằng Lê An sẽ mãi ở đó, chờ đợi anh. Anh đã tập trung vào sự nghiệp, vào những tham vọng nơi thành thị, bỏ quên đi một điều quan trọng hơn cả: tình yêu. Anh đã nghĩ rằng mình có thể trở về bất cứ lúc nào, rằng cô ấy sẽ vẫn là của anh. Cái suy nghĩ ngây thơ ấy giờ đây hóa thành một sự hối hận khôn nguôi, một gánh nặng đè nén lên lồng ngực anh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc. Anh siết chặt vô lăng, những khớp tay trắng bệch. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa kính, mơn man làn da anh, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa dằn vặt đang cháy âm ỉ bên trong.

"Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một bản nhạc buồn không hồi kết. Anh đã để những "lời nói không thành" chất chồng lên nhau, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa. Giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy rõ từng sai lầm của mình, từng khoảnh khắc mà anh đã do dự, từng cơ hội mà anh đã bỏ lỡ. Ánh đèn pha của những chiếc xe ngược chiều lướt qua, chiếu rọi khuôn mặt anh trong tích tắc, để lộ vẻ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu vì những đêm không ngủ. Anh đã cố gắng kiềm chế cảm xúc, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, anh chỉ là một con người tuyệt vọng, một kẻ thua cuộc trong trò chơi của tình yêu và thời gian.

Anh không biết mình đang đi đâu, hay tại sao lại đi. Chỉ là một thôi thúc vô định, một sự hấp dẫn mãnh liệt kéo anh về phía nơi có cô. Cái nơi mà anh đã từng gọi là nhà, cái nơi mà anh đã từng có tất cả. Dù biết rằng việc anh xuất hiện vào lúc này chỉ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn, nhưng anh không thể cưỡng lại. Giống như một con thiêu thân lao vào lửa, anh muốn được nhìn thấy cô thêm một lần nữa, dù chỉ là từ xa, dù chỉ là một hình bóng mờ ảo trong bóng đêm. Anh muốn chứng kiến sự bình yên mà cô đã chọn, để tự mình khắc cốt ghi tâm rằng anh đã mất cô mãi mãi.

Thành phố dần lùi lại phía sau, những tòa nhà cao tầng biến mất, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa mênh mông và những hàng cây ven đường. Không khí bắt đầu trong lành hơn, mang theo mùi đất ẩm và mùi cỏ dại. Trần Hạo cảm nhận được sự thay đổi, nhưng tâm hồn anh vẫn nặng trĩu. Anh đã rời bỏ thị trấn này để theo đuổi những giấc mơ lớn lao, để chứng minh bản thân. Và anh đã thành công, rực rỡ, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt. Anh đã đánh đổi tình yêu của mình, đánh đổi Lê An. Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi sự mệt mỏi đang xâm chiếm. Nhưng sự mệt mỏi ấy không chỉ là về thể xác, mà còn là về tinh thần, về một tâm hồn đã kiệt quệ vì dằn vặt và hối tiếc. Nỗi cô đơn cùng cực bao trùm lấy anh, khiến anh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này.

***

Khi Trần Hạo đến thị trấn, những ngọn đèn đường đã tắt gần hết, chỉ còn lại ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đêm. Sương đêm giăng mắc mịt mờ, bao phủ lấy mọi thứ trong một màn ảo ảnh trắng đục, khiến thị trấn yên bình vốn có càng trở nên tĩnh mịch và mơ hồ. Anh đỗ xe ở một con hẻm nhỏ, khuất sau hàng cây bàng cổ thụ, nơi ít người qua lại vào giờ này. Anh không muốn ai nhìn thấy mình, không muốn đối mặt với bất kỳ ánh mắt tò mò hay câu hỏi nào. Anh chỉ muốn lén lút đến, lén lút nhìn, rồi lén lút rời đi, mang theo nỗi đau của riêng mình.

Trần Hạo bước xuống xe, cảm nhận cái lạnh se sắt của sương đêm thấm vào từng lớp áo. Mùi đất ẩm, mùi hoa cỏ dại ven đường, và cả mùi nước sông phảng phất từ xa, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng. Anh bước đi chậm rãi trên con đường đất đã in dấu chân anh từ thuở ấu thơ, đôi mắt quét qua từng góc phố, từng ngôi nhà. Mỗi bước chân của anh như một nhát dao cứa sâu vào trái tim, bởi mỗi nơi anh đi qua đều gợi nhắc về một kỷ niệm với Lê An.

Đây là con hẻm nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi anh và cô đã từng trốn học, cùng nhau ngồi hàng giờ ngắm hoàng hôn buông xuống. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ, những lời hứa hẹn không thành lời, và cả những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô. Anh đã từng nắm tay cô dắt qua con hẻm tối này, khi ấy, bàn tay cô bé nhỏ, mềm mại, vừa vặn trong lòng bàn tay anh. Giờ đây, bàn tay ấy đã thuộc về một người khác, một người biết cách nắm giữ, biết cách nói ra những lời yêu thương đúng lúc.

Anh đi qua ngôi nhà của bà Mai, nơi anh và Lê An thường ghé xin kẹo mỗi khi tan học. Ánh đèn trong nhà bà đã tắt từ lâu, chỉ còn lại sự im lìm của đêm khuya. Anh nhớ những lời bà Mai vẫn thường trêu chọc, rằng anh và An sinh ra là để dành cho nhau. Anh đã từng tin điều đó, tin một cách ngây thơ và tuyệt đối. Nhưng cuộc đời đâu phải là một câu chuyện cổ tích, nơi tình yêu thanh mai trúc mã luôn có một cái kết đẹp. Đôi khi, chỉ một "bước sai" cũng đủ để "lỡ cả một đời".

Bờ sông cũ hiện ra trước mắt anh, tĩnh lặng và huyền bí dưới ánh trăng. Dòng nước vẫn chảy trôi êm đềm, mang theo những ký ức của một thời đã qua. Anh dừng lại, đứng nhìn dòng sông, nơi đã chứng kiến tình yêu non dại của anh và Lê An. Nơi anh đã từng hứa sẽ không bao giờ quên cô, nơi anh đã để lại những lời hứa không thành. "Anh sẽ không quên em." Lời hứa ấy giờ đây nghe sao chua chát và yếu ớt, không đủ để níu giữ hy vọng, không đủ để vượt qua "khoảng cách vô hình" mà thời gian và địa lý đã tạo ra.

Trần Hạo cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Không phải là mệt mỏi về thể chất, mà là mệt mỏi của một tâm hồn đã quá đau đớn, quá dằn vặt. Anh nhớ Lê An đã từng nói, "Thích thì không đủ." Phải rồi, anh đã chỉ "thích" cô, đã chỉ giữ cô trong tim mình một cách thầm lặng, mà không hề nói ra, không hề hành động. Anh đã để cô chờ đợi, chờ đợi mòn mỏi, cho đến khi sự chờ đợi ấy biến thành sự mệt mỏi, rồi thành sự chấp nhận một thực tại khác. Anh tự hỏi, liệu cô có từng biết anh yêu cô đến nhường nào không? Hay cô chỉ nghĩ anh "thích" cô một cách hời hợt, bồng bột của tuổi trẻ? Nhưng giờ đây, tất cả đều không còn quan trọng nữa. Cô đã chọn một bến đỗ bình yên, một tương lai mà anh không thuộc về.

Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng chó sủa xa xa vọng lại, và tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, tất cả đều góp phần tạo nên một bản nhạc buồn cho nỗi cô đơn của anh. Anh cúi đầu, giấu đi khuôn mặt tiều tụy trong bóng tối. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng trước tình yêu, anh lại trở nên yếu đuối và hèn nhát. Anh đã không dám đối mặt với cảm xúc của mình, không dám đối mặt với Lê An. Và giờ đây, anh phải trả giá cho sự hèn nhát ấy bằng cả một cuộc đời đầy tiếc nuối. Anh bước tiếp, từng bước nặng nề, hướng về phía ngôi nhà mà anh đã mong chờ được thấy, nhưng cũng sợ hãi nhất khi nhìn vào.

***

Ngôi nhà của Lê An hiện ra phía cuối con đường, chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng mờ ảo đổ xuống mái ngói cũ và khu vườn nhỏ. Căn nhà tối đèn, không một ánh sáng nào lọt ra từ khung cửa sổ, như thể mọi sự sống đã chìm vào giấc ngủ sâu. Trần Hạo đứng lặng lẽ trước cổng, cách ngôi nhà một khoảng không gian vừa đủ để anh có thể nhìn rõ mọi thứ, nhưng lại như một vực thẳm không thể nào vượt qua. Hơi thở anh nặng nề, hòa vào không khí lạnh buốt của sương đêm. Mùi hoa nhài từ vườn nhà hàng xóm phảng phất, lẫn với mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng mà anh vẫn nhớ là Lê An rất thích. Những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại càng khiến trái tim anh quặn thắt.

Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, nơi anh đã từng đến biết bao lần. Nơi anh đã từng đứng đợi cô mỗi buổi sáng, nơi anh đã từng gõ cửa để rủ cô đi chơi. Nhưng lần này, cánh cửa ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không chỉ là ranh giới giữa bên trong và bên ngoài, mà còn là ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Cánh cửa ấy giống như một "khoảng cách vô hình" đã tồn tại giữa hai người họ suốt bao năm qua, nay lại hiện hữu một cách rõ ràng và nghiệt ngã đến thế.

Bàn tay Trần Hạo run rẩy. Anh giơ lên, như muốn gõ. Một tiếng gõ nhẹ thôi, chỉ một tiếng gõ thôi, liệu có thể thay đổi được gì không? Liệu có thể phá vỡ được bức tường im lặng đã được dựng lên giữa họ? Hàng ngàn câu hỏi vang vọng trong đầu anh, xen lẫn với sự tuyệt vọng và dằn vặt. "Anh phải làm gì đây, An? Anh có nên gõ không?" Giọng nói trầm của anh thì thầm trong màn đêm, chỉ mình anh nghe thấy. "Hay anh chỉ làm em thêm phiền lòng? Em đã chọn sự bình yên, anh có quyền gì mà phá vỡ nó?"

Anh nhớ lại ánh mắt bình thản của cô khi cô nói "thích thì không đủ". Anh nhớ nụ cười đã giấu đi bao nhiêu tổn thương và mệt mỏi. Lê An đã từng chờ đợi anh, chờ đợi một "lời nói không thành" được thốt ra. Cô đã từng khao khát một sự cam kết rõ ràng, một bến đỗ an yên. Và giờ đây, cô đã tìm thấy nó, không phải ở anh. Anh, người đã đến "chậm một nhịp", người đã để lỡ tất cả.

Bàn tay anh vẫn lơ lửng giữa không trung, run rẩy không ngừng. Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội diễn ra trong tâm trí anh. Một bên là ham muốn ích kỷ muốn níu kéo cô, muốn thổ lộ hết những gì anh đã chôn giấu suốt bao năm qua, dù biết là vô vọng. Một bên là lý trí mách bảo anh nên chấp nhận hiện thực, để cô có được cuộc sống bình yên mà cô đã chọn. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông đã từng rất thành công, nhưng lại thất bại thảm hại trong tình yêu. Nỗi sợ hãi làm hỏng hạnh phúc của người mình yêu, một hạnh phúc mà anh không thể mang lại.

Ánh sáng yếu ớt từ một ô cửa sổ nào đó trong thị trấn, có lẽ là từ nhà ai đó chưa ngủ, lọt qua màn sương, chiếu lên khuôn mặt anh. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại chạm vào cổ tay, nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những gì đã không thể quay trở lại. Tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, hòa vào sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm khuya.

Cuối cùng, bàn tay anh từ từ hạ xuống, nắm chặt thành nắm đấm. Anh không thể gõ. Anh không có tư cách. Nếu anh gõ, liệu có thay đổi được gì không, hay chỉ càng nhấn chìm anh vào nỗi đau, và làm phiền đến sự bình yên của cô? Anh đã sai rồi, An. Anh đã sai từ rất lâu rồi. Sai từ cái ngày anh chọn những thứ phù phiếm nơi thành thị thay vì ở lại bên em. Sai từ cái ngày anh để "khoảng cách vô hình" lớn dần, để "lời nói không thành" mãi mãi chôn vùi trong tim.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, thấm vào cái lạnh buốt của sương đêm. Đó là giọt nước mắt của sự hối tiếc, của nỗi đau mất mát, và của sự chấp nhận phũ phàng. Anh đã mất cô, mãi mãi. Không phải vì không yêu, mà vì anh đã yêu "chậm một nhịp", đã không dám nói ra, đã để mọi thứ trôi đi trong im lặng.

Trần Hạo quay người lại, bước đi. Từng bước chân nặng nề, in hằn trên con đường đất ẩm ướt. Bóng lưng anh đổ dài trong màn sương, cô độc và tuyệt vọng. Anh đã lựa chọn không gõ cửa, đã lựa chọn chấp nhận hiện thực. Tình yêu của anh, lời hối tiếc của anh, sẽ vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi sau cánh cửa gỗ cũ kỹ kia. Anh biết, anh đã mất cô. Và anh sẽ phải sống với cái cảm giác "sai một bước, lỡ cả một đời" này, cho đến hết cuộc đời mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free