Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 554: Lựa Chọn Của Hiện Tại
Bóng lưng Trần Hạo đổ dài trong màn sương, cô độc và tuyệt vọng, lùi dần vào bóng đêm tĩnh mịch của thị trấn. Anh đã lựa chọn không gõ cửa, đã lựa chọn chấp nhận hiện thực nghiệt ngã. Tình yêu của anh, lời hối tiếc của anh, sẽ vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi sau cánh cửa gỗ cũ kỹ kia. Anh biết, anh đã mất cô. Và anh sẽ phải sống với cái cảm giác "sai một bước, lỡ cả một đời" này, cho đến hết cuộc đời mình.
***
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp phía chân trời, nhuộm một màu tím than lên vòm trời đông, Trần Hạo đã có mặt tại bến xe khách liên tỉnh. Sương sớm vẫn giăng mắc, phủ một lớp màn mỏng lên mọi vật, khiến không gian trở nên mờ ảo, hư ảo như chính những giấc mơ vừa tan. Không khí se lạnh, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng không lạnh bằng cái buốt giá trong tâm can anh. Tiếng còi xe khách văng vẳng từ xa, như một lời gọi vội vã, kéo anh ra khỏi mớ bòng bong của những suy nghĩ.
Anh ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ, lọt thỏm giữa dòng người hối hả. Bến xe vào buổi sáng sớm thường mang một vẻ hỗn độn đặc trưng: tiếng loa thông báo rè rè, khó nghe, tiếng người gọi khách í ới, tiếng động cơ xe nổ giòn, tiếng vali kéo lạch cạch trên nền xi măng ẩm ướt. Mùi xăng dầu nồng nặc, lẫn với mùi khói xe, mùi ẩm mốc của những chiếc ghế bọc da cũ kỹ trên xe, và cả mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những gánh hàng rong bên lề. Tất cả những âm thanh, mùi vị ấy như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng xô bồ, ồn ã, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng chết chóc trong lòng Trần Hạo. Anh không muốn ăn gì, không muốn nói chuyện với ai. Đôi mắt anh vô hồn nhìn ra khoảng không phía trước, nơi những chiếc xe khách khổng lồ nối đuôi nhau chờ đợi khởi hành. Hình ảnh đêm qua vẫn ám ảnh anh, rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Cánh cửa gỗ cũ kỹ, mùi hoa nhài thoảng qua, và bàn tay anh lơ lửng, mãi mãi không dám gõ. "Anh đã làm gì thế này, Hạo?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ mình anh nghe thấy, chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào. "Anh đã tự tay dập tắt cơ hội cuối cùng của mình."
Chiếc điện thoại di động trong tay anh được siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã định mở nó ra, tìm số của Lê An, nhắn một tin gì đó. Một lời tạm biệt, một lời chúc phúc, hay đơn giản là một câu nói trống rỗng nào đó để xoa dịu trái tim mình. Nhưng rồi, anh lại chần chừ. Màn hình điện thoại vẫn tối đen, phản chiếu lại khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm của anh. "Có lẽ... đây là kết thúc thật sự." Anh thì thầm, như một lời tự thú, một sự chấp nhận đau đớn. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã không để lời nói không thành mãi mãi chôn vùi, thì có lẽ giờ đây mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ "nếu như".
Chiếc xe khách mang số hiệu 203, chuyến về thành phố, đã mở cửa. Dòng người bắt đầu chen chúc lên xe. Trần Hạo đứng dậy, cảm giác mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể. Mỗi bước chân anh như nặng trĩu, không phải vì hành lý, mà vì gánh nặng của sự hối tiếc. Anh tìm đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ, thả mình xuống chiếc ghế bọc da cũ kỹ, hơi bám bụi. Cửa sổ xe vẫn còn vương những hạt sương đêm, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài. Khi xe lăn bánh, tiếng động cơ gầm gừ, đều đều, như một lời ru buồn. Trần Hạo tựa đầu vào thành ghế lạnh buốt, đôi mắt vẫn không rời khung cửa sổ. Thị trấn ven sông, nơi tuổi thơ anh và Lê An đã từng tươi đẹp như thế, giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ mờ dần phía sau lưng. Anh nhìn thấy những mái nhà ngói đỏ, những hàng cây xanh mướt, và xa xa là dòng sông hiền hòa, nơi anh đã từng cùng Lê An ngồi bên bờ sông cũ, mơ mộng về một tương lai không tưởng. Mọi thứ cứ thế lướt qua, nhanh như một giấc mơ, và rồi tan biến vào màn sương. Trái tim anh thắt lại. Một cảm giác trống rỗng mênh mông, một khoảng cách vô hình không thể lấp đầy. Anh đã bỏ lỡ, "chậm một nhịp" so với cuộc đời của cô. Giờ đây, chỉ còn lại anh, một mình, trên chuyến xe rời xa nơi mà anh đã từng nghĩ là vĩnh viễn thuộc về mình. Nước mắt anh không còn rơi nữa, chỉ còn là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, như một vết thương không bao giờ lành. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những kỷ niệm đang dồn dập ập đến. "Kể từ giờ phút này," anh tự nhủ, giọng nói khản đặc, "hãy để quá khứ ngủ yên." Nhưng liệu quá khứ có chịu ngủ yên, khi mỗi hơi thở của anh đều mang theo mùi vị của sự hối tiếc?
***
Vài ngày sau, Trần Hạo đã trở lại với guồng quay công việc hối hả nơi thành phố. Nắng gắt tháng ba thiêu đốt cả không gian, nhưng trong tòa nhà chọc trời nơi công ty anh tọa lạc, mọi thứ vẫn được kiểm soát chặt chẽ bởi hệ thống điều hòa không khí hiện đại, giữ cho nhiệt độ luôn ở mức dễ chịu. Ánh nắng chói chang bên ngoài chỉ càng làm nổi bật vẻ sang trọng, chuyên nghiệp của không gian văn phòng.
Trần Hạo vùi đầu vào công việc, như một con thiêu thân lao vào lửa. Anh làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng sớm cho đến tận khuya khoắt, đôi khi còn ngủ lại ngay tại văn phòng. Mùi cà phê đậm đặc luôn phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới tinh từ những bản hợp đồng quan trọng, mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp, và cả mùi kim loại, nhựa mới của vô số thiết bị điện tử hiện đại. Tiếng máy tính gõ lạch cạch không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng bước chân vội vã của nhân viên trên nền thảm dày, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự bận rộn và hiệu suất. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng chói lóa từ màn hình in hằn lên đôi mắt quầng thâm của anh. Khuôn mặt anh tuy vẫn giữ được vẻ điển trai, phong độ, nhưng đã lộ rõ sự mệt mỏi và kiệt sức. Ánh mắt anh kiên định, tập trung cao độ vào từng con số, từng biểu đồ, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên. Anh dùng công việc như một liều thuốc mê, một cách để trốn tránh thực tại, trốn tránh cái cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một phiên bản giới hạn mà anh vừa mua để tự thưởng cho một dự án thành công, lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng. Chiếc đồng hồ ấy không chỉ là biểu tượng của sự thành đạt, của khối tài sản khổng lồ anh đã gây dựng được, mà còn là một lời nhắc nhở về sự trống rỗng trong tình cảm. Mỗi khi anh vô thức chạm vào nó, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền đến cổ tay, như nhắc nhở anh rằng, dù có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu địa vị, anh vẫn không thể mua được thứ mà anh đã để tuột mất.
"Trần tổng, anh ổn chứ? Trông anh có vẻ mệt mỏi." Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Đó là Phương Anh, trợ lý của anh, một cô gái trẻ trung, năng động và luôn ngưỡng mộ tài năng của Trần Hạo.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, khẽ cau mày, dường như bị cắt ngang khỏi dòng suy nghĩ. "Không sao, Phương Anh," anh đáp, giọng trầm và ngắn gọn, đúng như phong cách thường ngày của anh. "Chỉ là muốn hoàn thành dự án sớm. Cô có thể mang cho tôi một ly cà phê đen không đường nữa được không?"
"Vâng, Trần tổng." Phương Anh nhanh chóng rời đi, ánh mắt cô gái trẻ vẫn thoáng chút lo lắng. Cô biết Trần Hạo là người tham vọng và luôn dốc hết sức mình cho công việc, nhưng gần đây anh còn có vẻ quyết liệt hơn bình thường, như thể anh đang chạy trốn một điều gì đó.
Trần Hạo lại quay về với màn hình máy tính, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh cố gắng không nghĩ đến thị trấn ven sông, không nghĩ đến Lê An. Anh muốn chôn vùi tất cả, muốn để những kỷ niệm ấy biến mất. Anh đã chọn con đường này, con đường của sự nghiệp, của thành công. Và giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá của nó – một cuộc sống cô độc, dù rực rỡ bên ngoài, nhưng lại trống rỗng bên trong. Những thành công nối tiếp thành công, những hợp đồng bạc tỷ được ký kết, tất cả đều không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình mà Lê An đã để lại trong trái tim anh. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã đổi lấy cả một đời. Anh nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi thành phố trải dài tít tắp dưới chân, những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa nắng gắt. Ở một nơi nào đó, trong một thị trấn nhỏ bé, có lẽ cô đang bình yên. Bình yên mà không có anh. Nỗi đau ấy vẫn âm ỉ, không dứt. Anh đã từng nghĩ, khi mình thành công, mình sẽ có tất cả. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, thứ quý giá nhất, anh đã để nó trôi qua kẽ tay. Nếu như ngày đó, anh đã nói ra lời yêu, đã giữ lấy cô, thì giờ đây, liệu anh có phải cô đơn đến vậy? Câu hỏi ấy như một con dao cứa vào lòng anh, day dứt không nguôi. Nhưng anh biết, mọi thứ đã quá muộn.
***
Cùng thời điểm Trần Hạo đang vật lộn với những dòng suy nghĩ hỗn độn trên chuyến xe khách rời khỏi thị trấn, Lê An thức dậy trong căn phòng quen thuộc của mình. Ánh nắng ban mai hiền hòa, vàng óng như mật ong, lách qua khe cửa sổ, đậu nhẹ lên tấm rèm voan trắng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn nhà. Không khí sáng sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương dịu nhẹ của hoa lài, hoa hồng từ khu vườn nhỏ trước nhà. Tiếng chim hót líu lo, ríu rít trên cành cây bàng cổ thụ trước sân, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, đánh thức cả thị trấn.
Lê An mở mắt, không còn cảm giác trằn trọc, nặng nề như những đêm trước. Một sự bình yên lạ lùng, nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, xua tan đi những đám mây u ám của quá khứ. Cô vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận từng thớ thịt được giãn ra, từng hơi thở trở nên sâu và đều hơn. Cô ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khu vườn nhỏ của mẹ cô, nơi ngập tràn sắc xanh của cây lá và sắc màu tươi tắn của các loài hoa, hiện ra trước mắt. Đó là một khung cảnh quen thuộc, một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, biểu tượng cho sự ổn định và bình yên mà cô luôn tìm kiếm.
Tiếng dép loẹt quẹt của mẹ Phan Thị Sáu dưới bếp, mùi đồ ăn sáng thơm phức – cháo hành hoặc phở gà – bay lên, đánh thức vị giác của cô. Mọi thứ thật giản dị, thật thân thuộc, nhưng lại mang một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ. Lê An cầm lấy chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ, vẫn còn nguyên vẹn sau bao năm tháng, như một minh chứng cho sự giản dị của cô), một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình.
"Chào buổi sáng, An. Em ngủ ngon chứ? Anh đang trên đường tới, muốn ăn gì không? Anh có thể ghé mua."
Đó là tin nhắn của Nguyễn Hoàng Huy. Lê An đọc, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Nụ cười ấy không còn vương vấn sự nuối tiếc, không còn pha lẫn chút đắng cay của những kỷ niệm cũ. Nó là nụ cười của sự chấp nhận, của sự hài lòng với hiện tại. Huy luôn như vậy, chu đáo, quan tâm, và luôn hiện diện đúng lúc cô cần. Sự hiện diện ổn định của anh, như một dòng nước mát lành, dần lấp đầy những khoảng trống mà Lê An đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ được lấp đầy.
Cô nhớ lại những lời khuyên của bố mẹ, của bà Mai hàng xóm. "Hạnh phúc thực sự là khi con có một người đàn ông bên cạnh, quan tâm, lo lắng cho con mỗi ngày, An ạ. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời hay những giấc mơ hão huyền." Họ đã nói vậy, và giờ đây, cô thấy những lời đó thật đúng. Trần Hạo, với tất cả sự thành công và tài năng của mình, đã không thể cho cô sự bình yên, sự ổn định mà Huy đang mang đến. "Anh đã đến chậm một nhịp," cô thầm nghĩ, "và cái nhịp chậm ấy đã định đoạt tất cả." Lê An đưa ngón tay gõ nhẹ lên màn hình điện thoại, trả lời tin nhắn của Huy. "Em ngủ ngon lắm, Huy ạ. Anh không cần mua gì đâu, mẹ em đã nấu bữa sáng rồi. Anh cứ qua nhé." Tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự chân thành và một niềm tin vững chắc. Cô không còn cảm thấy mơ hồ, không còn băn khoăn về lựa chọn của mình. Mối tình thanh mai trúc mã với Trần Hạo, những kỷ niệm đẹp đẽ bên bờ sông cũ, giờ đây chỉ còn là những bức tranh phai màu trong ký ức, được cất giữ ở một góc riêng tư, không còn sức mạnh để lay chuyển hiện tại của cô.
"Đúng vậy," cô nghĩ, ánh mắt nhìn xa xăm ra khu vườn, "đây mới là điều mình cần." Một cuộc sống ổn định, một người đàn ông luôn ở bên, quan tâm và yêu thương cô bằng những hành động cụ thể, chứ không phải bằng những "lời nói không thành" hay những cái ôm vội vã trong bóng tối. Cô đã từng chờ đợi, đã từng khao khát một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, điều cô thực sự cần là một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể đặt trọn niềm tin mà không phải lo sợ về những "khoảng cách vô hình" hay sự chờ đợi mỏi mòn. Sự lựa chọn của cô là lý trí, nhưng cũng thấm đẫm sự bình yên và chấp nhận.
***
Chiều cùng ngày, khi nắng vàng đã dịu bớt, trải một lớp lụa mềm mại lên những tán cây xanh mướt, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy cùng nhau đi dạo trong công viên thị trấn. Đây là một nơi quen thuộc với cả hai, một không gian yên bình, nơi tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nước chảy từ đài phun nước róc rách, tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con chơi đùa trên bãi cỏ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cỏ cây xanh tươi, và thoang thoảng mùi hoa sữa đầu mùa, tất cả tạo nên một bầu không khí dễ chịu, lãng mạn.
Huy nắm chặt tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, truyền cho cô một cảm giác an toàn. Họ bước đi chầm chậm, tận hưởng những giây phút bình yên bên nhau. Huy, với vẻ ngoài chân thành và ánh mắt đầy tin tưởng, bắt đầu kể cho Lê An nghe về những kế hoạch tương lai của họ.
"Em thấy sao, An?" Huy nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, tràn đầy hy vọng. "Anh đã tìm được một mảnh đất nhỏ ở ngoại ô, gần khu nhà ba mẹ anh. Anh muốn xây một căn nhà nhỏ, có một khu vườn nhỏ cho em trồng hoa, và một góc nhỏ để em đọc sách. Chúng ta sẽ có một cuộc sống giản dị nhưng hạnh phúc, đúng không?"
Lê An lắng nghe, đôi mắt cô dõi theo những cánh chim đang lượn lờ trên bầu trời xanh trong. Cô ngả đầu vào vai Huy, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Hơi ấm từ vai anh truyền đến, xoa dịu mọi lo lắng còn sót lại trong cô. Sự hiện diện của Huy, không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng lại chân thật và bền bỉ, đã dần chiếm trọn trái tim cô.
"Em tin là vậy, Huy à." Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Nụ cười của cô lúc này không chỉ là sự chấp nhận, mà còn là một niềm tin sâu sắc vào tương lai mà Huy đang vẽ ra. "Một cuộc sống giản dị... và hạnh phúc." Cô lặp lại, như để tự khẳng định với chính mình.
Huy khẽ siết chặt tay cô hơn, anh hiểu rằng Lê An đã hoàn toàn đặt niềm tin vào anh. Anh hạnh phúc khi nhìn thấy sự bình yên trên khuôn mặt cô, hạnh phúc khi biết rằng anh đã có thể mang lại cho cô cái "bến đỗ an yên" mà cô tìm kiếm. Đối với anh, hạnh phúc của Lê An là trên hết.
Họ tiếp tục đi dạo, kể cho nhau nghe những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày, những ước mơ giản dị về một tương lai chung. Không có những lời hứa hẹn hoa mỹ, không có những đam mê cháy bỏng đến mức làm người ta kiệt sức, chỉ có sự chân thành, sự quan tâm và một niềm tin vững chắc vào một cuộc sống ổn định, êm đềm. Lê An không còn nghĩ về những "nếu như ngày đó", không còn tiếc nuối về những "lời nói không thành" đã chôn vùi. Trái tim cô, sau bao năm tháng chênh vênh, cuối cùng đã tìm thấy sự bình yên thật sự. Cô nhìn những đứa trẻ đang chạy nhảy, cười đùa trong công viên, cảm nhận làn gió nhẹ nhàng mơn man qua mái tóc. Một cảm giác mãn nguyện dâng lên trong lòng. Cô biết, quyết định của mình là đúng đắn. Trần Hạo đã từng là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ cô, một kỷ niệm đẹp đẽ và đầy day dứt. Nhưng giờ đây, Nguyễn Hoàng Huy mới là hiện tại, là tương lai của cô. Anh là người đã đến đúng lúc, không "chậm một nhịp", để nắm lấy tay cô, để cùng cô xây dựng một cuộc đời mà ở đó, không còn "khoảng cách vô hình" nào có thể chia cắt họ.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Huy và Lê An ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng cổ thụ, tay vẫn nắm chặt. Họ nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, để lại những vệt sáng cuối cùng của một ngày. Một ngày đã trôi qua, và một ngày mới lại sắp đến. Cùng với nó là một khởi đầu mới, một tương lai mới, mà Lê An đã sẵn lòng đón nhận bằng cả trái tim mình.
Trong khi đó, ở một thành phố xa hoa, tráng lệ, Trần Hạo vẫn đang vùi mình vào công việc, chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, như một lời nhắc nhở về sự thành công vật chất mà anh đã đổi bằng cả một đời cô đơn. Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, còn Trần Hạo, anh vẫn đang miệt mài chạy trốn khỏi chính quá khứ của mình, mãi mãi sống với cái cảm giác "sai một bước, lỡ cả một đời". Cuộc sống của họ, giờ đây đã rẽ sang hai ngả khác biệt, một ngả bình yên, một ngả đầy tiếc nuối và hoài niệm, chờ đợi một ngày nào đó, lại tình cờ giao nhau trên chuyến tàu định mệnh của cuộc đời.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.