Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 555: Bình Yên Nơi Bến Đỗ
Bình minh vừa ló dạng, rải những tia nắng vàng óng ả đầu tiên lên khung cửa sổ nhà Lê An. Ánh sáng dịu dàng ấy xuyên qua tấm rèm voan mỏng, vẽ nên những họa tiết hình cây lá lên nền tường trắng, đánh thức cô khỏi giấc ngủ không mộng mị. Lê An khẽ trở mình, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên đã lâu lắm rồi mới trở về, không còn vương vấn những mảng ký ức buồn bã hay nỗi niềm tiếc nuối không tên. Giống như sau một cơn mưa giông kéo dài, bầu trời trong xanh trở lại, và không khí được gột rửa sạch sẽ, mang theo mùi hương của đất đai và cây cỏ.
Cô ngồi dậy, vươn vai thư thái, tấm lưng trần khẽ cong theo chuyển động mềm mại. Mùi vải sạch từ bộ đồ ngủ bằng lụa mơn man trên da thịt, dịu dàng và dễ chịu. Lê An bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh, một cảm giác sảng khoái nhẹ nhàng. Cô vén rèm cửa, mở toang khung cửa sổ gỗ sơn trắng, đón trọn làn gió sớm trong lành ùa vào phòng. Tiếng chim hót líu lo từ vườn cây sau nhà vọng lại, hòa cùng tiếng rao hàng xa xa của những người bán hàng rong đầu phố. Đó là những âm thanh quen thuộc của thị trấn, những thanh âm đã gắn liền với tuổi thơ cô, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, ý nghĩa của sự an lành, của một cuộc sống đang dần trở lại quỹ đạo vốn có.
Lê An bước vào bếp, pha một ấm trà thảo mộc. Hương thơm nhẹ nhàng của hoa cúc và bạc hà lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Cô rót trà vào chiếc tách sứ trắng tinh, hơi nóng bốc lên làm ấm đôi tay. Ôm tách trà, Lê An tìm một chỗ ngồi bên cửa sổ phòng khách, nơi có thể ngắm trọn khung cảnh thị trấn đang dần thức giấc. Những mái nhà ngói đỏ tươi nằm san sát nhau, con đường lát đá dẫn ra bờ sông đã khô ráo sau cơn mưa đêm qua. Xa xa, bóng dáng cây bàng cổ thụ nơi công viên hiện lên xanh tốt, một chứng nhân im lặng của bao nhiêu câu chuyện đã qua.
Cô nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh xen lẫn chút chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng. "Đã bao lâu rồi mình không còn cảm thấy nặng nề như thế này?" Lê An tự hỏi, lời độc thoại nội tâm vang vọng trong thinh lặng. Từng câu hỏi "nếu như ngày đó" đã không còn ám ảnh cô như trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận dịu dàng, một sự buông bỏ nhẹ nhõm.
Trong lúc dọn dẹp lại ngăn tủ đầu giường, nơi cô thường cất giữ những lá thư cũ và những vật kỷ niệm nhỏ, ngón tay Lê An vô tình chạm phải một vật gì đó mềm mại, sờn cũ. Cô khẽ khàng lấy ra. Đó là một lá thư đã ngả màu ố vàng, phong bì không tem, không địa chỉ người nhận, chỉ có dòng chữ nguệch ngoạc quen thuộc: "Gửi An, những lời anh chưa thể nói." Lá thư đó, là của Trần Hạo. Cô đã tìm thấy nó trong một cuốn sổ cũ mà anh tặng cô từ rất lâu rồi, khi anh chuẩn bị rời thị trấn lên thành phố học cấp ba. Lúc đó, cô đã không mở nó ra, vì một cảm giác mơ hồ rằng có những lời nói không thành, tốt nhất nên để chúng mãi mãi là bí mật của thời gian.
Mùi giấy cũ và bụi thời gian thoảng qua khứu giác, gợi lên một miền ký ức xa xăm. Lê An chậm rãi vuốt ve phong bì, đôi mắt cô dõi theo từng nét chữ dại khờ của tuổi thiếu niên. Cô nhớ lại buổi chia tay hôm ấy, bên bờ sông cũ, khi Trần Hạo chỉ khẽ nói "không quên em" rồi quay lưng đi. Cô đã chờ đợi, chờ đợi một lời nói rõ ràng hơn, một lời hứa hẹn vững chắc hơn, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng kéo dài, là những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Chính sự im lặng ấy đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, một khoảng cách mà cô đã từng cố gắng lấp đầy bằng hy vọng, nhưng rồi lại mỏi mòn thất vọng.
Lê An mỉm cười nhẹ, nụ cười phảng phất chút hoài niệm nhưng không còn đau đáu. "Vật này... mình đã từng giữ nó như một báu vật, giờ chỉ còn là kỷ niệm," cô thầm nghĩ. Ngày đó, cô đã tin rằng lá thư này chứa đựng một lời giải đáp, một lời tỏ tình mà Trần Hạo đã không dám nói trực tiếp. Nhưng bây giờ, cô hiểu rằng, dẫu cho lá thư có nói gì đi chăng nữa, nó cũng không thể thay đổi được thực tại. Nó chỉ là những lời nói không thành, bị thời gian vùi lấp.
Cô nhớ về cảm giác trống rỗng khi Trần Hạo rời đi, về sự cô đơn khi anh dần xa cách, và về cái cảm giác lạc lõng khi cô nhận ra mình không phải là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống mới của anh. Sự chờ đợi của cô đã dần chuyển thành sự mệt mỏi, rồi thành sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: tình yêu của họ, nếu có, cũng chỉ là một thứ tình cảm mơ hồ, không đủ mạnh mẽ để vượt qua những thử thách của khoảng cách và thời gian.
Và rồi, Huy xuất hiện. Anh không đến với những lời hứa hẹn xa vời hay những bí mật được giấu kín. Anh đến bằng sự hiện diện, bằng sự quan tâm chu đáo và bền bỉ mỗi ngày. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi về vị trí của mình trong lòng anh. Anh là một bến đỗ an yên, một nơi mà cô có thể tin tưởng và dựa vào mà không cần phải đấu tranh nội tâm hay lo sợ bất cứ điều gì. Sự so sánh giữa hai người hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô, không phải với sự cay đắng, mà là với sự thấu hiểu sâu sắc. Trần Hạo đã "chậm một nhịp", còn Huy đã đến đúng lúc.
Lê An khẽ gập lá thư lại, không mở ra đọc. Cô hiểu rằng, nội dung bên trong giờ đây không còn quan trọng nữa. Những gì cần nói, đã không được nói ra vào đúng thời điểm. Những gì cần làm, đã không được làm vào đúng lúc. Cô nhẹ nhàng đặt lá thư vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, cùng với vài kỷ vật khác của tuổi thơ. Chiếc hộp được đặt ngay ngắn vào sâu bên trong ngăn tủ, không phải là để lãng quên, mà là để cất giữ, như một phần của quá khứ đã được gói ghém cẩn thận. Cô sẽ không để những "nếu như ngày đó" làm ảnh hưởng đến "hiện tại này".
Một cảm giác thanh thản thực sự bao trùm lấy cô. Lê An hít thở sâu, mùi trà thảo mộc vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ cây từ bên ngoài. Cô nhìn ra bầu trời trong xanh không một gợn mây, lòng tràn ngập một niềm tin vững chắc vào tương lai. Cô đã thực sự buông bỏ được những gánh nặng vô hình, những sợi dây ràng buộc cô với quá khứ. Bây giờ, cô đã sẵn sàng để đón nhận những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình.
Buổi chiều tà, khi ánh nắng đã dịu đi, nhuộm vàng cả con phố nhỏ, Nguyễn Hoàng Huy đến đón Lê An như thường lệ. Anh đỗ xe bên vệ đường, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi thấy cô bước ra. Huy vận một chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, quần jean và giày thể thao, trông anh thật gần gũi và ấm áp. Anh không cần những bộ vest sang trọng hay chiếc đồng hồ cao cấp để tạo ấn tượng, sự chân thành của anh đã đủ để Lê An cảm thấy được trân trọng.
"Em có vẻ thư thái hơn nhiều rồi, An à," Huy nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Anh khẽ vuốt mái tóc cô, ánh mắt trìu mến. "Anh nhìn thấy em bình yên, anh cũng thấy vui lây."
Lê An mỉm cười, một nụ cười chân thành và mãn nguyện. "Em cảm thấy... bình yên lắm, Huy à." Cô không cần phải nói quá nhiều, ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, một cảm giác an toàn và vững chãi.
Họ cùng nhau đi bộ đến công viên thị trấn, nơi những đứa trẻ đang cười đùa trên bãi cỏ, nơi những cặp đôi già ngồi trầm tư trên ghế đá. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và mùi hoa sữa đầu mùa thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Huy nắm chặt tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Nó không phải là một cái nắm tay hờ hững, mà là một sự cam kết, một lời hứa không cần thốt ra thành lời.
"Cuối tuần mình đi chọn đồ nội thất cho căn nhà nhỏ của chúng ta nhé?" Huy nói, ánh mắt anh lấp lánh niềm hy vọng. "Anh đã lên ý tưởng về một chiếc ghế sofa màu kem cho phòng khách, và một chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi cho bếp. Anh muốn một không gian ấm cúng, nơi chúng ta có thể cùng nhau nấu ăn, cùng nhau đọc sách."
Lê An lắng nghe, đôi mắt cô dõi theo những cánh diều đang lượn lờ trên bầu trời xanh thẳm. Những lời nói của Huy, không phải là những lời hứa hẹn viển vông về một tương lai xa xôi, mà là những kế hoạch cụ thể, những mảnh ghép nhỏ bé đang dần hình thành một bức tranh hạnh phúc. Anh không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một cuộc sống chung, một gia đình, một mái ấm. Đó chính là điều mà cô đã khao khát bấy lâu, một bến đỗ an yên nơi cô có thể đặt trọn niềm tin mà không phải lo sợ những "khoảng cách vô hình".
"Vâng, em thích ý tưởng đó," Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Cô siết nhẹ bàn tay Huy, như một lời khẳng định cho sự đồng thuận và niềm hạnh phúc của mình. "Em muốn có một góc nhỏ để trồng những chậu hoa nhỏ xinh, và một kệ sách lớn chứa đầy những cuốn sách em yêu thích."
Huy mỉm cười rạng rỡ. "Chắc chắn rồi, tất cả đều theo ý em." Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và chiều chuộng. Anh biết, Lê An không cần những thứ xa hoa, cô chỉ cần một cuộc sống giản dị, chân thành và một người đàn ông biết quan tâm, sẻ chia. Anh nguyện làm tất cả để mang lại cho cô sự bình yên đó.
Họ tiếp tục đi dạo, kể cho nhau nghe những chuyện nhỏ nhặt trong ngày, những dự định cho tuần tới. Không có những khoảng lặng khó xử, không có những suy nghĩ giấu kín. Mọi thứ đều minh bạch, rõ ràng, như dòng nước chảy êm đềm của con sông quê. Lê An cảm nhận được sự hiện diện của Huy không chỉ ở bên cạnh, mà còn ở trong từng suy nghĩ, từng cử chỉ của anh. Anh là người đã đến đúng lúc, không "chậm một nhịp", để lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo đã vô tình bỏ lại.
Trong lòng Lê An, hình ảnh Trần Hạo đã thực sự mờ đi, không phải vì cô cố gắng xóa bỏ, mà vì nó đã tự nhiên nhường chỗ cho một hình bóng khác, rõ nét và vững chắc hơn. Những kỷ niệm về anh giờ đây chỉ còn là những thước phim cũ kỹ, phảng phất chút hoài niệm đẹp đẽ nhưng không còn sức mạnh để níu giữ hay làm cô day dứt. Cô đã học cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng có thể thành hiện thực, và đôi khi, sự buông bỏ lại là cách tốt nhất để tìm thấy hạnh phúc cho chính mình.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, tô điểm thêm vẻ lãng mạn cho khung cảnh công viên. Huy và Lê An ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng cổ thụ, tay vẫn nắm chặt. Họ nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, để lại những vệt sáng cuối cùng của một ngày. Một ngày đã trôi qua, mang theo những cảm xúc mới mẻ và những quyết định kiên định. Lê An biết rằng, cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một tương lai mới cùng với Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không phải là một bến đỗ mộng mị hay đầy tiếc nuối, mà là một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể thực sự là chính mình, không còn phải chờ đợi, không còn phải lo sợ những "lời nói không thành" nữa.
Trong khi đó, ở một thành phố xa hoa, tráng lệ, màn đêm đã buông xuống, những ánh đèn cao ốc bắt đầu thắp sáng cả một góc trời. Trần Hạo vẫn đang miệt mài bên chiếc máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh vẻ mệt mỏi. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, như một biểu tượng cho sự thành công vật chất mà anh đã đổi bằng cả một đời cô đơn. Anh không biết rằng, cùng lúc này, Lê An đã hoàn toàn khép lại cánh cửa quá khứ, cất đi những mảnh ký ức về anh vào một chiếc hộp nhỏ. Cuộc sống của họ, giờ đây đã rẽ sang hai ngả rõ rệt: một ngả bình yên, mãn nguyện với những kế hoạch giản dị, và một ngả đầy thành công nhưng cũng đầy tiếc nuối, mãi mãi mang trong mình câu chuyện "sai một bước, lỡ cả một đời".
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.