Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 556: Lời Thầm Kín Nơi Bến Đỗ
Màn đêm buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, tô điểm thêm vẻ lãng mạn cho khung cảnh công viên. Huy và Lê An ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng cổ thụ, tay vẫn nắm chặt. Họ nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, để lại những vệt sáng cuối cùng của một ngày. Một ngày đã trôi qua, mang theo những cảm xúc mới mẻ và những quyết định kiên định. Lê An biết rằng, cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một tương lai mới cùng với Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không phải là một bến đỗ mộng mị hay đầy tiếc nuối, mà là một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể thực sự là chính mình, không còn phải chờ đợi, không còn phải lo sợ những "lời nói không thành" nữa.
Trong khi đó, ở một thành phố xa hoa, tráng lệ, màn đêm đã buông xuống, những ánh đèn cao ốc bắt đầu thắp sáng cả một góc trời. Trần Hạo vẫn đang miệt mài bên chiếc máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh vẻ mệt mỏi. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, như một biểu tượng cho sự thành công vật chất mà anh đã đổi bằng cả một đời cô đơn. Anh không biết rằng, cùng lúc này, Lê An đã hoàn toàn khép lại cánh cửa quá khứ, cất đi những mảnh ký ức về anh vào một chiếc hộp nhỏ. Cuộc sống của họ, giờ đây đã rẽ sang hai ngả rõ rệt: một ngả bình yên, mãn nguyện với những kế hoạch giản dị, và một ngả đầy thành công nhưng cũng đầy tiếc nuối, mãi mãi mang trong mình câu chuyện "sai một bước, lỡ cả một đời".
***
Chiều tối buông dần trên thị trấn ven sông yên bình, mang theo làn gió mát lành và mùi cơm chiều phảng phất từ những căn bếp nhà hàng xóm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc chụp đèn bằng tre hắt lên căn phòng khách nhỏ của Lê An, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc đến lạ. Cô đứng trước gương, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong bộ váy linen màu xanh ngọc bích đơn giản nhưng thanh lịch. Chiếc váy ôm nhẹ lấy vóc dáng thon thả của cô, không quá cầu kỳ nhưng đủ trang trọng cho một buổi gặp mặt quan trọng. Lê An khẽ vuốt phẳng vạt áo, hít thở một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng.
Đã bao ngày rồi cô sống trong sự bình yên dịu ngọt này, sự bình yên mà Nguyễn Hoàng Huy mang lại. Anh không ồn ào, không hoa mỹ, nhưng lại kiên trì và chân thành đến mức cô không thể không tin tưởng. Những kế hoạch cho tương lai, những lời nói về một mái nhà nhỏ, một cuộc sống giản dị bên nhau, tất cả đều cụ thể và rõ ràng, không giống như những "lời nói không thành" mà cô đã từng nghe, từng chờ đợi đến mỏi mòn. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng Lê An, vẫn còn đó một chút gì đó băn khoăn, một nỗi lo lắng mơ hồ. Không phải cô không tin Huy, mà là cô muốn tự mình xác nhận, muốn nghe một lời cam kết rõ ràng, không thể nào hiểu lầm được, để xua tan đi tất cả những bóng ma của quá khứ, những "khoảng cách vô hình" đã từng chia cắt cô với hạnh phúc.
"Mình cần phải nói rõ ràng, không thể cứ mơ hồ mãi được," Lê An tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn vào gương. "Huy xứng đáng có được sự chân thành từ mình, và mình cũng cần sự chắc chắn từ anh ấy." Cô muốn dứt khoát hoàn toàn với những ám ảnh về "chậm một nhịp", về "nếu như ngày đó". Cô không còn là cô gái non nớt của ngày xưa, người chỉ biết chờ đợi và hy vọng vào những điều không chắc chắn. Giờ đây, cô đã trưởng thành, đã hiểu rằng hạnh phúc phải được xây dựng trên nền tảng của sự rõ ràng và cam kết. Cô khẽ chạm vào sợi dây chuyền bạc mảnh trên cổ, một món quà Huy tặng nhân dịp sinh nhật cô cách đây không lâu. Cái cảm giác mát lạnh của kim loại truyền qua đầu ngón tay, nhắc nhở cô về sự hiện hữu của anh, về sự quan tâm tỉ mỉ mà anh dành cho cô từng ngày.
Chiếc túi xách nhỏ bằng cói được cô đặt cẩn thận trên bàn trang điểm. Bên trong có một chiếc điện thoại, một thỏi son dưỡng môi màu cam đất nhẹ nhàng, và một cuốn sổ nhỏ mà cô thường dùng để ghi lại những suy nghĩ vẩn vơ. Hôm nay, cuốn sổ ấy trống không, bởi tất cả những điều cô muốn nói đều đang được sắp xếp gọn gàng trong tâm trí. Cô không muốn để bất kỳ điều gì không nói ra, không muốn có bất kỳ sự mơ hồ nào còn tồn tại. Bởi vì, cô biết rõ hơn ai hết, sự mơ hồ chính là mầm mống của sự tiếc nuối, là nguyên nhân của những "sai một bước, lỡ cả một đời". Cô đã từng trải qua, và cô không muốn lặp lại điều đó thêm một lần nào nữa.
Lê An hít một hơi sâu nữa, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí trời dịu mát của buổi chiều tà. Trong lòng cô, một sự pha trộn kỳ lạ giữa hồi hộp và thanh thản. Hồi hộp vì sắp phải đối diện với một cuộc nói chuyện quan trọng, điều mà trước đây cô vẫn luôn né tránh. Thanh thản vì cô biết mình đang đi đúng hướng, đang nỗ lực vì một tương lai rõ ràng, không còn những "nếu như ngày đó" vẩn vơ. Cô tin vào trực giác của mình, tin vào sự chân thành của Huy, và tin vào khả năng của bản thân để nắm giữ hạnh phúc.
Cô bước ra khỏi phòng, khóa cửa cẩn thận. Mùi hương của hoa dạ lý hương từ vườn nhà ai đó thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Cả thị trấn như đang chìm vào một bức tranh yên bình, lãng mạn. Lê An ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu tím biếc, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Cô biết, cuộc gặp tối nay sẽ là một bước ngoặt, một cột mốc quan trọng trong cuộc đời cô. Và cô đã sẵn sàng để đối mặt với nó, với tất cả sự dịu dàng nhưng cũng đầy dứt khoát của một người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa cả sự kiên định và niềm hy vọng. Chiếc túi xách nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân cô, như một người bạn đồng hành tin cậy trên con đường tìm kiếm bến đỗ an yên của cuộc đời.
***
Công viên thị trấn vào buổi hoàng hôn mang một vẻ đẹp diễm lệ và tĩnh lặng đến nao lòng. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên thảm cỏ xanh mướt, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ và làm lấp lánh dòng sông hiền hòa chảy ngang qua. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Không khí mát mẻ, dễ chịu ôm lấy cơ thể, xua đi những oi bức còn sót lại của một ngày dài. Vài người dân đi dạo thưa thớt, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường đá cuội như không muốn phá vỡ sự yên bình của khoảnh khắc giao thời này.
Lê An và Huy đi dạo chậm rãi trên con đường nhỏ quanh co, những câu chuyện phiếm về một ngày làm việc, về những dự định nhỏ cho cuối tuần cứ thế trôi qua. Họ nói về việc sửa lại hàng rào gỗ bị mục ở nhà cô, về món chè bưởi mà cô định nấu cho anh vào ngày mai, về những cuốn sách mới mà cả hai cùng muốn đọc. Những câu chuyện giản dị, đời thường nhưng lại chứa đựng sự gắn kết, sự quan tâm mà họ dành cho nhau. Huy vẫn vậy, luôn lắng nghe cô một cách chăm chú, ánh mắt anh lấp lánh sự dịu dàng và thấu hiểu. Mỗi khi cô nói, anh đều nhìn cô, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào trên khuôn mặt cô.
Tuy nhiên, trong lòng Lê An, những lời nói cô đã chuẩn bị vẫn đang chực chờ được thốt ra. Cảm giác hồi hộp xen lẫn một chút khó xử khiến cô ngập ngừng. Cô không muốn phá vỡ bầu không khí lãng mạn, yên bình này, nhưng cô biết, đây là điều cần thiết. Khi họ đi ngang qua một chiếc ghế đá khuất dưới bóng cây bàng cổ thụ rợp mát, Lê An khẽ dừng lại. Đây là nơi đủ riêng tư, đủ tĩnh lặng để họ có thể nói chuyện mà không bị quấy rầy.
"Huy... em có chuyện muốn nói với anh," Lê An khẽ cất tiếng, giọng cô nhỏ hơn thường lệ một chút, hơi run rẩy. Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt chất chứa một sự nghiêm túc hiếm thấy.
Huy nhận ra sự khác lạ trong giọng điệu của cô. Anh không hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt kiên nhẫn và đầy thấu hiểu. Anh ngồi xuống cạnh cô, đặt tay mình lên tay cô một cách tự nhiên và khẽ siết chặt, như một lời động viên thầm lặng. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng cô.
Lê An hít một hơi sâu, lấy hết can đảm. "Em biết anh luôn tốt với em, luôn quan tâm em. Em rất trân trọng điều đó, Huy à." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh hoàng hôn phản chiếu trong đôi mắt cô vẻ kiên định. "Em rất cảm kích anh đã luôn ở bên em, đã cho em cảm giác bình yên mà em đã tìm kiếm bấy lâu. Nhưng... em muốn biết, chúng ta sẽ đi đến đâu? Anh thực sự mong muốn điều gì ở mối quan hệ này?"
Những lời này, từng câu từng chữ, đều được cô cân nhắc kỹ lưỡng. Nó không phải là một sự nghi ngờ, mà là một nhu cầu được khẳng định, một khao khát được rõ ràng. Cô không muốn lại chìm vào một mối quan hệ mà ở đó, những "lời nói không thành" cứ thế trôi qua, để rồi lại tạo nên những "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy. Cô đã từng sống trong sự chờ đợi, trong những hy vọng hão huyền, và cô không muốn lặp lại điều đó.
"Em không còn trẻ để mơ mộng nữa, Huy," Lê An tiếp tục, giọng cô giờ đã vững vàng hơn, nhưng vẫn ẩn chứa một chút chua xót của những ký ức cũ. Cô thoáng nghĩ đến những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng đã không bao giờ được Trần Hạo gọi tên. Cái "nếu như ngày đó" đã đeo bám cô quá lâu, và giờ đây, cô muốn một điều gì đó khác biệt, một điều gì đó chắc chắn hơn là những lời hứa hẹn bâng quơ. "Em cần một sự chắc chắn, một bến đỗ thực sự. Không phải tình yêu sét đánh, không phải những cảm xúc cuồng nhiệt nhất thời, mà là sự vững vàng, tin cậy, sự cam kết cho một tương lai."
Cô ngước nhìn anh, tìm kiếm sự thấu hiểu trong ánh mắt anh. Cô biết Huy là một người đàn ông thực tế, và cô tin anh sẽ hiểu được những gì cô đang cảm nhận. Cô cần một sự đảm bảo rằng sự bình yên này không phải là tạm thời, mà là một nền tảng vững chắc để xây dựng một cuộc sống trọn vẹn. Cô đã từng mất quá nhiều thời gian để chờ đợi một tình yêu "chậm một nhịp", để rồi nhận ra rằng sự chậm trễ đó đã "lỡ cả một đời". Giờ đây, cô không muốn chờ đợi thêm nữa. Cô muốn được biết rõ, được cam kết rõ ràng, để có thể toàn tâm toàn ý trao gửi niềm tin và tình cảm của mình.
Huy vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt anh không hề dao động. Anh vẫn siết nhẹ bàn tay cô, như muốn truyền cho cô thêm sức mạnh và sự yên tâm. Gió thổi qua những tán lá bàng, tạo nên những tiếng xào xạc đều đều như một lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi cỏ cây trong công viên, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thư thái, nhưng trong lòng Lê An, vẫn còn đó một sợi tơ vương của sự băn khoăn, cho đến khi Huy cất tiếng nói.
***
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, thay thế ánh hoàng hôn rực rỡ bằng một màu xanh thẫm huyền ảo. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên những vầng sáng dịu nhẹ trên lối đi đá cuội, soi rõ hơn nét mặt của hai người. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu râm ran, hòa vào tiếng lá cây xào xạc, tạo nên một bản nhạc nền tĩnh lặng và thân thuộc. Không khí se lạnh nhẹ, khiến Lê An khẽ rùng mình, nhưng hơi ấm từ bàn tay Huy vẫn vững vàng nắm chặt tay cô.
Nguyễn Hoàng Huy đã lắng nghe Lê An một cách nghiêm túc, không hề ngắt lời. Ánh mắt anh không một chút dao động, chỉ có sự chân thành và thấu hiểu. Anh đã im lặng để cô trút bỏ hết những lo lắng, những băn khoăn đã chất chứa trong lòng. Khi Lê An kết thúc, anh không vội vàng trả lời ngay, mà hít một hơi thật sâu, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.
Anh quay hẳn người sang phía Lê An, nhẹ nhàng đặt tay còn lại lên má cô, vuốt ve. Ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và kiên định, khiến Lê An cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng và đầy chắc chắn, không chút hoa mỹ hay vòng vo, như chính con người anh.
"An à, anh hiểu những gì em đang nghĩ," Huy bắt đầu, từng lời nói như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn cô. "Anh biết em đã trải qua những gì, những tổn thương, những sự chờ đợi không thành. Anh không đòi hỏi em phải yêu anh như tình yêu đầu, không cần em phải quên đi tất cả quá khứ. Anh chỉ cần em biết rằng, anh cam đoan, anh sẽ là người đàn ông đáng tin cậy nhất trong cuộc đời em."
Những lời nói của Huy không phải là một lời hứa viển vông, mà là một sự cam kết được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu và chân thành. Anh không cố gắng xóa bỏ quá khứ của cô, mà chấp nhận nó như một phần của con người cô. Điều đó khiến Lê An cảm thấy được an ủi vô cùng. Cô biết rằng, đây chính là điều cô cần, một người đàn ông không chỉ yêu cô mà còn hiểu cô, chấp nhận cô.
"Anh muốn xây dựng một gia đình với em, một cuộc sống bình yên, không sóng gió," Huy tiếp tục, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía những ánh đèn lấp lánh của thị trấn, như đang hình dung ra tương lai của hai người. "Anh đã có kế hoạch cho tương lai của chúng ta, về ngôi nhà nhỏ mà chúng ta sẽ cùng nhau trang hoàng, về công việc của anh để đảm bảo cuộc sống ổn định, về việc chăm sóc em và gia đình mình. Anh muốn làm chỗ dựa vững chắc cho em, là bến đỗ an yên mà em đã tìm kiếm bấy lâu."
Anh không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một cuộc đời. Anh không chỉ nói về cảm xúc, anh nói về những hành động cụ thể. Điều đó khiến Lê An vô cùng xúc động. Cô đã từng nghe những lời nói đầu môi chót lưỡi, những lời hứa hẹn không bao giờ thành hiện thực, đã từng sống trong sự mơ hồ đến mệt mỏi. Nhưng Huy thì khác. Anh mang đến sự rõ ràng, sự chắc chắn mà cô hằng khao khát. Anh đang lấp đầy những khoảng trống mà những "lời nói không thành" đã để lại, đang xóa đi những "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách cô với hạnh phúc.
"Em không cần phải lo lắng gì cả, An à," Huy nói, giọng anh nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đầy kiên định. Anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, ngón tay cái khẽ lau đi một giọt nước mắt vừa lăn trên khóe mi cô mà cô không hề hay biết. "Anh ở đây, và anh sẽ luôn ở đây. Em có tin anh không?"
Câu hỏi cuối cùng của anh như một lời khẳng định, một sự xác nhận cho tất cả những gì anh vừa nói. Lê An nhìn vào đôi mắt anh, đôi mắt ấy chứa đựng cả sự chân thành, tình yêu và niềm tin. Cô cảm thấy một cảm giác bình yên sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể, một sự nhẹ nhõm như trút được gánh nặng bao năm. Cô không còn cảm thấy mơ hồ, không còn cảm thấy bất an. Mọi lo lắng, mọi băn khoăn đều tan biến như sương khói.
"Em tin anh, Huy," Lê An khẽ đáp, giọng cô nghẹn ngào, đôi mắt rưng rưng. Lời nói phát ra từ tận sâu thẳm trái tim cô, một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình. Cô gật đầu thật mạnh, như muốn khắc sâu lời nói đó vào lòng.
Nguyễn Hoàng Huy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và ấm áp. Anh nhẹ nhàng ôm Lê An vào lòng, một cái ôm thật chặt, đầy bao dung và an ủi. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự an toàn và ấm áp từ cơ thể anh. Cô nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo anh, mùi của nắng, của gió và một chút mùi gỗ. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như mình đã tìm thấy nơi thuộc về, một bến đỗ bình yên đích thực sau bao năm tháng lênh đênh. Cô biết rằng, cô đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một tương lai mới cùng với Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, không phải là một hạnh phúc mộng mị hay đầy tiếc nuối, mà là một hạnh phúc chân thực, vững vàng, không còn phải chờ đợi những "lời nói không thành" hay lo sợ những "khoảng cách vô hình" nữa. Giờ đây, cô đã tin tưởng hoàn toàn, không còn chút vướng bận nào của "nếu như ngày đó" hay những nuối tiếc về một tình yêu "chậm một nhịp". Cô đã sẵn sàng để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc bên người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.