Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 557: Lời Hứa Không Phai Nơi Bến Đỗ

Sau lời khẳng định đầy tin tưởng của Lê An, cái ôm của Nguyễn Hoàng Huy càng trở nên chặt hơn, như muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào tâm khảm cả hai. Hơi ấm từ anh lan tỏa, xua đi những đợm sương lạnh cuối cùng còn vương vấn trong lòng cô. Cô tựa đầu vào bờ vai rộng, cảm nhận nhịp đập vững chãi nơi lồng ngực anh, một âm thanh quen thuộc nhưng giờ đây lại mang ý nghĩa khác biệt. Đó không chỉ là nhịp đập của một trái tim yêu thương, mà còn là nhịp điệu của sự bình yên, của một bến đỗ mà cô đã tìm kiếm suốt bao năm tháng. Mùi hương trên áo anh, pha trộn giữa mùi gỗ trầm ấm, chút hương nắng gió đặc trưng của người đàn ông từng trải và mùi hương dịu nhẹ của loại xà phòng anh vẫn dùng, giờ đây đã trở thành mùi hương của sự an toàn. Cô nhắm mắt lại, để từng giác quan chìm đắm trong cảm giác được bao bọc, được yêu thương và thấu hiểu. Giây phút ấy, mọi ồn ào của thế giới bên ngoài dường như ngừng lại, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau.

Huy khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa biết bao trìu mến. Anh không nói gì thêm, chỉ đơn giản là ôm cô thật chặt, để cô cảm nhận trọn vẹn sự hiện hữu của anh, sự cam kết không lời mà anh đã trao. Trong bóng đêm tĩnh mịch của thị trấn, ánh đèn vàng hắt hiu từ khung cửa sổ nhà bên cạnh vẽ nên một vầng sáng mờ ảo trên khuôn mặt thanh tú của Lê An. Cô cảm thấy như mình vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân đã đè nén trái tim bấy lâu. Những "lời nói không thành" của quá khứ, những "khoảng cách vô hình" từng khiến cô mệt mỏi, giờ đây đã bị xóa nhòa bởi vòng tay ấm áp và lời hứa chắc chắn của Huy. Cô không còn sợ hãi cái gọi là "chậm một nhịp", không còn dằn vặt với "nếu như ngày đó" bởi vì hiện tại này, khoảnh khắc này, chính là điều cô thực sự cần và xứng đáng. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Cô biết rằng, mình đã sẵn sàng cho một chương mới, một tương lai mới cùng Nguyễn Hoàng Huy – người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp, để mang đến cho cô sự bình yên mà cô hằng ao ước.

*****

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai vàng óng như rót mật qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi khắp căn phòng quen thuộc của Lê An. Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, nhảy múa theo điệu nhạc không lời của buổi sớm. Tiếng chim hót líu lo từ vườn cây bên ngoài như một bản giao hưởng dịu êm, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và vững chãi đang bao bọc lấy mình. Cô mở mắt, bắt gặp ánh nhìn trìu mến của Huy. Anh đã thức dậy từ lúc nào, một tay gối đầu, một tay khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của cô, đôi mắt anh ẩn chứa sự dịu dàng và bình yên đến lạ.

"Em ngủ ngon không? Có còn lo lắng gì nữa không?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại đủ sức xoa dịu mọi giác quan của cô.

Lê An khẽ dụi đầu vào ngực anh, tìm kiếm sự an toàn mà cô đã quen thuộc. "Rất ngon... Lâu lắm rồi em mới có một giấc ngủ bình yên như vậy." Lời nói của cô chân thành, không chút giả dối. Đã từ rất lâu rồi, cô không còn nhớ cảm giác được chìm vào giấc ngủ sâu, không mộng mị, không trăn trở. Những đêm dài trước đây, dù đã có Huy ở bên, đôi khi những bóng ma quá khứ vẫn len lỏi vào giấc mơ, khiến cô giật mình tỉnh giấc trong vô định. Nhưng đêm qua thì khác, một giấc ngủ trọn vẹn, không một gợn sóng.

Huy mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, mùi hương của anh vẫn còn vương vấn trên da thịt cô, mang theo cảm giác thân thuộc đến lạ. Họ nằm đó thêm một lúc, tận hưởng sự tĩnh lặng của buổi sáng, lắng nghe tiếng chim hót và cảm nhận sự hiện diện của nhau. Không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự bình yên này thôi cũng đủ để lấp đầy những khoảng trống trong lòng Lê An.

Khi họ ngồi vào bàn ăn sáng, bữa sáng giản dị với bánh mì nướng, trứng ốp la và cà phê thơm lừng, không khí vẫn ngập tràn sự ấm áp và quan tâm. Huy chu đáo phết bơ lên bánh mì cho cô, rồi đưa đẩy đĩa trứng về phía cô. Những hành động nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chất chứa bao nhiêu tình cảm và sự trân trọng. Lê An nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Cô đã từng khao khát những điều giản dị như thế này, những cử chỉ quan tâm không cần phải nói thành lời, những sự hiện diện vững chắc không bao giờ mất đi.

Nhưng rồi, giữa sự bình yên ấy, một thoáng băn khoăn lại len lỏi vào tâm trí cô. Không phải là sự nghi ngờ, mà là một nỗi sợ mơ hồ về sự mong manh của hạnh phúc. Cô đã từng trải qua quá nhiều sự thất vọng, đã từng chứng kiến những lời hứa tan biến như bong bóng xà phòng, những mối quan hệ tưởng chừng bền vững lại sụp đổ không tiếng động. Điều đó khiến cô, dù đã tin tưởng Huy tuyệt đối, vẫn còn một chút e dè, một chút lo lắng rằng liệu sự bình yên này có thể kéo dài mãi mãi không.

Cô đặt cốc cà phê xuống bàn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây, lung linh dưới nắng. "Vẫn còn một chút... nhỏ thôi," cô ngập ngừng, giọng nói khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên tĩnh. Cô quay lại nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự bất an mong manh mà cô vẫn chưa thể hoàn toàn gột rửa. "Em sợ... sự thay đổi. Sợ rằng... liệu mình có giữ được sự bình yên này không."

Huy lắng nghe cô một cách chăm chú, đôi mắt anh không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh đặt tay mình lên tay cô, siết nhẹ như muốn truyền cho cô sức mạnh. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi, như một lời cam kết không lời. "An à," anh gọi tên cô, giọng nói trầm ấm và kiên định, "Em không cần phải sợ hãi điều đó. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và trên hành trình đó, anh sẽ luôn ở đây, cùng em đối mặt với mọi sự thay đổi."

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng lại đầy ánh sáng của niềm tin. Đó không phải là một ánh nhìn mơ hồ hay hời hợt, mà là một cái nhìn thấu suốt, như thể anh có thể đọc được mọi ngóc ngách trong tâm hồn cô. "Anh hiểu rằng quá khứ đã để lại trong em những vết sẹo, những nỗi sợ hãi về sự không chắc chắn. Nhưng đó là quá khứ, An ạ. Hiện tại, anh đang ở đây. Và anh hứa, anh sẽ không bao giờ để em phải một mình đối diện với bất cứ điều gì nữa."

Lời nói của anh không chỉ là một lời an ủi, mà là một lời tuyên bố, một sự cam kết được đóng dấu bằng sự chân thành và tình yêu thương vô bờ bến. Anh không né tránh những nỗi sợ hãi của cô, mà đối diện với chúng, và dùng chính sự hiện diện của mình để xoa dịu. Lê An cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể, từ bàn tay đang được anh nắm chặt, lan tỏa đến trái tim. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và mùi hương thân thuộc từ anh. Trong khoảnh khắc đó, những lo lắng mơ hồ dường như tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết. Cô đã từng sống trong sự chờ đợi những lời hứa hẹn không thành, trong sự mệt mỏi của những "khoảng cách vô hình". Nhưng giờ đây, Huy đã lấp đầy tất cả những khoảng trống ấy bằng sự hiện hữu, bằng tình yêu và sự kiên định của anh.

"Anh sẽ không nói những lời hoa mỹ rằng anh sẽ mang đến cho em một cuộc sống hoàn hảo, không chút sóng gió. Bởi vì cuộc đời không phải là một bức tranh màu hồng như vậy," Huy tiếp tục, giọng nói anh vẫn trầm ấm và rõ ràng. "Nhưng anh hứa, anh sẽ là người luôn nắm chặt tay em, cùng em vượt qua mọi bão giông. Sẽ là bờ vai để em tựa vào khi mệt mỏi, là điểm tựa để em đứng vững khi vấp ngã. Sẽ là người luôn lắng nghe em, thấu hiểu em, và không bao giờ để em cảm thấy cô đơn."

Anh không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một cuộc đời, một hành trình mà họ sẽ cùng nhau đi qua. Anh không chỉ nói về cảm xúc, anh nói về những hành động cụ thể, những cam kết thiết thực. Điều đó khiến Lê An vô cùng xúc động. Cô đã từng nghe những lời nói đầu môi chót lưỡi, những lời hứa hẹn không bao giờ thành hiện thực, đã từng sống trong sự mơ hồ đến mệt mỏi. Nhưng Huy thì khác. Anh mang đến sự rõ ràng, sự chắc chắn mà cô hằng khao khát. Anh đang lấp đầy những khoảng trống mà những "lời nói không thành" đã để lại, đang xóa đi những "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách cô với hạnh phúc. Anh đã và đang chứng minh rằng, tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự hiện diện, sự thấu hiểu và sự cam kết.

*****

Buổi chiều cùng ngày, tiết trời dịu mát, nắng vàng óng như tơ trải khắp các con đường của thị trấn. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây xanh tươi và hơi đất ẩm sau trận mưa đêm qua. Huy nắm tay Lê An, đưa cô dạo bước trong công viên quen thuộc. Nơi đây, những hàng cây cổ thụ xanh mát tỏa bóng rợp, những thảm cỏ xanh mướt trải dài, và xa xa là tiếng cười đùa trong trẻo của những đứa trẻ đang chơi đùa. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa công viên như một khúc nhạc êm dịu, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán lá. Khung cảnh ấy, vừa trong lành, yên bình, lại vừa lãng mạn, mang theo một chút hoài niệm về những tháng ngày tuổi thơ.

Họ tìm một góc nhỏ yên tĩnh dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi có thể nhìn ra dòng sông phẳng lặng. Dòng sông vẫn trôi đều, mang theo những câu chuyện của thời gian, những ký ức không thể xóa nhòa. Lê An ngồi xuống chiếc ghế đá, khẽ tựa đầu vào vai Huy. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, như thể những gánh nặng vô hình đã được trút bỏ.

"Anh hiểu những gì em đã trải qua không dễ dàng. Anh biết em đã từng chờ đợi, đã từng tổn thương," Huy nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Anh nắm chặt tay cô, ngón tay cái khẽ xoa nhẹ lên mu bàn tay mềm mại của cô. Anh không nhắc trực tiếp đến Trần Hạo, nhưng những lời anh nói đã chạm đúng vào những nỗi đau sâu thẳm nhất trong lòng cô, những vết sẹo của quá khứ mà cô đã cố gắng chôn giấu. Lê An ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang xúc động.

"Anh... anh biết sao?" Cô hỏi, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự bất ngờ. Cô chưa từng kể cho anh nghe chi tiết về những tổn thương đó, chỉ đôi lần nhắc đến một cách mơ hồ. Nhưng Huy, bằng sự tinh tế và thấu hiểu của mình, đã cảm nhận được.

Huy mỉm cười dịu dàng, ánh mắt anh tràn đầy sự cảm thông. "Anh không cần phải biết từng chi tiết, An à. Anh chỉ cần biết em đã vượt qua nó như thế nào, và anh ở đây để đảm bảo em sẽ không bao giờ phải chịu đựng điều đó nữa." Lời nói của anh như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn cô. Anh không đào sâu vào quá khứ, không bắt cô phải kể lể những nỗi đau. Anh chấp nhận nó như m��t phần của con người cô, và quan trọng hơn, anh hứa sẽ là lá chắn để bảo vệ cô khỏi những tổn thương tương tự trong tương lai.

Lê An cảm thấy như một tảng đá lớn vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực. Cô đã từng sợ hãi rằng sẽ không ai có thể thực sự hiểu được những gì cô đã trải qua, những nỗi cô đơn khi phải chờ đợi một "lời nói không thành", những hụt hẫng khi đối diện với "khoảng cách vô hình". Nhưng Huy thì khác, anh hiểu cô, hiểu cả những điều cô không nói ra. Anh là bến đỗ bình yên mà cô hằng tìm kiếm, là người đàn ông đến đúng lúc, đúng nhịp.

Huy khẽ quay người lại, đối mặt với cô, ánh mắt anh kiên định và tràn đầy yêu thương. "Anh không hứa sẽ lãng mạn như trong phim, An à. Anh không phải là một người đàn ông giỏi nói những lời đường mật hay tạo ra những bất ngờ hoành tráng mỗi ngày. Nhưng anh hứa sẽ luôn hiện diện. Sẽ luôn là người đầu tiên em nghĩ đến khi gặp khó khăn, và là người cuối cùng em thấy trước khi đi ngủ." Anh nắm chặt tay cô hơn một chút, như một lời thề nguyền. "Anh muốn xây một ngôi nhà nhỏ cho chúng ta, một ngôi nhà ấm cúng, có một khu vườn nhỏ em thích, nơi chúng ta có thể trồng những loài hoa em yêu. Rồi chúng ta sẽ có những đứa trẻ, chạy nhảy khắp khu vườn đó, tiếng cười của chúng sẽ lấp đầy mọi ngóc ngách của căn nhà. Anh muốn cùng em đón bình minh mỗi sáng, cùng em ngắm hoàng hôn mỗi chiều bên bờ sông này, như chúng ta đang làm bây giờ."

Anh không chỉ vẽ ra một viễn cảnh tương lai, anh đang vẽ ra một cuộc sống cụ thể, một hạnh phúc giản dị mà cô luôn khao khát. Những lời anh nói không phải là những lời hứa suông, mà là những kế hoạch được ấp ủ, được xây dựng trên nền tảng của sự chân thành và tình yêu sâu sắc. Anh không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một gia đình, về một mái ấm. Đó là tất cả những gì Lê An cần, một sự chắc chắn, một sự hiện diện không bao giờ thay đổi.

Nước mắt Lê An khẽ rưng rưng, lăn dài trên má. Cô đã quá quen thuộc với những giọt nước mắt tiếc nuối, giọt nước mắt của sự chờ đợi vô vọng. Nhưng những giọt nước mắt này thì khác, đó là giọt nước mắt của sự xúc động, của niềm hạnh phúc vỡ òa. "Em... em sợ mình không xứng đáng," cô khẽ nói, giọng nói nghẹn ngào. Những tổn thương trong quá khứ, những thất bại trong tình yêu đã khiến cô cảm thấy mình không còn xứng đáng với một hạnh phúc trọn vẹn như thế này.

Huy siết chặt vòng tay, ôm cô thật chặt vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu cô. "Đừng nói vậy, An à. Đừng bao giờ nghĩ như thế. Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này. Em là một người phụ nữ dịu dàng, kiên cường, và đầy tình yêu thương. Anh sẽ chứng minh cho em thấy điều đó, mỗi ngày, bằng mọi hành động của anh." Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, mùi hương của cô, mùi hương của nắng và cỏ dại, của sự dịu dàng và kiên định, khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ. "Hãy cứ dựa vào anh, An à. Hãy tin tưởng anh. Anh sẽ là bến đỗ vững chắc nhất của em. Anh sẽ là nơi em luôn có thể trở về, nơi em luôn được yêu thương và che chở, không bao giờ phải lo sợ những "lời nói không thành" hay những "khoảng cách vô hình" nữa. Anh sẽ là người cùng em đi hết quãng đời còn lại, không "chậm một nhịp" nào cả."

Cái ôm của anh thật chặt, đầy bao dung và an ủi. Lê An cảm thấy như mọi lo lắng, mọi bất an còn sót lại trong lòng cô đều tan biến như sương khói. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự an toàn tuyệt đối trong vòng tay anh. Tiếng chim hót vẫn líu lo, tiếng trẻ con cười đùa vẫn vang vọng từ xa, và dòng sông vẫn trôi đều. Nhưng giờ đây, tất cả những âm thanh ấy không còn mang theo nỗi buồn man mác của quá khứ, mà là bản nhạc của một tương lai tươi sáng, của một hạnh phúc đang chớm nở. Cô biết rằng, mình đã tìm thấy nơi thuộc về, một bến đỗ thực sự sau bao năm tháng lênh đênh.

*****

Đêm về, ánh đèn vàng dịu nhẹ trong căn nhà Lê An mang đến một không khí ấm cúng và quen thuộc đến lạ. Bên ngoài, trời đã mát mẻ hơn, gió đêm thổi hiu hiu qua khung cửa sổ mở hé. Sau buổi nói chuyện sâu sắc ở công viên, tâm trạng Lê An hoàn toàn nhẹ nhõm và thanh thản. Mọi gánh nặng, mọi băn khoăn dường như đã được trút bỏ, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên sâu sắc và niềm tin tuyệt đối.

Huy pha cho cô một tách trà hoa cúc nóng, mùi hương thoang thoảng của hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, mang theo sự thư thái và ấm áp. Anh đặt tách trà xuống bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc ghế sofa êm ái, khẽ nắm lấy tay cô. Bàn tay anh vẫn ấm áp và vững chãi như thế, như một điểm tựa không bao giờ lung lay.

Lê An nhìn Huy, ánh mắt cô tràn đầy biết ơn và tin tưởng. Không còn một chút hoài nghi hay bất an nào nữa. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những ám ảnh của quá khứ, những nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" hay "chậm một nhịp". Giờ đây, trong mắt cô chỉ có hiện tại và tương lai, chỉ có người đàn ông đang ngồi cạnh cô, với tình yêu chân thành và kiên định của anh.

"Cảm ơn anh, Huy," cô khẽ nói, giọng nói ấm áp và chứa chan tình cảm. "Thật sự... cảm ơn anh. Em tin anh. Em tin vào tương lai của chúng ta." Lời nói của cô không chỉ là một sự chấp nhận, mà là một lời tuyên bố từ tận sâu thẳm trái tim, một sự khẳng định cho lựa chọn của cô, cho hạnh phúc mà cô đã tìm thấy. Cô đã từng mỏi mòn chờ đợi một lời nói như thế, một lời khẳng định tình yêu và cam kết, nhưng nó đã không bao giờ đến từ người cũ. Giờ đây, Huy đã mang đến cho cô tất cả, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả hành động và sự thấu hiểu.

Huy mỉm cười dịu dàng, ánh mắt anh tràn ngập yêu thương. Anh siết nhẹ tay cô, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. "Vậy thì chúng ta hãy cùng nhau xây dựng nó, An à, từng chút một." Giọng anh trầm ấm, rõ ràng và đầy hứa hẹn, như một bản kế hoạch chi tiết cho cuộc đời hai người. Anh không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một cuộc sống. Anh không chỉ nói về cảm xúc, anh nói về những hành động cụ thể, những cam kết thiết thực.

Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp đập trái tim anh một lần nữa, chậm rãi và đều đặn. Đó là nhịp đập của sự bình yên, của hạnh phúc. Cô ngước mắt lên, nhìn về phía trước, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên một vầng sáng mờ ảo trên bức tường. Trong ánh sáng ấy, cô nhìn thấy một tương lai rõ ràng, không còn mờ mịt hay mơ hồ. Một tương lai có Huy ở bên, cùng cô xây dựng một ngôi nhà nhỏ, một khu vườn nhỏ, và những đứa trẻ. Một tương lai không còn chỗ cho những "lời nói không thành" hay những "khoảng cách vô hình". Cô đã sẵn sàng để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc bên người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp. Cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, một bến đỗ không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Và cô tin rằng, hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free