Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 558: Bình Yên Nơi Bến Đỗ: Lựa Chọn Của Trái Tim
Hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai. Lời khẳng định ấy vang vọng trong tâm trí Lê An, ngân nga như một giai điệu bình yên khi cô chìm vào giấc ngủ đêm qua, trong vòng tay ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy. Cảm giác an toàn, tin tưởng tuyệt đối đã thay thế hoàn toàn những băn khoăn, những khoảng lặng mà bấy lâu nay cô vẫn ôm giữ.
Sáng hôm sau, Lê An thức giấc khi những tia nắng đầu tiên của ngày đã vươn mình qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Một làn gió mát lành, mang theo hơi sương thoang thoảng của buổi sớm, khẽ lùa vào phòng qua khe cửa sổ mở hé, làm lay động chiếc rèm voan trắng mỏng manh. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng xe máy lướt qua trên con đường làng quen thuộc, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm của cuộc sống thường nhật. Không còn sự nặng nề, không còn nỗi day dứt mơ hồ đeo bám, tâm hồn Lê An giờ đây nhẹ bẫng như một đám mây trắng trên nền trời xanh thẳm.
Cô khẽ cựa mình, cảm nhận sự êm ái của tấm nệm, sự mềm mại của chiếc chăn bông. Một nụ cười tự nhiên hé nở trên môi. Cô đưa tay vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc một cách dễ chịu, như thể toàn bộ cơ thể đang được đánh thức sau một giấc ngủ dài và sâu. Ánh mắt cô lướt qua từng vật dụng thân quen trong căn phòng: chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường chất đầy sách, chiếc tủ quần áo đã cũ kỹ nhưng vẫn được cô giữ gìn cẩn thận, bức tranh thêu hoa sen treo trên tường do chính tay mẹ cô làm. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn là căn phòng đã chứng kiến biết bao cảm xúc của cô, từ những giọt nước mắt thầm lặng của tuổi thiếu nữ đến những đêm trằn trọc vì những "lời nói không thành" từ một người cũ. Nhưng giờ đây, dưới ánh nắng ban mai, tất cả dường như đều được khoác lên một tấm áo mới, một ý nghĩa mới. Chúng không còn là những vật vô tri vô giác gợi nhắc về quá khứ, mà là một phần của hiện tại bình yên, vững chãi mà cô đang có.
Lê An bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh. Cô đi đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sớm, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang được lấp đầy bởi nguồn năng lượng mới. Ánh mắt cô hướng về phía ban công nhỏ, nơi những chậu hoa mình tự tay chăm sóc đang đua nhau khoe sắc. Những bông hoa hồng nhung vẫn còn đọng những giọt sương đêm lấp lánh, những cánh cúc vàng tươi tắn rung rinh trong gió. Chúng là minh chứng cho sự kiên trì, cho sự vun đắp từng ngày, và giờ đây, chúng nở rộ, tỏa hương thơm ngát như chính cuộc sống của cô.
“Đã đến lúc rồi, An,” cô tự nhủ, giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. “Không còn chần chừ gì nữa. Hạnh phúc là ở đây, ngay lúc này.” Lời nói ấy không phải là một sự ép buộc, mà là một sự xác nhận từ sâu thẳm trái tim. Cô đã đi qua một hành trình dài, với biết bao chông chênh, hụt hẫng, để rồi nhận ra rằng, điều cô thực sự cần không phải là những giấc mơ viển vông, mà là sự chân thực, là sự hiện hữu, là những điều có thể chạm vào, cảm nhận được. Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô điều đó, không một chút do dự, không một chút "khoảng cách vô hình" nào. Anh đã đến, đúng lúc, đúng nhịp, để lấp đầy những khoảng trống mà cô từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ có thể lấp đầy được.
Cô chậm rãi đi vào bếp, pha cho mình một tách cà phê phin nóng hổi. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, đặc trưng của buổi sáng Việt Nam, lan tỏa khắp căn nhà, đánh thức mọi giác quan. Cô ngồi xuống bàn ăn nhỏ, nhâm nhi từng ngụm cà phê, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang dần lên cao, nhuộm vàng cả một góc trời. Lòng cô tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ, một sự bình yên không cần tìm kiếm, không cần tranh giành, mà nó tự động chảy vào tâm hồn cô như dòng sông vẫn miệt mài trôi về phía biển.
Sự thanh thản này, cô biết, không phải là sự lãng quên, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận những gì đã qua, chấp nhận những gì không thể thay đổi, và quan trọng hơn cả, chấp nhận rằng cô xứng đáng được hạnh phúc, được yêu thương một cách trọn vẹn và rõ ràng. Cô đã dành quá nhiều thời gian để nhìn về phía sau, để tiếc nuối những "nếu như ngày đó", để dằn vặt mình vì những lựa chọn mà cô đã không thể hoặc không dám đưa ra. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, mỗi bước đi, dù đúng dù sai, đều đã dẫn cô đến đây, đến khoảnh khắc bình yên này, bên người đàn ông mà cô tin tưởng. Cô đã không còn là cô gái trẻ mộng mơ, chờ đợi một lời nói không thành. Cô đã là một Lê An trưởng thành, vững vàng, biết rõ giá trị của mình và biết nắm bắt hạnh phúc thật sự.
***
Buổi trưa, ánh nắng dịu nhẹ vẫn len lỏi qua từng tán lá cây xanh mướt ngoài vườn, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Lê An đã hoàn thành công việc nhà, cô ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa, chợt ánh mắt dừng lại ở một góc tủ nhỏ trong phòng khách. Đó là nơi cô cất giữ chiếc hộp gỗ cũ kỹ, một chiếc hộp đã theo cô từ thời niên thiếu. Một thoáng do dự lướt qua, nhưng rồi cô khẽ lắc đầu, đứng dậy, bước đến bên tủ. Có lẽ, đã đến lúc đối diện với nó một lần cuối, không phải để đau khổ, mà để chính thức khép lại.
Cô cẩn thận lấy chiếc hộp xuống, đặt lên bàn. Bề mặt chiếc hộp đã sờn cũ, màu sơn đã phai nhạt theo thời gian, nhưng những đường nét chạm khắc hoa văn đơn giản vẫn còn rõ. Mùi gỗ mục thoang thoảng, mang theo một chút hoài niệm xa xăm. Lê An chậm rãi mở nắp hộp. Bên trong là vài kỷ vật nhỏ: một chiếc kẹp tóc đã cũ, vài tấm ảnh chụp chung với bạn bè thời cấp ba, và nổi bật nhất là một cuốn sổ lưu bút đã ngả màu vàng úa.
Cô nhẹ nhàng lấy cuốn sổ ra, vuốt ve bìa sổ đã sờn rách ở mép. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai, phảng phất một không khí của quá khứ, của những năm tháng hồn nhiên nhưng cũng đầy ắp những cảm xúc chưa gọi thành tên. Cô lật từng trang, những dòng chữ nắn nót của bạn bè, những hình vẽ nguệch ngoạc, những lời chúc ngây thơ của tuổi học trò lần lượt hiện ra. Và rồi, cô dừng lại ở một trang giấy, nơi có nét chữ quen thuộc của Trần Hạo. Dù đã rất lâu rồi, nhưng nét chữ ấy vẫn in sâu trong tâm trí cô, vừa sắc sảo, vừa có chút bay bổng, như chính con người anh.
“An à, sau này dù có đi đâu, làm gì, cũng đừng quên tôi nhé. Chúng ta sẽ mãi là bạn.”
Dòng chữ ấy, cùng với một hình vẽ phác họa hình ảnh hai đứa trẻ đang ngồi bên bờ sông, dưới ánh hoàng hôn, hiện lên rõ mồn một. Lê An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, không còn chút cay đắng hay tiếc nuối. Cô nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Cô nhớ cảm giác bâng khuâng khi anh đỗ vào trường chuyên thành phố, lời hứa "không quên em" của anh, và cả sự hụt hẫng khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị.
Cô đã từng dằn vặt mình, đã từng tự hỏi, "nếu như ngày đó" anh nói sớm hơn một chút, "nếu như ngày đó" cô mạnh dạn hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô nhận ra rằng, những câu hỏi "nếu như" ấy đã không còn quan trọng nữa. Chúng chỉ là những sợi tơ vô hình níu giữ cô ở lại quá khứ, ngăn cản cô bước tiếp.
Cuốn sổ lưu bút này, và những kỷ niệm nó mang lại, sẽ mãi là một phần của cô, một dấu ấn không thể xóa nhòa trên hành trình trưởng thành. Nhưng chúng không định nghĩa cô là ai ở hiện tại, và càng không thể định hình tương lai của cô. Cô đã từng là một cô gái mộng mơ, chờ đợi một tình yêu định mệnh, nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng, hạnh phúc không phải là sự chờ đợi, mà là sự lựa chọn. Lựa chọn một bến đỗ an yên, lựa chọn một người đàn ông chân thành, và lựa chọn buông bỏ những thứ không thuộc về mình.
Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi giấy cũ, để những ký ức cuối cùng lướt qua tâm trí cô như một thước phim quay chậm. Không có nước mắt, không có nỗi buồn. Chỉ có sự tĩnh lặng, sự thấu hiểu và một cảm giác chấp nhận sâu sắc. “Những ký ức này sẽ mãi là một phần của mình, nhưng chúng không định nghĩa mình là ai nữa. Mình có một tương lai để xây dựng,” cô tự nhủ một lần nữa, lời khẳng định vang lên rõ ràng và dứt khoát hơn bao giờ hết.
Cô nhẹ nhàng đóng cuốn sổ lại, đặt nó trở lại chiếc hộp, cùng với những kỷ vật khác. Không vứt bỏ, không đốt cháy, không cố gắng xóa nhòa. Cô chỉ đơn giản là cất giữ chúng vào một nơi thật sâu trong tủ, nơi chúng sẽ được bảo quản cẩn thận, nhưng không còn sức mạnh để làm cô phải bận lòng, không còn là "khoảng cách vô hình" giữa cô và hạnh phúc hiện tại. Hành động ấy, đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, là một lời tuyên bố ngầm rằng Lê An đã hoàn toàn dứt khoát với quá khứ, sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, một chương mà cô sẽ tự tay viết nên, với những nét vẽ tươi sáng và tràn đầy hy vọng.
***
Buổi tối, không khí trở nên mát mẻ hơn, cơn gió nhẹ thổi qua những tán cây tạo nên âm thanh xào xạc dịu êm. Ánh đèn vàng ấm áp từ căn nhà của Lê An hắt ra, tạo nên một không gian vô cùng ấm cúng. Chiếc xe của Nguyễn Hoàng Huy vừa dừng trước cổng, anh bước vào với nụ cười rạng rỡ trên môi, trên tay cầm theo một túi đồ ăn tươi ngon.
“Anh đến rồi,” Lê An chào đón anh bằng một nụ cười tươi tắn, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô đã thay một chiếc váy cotton đơn giản, mái tóc buông xõa tự nhiên, trông cô thật dịu dàng và thanh thoát.
“Anh mang đồ ăn đến rồi đây, xem em có thích không,” Huy đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo sự vui vẻ. Anh đặt túi đồ xuống bàn bếp, vòng tay ôm nhẹ eo cô từ phía sau, khẽ đặt cằm lên vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc của cô. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương nam tính của anh, cùng với mùi rau củ tươi mới từ túi đồ ăn, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng.
“Để em xem nào,” Lê An khẽ cười khúc khích, cô dựa vào lòng anh, cảm nhận sự vững chãi từ vòng tay ấy. Họ cùng nhau sắp xếp đồ ăn, tiếng dao thớt lách cách vang lên đều đặn trong không gian bếp nhỏ. Mùi hành phi thơm lừng, mùi nước mắm pha chua ngọt, mùi thịt xào sả ớt bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà, đánh thức những chiếc bụng đói.
Trong khi Huy sơ chế thịt, Lê An bắt đầu rửa rau. Bầu không khí trong bếp tràn ngập sự thoải mái và tự nhiên. Họ không cần phải nói quá nhiều, chỉ những cử chỉ nhỏ, những ánh mắt giao nhau cũng đủ để truyền tải sự gắn kết và yêu thương. Thỉnh thoảng, Huy lại quay sang nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy trìu mến.
“Em muốn căn bếp của chúng ta sẽ thế nào, An?” Huy hỏi, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút mơ mộng. Anh đang gọt vỏ cà rốt, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cô, như đang vẽ ra một bức tranh trong tâm trí.
Lê An mỉm cười, tưởng tượng ra một không gian bếp tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng. “Em muốn một căn bếp có cửa sổ lớn, nhìn ra vườn. Sáng sớm, ánh nắng sẽ tràn vào, và mình có thể vừa nấu ăn vừa ngắm nhìn cây cối. Chắc là sẽ có một bệ cửa sổ rộng để đặt mấy chậu cây thảo mộc nhỏ nữa.” Cô say sưa kể, ánh mắt long lanh như đang nhìn thấy khung cảnh ấy hiện hữu ngay trước mắt.
“Tuyệt vời!” Huy reo lên. “Anh cũng nghĩ vậy. Và một chiếc bàn ăn bằng gỗ thật lớn, để mình có thể mời bạn bè đến chơi, hay sau này là... bọn trẻ có thể ngồi làm bài tập ở đó.” Anh khẽ siết nhẹ tay cô, lời nói cuối cùng mang theo một ý nghĩa sâu sắc, một lời hứa hẹn không cần nói ra.
Lê An cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng. Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. “Em muốn một khu vườn nhỏ, có hoa hồng và rau sạch. Và một chiếc xích đu nhỏ cho con sau này,” cô nói, rồi khẽ bật cười khúc khích. “Chắc là mình sẽ trồng thêm mấy cây ăn quả nữa, để đến mùa thì hái xuống làm mứt, hoặc ép nước cho bọn nhỏ uống.”
Huy cũng cười theo, nụ cười của anh thật rạng rỡ và chân thành. Anh vòng tay ôm cô chặt hơn, đặt cằm lên đỉnh đầu cô. “Chắc chắn rồi. Anh sẽ làm một chiếc xích đu thật chắc chắn, và một cái nhà cây nhỏ nữa, nếu con mình thích.” Giọng anh thì thầm, như đang thì thầm những bí mật ngọt ngào về một tương lai mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo.
Họ tiếp tục nấu ăn, nhưng những câu chuyện về "ngôi nhà mơ ước," "khu vườn nhỏ," và "những đứa trẻ" cứ thế đan xen vào nhau, vẽ nên một bức tranh tương lai rõ nét và đầy màu sắc. Huy không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một cuộc sống. Anh không chỉ nói về cảm xúc, anh nói về những hành động cụ thể, những cam kết thiết thực. Anh hỏi cô về màu sơn cô thích, về kiểu dáng nội thất cô muốn, về những nơi cô muốn đi du lịch cùng anh. Mỗi câu hỏi của anh, mỗi lời hứa hẹn của anh đều là những viên gạch vững chắc xây nên niềm tin trong lòng Lê An.
Khi bữa tối đã sẵn sàng, họ cùng nhau ngồi vào bàn. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống mâm cơm đơn giản nhưng đầy ắp tình yêu thương. Mùi thức ăn thơm lừng, tiếng chén đũa khua nhẹ, và những câu chuyện không đầu không cuối của họ tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc. Lê An nhìn Huy, nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện cô, người đã mang đến cho cô sự bình yên mà cô hằng khao khát. Anh không phải là một giấc mộng, anh là hiện thực. Anh không phải là một lời hứa viển vông, anh là một cam kết vững chắc.
Cô đã từng mỏi mòn chờ đợi một lời nói, một cử chỉ khẳng định từ một người khác, nhưng nó đã "chậm một nhịp" và không bao giờ đến. Giờ đây, Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả hành động và sự thấu hiểu. Cô cảm thấy trái tim mình thật sự bình yên và hạnh phúc.
Đêm dần buông xuống, ánh đèn vàng dịu nhẹ vẫn tỏa sáng trong căn nhà nhỏ. Lê An dựa vào vai Huy, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập trái tim anh, chậm rãi và đều đặn. Đó là nhịp đập của sự bình yên, của hạnh phúc thực sự. Không còn "khoảng cách vô hình" nào nữa, không còn "lời nói không thành" nào nữa. Cô đã tìm thấy nơi thuộc về, một bến đỗ không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Cô biết rằng, mình đã hoàn toàn sẵn sàng và mong chờ một cam kết lớn hơn từ người đàn ông này. Cô đã sẵn sàng để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc bên người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp, để cùng cô xây dựng một ngôi nhà, một khu vườn, và một gia đình mà cô hằng mơ ước. Hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.