Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 559: Bình Minh Đón Chờ: Hơi Thở Của Tương Lai

Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận sự êm ái của tấm chăn bông, và một cảm giác bình yên đến lạ lẫm, đọng lại từ đêm qua, vẫn còn nguyên vẹn trong từng tế bào. Cô không vội vàng thức dậy ngay lập tức, mà nằm thêm một lúc, để những tia nắng mỏng manh mơn man trên làn da, để tiếng chim lích chích ngoài vườn vọng vào, đánh thức các giác quan một cách dịu dàng nhất. Đây là một buổi sáng khác biệt, không còn nặng trĩu bởi những suy tư, không còn bị vây bủa bởi những hoài niệm mơ hồ hay những nỗi bất an không tên. Thay vào đó, trong lòng cô là một sự thanh thản tuyệt đối, một niềm hạnh phúc giản dị mà vững chắc, như chính mạch nước ngầm trong vắt chảy dưới lòng đất, không ồn ào nhưng bền bỉ.

Cô ngồi dậy, bước xuống giường, chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh. Mở toang cánh cửa sổ, làn gió sớm mang theo hơi sương và mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ ban công ùa vào, đánh thức mọi giác quan. Thị trấn ven sông đang dần tỉnh giấc, với tiếng xe cộ lướt qua trên con đường xa, tiếng rao hàng của người bán xôi đầu ngõ, và đâu đó, tiếng cười trong trẻo của một đứa trẻ. Lê An hít thở thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành. Mọi thứ dường như đã sắp xếp vào đúng vị trí của nó, như những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh cuộc đời, giờ đã tìm được đúng chỗ để hoàn thiện. Cô không còn cảm thấy nặng lòng hay hoài niệm về bất cứ điều gì trong quá khứ. Cái khoảng cách vô hình từng khiến cô mỏi mòn, những lời nói không thành từng làm cô đau đáu, giờ đây đã lùi vào một góc khuất xa xăm của ký ức, không còn đủ sức lay động hiện tại bình yên này nữa. Mỗi hơi thở của cô đều mang theo sự nhẹ nhõm, mỗi nhịp đập của trái tim đều tràn đầy sự mong chờ nhẹ nhàng, một niềm hạnh phúc giản dị mà vững chắc.

Pha một tách cà phê, cô mang ra bậu cửa sổ, nơi có vài chậu cây nhỏ đang vươn mình đón nắng. Cà phê nóng hổi, tỏa ra mùi thơm quyến rũ, đánh thức cô hoàn toàn. Ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, cô nhâm nhi từng ngụm nhỏ, đôi mắt lơ đãng ngắm nhìn khung cảnh thị trấn quen thuộc. Ngọn đồi xanh mướt phía xa, con đường lát gạch dẫn ra bờ sông cũ, nơi chất chứa bao nhiêu kỷ niệm, giờ đây cũng chỉ còn là một phần của dòng chảy thời gian, không còn khả năng níu kéo hay làm cô chùn bước. Cô đã từng ngỡ rằng mình sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng xoáy của những điều dang dở, của những "nếu như ngày đó" không ngừng ám ảnh. Nhưng giờ đây, khi nhìn ngắm những chậu cây nhỏ trên bậu cửa sổ, thấy chúng đâm chồi nảy lộc, xanh tươi mơn mởn dưới ánh nắng ban mai, Lê An cảm thấy như chính cuộc đời mình cũng đang như vậy. Cô không còn tìm kiếm những câu trả lời cho quá khứ, không còn dằn vặt bản thân vì những lựa chọn đã qua. Bởi vì, cô đã tìm thấy câu trả lời ở hiện tại, ở người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp, không chậm một giây nào.

Cô nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống, với tay lấy bình tưới nhỏ, cẩn thận tưới từng giọt nước cho những chậu cây. Từng chiếc lá non xanh mướt như vừa được tắm gội sương đêm, rung rinh đón nhận dòng nước mát lành. Lê An mỉm cười, nụ cười thanh thoát, không chút gợn ưu tư. Cô chạm nhẹ vào một chiếc lá, cảm nhận sự mềm mại, tươi mới của nó. Đây chính là cuộc sống mà cô mong muốn, một cuộc sống được vun đắp từ những điều giản dị, chân thực, nơi cô có thể cảm nhận sự lớn lên từng ngày, từng chút một, của cả những mầm xanh và của chính tâm hồn mình. Cô đã dành quá nhiều thời gian để chờ đợi, để hy vọng vào những điều xa vời, những lời hứa không thành. Giờ đây, cô nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở việc đuổi bắt những bóng hình quá khứ, mà ở việc trân trọng những gì đang hiện hữu, những gì đang được vun đắp bằng cả tình yêu và sự chân thành.

Trong tâm trí cô, hình ảnh của Nguyễn Hoàng Huy hiện lên rõ nét. Anh không phải là một cơn gió thoảng qua, mang theo những lời hứa hẹn mơ hồ. Anh là một cái cây cổ thụ vững chãi, mang đến bóng mát và sự an toàn. Anh đã đến, không chậm một nhịp, không để cô phải chờ đợi. Anh đã nói, không để cô phải suy đoán. Anh đã hành động, không để cô phải nghi ngờ. Chính sự ổn định, chân thành và thấu hiểu của anh đã giúp cô gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng, giải phóng cô khỏi những gông cùm của quá khứ. Cô cảm nhận được một sự "đã đến lúc", một thời điểm mà mọi thứ đã chín muồi để cô có thể hoàn toàn mở lòng, đón nhận một chương mới của cuộc đời mình. Mọi điều anh nói tối qua, về ngôi nhà mơ ước, về khu vườn nhỏ, về những đứa trẻ, không phải là những viễn cảnh xa vời, mà là những viên gạch đầu tiên, vững chắc, xây nên niềm tin và sự mong đợi trong lòng cô. Cô biết, mình đã sẵn sàng.

***

Quán trà sữa 'Cool Bubble' vào buổi trưa luôn rộn ràng và náo nhiệt. Tiếng nhạc pop sôi động hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran, tiếng hút trân châu sột soạt và tiếng máy pha chế lạch cạch tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ và năng lượng. Ánh nắng ấm áp của buổi trưa len lỏi qua ô cửa kính lớn, làm bừng sáng những góc trang trí trẻ trung, đầy màu sắc của quán. Lê An bước vào, mái tóc dài buông xõa trên vai, trên người là chiếc váy cotton đơn giản nhưng thanh lịch, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt và nụ cười lại rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô dễ dàng nhận ra Chi Mai đang vẫy tay ở một góc quán, mái tóc ngắn cá tính của cô bạn lúc nào cũng nổi bật.

“An! Ở đây!” Chi Mai reo lên, nụ cười tươi rói như ánh nắng. Cô bạn thân của Lê An luôn tràn đầy năng lượng, và hôm nay cũng không ngoại lệ.

Lê An bước đến, kéo ghế ngồi xuống đối diện Chi Mai. Một ly trà sữa trân châu đường đen mát lạnh đã được đặt sẵn trước mặt cô. “Sao bà biết tôi sẽ gọi món này?” Lê An cười hỏi, cảm nhận mùi thơm ngọt ngào của trà sữa và mùi trân châu đường đen quyến rũ.

“Đoán chứ gì nữa! Với lại, nhìn mặt bà hôm nay là tôi biết bà đang vui muốn nổ tung rồi, nên phải gọi cái gì ngọt ngào một chút cho nó hợp không khí.” Chi Mai nháy mắt tinh nghịch, rồi chống cằm nhìn chằm chằm vào Lê An, ánh mắt sắc sảo của cô bạn thân không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. “Này, nói thật đi. Có tin vui gì đúng không? Cái mặt bà cứ rạng rỡ hẳn lên ấy. Như kiểu vừa trúng số độc đắc không bằng.”

Lê An bật cười khúc khích, nụ cười của cô lấp lánh như những hạt nắng. “Trúng số độc đắc thì không phải, nhưng mà…” Cô khẽ ngừng lại, ánh mắt thoáng chút mơ màng, nhưng rồi lại trở nên kiên định. “Cũng có thể… Có thể là sắp có tin vui thật.”

Chi Mai lập tức buông tay, đặt mạnh xuống bàn, khiến vài viên trân châu trong ly trà sữa của cô bạn nhảy lên. “Ấy dà! Tôi biết ngay mà! Không giấu được tôi đâu nha. Nào, kể đi! Huy làm gì bà mà bà lại ‘rạng rỡ’ đến mức này? Chắc là cầu hôn rồi chứ gì?” Chi Mai ghé sát lại, giọng nói đầy tò mò và hào hứng.

Lê An lắc đầu, nhưng đôi môi vẫn giữ nụ cười hạnh phúc. “Chưa… chưa đến mức đó. Nhưng mà… tớ cảm thấy rất bình yên, Mai ạ. Đúng là điều tớ cần.” Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn đến lạ. “Tớ đã từng nghĩ rằng mình sẽ mãi mãi loay hoay với những điều không trọn vẹn, những cảm xúc lưng chừng. Nhưng Huy… Huy đã mang đến cho tớ một sự an toàn, một sự ổn định mà tớ chưa bao giờ có được.”

Chi Mai lắng nghe một cách nghiêm túc, không còn trêu chọc nữa. Cô hiểu hơn ai hết những gì Lê An đã trải qua. “Thật tốt khi thấy bà như vậy, An. Bà xứng đáng có được hạnh phúc mà.” Cô bạn nắm lấy tay Lê An, vỗ nhẹ. “Mà này, nói thật nhé. Tôi thấy Huy đúng là người dành cho bà đấy. Anh ấy khác hẳn với… với người kia.” Chi Mai khéo léo không nhắc thẳng tên Trần Hạo, nhưng cả hai đều hiểu ý. “Anh ấy lúc nào cũng hiện hữu, lúc nào cũng quan tâm, chu đáo. Không để bà phải chờ đợi, phải đoán già đoán non.”

Lê An gật đầu, ánh mắt xa xăm một chút rồi nhanh chóng quay về với thực tại. “Đúng vậy. Anh ấy không để tớ phải chờ đợi. Không để tớ phải lạc lõng giữa những lời hứa không thành. Anh ấy nói về tương lai của chúng tớ một cách rõ ràng, cụ thể, không phải là những lời bay bổng, vô định.” Cô nhớ lại cuộc trò chuyện tối qua, về căn bếp có cửa sổ lớn, về khu vườn nhỏ với hoa hồng và rau sạch, về chiếc xích đu cho con sau này. Những hình ảnh ấy hiện lên trong tâm trí cô một cách sống động, chân thực, không hề xa vời. “Tớ đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là những cảm xúc mãnh liệt, dữ dội. Nhưng giờ tớ nhận ra, tình yêu thực sự là sự bình yên, là sự tin tưởng, là việc biết rằng có một người luôn ở đó, cùng mình xây dựng một cuộc sống.”

“Thôi đi bà!” Chi Mai lại bật cười, phá tan bầu không khí trầm lắng. “Yêu thì nói, không yêu thì thôi! Có gì mà triết lý dữ vậy! Mà tôi nói này, nếu mà ông Huy cầu hôn thật, thì bà phải nhận lời ngay nhé! Đừng có mà làm giá gì hết. Với lại, phải kể cho tôi nghe chi tiết từng li từng tí một đấy!”

Lê An cũng cười theo, cảm thấy vô cùng thoải mái khi chia sẻ với Chi Mai. “Biết rồi bà. Bà cứ lo xa. Mà này, không phải tớ làm giá đâu. Chẳng qua là… tớ muốn mọi thứ thật chắc chắn.” Cô hớp một ngụm trà sữa mát lạnh, cảm nhận vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. “Trước đây tớ cứ sợ, sợ rằng mình sẽ lại ‘chậm một nhịp’ với hạnh phúc. Sợ rằng mình sẽ lại bỏ lỡ những điều quan trọng. Nhưng giờ thì không còn nữa.” Cô nhìn thẳng vào mắt Chi Mai, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và mãn nguyện. “Tớ đã sẵn sàng rồi, Mai ạ. Sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình.”

Chi Mai nhìn Lê An, trong lòng trào dâng một niềm vui sướng và cảm động. Cô bạn thân của mình cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên, sau bao nhiêu năm tháng chênh vênh. “Thật tốt khi nghe bà nói vậy. Tôi mừng cho bà lắm, An. Nhất định phải hạnh phúc nhé! Nếu có gì cần giúp đỡ, cứ gọi tôi một tiếng.”

Họ tiếp tục trò chuyện, không chỉ về chuyện tình cảm của Lê An mà còn về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, về công việc, về những dự định tương lai. Tiếng cười đùa của họ hòa vào không khí sôi động của quán trà sữa, tạo nên một khoảnh khắc của sự gắn kết và niềm vui. Lê An không nói thẳng về lời cầu hôn, nhưng sự tự tin, hạnh phúc và sự sẵn sàng thể hiện rõ ràng trên khuôn mặt cô, trong từng lời nói, trong từng ánh mắt. Chi Mai, với sự tinh ý của mình, đã hoàn toàn hiểu được. Cô biết rằng, rất nhanh thôi, sẽ có một tin vui lớn đến với cô bạn thân của mình.

***

Chiều tối buông xuống, mang theo làn gió mát lành xua đi cái oi ả của ban ngày. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong căn nhà nhỏ của Lê An đã được thắp sáng, tạo nên một không gian ấm cúng và lãng mạn. Lê An đang đứng trước gương, ngắm nhìn mình trong chiếc váy mà cô thích nhất – một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, ôm nhẹ lấy vóc dáng thon thả của cô, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần quyến rũ. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son môi màu cánh hoa và một đường kẻ mắt mảnh, đủ để làm đôi mắt cô thêm phần long lanh. Tóc búi cao, để lộ chiếc cổ thanh tú và bờ vai mềm mại. Hôm nay, cô muốn mình thật đặc biệt, không phải vì muốn gây ấn tượng, mà vì cô muốn bày tỏ sự trân trọng đối với khoảnh khắc này, và hơn hết, đối với người đàn ông sắp đến.

Trong bếp, mùi thơm của món ăn đang lan tỏa khắp căn phòng. Lê An đã chuẩn bị một bữa tối đặc biệt, không quá cầu kỳ nhưng đầy tâm huyết. Món súp bí đỏ sánh mịn, món cá hồi áp chảo với sốt chanh leo chua ngọt, và một đĩa salad tươi mát. Cô sắp xếp bàn ăn một cách tỉ mỉ, đặt lên bàn một lọ hoa nhỏ với vài cành hoa baby trắng muốt, thắp thêm một cây nến thơm dịu nhẹ. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, xoa dịu tâm hồn và tạo cảm giác thư thái. Mỗi hành động của cô đều tràn đầy sự cẩn trọng và niềm vui, như thể cô đang tự tay dệt nên một bức tranh hạnh phúc.

Chuông cửa vang lên, tiếng chuông giòn tan xé tan sự tĩnh lặng của không gian. Lê An khẽ giật mình, một cảm giác hồi hộp nhẹ nhàng len lỏi trong lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười với hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, rồi bước ra mở cửa.

Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, với một bó hoa ly trắng trên tay. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh navy, quần tây sẫm màu, trông thật lịch lãm và phong độ. Ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy Lê An. “Em… em thật đẹp.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự ngưỡng mộ chân thành.

Lê An khẽ cúi đầu, má ửng hồng. “Anh vào đi.” Cô nhận lấy bó hoa, hít hà mùi hương tinh khiết của nó.

Huy bước vào nhà, ánh mắt anh lướt qua căn phòng, rồi dừng lại trên bàn ăn đã được chuẩn bị sẵn. “Em đã chuẩn bị tất cả những thứ này sao?” Anh hỏi, giọng nói đầy ngạc nhiên và cảm động.

“Đúng vậy. Tối nay em muốn tự tay nấu một bữa ăn ngon cho anh.” Lê An nói, ánh mắt cô giao với ánh mắt anh, ngập tràn tình cảm. Cô đặt bó hoa vào một chiếc bình, rồi quay lại nhìn anh. “Anh ngồi đi, món ăn sắp sẵn sàng rồi.”

Họ cùng nhau ngồi vào bàn ăn. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống mâm cơm, tạo nên một không khí ấm cúng đến lạ. Mùi thức ăn thơm lừng, tiếng chén đũa khua nhẹ, và những câu chuyện không đầu không cuối của họ tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc. Huy kể cho cô nghe về một ngày làm việc của anh, về những dự án mới, về những điều nhỏ nhặt xảy ra. Lê An lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những câu hỏi, những nhận xét tinh tế.

“Em cứ rạng rỡ thế này, anh lại càng muốn nhanh chóng biến những dự định của chúng ta thành hiện thực.” Huy nói, ánh mắt anh trìu mến nhìn cô. Anh không chỉ nói về tình yêu, anh nói về một cuộc sống. Anh không chỉ nói về cảm xúc, anh nói về những hành động cụ thể, những cam kết thiết thực.

Lê An mỉm cười. “Em cũng vậy, Huy. Em đã sẵn sàng rồi.” Lời nói của cô không chỉ là một lời đáp lại, mà còn là một sự khẳng định chắc chắn, một lời hứa hẹn không cần nói ra bằng bất kỳ nghi lễ nào. Cô đã sẵn sàng để cùng anh xây dựng ngôi nhà mơ ước, khu vườn nhỏ, và một gia đình mà cô hằng khao khát.

Sau bữa ăn, họ cùng nhau dọn dẹp. Huy không để Lê An làm mọi thứ một mình, anh xắn tay áo lên, giúp cô rửa bát, lau bàn. Những cử chỉ nhỏ bé đó lại càng khiến Lê An cảm động. Cô nhìn anh, nhìn người đàn ông đang đứng cạnh cô, người đã mang đến cho cô sự bình yên mà cô hằng khao khát. Anh không phải là một giấc mộng, anh là hiện thực. Anh không phải là một lời hứa viển vông, anh là một cam kết vững chắc.

Cô đã từng mỏi mòn chờ đợi một lời nói, một cử chỉ khẳng định từ một người khác, nhưng nó đã "chậm một nhịp" và không bao giờ đến. Giờ đây, Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả, không chỉ bằng lời nói mà bằng cả hành động và sự thấu hiểu. Lê An khẽ đặt tay lên tay Huy, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ bàn tay anh. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt anh ngập tràn tình yêu thương.

Cô biết, chỉ cần anh ngỏ lời, cô sẽ không ngần ngại. Mọi thứ đã sẵn sàng. Không còn "khoảng cách vô hình" nào nữa, không còn "lời nói không thành" nào nữa. Cô đã tìm thấy nơi thuộc về, một bến đỗ không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Cô đã sẵn sàng để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc bên người đàn ông đã đến đúng lúc, đúng nhịp, để cùng cô xây dựng một ngôi nhà, một khu vườn, và một gia đình mà cô hằng mơ ước. Hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free