Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 560: Lời Cam Kết Cuối Cùng
Sau bữa tối ấm cúng và đầy ắp tiếng cười tại nhà Lê An, không khí vẫn còn vương vấn mùi thức ăn thơm lừng, mùi trà nóng phảng phất từ những chén trà mới pha. Lê Văn Năm, cha cô, ngồi tựa lưng vào ghế, tay xoa xoa bụng, mãn nguyện nhìn con gái và chàng rể tương lai. Phan Thị Sáu, mẹ cô, đang thu dọn bát đĩa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến. Dù không nói ra, nhưng Lê An biết cha mẹ cô đang rất vui, và có lẽ, cũng đã dự cảm được điều gì đó sắp xảy ra.
Nguyễn Hoàng Huy khẽ đứng dậy, bước đến bên Lê An, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn quen thuộc. Anh nhìn cha mẹ cô, nở một nụ cười chân thành. “Bác Năm, bác Sáu, con xin phép đưa An ra ngoài sân một lát ạ.”
Lê Văn Năm gật đầu, nụ cười hiền hậu. “Được chứ, được chứ. Hai đứa cứ tự nhiên.” Phan Thị Sáu quay lại, ánh mắt bà lấp lánh sự thấu hiểu. “Các con cứ ra đi. Để đó mẹ dọn.”
Lê An cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khi Huy siết chặt tay cô hơn một chút. Cô biết. Cô đã sẵn sàng.
Họ bước ra góc sân nhỏ, nơi giàn hoa giấy đang khoe sắc dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, rải một lớp bạc mỏng lên những tán lá xanh rì, làm nổi bật những chùm hoa giấy hồng tím lung linh trong gió đêm. Không khí se lạnh nhẹ của thị trấn về đêm mơn man qua da thịt, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương hoa giấy thoang thoảng. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vườn, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của tự nhiên. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên đến lạ lùng đang bao trùm lấy cô.
Huy dừng lại dưới giàn hoa giấy, quay người đối mặt với Lê An. Ánh mắt anh tràn ngập những cảm xúc lẫn lộn: sự hồi hộp, niềm hy vọng, và cả một chút run rẩy không thể che giấu. Anh nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô.
“An à, em có nhớ chúng ta đã từng nói về một bến đỗ bình yên không?” Giọng anh trầm ấm, nhưng Lê An nghe rõ sự căng thẳng đang ẩn chứa trong từng lời nói.
Lê An mỉm cười, nụ cười nhẹ như cánh hoa giấy trong gió. “Em nhớ chứ. Nhưng sao anh lại hỏi lúc này?” Cô nhìn vào đôi mắt anh, chờ đợi. Trong sâu thẳm, cô biết câu trả lời. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì lo lắng, mà vì một niềm hạnh phúc ngọt ngào đang trỗi dậy.
Huy không trả lời ngay. Anh hít một hơi thật sâu, như để lấy lại sự bình tĩnh, rồi từ từ quỳ gối xuống trước mặt cô. Hành động đó, tuy đã được dự đoán, vẫn khiến Lê An bất ngờ và xúc động khôn tả. Đôi mắt cô hoe đỏ, nhìn người đàn ông đang quỳ dưới ánh trăng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo trên giàn hoa giấy hắt xuống, làm khuôn mặt anh trở nên rõ ràng hơn, những đường nét cương nghị nhưng giờ đây lại pha chút mềm mại, bối rối. Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô, chân thành và đầy ắp yêu thương. Anh không phải một chàng thơ, anh là một người đàn ông của hiện thực, của những cam kết và sự ổn định mà cô hằng mong muốn.
Trong khoảnh khắc đó, một bóng hình cũ thoáng qua tâm trí Lê An, một cảm giác day dứt như một làn gió lạnh thổi qua giữa đêm hè. Là Trần Hạo. Là những "nếu như ngày đó", những "chậm một nhịp", những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã từng chia cắt họ. Cô nhớ lại cái đêm mưa tầm tã cô đứng đợi một lời giải thích, một lời hứa, nhưng chỉ nhận được sự im lặng. Cô nhớ lại những năm tháng mỏi mòn chờ đợi một tín hiệu, một sự khẳng định tình cảm mà cô cứ ngỡ là hiển nhiên. Nhưng tất cả những hình ảnh đó chỉ lướt qua như một thước phim cũ, mờ ảo và không còn sức nặng. Nó không còn là một vết thương nhức nhối, mà chỉ là một vết sẹo đã lành, nhắc nhở cô về hành trình mà cô đã trải qua để đến được đây, đến với khoảnh khắc này.
Ánh mắt kiên định, ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy như một tia nắng xua tan mọi bóng tối của quá khứ. Anh không phải là người khiến cô chờ đợi, anh là người đã chủ động bước đến, đã kiên trì ở lại, và đã dùng hành động để chứng minh tình cảm của mình. Cô nhận ra rằng, đây mới chính là bến đỗ mà cô cần, không phải một giấc mộng viển vông, mà là một hiện thực vững chắc, một tình yêu không cần những lời hoa mỹ mà được xây đắp từ sự chân thành và thấu hiểu.
Huy từ từ đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đậm. Anh mở nắp hộp, để lộ ra một chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh, với một viên kim cương nhỏ tinh xảo đặt chính giữa, tỏa sáng dưới ánh trăng. Chiếc nhẫn không quá cầu kỳ, nhưng lại toát lên vẻ đẹp thanh lịch và bền vững, giống như tình yêu mà anh dành cho cô.
“Lê An,” giọng anh run run, nhưng mỗi từ đều rõ ràng và mạnh mẽ. “Từ ngày đầu tiên gặp em, anh đã biết em là người phụ nữ anh muốn gắn bó trọn đời. Em đã mang đến cho anh sự bình yên, niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống. Anh biết, em đã trải qua nhiều điều trong quá khứ, và anh không thể thay đổi những gì đã xảy ra. Nhưng anh hứa, từ giây phút này trở đi, anh sẽ luôn ở bên em, che chở cho em, và mang lại cho em một cuộc sống bình yên và hạnh phúc nhất.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương tình cảm. “Lê An, hãy làm vợ anh nhé. Hãy cho anh cơ hội được cùng em xây dựng một gia đình, một ngôi nhà nhỏ tràn ngập tiếng cười, một khu vườn mà em yêu thích. Hãy cùng anh viết nên những chương mới của cuộc đời chúng ta, An nhé.”
Lời cầu hôn của anh không phải là một câu hỏi thăm dò, mà là một lời khẳng định chắc nịch, một lời hứa hẹn thiêng liêng. Lê An cảm thấy trái tim mình như muốn vỡ òa. Nước mắt không kìm được nữa, lăn dài trên má cô, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự giải thoát và của niềm tin trọn vẹn. Cô gật đầu, không nói nên lời, cổ họng nghẹn lại vì xúc động.
“Em… em đồng ý!” Giọng cô run rẩy, nhỏ nhẹ như một tiếng thở dài của sự mãn nguyện.
Một nụ cười rạng rỡ vỡ òa trên khuôn mặt Nguyễn Hoàng Huy. Anh thở phào nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Anh nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay trái của Lê An, ngón tay anh chạm vào da thịt cô, ấm áp và dịu dàng. Viên kim cương lấp lánh trên chiếc nhẫn khẽ phản chiếu ánh trăng khi anh từ từ đeo nó vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn một cách hoàn hảo, như thể nó đã được sinh ra để thuộc về cô, để là minh chứng cho tình yêu này.
Lê An nhìn chiếc nhẫn sáng lấp lánh trên ngón tay mình, cảm giác vừa thực vừa hư. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là một biểu tượng, một lời cam kết, một cánh cửa mở ra một tương lai mà cô hằng mơ ước. Cô đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự vững chắc của viên đá.
Không chần chừ thêm nữa, Lê An cúi xuống, ôm chầm lấy Huy. Vòng tay cô siết chặt lấy anh, đầu cô tựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương nam tính thoang thoảng trên áo anh. Đó là hơi ấm của tình yêu, của sự bình yên, của một bến đỗ vững chãi. Huy cũng vòng tay ôm lấy cô thật chặt, vùi mặt vào mái tóc cô, hít hà mùi hương quen thuộc. Họ đứng đó, dưới giàn hoa giấy, dưới ánh trăng, trong vòng tay nhau, dường như cả thế giới xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại hai trái tim đang đập cùng một nhịp. Tiếng gió xào xạc qua lá, tiếng côn trùng rả rích, tất cả đều trở thành bản nhạc nền cho khoảnh khắc thiêng liêng này.
Sau một lúc, Huy buông Lê An ra, nhưng vẫn giữ chặt tay cô. Anh lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má cô bằng ngón cái, ánh mắt tràn đầy trìu mến. “Cảm ơn em, An. Cảm ơn em đã tin tưởng anh.”
Lê An lắc đầu. “Em mới là người phải cảm ơn anh, Huy. Cảm ơn anh vì đã đến, vì đã kiên nhẫn, và vì đã mang lại cho em tất cả những điều này.” Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay, rồi lại nhìn anh, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng đêm. Không còn một chút hoài nghi hay tiếc nuối nào trong cô. Mọi đấu tranh nội tâm đã hoàn toàn chấm dứt.
Họ cùng nhau trở vào nhà, tay trong tay. Bước chân Lê An nhẹ bẫng, dường như cô đang đi trên mây. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô lấp lánh dưới ánh đèn điện, thu hút mọi ánh nhìn.
Cha mẹ Lê An đang ngồi đợi ở phòng khách, nụ cười rạng rỡ trên môi. Lê Văn Năm đặt tờ báo xuống, Phan Thị Sáu dừng tay đan len. Cả hai đều hướng ánh mắt về phía cửa. Khi nhìn thấy chiếc nhẫn sáng lấp lánh trên tay con gái, nụ cười của họ càng tươi hơn nữa.
“Mẹ mừng cho con quá, An à!” Phan Thị Sáu đứng bật dậy, bước nhanh đến ôm lấy con gái. Giọng bà nghẹn ngào, nhưng tràn đầy niềm vui. “Cuối cùng con cũng đã tìm được bến đỗ rồi. Mẹ đã mong mỏi ngày này lâu lắm rồi.” Bà nhìn sang Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt đầy biết ơn. “Huy, cảm ơn con. Cảm ơn con đã yêu thương con gái bác.”
Lê Văn Năm cũng tiến lại, vỗ vai Huy, rồi ôm lấy cả hai. “Huy, con hãy yêu thương và che chở cho An thật tốt nhé. Bác tin tưởng ở con. Con bé này từ nhỏ đã sống tình cảm, nhưng cũng bướng bỉnh lắm đấy.” Ông nói đùa, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự xúc động và tự hào.
Huy cúi đầu. “Con xin hứa với hai bác. Con sẽ làm tất cả để An được hạnh phúc.” Ánh mắt anh kiên định và chân thành.
Lê An nép vào lòng mẹ, cảm nhận sự ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến từ cha mẹ. “Con cảm ơn cha mẹ. Con rất hạnh phúc.” Lời nói của cô không chỉ là một lời cảm ơn, mà còn là một sự khẳng định cho quyết định của mình, cho con đường cô đã chọn.
Cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, không khí ấm cúng lạ thường. Phan Thị Sáu mang ra thêm bánh ngọt và trà hoa cúc nóng. Mùi thơm dịu nhẹ của trà và hương bánh ngọt lan tỏa khắp phòng, làm dịu đi cái se lạnh của đêm. Họ cùng nhau trò chuyện, cười nói. Cha mẹ Lê An hỏi han về kế hoạch của hai đứa, về đám cưới, về tương lai.
“Đám cưới thì cần phải tính toán kỹ lưỡng, nhưng không cần quá rình rang đâu các con,” Phan Thị Sáu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. “Quan trọng là tình cảm của hai đứa. Chỉ cần một bữa tiệc ấm cúng, có mặt đầy đủ những người thân yêu là được rồi.”
Lê Văn Năm thêm vào. “Đúng vậy. Đất nhà mình còn rộng, có thể dựng rạp ở sân cũng được. Hay các con muốn tổ chức ở nhà hàng?”
Huy nhìn Lê An, ánh mắt hỏi ý kiến. Lê An mỉm cười. “Tùy cha mẹ và anh thôi. Em thế nào cũng được, miễn là chúng ta ở bên nhau.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Huy nắm chặt tay cô. “Con nghĩ chúng ta nên hỏi ý kiến của ba mẹ con nữa, rồi cả Chi Mai và các bạn thân của An. Sau đó mình sẽ cùng nhau quyết định ạ.” Anh quay sang cha mẹ Lê An. “Trước mắt, con xin phép hai bác cho con được đưa An về nhà con ra mắt ba mẹ con vào cuối tuần này ạ. Ba mẹ con cũng rất mong được gặp An.”
Cha mẹ Lê An đồng ý ngay lập tức. Cả đêm đó, tiếng cười, tiếng nói rộn ràng không ngớt. Lê An nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình, lòng ngập tràn sự viên mãn. Chiếc nhẫn lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, không chỉ là minh chứng cho lời cầu hôn, mà còn là biểu tượng cho sự khởi đầu mới, cho một tương lai rạng rỡ mà cô đã tự tay lựa chọn.
Cô biết, cuộc đời không phải lúc nào cũng là những câu chuyện cổ tích, nhưng cô đã tìm thấy câu chuyện cổ tích của riêng mình, một câu chuyện được dệt nên từ sự chân thành, kiên trì và tình yêu thương thực sự. Hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai. Và dù cho có bất cứ điều gì xảy ra, cô cũng sẽ không bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm nay. Cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.