Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 561: Niềm Hạnh Phúc Lan Tỏa: Bến Đỗ Đã Thành

Gió đêm xào xạc qua lá, tiếng côn trùng rả rích vẫn còn vương vấn trong không gian, nhưng giờ đây, chúng không còn là bản nhạc nền cho một khoảnh khắc thiêng liêng và hồi hộp nữa, mà đã hòa vào một giai điệu mới: giai điệu của niềm hạnh phúc vỡ òa, của sự bình yên và mãn nguyện. Sau khi Lê An chấp nhận lời cầu hôn, cả căn phòng khách nhỏ của nhà cô như được thắp sáng hơn bởi ánh sáng của một tương lai rạng rỡ.

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy cùng nhau trở vào nhà, bàn tay họ vẫn đan chặt, hơi ấm truyền qua từng ngón tay. Bước chân Lê An nhẹ bẫng, như thể cô đang bay bổng trên những đám mây của hạnh phúc. Chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay áp út của cô, một vòng tròn bạc lấp lánh với viên đá nhỏ nằm chính giữa, không ngừng phản chiếu ánh đèn điện, thu hút mọi ánh nhìn, một lời khẳng định không lời cho quyết định trọng đại vừa được đưa ra.

Cha mẹ Lê An, ông Lê Văn Năm và bà Phan Thị Sáu, vẫn đang ngồi đợi ở phòng khách. Nụ cười rạng rỡ đã thường trực trên môi họ từ khi nghe những lời chấp thuận của con gái. Ông Năm đặt tờ báo xuống, ánh mắt ông không còn tập trung vào những dòng chữ mà chỉ dõi theo hình bóng An và Huy. Bà Sáu cũng dừng tay đan len, đôi mắt hiền hậu ngập tràn sự xúc động và biết ơn. Khi nhìn thấy chiếc nhẫn sáng lấp lánh trên tay con gái, nụ cười của họ càng tươi hơn nữa, một nụ cười vừa mãn nguyện, vừa nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng bao năm.

“Mẹ mừng cho con quá, An à!” Bà Phan Thị Sáu đứng bật dậy, bước nhanh đến ôm lấy con gái, xiết chặt cô vào lòng. Giọng bà nghẹn ngào, nhưng không phải vì buồn, mà vì quá đỗi vui mừng. “Cuối cùng con cũng đã tìm được bến đỗ rồi. Mẹ đã mong mỏi ngày này lâu lắm rồi.” Bà khẽ buông Lê An ra, ánh mắt ngấn nước nhìn sang Nguyễn Hoàng Huy, đầy biết ơn. “Huy, cảm ơn con. Cảm ơn con đã yêu thương con gái bác.”

Lê An nép vào lòng mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và tình yêu thương vô bờ bến. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương dịu nhẹ của vải vóc và mùi hương trầm ấm của mẹ bao bọc lấy cô, xoa dịu những cảm xúc vỡ òa. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình là cô gái may mắn nhất thế gian. Không còn những dằn vặt, không còn những "nếu như ngày đó", không còn "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành" như một thời tuổi trẻ. Giờ đây, chỉ có sự hiện hữu chân thật, vững vàng của Huy và tình yêu thương của gia đình. Bến đỗ này không mộng mị, không xa vời, mà hiện hữu ngay trước mắt, trong từng cái chạm, từng ánh nhìn.

Ông Lê Văn Năm cũng tiến lại, vỗ vai Huy một cách thân mật, rồi ôm lấy cả hai đứa trẻ. “Huy, con hãy yêu thương và che chở cho An thật tốt nhé. Bác tin tưởng ở con. Con bé này từ nhỏ đã sống tình cảm, nhưng cũng bướng bỉnh lắm đấy.” Ông nói đùa, giọng pha chút hóm hỉnh, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự xúc động và tự hào. Ông đã chứng kiến con gái mình lớn lên, đã thấy những nỗi buồn thầm lặng của nó, và giờ đây, ông thấy một niềm vui trọn vẹn.

Huy cúi đầu, ánh mắt kiên định và chân thành. “Con xin hứa với hai bác. Con sẽ làm tất cả để An được hạnh phúc. Con sẽ không bao giờ để An phải buồn, phải suy nghĩ hay phải cảm thấy cô đơn nữa.” Anh nắm chặt tay Lê An, như một lời cam kết không chỉ với cha mẹ cô mà còn với chính bản thân mình. Anh biết Lê An đã trải qua nhiều điều, và anh trân trọng sự tin tưởng mà cô đã dành cho anh. Việc Lê An chấp nhận lời cầu hôn của anh không chỉ là một lời đồng ý, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và tương lai họ sẽ cùng nhau xây dựng. Anh cảm thấy một niềm hạnh phúc vô bờ bến dâng trào trong lồng ngực, một sự nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng lớn nhất. Cảm giác này còn tuyệt vời hơn cả những thành công lớn nhất trong sự nghiệp anh từng đạt được. Anh đã tìm thấy điều anh thực sự muốn bảo vệ và trân trọng suốt đời.

“Con cảm ơn cha mẹ. Con rất hạnh phúc.” Lê An khẽ thì thầm, lời nói của cô không chỉ là một lời cảm ơn, mà còn là một sự khẳng định mạnh mẽ cho quyết định của mình, cho con đường cô đã chọn. Cô nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự ấm áp từ bàn tay Huy đang nắm chặt tay cô. Đây không chỉ là một vật trang sức, mà là biểu tượng cho một chương mới của cuộc đời cô, một chương mà cô tự tay viết nên, không còn bóng dáng của những điều đã qua.

Cả gia đình ngồi quây quần bên nhau, không khí ấm cúng lạ thường. Bà Phan Thị Sáu nhanh nhẹn mang ra thêm bánh ngọt và trà hoa cúc nóng. Mùi thơm dịu nhẹ của trà và hương bánh ngọt lan tỏa khắp phòng, làm dịu đi cái se lạnh của đêm. Tiếng ly tách chạm nhẹ vào nhau tạo nên những âm thanh vui tai. Họ cùng nhau trò chuyện, cười nói. Cha mẹ Lê An hỏi han về kế hoạch của hai đứa, về đám cưới, về tương lai.

“Đám cưới thì cần phải tính toán kỹ lưỡng, nhưng không cần quá rình rang đâu các con,” Bà Sáu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, ánh mắt đầy trìu mến nhìn hai con. “Quan trọng là tình cảm của hai đứa. Chỉ cần một bữa tiệc ấm cúng, có mặt đầy đủ những người thân yêu là được rồi.” Bà biết con gái mình không thích sự phô trương, và bà cũng mong muốn một đám cưới chân thành, ý nghĩa hơn là xa hoa.

Ông Năm thêm vào, “Đúng vậy. Đất nhà mình còn rộng, có thể dựng rạp ở sân cũng được. Hay các con muốn tổ chức ở nhà hàng?” Ông Năm đưa ra gợi ý, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lê An, muốn biết ý con gái.

Huy nhìn Lê An, ánh mắt hỏi ý kiến, một cử chỉ tinh tế thể hiện sự tôn trọng và mong muốn cô là người đưa ra quyết định. Lê An mỉm cười, một nụ cười thanh thản và rạng rỡ. “Tùy cha mẹ và anh thôi. Em thế nào cũng được, miễn là chúng ta ở bên nhau.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Sự lựa chọn của cô không còn dựa trên sự thỏa hiệp hay sợ hãi, mà là sự tự do hoàn toàn trong tình yêu. Cô tin tưởng tuyệt đối vào Huy, và cô biết rằng bất kể quyết định nào, anh cũng sẽ đặt hạnh phúc của cô lên hàng đầu.

Huy nắm chặt tay cô, khẽ vuốt ve mu bàn tay cô bằng ngón cái. “Con nghĩ chúng ta nên hỏi ý kiến của ba mẹ con nữa, rồi cả Chi Mai và các bạn thân của An. Sau đó mình sẽ cùng nhau quyết định ạ.” Anh quay sang cha mẹ Lê An, “Trước mắt, con xin phép hai bác cho con được đưa An về nhà con ra mắt ba mẹ con vào cuối tuần này ạ. Ba mẹ con cũng rất mong được gặp An.”

Cha mẹ Lê An đồng ý ngay lập tức, vẻ mặt rạng rỡ. “Tốt quá chứ con. An về ra mắt bên đó thì ba mẹ cũng yên tâm hơn nhiều.” Ông Năm nói, gật đầu liên tục. Cả đêm đó, tiếng cười, tiếng nói rộn ràng không ngớt trong căn nhà nhỏ ven sông, như xua tan đi mọi muộn phiền, mọi nỗi lo toan của cuộc sống.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm tràn vào căn phòng khách qua khung cửa sổ, mang theo hơi thở trong lành của một ngày mới. Gió nhẹ lay động những tán cây xanh mướt bên ngoài, tạo nên những tiếng xào xạc êm tai. Không khí trong nhà Lê An vẫn còn đọng lại dư vị ngọt ngào của buổi tối hôm trước, một sự bình yên ấm áp đến lạ lùng. Lê An thức dậy với cảm giác nhẹ nhõm và một niềm hân hoan khó tả. Chiếc nhẫn trên tay cô lấp lánh dưới ánh nắng sớm, như một ngôi sao nhỏ dẫn lối cho một tương lai tươi sáng.

Cô đang cùng mẹ chuẩn bị bữa sáng thì nghe thấy tiếng xe quen thuộc dừng lại trước cửa. Chưa kịp ra mở cổng, tiếng gọi rộn ràng của Chi Mai đã vang lên. “Bà An ơi! Có ai ở nhà không? Đám cưới lớn rồi mà còn lười biếng vậy hả?”

Lê An bật cười, trái tim cô rộn ràng. Chi Mai, cô bạn thân từ thuở nhỏ, luôn là người mang lại những tiếng cười sảng khoái và sự lạc quan cho cô. Cùng với Chi Mai là Nguyễn Thị Mai, một người dì họ xa nhưng rất thân thiết với gia đình cô, luôn quan tâm và hết mực yêu thương Lê An như con gái. Hai người phụ nữ rạng rỡ bước vào, trên tay là một bó hoa hồng tươi thắm và một hộp bánh ngọt được gói ghém cẩn thận.

Chi Mai với mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt sáng và nụ cười tươi roi rói, ngay lập tức ôm chầm lấy Lê An. “Bà An nhà ta cuối cùng cũng chịu ‘theo chồng bỏ cuộc chơi’ rồi! Mừng quá là mừng luôn!” Cô nàng véo má Lê An, sau đó quay sang ôm chúc mừng Nguyễn Hoàng Huy đang đứng cạnh đó, “Thằng Huy giỏi lắm nha! Cuối cùng cũng rước được bà chị khó tính này về dinh rồi.”

Huy cười hiền, ánh mắt đầy vẻ hạnh phúc. “Phải kiên trì lắm mới được đó Mai ạ. Cảm ơn em đã luôn ủng hộ An.”

Nguyễn Thị Mai, gương mặt phúc hậu với nụ cười rạng rỡ, cũng tiến đến ôm Lê An. Giọng cô nói nhanh, cao và đầy nhiệt tình, mang theo sự thân thuộc của người nhà. “Thôi An ạ, có người thương mình thật lòng như vậy là phúc rồi. Đừng nghĩ ngợi gì nữa, cứ thế mà hạnh phúc thôi con.” Cô đặt bó hoa và hộp bánh lên bàn, rồi xoa đầu Lê An đầy trìu mến. “Dì đã nói mà, con bé An nhà mình rồi sẽ có bến đỗ thôi. Nhìn hai đứa xứng đôi vừa lứa thế này, dì mừng lắm.”

Lê An cười rạng rỡ, hạnh phúc lan tỏa khắp từng thớ thịt. Cô khoe chiếc nhẫn trên ngón tay với hai người bạn thân thiết, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Hai bà cứ làm quá lên. Nhưng đúng là… em cảm thấy rất bình yên.” Cô nhìn Chi Mai, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. Chi Mai là người đã cùng cô trải qua những năm tháng thanh xuân đầy mộng mơ, những nỗi buồn thầm kín và cả những băn khoăn về tương lai. Giờ đây, khi mọi thứ đã sáng tỏ, Lê An cảm thấy một sự giải thoát hoàn toàn. Cô không còn là cô gái của những "nếu như ngày đó", không còn chìm đắm trong những hoài niệm "bên bờ sông cũ" với một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa. Cô đã thực sự buông bỏ quá khứ để đón nhận hiện tại.

Chi Mai nhìn Lê An, ánh mắt cô bạn thân lấp lánh sự thấu hiểu. Cô biết Lê An đã phải trải qua những gì, và niềm hạnh phúc hiện tại của Lê An là điều mà cô luôn mong mỏi. “Bình yên là tốt rồi. Quan trọng là bà vui, bà hạnh phúc.” Chi Mai nắm tay Lê An, cảm nhận sự vững vàng và ấm áp từ bạn mình. “Nhớ nha, hạnh phúc này phải giữ thật chặt. Không được để ai làm bà buồn nữa đâu đấy!” Cô liếc nhìn Huy một cách tinh nghịch.

Huy gật đầu quả quyết, “Em yên tâm, anh sẽ không để An phải buồn đâu.”

Cha mẹ Lê An cũng vui vẻ tham gia vào cuộc trò chuyện. Mùi bánh ngọt lan tỏa khắp phòng, hòa quyện với mùi trà hoa cúc thoang thoảng mà bà Sáu vừa pha. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng ly tách va vào nhau một cách nhẹ nhàng tạo nên bản hòa ca của niềm vui. Họ cùng nhau uống trà, ăn bánh và trò chuyện vui vẻ, bàn bạc sơ qua về đám cưới.

“Thế hai đứa đã tính xem định bao giờ thì làm đám cưới chưa?” Nguyễn Thị Mai hỏi, ánh mắt tò mò nhưng đầy thiện ch��. “Cứ từ từ mà tính toán, nhưng cũng đừng để lâu quá nha.”

Lê An nhìn Huy, anh mỉm cười trấn an. “Chúng con vẫn đang bàn bạc ạ. Mẹ con bảo cuối tuần này con sẽ đưa An về ra mắt ba mẹ con, sau đó hai bên gia đình sẽ cùng nhau ngồi lại để tính toán kỹ hơn.”

“Đúng rồi, phải thế chứ.” Chi Mai gật gù. “Nhưng mà nhớ mời đủ nha. Đừng có mà lo mỗi việc riêng rồi quên bạn bè đó.” Cô nàng trêu chọc.

Lê An bật cười. “Làm gì có chuyện đó. Bà là phù dâu chính chứ còn gì nữa.”

Không khí trong nhà trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Lê An cảm nhận được sự ấm áp, tình yêu thương và sự ủng hộ tuyệt đối từ những người thân yêu. Cô biết, mình đã đưa ra quyết định đúng đắn. Hạnh phúc này không phải là một giấc mơ xa vời, mà là một thực tại vững chắc, được vun đắp từ sự chân thành và kiên trì. Cô nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay, một biểu tượng không thể chối cãi cho sự cam kết và khởi đầu mới.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng vàng dịu bắt đầu ngả bóng dài trên con đường làng, một chiếc ô tô đen bóng từ từ dừng lại trước cổng nhà Lê An. Từ trong xe bước ra là một cặp vợ chồng trung niên, dáng vẻ sang trọng nhưng vẫn toát lên sự gần gũi, phúc hậu. Đó là ông Phúc và bà Hiền, cha mẹ của Nguyễn Hoàng Huy. Họ đến để chính thức thăm hỏi và chào đón Lê An vào gia đình mình.

Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, ăn mặc nhã nhặn, bước đến với nụ cười ấm áp. Bà ôm Lê An thật chặt, một cái ôm đầy tình cảm và sự chào đón. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ bà Hiền mang lại cảm giác dễ chịu. “Con bé An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Từ nay con là con dâu của mẹ rồi, có gì cứ nói với mẹ nhé.” Giọng bà nhẹ nhàng, dịu dàng, như làn gió mát xua đi mọi lo lắng. Bà nhìn Lê An bằng ánh mắt trìu mến, như thể cô đã là con gái của bà từ lâu.

Ông Phúc, người đàn ông gầy gò với dáng vẻ chất phác, ít nói nhưng ánh mắt lại chứa chan sự hài lòng và tin tưởng. Ông bắt tay ông Lê Văn Năm và bà Phan Thị Sáu một cách chặt chẽ, thể hiện sự chân thành và tôn trọng. “Hai bác thông gia. Thằng Huy nhà cháu đã tìm được bến đỗ rồi. Cháu và bà nhà rất mừng.” Ông khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ. “Tốt. Hai đứa cứ thế mà sống thật hạnh phúc.” Dù ít lời, nhưng mỗi câu nói của ông đều mang sức nặng của sự đồng thuận và chúc phúc.

Lê An cảm thấy một dòng xúc động dâng trào. Cô nắm chặt tay bà Hiền, ánh mắt ngấn nước. “Con cảm ơn ba mẹ đã tin tưởng và yêu thương con. Con hứa sẽ cố gắng hết sức để không làm ba mẹ thất vọng.” Cô cảm nhận được sự ấm áp và an toàn khi được đón nhận vào một gia đình mới, một gia đình tràn đầy tình yêu thương và sự quan tâm.

Nguyễn Hoàng Huy đứng bên cạnh Lê An, một tay anh đặt nhẹ lên vai cô, một cử chỉ bảo vệ và trìu mến. Anh nhìn cha mẹ mình và cha mẹ Lê An, ánh mắt đầy tự hào và hạnh phúc. “Con sẽ luôn yêu thương và bảo vệ An, bố mẹ cứ yên tâm. Con sẽ không để ai làm cô ấy phải buồn, phải suy nghĩ.” Anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng, thể hiện sự quyết tâm và trách nhiệm.

Bữa trà chiều diễn ra trong không khí trang trọng nhưng không kém phần ấm cúng. Những chiếc ly tách sứ trắng tinh được đặt trên bàn, tiếng chạm nhẹ của chúng tạo nên âm thanh vui tai. Bà Phan Thị Sáu mang ra những đĩa bánh truyền thống do chính tay bà làm, cùng với bình trà sen thơm ngát. Mùi thơm dịu của trà sen hòa quyện với hương bánh ngọt, tạo nên một không gian đầm ấm, thân tình.

Bà Hiền trao cho Lê An một chiếc hộp nhỏ được bọc cẩn thận. Bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc bích, màu xanh biếc tinh xảo, mang ý nghĩa may mắn và bình an. “Đây là món quà của mẹ và ba, coi như là chút của hồi môn tượng trưng. Mẹ mong con sẽ luôn bình an và hạnh phúc.”

Lê An cúi đầu cảm ơn, đôi tay cô run run đón nhận món quà. Chiếc vòng tay mát lạnh khi chạm vào da, nhưng trái tim cô lại ấm nóng. Cô cảm thấy mình đã tìm thấy một gia đình thực sự, không chỉ là một người chồng. Sự chấp nhận và yêu thương của cha mẹ Huy đã lấp đầy mọi khoảng trống trong lòng cô, xóa tan mọi nỗi lo lắng còn sót lại về việc hòa nhập vào một môi trường mới.

Ông Lê Văn Năm và bà Phan Thị Sáu cũng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui mừng khi chứng kiến cảnh tượng này. Họ đã từng lo lắng cho tương lai của con gái, nhất là sau những gì Lê An đã trải qua. Nhưng giờ đây, nhìn thấy con gái mình rạng rỡ, hạnh phúc bên cạnh một người đàn ông chu đáo và được một gia đình chồng tương lai yêu thương, mọi gánh nặng trong lòng họ dường như tan biến. Ông Năm và ông Phúc cùng nhau nâng ly trà, ánh mắt họ giao nhau, ngầm hiểu và tin tưởng.

Họ cùng nhau trò chuyện về những chuyện vui trong cuộc sống, về quê hương, về những dự định nhỏ cho tương lai. Tiếng cười nói rộn ràng không ngớt, hòa cùng tiếng gió hiu hiu thổi qua kẽ lá, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ chiếc radio nhỏ của hàng xóm vang vọng đâu đó. Lê An ngồi cạnh Huy, bàn tay anh vẫn luôn nắm chặt tay cô dưới gầm bàn. Chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón tay cô, không chỉ là minh chứng cho lời cầu hôn, mà còn là biểu tượng cho sự khởi đầu mới, cho một tương lai rạng rỡ mà cô đã tự tay lựa chọn.

Cô nhìn Huy, ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự tin tưởng. Cô biết, cuộc đời không phải lúc nào cũng là những câu chuyện cổ tích, nhưng cô đã tìm thấy câu chuyện cổ tích của riêng mình, một câu chuyện được dệt nên từ sự chân thành, kiên trì và tình yêu thương thực sự. Hạnh phúc này, sẽ không bao giờ phai. Và dù cho có bất cứ điều gì xảy ra, cô cũng sẽ không bao giờ hối hận về quyết định ngày hôm nay. Cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, không mộng mị, không tiếc nuối, mà chân thực và vững vàng. Cuộc đời cô, đã bước sang một trang mới, một trang mà cô tự tin vẽ nên bằng những gam màu tươi sáng nhất.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free