Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 565: Thành Công Rực Rỡ, Khoảng Trống Vô Hình

Trong khi Lê An cảm nhận sự mãn nguyện tuyệt đối, một niềm hạnh phúc dâng tràn bên bờ sông cũ, nơi xa xăm kia, giữa lòng thành phố không ngủ, cuộc sống của Trần Hạo vẫn cuộn chảy trong một nhịp điệu khác – nhịp điệu của sự nghiệp thăng hoa và những khoảng trống vô hình. Nếu như ngày đó, Lê An đã học cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, thì Trần Hạo vẫn đang miệt mài với guồng quay mà anh đã tự lựa chọn, để rồi đôi lúc, những khoảnh khắc trống rỗng vẫn thường xuyên ập đến, như một lời nhắc nhở âm thầm về những gì anh đã để tuột mất.

Hôm nay là một ngày như thế, nhưng lại bắt đầu bằng một dấu mốc rực rỡ khác trong sự nghiệp của anh. Trần Hạo đứng giữa Phòng Họp Chiến Lược của tập đoàn Trần Thịnh, một căn phòng hình oval được thiết kế tinh xảo, với bàn họp dài bằng gỗ cẩm lai bóng loáng trải rộng gần hết không gian, bao quanh bởi những chiếc ghế da cao cấp, màu đen tuyền. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần phản chiếu xuống, khiến không gian vốn đã trang trọng càng thêm phần chuyên nghiệp và có chút lạnh lẽo. Tường kính một chiều trải dài, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang rực rỡ dưới nắng sớm, những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, biểu tượng của một đô thị không ngừng vận động. Âm thanh duy nhất lúc này là tiếng máy chiếu hoạt động đều đều, tiếng bút điện khẽ chạm vào màn hình cảm ứng khổng lồ phía trước, và thỉnh thoảng là tiếng ho khan khe khẽ của một vài vị lãnh đạo. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện cùng mùi giấy in còn mới, mùi nước hoa cao cấp từ những người tham dự, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy năng lượng.

Trần Hạo, trong bộ vest đen cắt may tinh tế, đứng thẳng trước màn hình, dáng vẻ tự tin và điềm tĩnh. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, từng lời nói ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Anh trình bày về dự án "Thành phố xanh tương lai", một kế hoạch phát triển đô thị đầy tham vọng mà anh đã dành hàng tháng trời để nghiên cứu và hoàn thiện. Những con số, biểu đồ, hình ảnh mô phỏng hiện lên sống động, minh chứng cho tầm nhìn và sự tỉ mỉ của anh. Anh nắm rõ từng chi tiết nhỏ nhất, từng điểm mạnh, điểm yếu, từng tiềm năng rủi ro và giải pháp dự phòng. Khi các câu hỏi được đặt ra, từ những thắc mắc về tài chính đến những lo ngại về tính khả thi, Trần Hạo đều trả lời sắc bén, không chút do dự, hoàn toàn làm chủ tình hình. Đôi mắt anh ánh lên sự quyết đoán, đôi khi lướt qua gương mặt từng người, dường như đọc thấu những suy nghĩ ẩn sâu. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng trọng lượng, khiến người nghe không thể không bị thuyết phục.

Cuối buổi, khi Trần Hạo kết thúc phần trình bày với một slide tổng kết đầy ấn tượng, cả phòng họp vang lên tiếng vỗ tay rào rào. Đó không chỉ là một tiếng vỗ tay lịch sự, mà là sự tán thưởng chân thành từ những người từng hoài nghi, từng chất vấn. Anh Long, cấp trên trực tiếp của Trần Hạo, ngồi ở vị trí trung tâm, gật đầu hài lòng, ánh mắt sắc bén của ông ánh lên niềm tự hào. Ông khẽ nâng ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống, tạo nên một tiếng động khẽ khàng trong không gian đang ngập tràn tiếng vỗ tay.

"Hạo, cậu đã làm rất tốt," Anh Long nói, giọng điệu trầm mà chắc. "Dự án này sẽ là một bước tiến lớn cho công ty. Chúng ta có thể tự tin triển khai."

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua môi. Anh lướt mắt qua một lượt các đồng nghiệp, bắt gặp ánh nhìn của Hải Yến. Cô, xinh đẹp và thông minh trong chiếc váy công sở màu xanh coban, ngồi ở hàng ghế thứ hai, đôi mắt không giấu được vẻ ngưỡng mộ, xen lẫn một chút gì đó phức tạp, khó gọi tên. Có lẽ là sự hy vọng, hay một khát khao thầm kín.

Hải Yến, người vẫn luôn có tình cảm đơn phương với anh, khẽ nói, đủ để Trần Hạo nghe thấy, dù giữa những âm thanh chúc mừng: "Anh Hạo luôn khiến người khác phải bất ngờ."

Trần Hạo quay sang, nở một nụ cười lịch sự. "Cảm ơn mọi người đã tin tưởng. Đây là thành quả của cả đội." Anh dùng tay ra hiệu về phía các đồng nghiệp khác, muốn chia sẻ công lao, nhưng ai cũng hiểu, phần lớn thành công này thuộc về anh. Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, nhiệt tình, vỗ vai anh, khuôn mặt lanh lợi đầy tự hào. "Tuyệt vời, anh Hạo! Bữa trưa nay em bao anh một chầu ra trò!" Trần Hạo chỉ khẽ cười, không từ chối, cũng không nhiệt tình hưởng ứng.

Thành công, danh vọng, tiền bạc – Trần Hạo đã có tất cả những điều mà nhiều người mơ ước. Anh đã xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một vị thế đáng nể trong ngành kiến trúc đầy cạnh tranh này. Nhưng khi buổi họp kết thúc, và anh bước ra khỏi căn phòng sáng loáng, đi qua hành lang dài, tiếng vỗ tay dần xa, một cảm giác quen thuộc lại ập đến, như một làn sương mỏng phủ lấy trái tim anh. Đó là sự trống rỗng, một khoảng lặng vô hình giữa những thành công rực rỡ. Nó không đau đớn dữ dội, nhưng dai dẳng, âm ỉ, nhắc nhở anh về một điều gì đó còn thiếu. Anh biết, thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như lời Anh Long thường nói, nhưng liệu đó có phải là tất cả những gì anh cần? Câu hỏi ấy, dù không được thốt ra, vẫn luôn luẩn quẩn trong tâm trí anh, như một điệp khúc buồn.

***

Đêm khuya, sau một ngày dài vật lộn với những con số, bản vẽ, và những cuộc họp căng thẳng, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa tháp chọc trời, với thiết kế mở, tối giản theo phong cách Bắc Âu hiện đại. Toàn bộ một mặt tường được thay thế bằng kính cường lực trong suốt, từ sàn đến trần, nhìn ra toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn. Tông màu chủ đạo là xám, trắng, đen, điểm xuyết bằng những vật liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch, và kim loại bóng bẩy. Có một quầy bar mini được tích hợp khéo léo vào khu vực bếp, và một phòng tập gym nhỏ riêng biệt, phục vụ cho nhu cầu của anh.

Anh cởi chiếc cà vạt lụa, ném chiếc áo khoác vest lên ghế sofa da màu xám tro, tạo thành một nếp nhăn nhẹ trên bề mặt phẳng phiu. Gần như không có tiếng ồn từ bên ngoài vọng vào, nhờ hệ thống cách âm hoàn hảo. Chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí hoạt động đều đều, và tiếng tủ lạnh kêu khe khẽ trong bếp. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất vẫn còn vương vấn, quyện với mùi da thuộc, mùi nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng, và một chút mùi rượu vang thoang thoảng từ ly rượu anh vừa rót.

Trần Hạo rót một ly rượu vang đỏ, loại anh yêu thích, chất lỏng sánh đỏ sóng sánh dưới ánh đèn vàng dịu. Anh ngồi xuống sofa, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số bằng thép không gỉ và dây da cá sấu, lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh đèn, biểu tượng không thể chối cãi của thành công mà anh đã gặt hái. Anh ngắm nhìn ánh đèn thành phố qua cửa sổ kính lớn, hàng ngàn, hàng vạn điểm sáng li ti như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một thảm lụa lấp lánh, diệu kỳ. Thành phố không ngủ, đúng như Anh Long đã nói, và anh cũng vậy.

Căn phòng rộng lớn, tiện nghi đến mức hoàn hảo, nhưng lại vắng lặng đến đáng sợ. Sự tĩnh mịch của nó không phải là sự yên bình, mà là sự trống rỗng. Mặc dù đã đạt được mọi thứ về mặt vật chất, nhưng trong không gian ấy, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc lạ thường. Cái cảm giác trống rỗng ấy không phải là mới mẻ, nó đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, một tiếng vang không lời trong không gian quá đỗi tĩnh mịch này. Anh đã từng nghĩ, khi đạt được đỉnh cao sự nghiệp, anh sẽ cảm thấy mãn nguyện, hạnh phúc. Nhưng không. Nó giống như việc chinh phục một ngọn núi cao, khi đứng trên đỉnh, ngoài sự thỏa mãn nhất thời, còn là một cảm giác lạc lõng đến lạ kỳ.

"Mục đích của những thành công này là gì, khi không có ai để chia sẻ?" – câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không tiếng động, nhưng rõ ràng như một lời thì thầm. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhớ về những ngày tháng ở thị trấn ven sông, nhớ về những buổi chiều tan học, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Hình ảnh một cô gái với mái tóc đen dài, nụ cười hiền hậu, và đôi mắt trong veo hiện lên chập chờn trong tâm trí anh. Lê An. Cái tên ấy, dẫu đã được chôn sâu, vẫn thi thoảng trỗi dậy, như một vết sẹo cũ không bao giờ lành hẳn.

Anh đã rất thích em. Lời nói đó, lời thổ lộ đã quá muộn màng. Nó đã là một lời nói không thành, một tiếng thở dài lạc lõng trong dòng chảy thời gian. Nếu như ngày đó, anh có thể dũng cảm hơn một chút, ít e dè hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác? Cái "nếu như ngày đó" ấy đã trở thành một gánh nặng vô hình, một khoảng cách không thể xóa nhòa giữa anh và một tương lai mà lẽ ra đã có thể rất khác. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, hàng ngàn ánh đèn vẫn nhấp nháy, nhưng không một ánh đèn nào có thể sưởi ấm được khoảng trống lạnh lẽo trong lòng anh. Chiếc đồng hồ cao cấp trên tay anh vẫn đều đặn đếm từng giây, từng phút, từng giờ. Thời gian trôi đi, mang theo cả những cơ hội và những điều đã mất. Anh tự hỏi, phải chăng, anh đã sống quá nhanh, quá vội vã, để rồi bỏ quên đi những điều thực sự quan trọng?

***

Vài ngày sau, Trần Hạo và Hải Yến dùng bữa tối tại nhà hàng Pháp "Le Rêve", một địa điểm sang trọng bậc nhất thành phố, nơi không gian được bao phủ bởi kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao vút, những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, và tường được trang trí bằng tranh vẽ cùng những tấm gương lớn chạm khắc tinh xảo. Bàn ghế bọc vải nhung êm ái, khăn trải bàn trắng tinh tươm, cùng những lọ hoa tươi nhỏ xinh đặt chính giữa mỗi bàn, toát lên vẻ lãng mạn và tinh tế. Khu vực ngoài trời với vườn hoa nhỏ và ánh nến lung linh cũng là một điểm nhấn cuốn hút. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng từ dương cầm vang lên, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau, tiếng dao dĩa lách cách và những lời trò chuyện thì thầm, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của sự xa hoa. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn, mùi hoa tươi trên bàn, và mùi nước hoa cao cấp từ những thực khách tạo nên một không gian đầy mê hoặc.

Hải Yến, trong chiếc váy dạ hội màu đỏ nổi bật, ngồi đối diện Trần Hạo, cố gắng gợi chuyện. Cô nói về những dự định tương lai của mình, về chuyến du lịch châu Âu mà cô đang lên kế hoạch, về những triển vọng mới của công ty. Giọng cô nhẹ nhàng, ánh mắt cô lấp lánh sự ngưỡng mộ khi nhìn anh. Cô luôn chủ động, luôn mang theo một tia hy vọng mong manh.

"Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến việc đi đâu đó thật xa không? Rời khỏi thành phố này một thời gian, để thư giãn, để tìm kiếm những điều mới mẻ?" Hải Yến hỏi, đôi mắt cô dán vào anh, tìm kiếm một tia hứng thú.

Trần Hạo khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị rượu thanh tao, nhưng dường như không thể làm tan đi sự mệt mỏi trong lòng anh. Anh lịch sự đáp lời, giọng anh trầm và chậm rãi như thường lệ. "Anh chỉ nghĩ đến công việc thôi, Hải Yến. Em biết mà."

Anh không nói dối. Công việc đã trở thành một phần không thể thiếu, một tấm màn che chắn cho những khoảng trống trong tâm hồn anh. Nó là mục tiêu, là động lực, nhưng cũng là một cái bẫy vô hình, giam giữ anh trong vòng lặp của sự cô đơn. Hải Yến khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Cô đã quá quen với câu trả lời này. Cô biết anh là một người đàn ông của công việc, nhưng đôi khi, cô vẫn hy vọng anh sẽ dành cho mình một chút không gian khác.

"Nhưng anh cũng cần nghỉ ngơi chứ. Công việc là quan trọng, nhưng cuộc sống còn nhiều điều khác nữa," cô nhẹ nhàng nói, cố gắng kéo anh ra khỏi guồng quay quen thuộc. "Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không? Một chút thôi cũng được."

Câu hỏi đó, nó không hoàn toàn giống với câu Phương Anh từng hỏi anh trong quá khứ, nhưng ý nghĩa thì tương đồng. Nó là một lời mời gọi, một sự dò hỏi về một khả năng lãng mạn. Nhưng Trần Hạo chỉ khẽ cười, nụ cười nhạt nhòa, không đến được tận đáy mắt. Anh nhìn vào ly rượu của mình, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng đối với anh, chúng chỉ là những đốm sáng vô tri.

"Anh xin lỗi, Hải Yến," anh nói, giọng vẫn điềm đạm. "Đầu anh bây giờ chỉ toàn những dự án và kế hoạch. Anh không phải là một người bạn trai tốt."

Anh cảm thấy một sự xa cách vô hình, một bức tường ngăn cách giữa anh và Hải Yến, cũng như với tất cả những mối quan hệ xã giao khác. Những bữa tối sang trọng, những cuộc trò chuyện lịch thiệp, những lời chúc tụng – tất cả đều trôi qua một cách hời hợt, thiếu chiều sâu. Chúng không thể lấp đầy khoảng trống cảm xúc trong anh. Anh biết Hải Yến là một cô gái tốt, thông minh, xinh đẹp, nhưng trái tim anh đã đóng lại, hoặc có lẽ, nó chưa bao giờ thực sự mở ra cho ai khác kể từ khi Lê An rời đi. Tình cảm của cô dành cho anh, sự ngưỡng mộ của cô, chỉ khiến anh cảm thấy nặng nề hơn, vì anh biết mình không thể đáp lại.

Bữa tối kết thúc, nhưng cảm giác cô đơn không hề vơi bớt, thậm chí còn đậm đặc hơn. Khi Trần Hạo rời nhà hàng, bước ra làn gió đêm mát mẻ, tiếng còi xe từ xa vọng lại, anh lại thấy mình lạc lõng giữa dòng người tấp nập. Anh đã thành công rực rỡ, đã đạt được đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, nhưng anh lại đang dần chìm đắm trong sự hối tiếc và chấp nhận hậu quả của sự im lặng, của những quyết định đã quá chậm một nhịp. Thành công ấy không thể sưởi ấm một trái tim cô đơn. Nó chỉ càng làm nổi bật thêm khoảng trống vô hình mà anh đang mang trong mình, một khoảng trống mà không một dự án triệu đô nào có thể lấp đầy. Và trong khoảnh khắc ấy, anh vô thức nghĩ về thị trấn ven sông, về một cuộc sống khác, một tương lai khác mà anh đã từng có thể nắm giữ. Hình bóng Lê An, với nụ cười bình yên và ánh mắt mãn nguyện, thoáng hiện lên trong tâm trí anh, như một bóng ma của quá khứ, một sự so sánh nghiệt ngã với hiện tại của chính anh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free