Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 713: Nước Mắt Trong Đêm Vô Thanh

Đêm đã về khuya, thành phố lại lên đèn, rực rỡ và xa hoa đến choáng ngợp. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ penthouse của mình, ly rượu mạnh sóng sánh trong tay. Ánh đèn lấp lánh của những tòa nhà chọc trời trải dài vô tận, nhưng không thể xua đi sự tĩnh mịch, trống rỗng bao trùm lấy anh. Trong tay kia, anh cầm một tập tài liệu dày dặn, tổng hợp tất cả những gì anh đã thu thập được về Nguyễn Hoàng Huy. Anh đã đọc đi đọc lại nó hàng chục lần, cố tìm ra một điểm yếu, một sự bất toàn nào đó, một lý do nhỏ nhất để phủ nhận sự lựa chọn của Lê An. Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

"Chín chắn... đáng tin cậy... bình yên..." Trần Hạo thì thầm, từng lời thốt ra như những lưỡi dao cứa vào tâm can. Anh nhấp một ngụm rượu mạnh, vị đắng chát, nồng gắt lan tỏa khắp cổ họng, nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau đang cồn cào trong lòng. "Tất cả những điều mình đã không thể cho em, hoặc đã quá muộn để cho em." Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, đầy sự chấp nhận cay đắng. "Thích thì không đủ... đúng vậy. Chín chắn, đáng tin cậy mới là thứ em cần." Lời nói của Lê An, "Thích thì không đủ," cứ văng vẳng bên tai, giờ đây anh mới thực sự hiểu thấu.

Cái cảm giác bất lực, vô vọng dâng trào. Anh là Trần Hạo, một doanh nhân thành đạt, nắm trong tay quyền lực và tiền bạc, nhưng lại không thể giữ được người con gái mình yêu. Anh đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, nhưng tình yêu và số phận lại là hai khái niệm nằm ngoài tầm với của anh. Nguyễn Hoàng Huy không có những gì anh có, không có sự nghiệp rực rỡ, không có địa vị xã hội cao ngất. Nhưng anh ta lại có thứ quan trọng nhất: sự hiện diện và sự ổn định. Anh ta đã ở đó, vào đúng thời điểm Lê An cần nhất, như một bến đỗ an yên giữa dòng đời xô đẩy.

Trần Hạo ném tập tài liệu xuống bàn kính, một tiếng "soạt" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh không tức giận, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Không thể chối cãi. Không thể chống lại. Anh đã thua, thua một cách tâm phục khẩu phục, không phải vì anh không đủ tốt, mà vì anh đã "chậm một nhịp." Anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, để "lời nói không thành" chôn vùi mãi mãi.

Anh đưa ly rượu lên môi, uống cạn. Chất lỏng nóng bỏng chảy xuống, đốt cháy mọi giác quan. Trần Hạo nhìn vào khoảng không vô định, hình ảnh Lê An cười bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy cứ lảng vảng trong tâm trí, rõ ràng đến từng chi tiết. Đó là một nụ cười mãn nguyện mà anh chưa từng thấy ở cô khi họ còn bên nhau, một nụ cười không vương vấn chút ưu tư, không có chút chờ đợi nào nữa.

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má Trần Hạo, hòa lẫn với vị rượu đắng. Giọt nước mắt của sự bất lực, của sự chấp nhận, và của nỗi hối hận không nguôi. Nỗi đau này sẽ không bao giờ lành. Nó sẽ trở thành một phần của anh, một vết sẹo không thể xóa nhòa. Nhưng đồng thời, nó cũng là một ngọn lửa ý chí lạnh lẽo, tôi luyện anh trở nên cứng rắn hơn. Anh sẽ không bao giờ để mình yếu đuối như thế này nữa. Anh sẽ "lột xác," không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong cách anh đối diện với cuộc sống và cảm xúc của mình. Anh sẽ trở nên quyết đoán hơn, dứt khoát hơn, nhưng cũng có lẽ, lạnh lùng và khép kín hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Khoảng cách mà anh đã tạo ra với Lê An, giờ đây, anh sẽ tạo ra với cả thế giới.

Trần Hạo quay lưng lại với cửa sổ, bóng anh đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Anh sẽ không tìm kiếm tình yêu nữa. Anh sẽ tìm kiếm sự ổn định, sự đáng tin cậy, những thứ mà anh đã không thể cho Lê An, nhưng giờ đây anh hiểu rằng chúng là cốt lõi của một cuộc đời bình yên. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững chắc, không phải để chứng minh bản thân với ai, mà để đảm bảo rằng anh sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác bất lực này lần nữa. Đồng hồ trên tay anh khẽ nhấp nháy, báo hiệu một khởi đầu mới, một con người mới, được sinh ra từ tro tàn của một tình yêu đã lỡ.

***

Đồng hồ trên cổ tay Trần Hạo, một thiết kế tối giản làm từ titan và sapphire crystal, vừa điểm ba mươi phút sau nửa đêm. Âm thanh thanh thoát và lạnh lùng ấy gần như vô hình trong sự tĩnh mịch của căn penthouse. Anh vẫn đứng đó, lưng quay về phía khung cửa sổ kính khổng lồ, bóng đổ dài trên sàn đá cẩm thạch phản chiếu ánh đèn lấp lánh từ thành phố bên dưới. Sự xa hoa của không gian này, vốn được thiết kế để thể hiện đỉnh cao của sự thành đạt, giờ đây lại càng nhấn chìm anh vào một nỗi cô độc ghê gớm. Mùi rượu vang nồng nàn từ ly rỗng trên bàn hòa quyện với mùi gỗ sồi mới và mùi da thuộc từ bộ sofa Ý đắt tiền, tạo nên một bản giao hưởng của sự sang trọng và trống rỗng, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sống. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm, thứ mà anh thường dùng để xoa dịu tâm trí sau những giờ làm việc căng thẳng, giờ đây chỉ như một bản nhạc nền u uất cho vở kịch bi kịch trong lòng anh.

Anh bước chậm rãi về phía bàn làm việc, nơi màn hình máy tính vẫn hiển thị những biểu đồ phức tạp và dòng mã code chằng chịt, những dự án triệu đô đang chờ anh giải quyết. Trần Hạo vươn tay, chạm nhẹ vào bàn phím lạnh lẽo. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc suốt mấy tiếng đồng hồ qua, tìm kiếm một liều thuốc mê cho tâm hồn đang rỉ máu. Anh đã ép mình đọc từng báo cáo tài chính, phân tích từng con số tăng trưởng, cố gắng hình dung ra những chiến lược mới cho công ty. Nhưng vô ích. Những con số nhảy múa trên màn hình, những dòng lệnh logic khô khan, tất cả đều trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa. Tâm trí anh không thể tập trung, mỗi khi cố gắng đào sâu vào một vấn đề, hình ảnh Lê An lại hiện lên, rõ nét đến ám ảnh, như một bóng ma của quá khứ không thể xua đi.

Anh đã lướt qua những bức ảnh cũ trong điện thoại, những tấm hình chụp lén Lê An khi họ còn là những đứa trẻ, những khoảnh khắc vô tư bên bờ sông cũ, nụ cười trong veo không chút vướng bận. Rồi anh lại quay về với hình ảnh Lê An cười bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy mà anh từng thấy, một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện, không còn chút chờ đợi nào trong ánh mắt. Sự tương phản ấy như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Anh biết, anh phải đối diện với sự thật này, phải ép mình nhìn thẳng vào nó, dù mỗi lần như vậy, trái tim anh lại thắt lại, đau đớn như bị xé toạc. Đó là một sự dằn vặt dai dẳng, một cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ giữa cảm xúc yêu thương và nỗi đau cá nhân với mong muốn Lê An được hạnh phúc thực sự.

Trần Hạo rót thêm một ly rượu vang đỏ, loại Burgundy hảo hạng mà anh thường thưởng thức vào những đêm tĩnh lặng như thế này. Hương nho thoang thoảng, một chút chát nhẹ đầu lưỡi, rồi lan tỏa vị ấm nồng. Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Chất lỏng đỏ thẫm chảy xuống cổ họng, không còn cảm giác nóng bỏng như rượu mạnh lúc nãy, mà thay vào đó là một sự êm dịu, nhưng cũng chỉ là xoa dịu hờ hững. Nó không thể xóa nhòa đi cái cảm giác lạnh lẽo đang xâm chiếm toàn bộ căn phòng và tâm hồn anh.

Anh lại cầm tập tài liệu về Nguyễn Hoàng Huy, lật từng trang, từng trang một. Thông tin về lý lịch, sự nghiệp, các mối quan hệ xã hội. Một người đàn ông có công việc ổn định, thu nhập đủ sống, không quá giàu có hay quyền lực, nhưng lại có một sự nghiệp bền vững, một cuộc sống giản dị và đáng tin cậy. Anh ta không phải là một kẻ hào nhoáng, không có những tham vọng lớn lao như anh, nhưng anh ta có sự chân thành, sự kiên nhẫn, và quan trọng nhất, sự hiện diện. Anh ta ở đó, từng ngày, từng giờ, lắng nghe Lê An, chia sẻ cùng cô những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Anh ta là một bến đỗ an yên mà Lê An đã khao khát bấy lâu. Trần Hạo không thể tìm thấy bất kỳ một điểm nào để chê bai, để hạ thấp đối thủ của mình. Điều đó chỉ khiến nỗi đau càng trở nên sâu sắc và sự chấp nhận càng thêm cay đắng.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một hình ảnh rõ ràng hiện lên trong tâm trí anh: Lê An, với nụ cười nhẹ nhàng, tựa đầu vào vai Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt cô hướng về phía chân trời, bình yên đến lạ. Khoảnh khắc đó, không có chút lo toan, không có chút chờ đợi, không có chút gượng ép nào. Đó là một sự bình yên thật sự, một sự mãn nguyện từ sâu thẳm tâm hồn, mà anh chưa từng thấy ở cô. Anh đã từng mơ ước mang lại nụ cười ấy cho cô, đã từng tin rằng thành công, tiền bạc và địa vị sẽ là chìa khóa. Nhưng anh đã lầm. Anh đã "chậm một nhịp," đã để "khoảng cách vô hình" giữa họ ngày càng lớn, và những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chôn vùi một tình yêu, một định mệnh.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào ly rượu trong tay. Hàng ngàn câu hỏi "nếu như ngày đó" xoáy sâu trong tâm trí anh, tạo thành một cơn lốc xoáy của sự hối hận. Nếu như ngày đó anh đủ can đảm nói ra lời yêu, nếu như ngày đó anh không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, nếu như ngày đó anh hiểu được rằng Lê An cần một bờ vai hiện tại hơn là một lời hứa hẹn tương lai xa vời… Nhưng tất cả chỉ là "nếu như." Những suy nghĩ ấy như những lưỡi dao cào xé tâm can anh, nhưng đồng thời cũng là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những lỗi lầm anh đã mắc phải.

"Em xứng đáng, Lê An," Trần Hạo thì thầm, giọng nói khàn đặc, gần như không thành tiếng, lạc giữa không gian rộng lớn của căn phòng. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ cao tầng, như một lời đáp lại vô vọng từ vũ trụ, hay chỉ là tiếng lòng của chính anh. "Em xứng đáng với sự bình yên đó." Anh lặp lại, như để tự thuyết phục chính mình, để nỗi đau này trở nên dễ chấp nhận hơn một chút. Anh không thể phủ nhận sự thật rằng Nguyễn Hoàng Huy là một người đàn ông tốt, một người có thể mang lại hạnh phúc cho Lê An. Anh đã tìm mọi lý do để ghét bỏ anh ta, để coi thường anh ta, nhưng tất cả đều sụp đổ trước sự thật hiển nhiên: Huy đã làm được điều mà anh, Trần Hạo, với tất cả sự thông minh, tài giỏi và tham vọng của mình, đã không làm được.

Cảm giác bất lực lại dâng trào, nhưng lần này, nó không còn là sự bất lực của một kẻ thua cuộc đang cố gắng vùng vẫy. Đó là sự bất lực của một người đã chấp nhận thất bại, chấp nhận rằng mình đã sai, và chấp nhận rằng người mình yêu xứng đáng với một hạnh phúc khác, một hạnh phúc mà mình không thể mang lại. Nỗi đau ấy vẫn còn đó, sâu sắc và dai dẳng, nhưng đã có thêm một chút thanh thản, một sự bình yên kỳ lạ đến từ việc buông bỏ. Đó là một sự chấp nhận cay đắng, nhưng cần thiết.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dồn nén tất cả nỗi lòng. Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm vào mặt đá cẩm thạch khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh đèn thành phố vẫn nhấp nháy, vô cảm. "Mình sẽ không bao giờ để mình yếu đuối như thế này nữa," anh tự nhủ, giọng nói kiên định, pha lẫn chút lạnh lùng. "Khoảng cách mà mình đã tạo ra với Lê An, giờ đây, mình sẽ tạo ra với cả thế giới." Đây là một lời thề, một lời hứa với chính bản thân anh, được khắc ghi bằng nước mắt và nỗi đau. Con người Trần Hạo sẽ "lột xác," không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong chính bản chất của anh, trở nên lý trí hơn, quyết đoán hơn, nhưng cũng lạnh lùng và khép kín hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Nỗi đau này, tuy nghiệt ngã, nhưng sẽ là một viên gạch nữa xây nên con người mới, một người đàn ông không còn bị cảm xúc chi phối một cách mù quáng.

***

Đêm ở thị trấn ven sông yên bình hơn nhiều so với sự ồn ào náo nhiệt của thành phố. Chỉ có tiếng gió hiu hiu thổi qua những tán cây xoài trước sân, mang theo hơi ẩm từ dòng sông phía xa, và tiếng côn trùng rả rích. Tại căn nhà nhỏ của Lê An, ánh đèn vàng ấm áp vẫn còn sáng trong gian phòng khách. Nguyễn Thị Tư, mẹ của Lê An, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay mân mê chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng đã được chuẩn bị cho con gái. Gương mặt bà hiền từ, ánh mắt lộ rõ vẻ mãn nguyện và một chút bồi hồi, như thể bà đang sống lại những ký ức ngọt ngào của chính mình.

Lê An ngồi đối diện mẹ, trên chiếc sofa bọc vải hoa đã sờn màu thời gian, nhưng vẫn giữ được sự ấm cúng quen thuộc. Cô lướt nhẹ tay trên chiếc váy cưới trắng tinh, bồng bềnh như mây, được treo cẩn thận trên một giá đỡ gần đó. Từng đường kim mũi chỉ, từng hạt ngọc trai được đính kết tỉ mỉ, tạo nên một vẻ đẹp tinh khôi, thuần khiết. Cảm giác vải mềm mại lướt qua các ngón tay cô, mang theo một sự an ủi kỳ lạ, một lời hứa về một khởi đầu mới. Ánh mắt Lê An dịu dàng, xa xăm, có lẽ thoáng một nét pensive khi nghĩ về quá khứ, về những năm tháng thanh xuân đã qua, về những "nếu như ngày đó" mà cô cũng đã từng tự hỏi. Nhưng nét buồn ấy nhanh chóng bị xua tan bởi sự bình yên hiện tại và tương lai vững chắc cô đã chọn, một bến đỗ an yên mà cô luôn khao khát, không còn chút bấp bênh hay chờ đợi nào nữa.

"Con bé của mẹ, cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc rồi," bà Tư nói, giọng nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương, như một lời thì thầm với chính mình hơn là với Lê An. Bà nhìn con gái bằng ánh mắt trìu mến, bàn tay già nua khẽ xoa lên mái tóc mượt mà của cô, một cử chỉ quen thuộc từ thuở ấu thơ. "Mẹ mừng cho con lắm."

Lê An mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thản, không còn chút gượng ép nào. "Vâng, mẹ ạ." Cô đáp, giọng nói ấm áp, mang theo một sự biết ơn sâu sắc. Cô đặt tay mình lên bàn tay mẹ, cảm nhận sự ấm áp và bình yên mà bà mang lại. Suốt những năm qua, mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc của cô, người đã chứng kiến mọi buồn vui, mọi ngã rẽ trong cuộc đời cô, và giờ đây, là người cùng cô chia sẻ niềm hạnh phúc giản dị này.

"Thằng Huy nó hiền lành, thật thà, lại biết lo cho gia đình," bà Tư tiếp lời, ánh mắt xa xăm như đang hình dung về cuộc sống hôn nhân sắp tới của con gái. "Quan trọng nhất là nó biết thương con, biết trân trọng con. Một người đàn ông như thế, không cần phải giàu sang phú quý, chỉ cần một mái ấm bình yên là đủ rồi." Những lời nói của bà Tư như một sự xác nhận, củng cố thêm niềm tin của Lê An vào lựa chọn của mình.

Lê An gật đầu, đồng tình với lời mẹ nói. Cô nhớ lại những kỷ niệm nhỏ nhặt với Huy: những lần anh kiên nhẫn lắng nghe cô tâm sự về công việc, về những lo toan vụn vặt; những buổi tối anh lặng lẽ sửa lại cánh cửa bị hỏng hay thay bóng đèn cháy trong nhà mà không cần cô phải nhắc nhở; những lần anh mang đến cho cô một bó hoa dại hái vội bên đường mà không cần bất kỳ dịp đặc biệt nào, chỉ vì anh biết cô thích hoa. Huy không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn những điều xa vời, nhưng anh luôn ở đó, hiện diện bằng những hành động cụ thể, bằng sự quan tâm chân thành và đều đặn. Đó chính là "sự ổn định" và "sự đáng tin cậy" mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, thứ mà Trần Hạo đã không thể, hoặc không kịp mang lại.

"Con cảm thấy rất an toàn khi ở bên anh ấy, mẹ ạ," Lê An nói, ánh mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc giản dị, không cần phô trương. "Anh ấy không hứa hẹn những điều to lớn, nhưng những gì anh ấy làm đều khiến con cảm thấy yên lòng." Cô khẽ vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên tay mẹ, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Chiếc nhẫn này không lấp lánh kim cương, nhưng nó mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn bất cứ viên đá quý nào: lời hứa về một bến đỗ an yên, một cuộc đời bình dị nhưng trọn vẹn, không còn "khoảng cách vô hình" nào nữa.

Bà Tư mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, xóa tan đi mọi ưu tư. "Vậy là tốt rồi, con gái. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được bình yên, được ở bên người mà mình tin tưởng. Đừng nghĩ ngợi gì nhiều nữa, con nhé." Bà Tư nhẹ nhàng nắm lấy tay con gái, truyền cho cô sự ấm áp và bình an.

Lê An khẽ thở phào, một hơi thở nhẹ nhõm. Cô biết mẹ đang muốn nhắc nhở cô về những điều đã qua, về một hình bóng đã từng in đậm trong trái tim cô, về một tình yêu đã "chậm một nhịp" và những "lời nói không thành." Nhưng giờ đây, mọi thứ đã lùi về phía sau, trở thành một phần của ký ức, một "nếu như ngày đó" không còn khả năng thay đổi. Cô đã chọn con đường của mình, và cô hoàn toàn kiên định với lựa chọn đó. Không có sự hối tiếc, không có sự dằn vặt. Chỉ còn lại sự thanh thản, một sự chấp nhận rằng mọi thứ diễn ra theo cách nó phải diễn ra, và cô đã tìm thấy điều cô thực sự cần.

Tiếng chuông đồng hồ treo tường điểm mười một giờ đêm, báo hiệu một ngày nữa sắp khép lại. Ánh đèn đường mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc. Căn phòng ấm cúng, tràn ngập mùi hương của hoa nhài từ bình hoa nhỏ trên bàn và mùi hương quen thuộc của cơm gạo từ gian bếp, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Lê An cảm thấy một sự mãn nguyện dâng trào trong lòng. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, không phải là một tình yêu cháy bỏng mãnh liệt, mà là một sự bình yên vững chãi, một "bến đỗ an yên" mà cô đã mỏi mòn tìm kiếm.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh lặng. Thị trấn chìm trong giấc ngủ, chỉ có vài ánh đèn lờ mờ từ những ngôi nhà xa xa, như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ như một điệu ru vỗ về. Cảm giác gió hiu hiu thổi qua kẽ lá, mang theo hơi sương đêm, làm cô rùng mình nhẹ. Lê An khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, cô hình dung về ngày mai, ngày trọng đại của cuộc đời mình. Một chương mới sẽ mở ra, với một người đàn ông sẽ cùng cô xây đắp tổ ấm, cùng cô bước đi trên con đường đời. Cô đã sẵn sàng, với một trái tim bình yên và tràn đầy hy vọng.

***

Đồng hồ trên tay Trần Hạo chỉ bốn giờ sáng. Thành phố vẫn còn chìm trong màn đêm, nhưng phía chân trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng một cách yếu ớt, báo hiệu một ngày mới sắp đến, một ngày mà đối với nhiều người sẽ là khởi đầu của hạnh phúc, còn với anh, là một sự kết thúc vĩnh viễn. Sương giăng nhẹ thành phố, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền ảo, che khuất những tòa nhà chọc trời và những con đường tấp nập. Trần Hạo vẫn đứng bất động bên cửa sổ kính khổng lồ của căn penthouse, dõi mắt về phía xa xăm, nơi thị trấn của Lê An đang chìm trong màn đêm và sương sớm. Từ độ cao này, mọi thứ đều nhỏ bé và mờ nhạt, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của nơi đó, nơi cất giữ một phần trái tim anh, nơi tình yêu của anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

Căn phòng đã tắt hết đèn, chỉ còn ánh sáng leo lét từ màn hình máy tính đang ở chế độ chờ và ánh sáng mờ nhạt từ thành phố vọng vào, tạo nên một không gian u tối và tĩnh mịch. Không khí lạnh lẽo của căn hộ cao cấp bao trùm lấy anh, nhưng anh không cảm thấy lạnh. Trong lòng anh, một ngọn lửa của sự đau đớn và hối hận vẫn đang âm ỉ cháy, một ngọn lửa ý chí lạnh lẽo đang tôi luyện anh, biến nỗi đau thành sức mạnh.

Anh nhớ lại lời Lê An đã nói, cái đêm định mệnh bên bờ sông cũ ấy: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói đó, giản dị mà sắc lạnh, giờ đây, kết hợp với hình ảnh bình yên của cô bên Huy, tạo thành một sự thật không thể chối cãi. "Thích thì không đủ," anh lặp lại trong tâm trí, từng chữ như một cái búa gõ mạnh vào lồng ngực. Anh đã từng nghĩ tình yêu là tất cả, là ngọn lửa cháy bỏng, là những khát vọng mãnh liệt. Anh đã từng tin rằng chỉ cần anh thành đạt, anh sẽ có thể quay về và mang lại cho cô tất cả, một cuộc sống đủ đầy, một tương lai rực rỡ. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu cũng cần sự hiện diện, cần sự sẻ chia, cần một "bến đỗ an yên" ngay trong hiện tại, chứ không phải là một lời hứa hẹn cho một tương lai xa vời. Anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, và những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chôn vùi tất cả.

Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, hòa lẫn với vị mặn chát của những giọt nước mắt đã khô từ đêm qua. Giọt nước mắt này không còn là của sự bất lực hay tức giận, mà là của sự chấp nhận, của nỗi đau sâu thẳm nhưng được gói ghém trong sự bình tĩnh đến đáng sợ. Anh không thể ích kỷ. Anh không thể phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh không thể đến đó, đứng giữa lễ đường, và làm đảo lộn mọi thứ chỉ vì nỗi đau của chính mình. Lê An xứng đáng có được hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn, không vướng bận bất kỳ bóng hình quá khứ nào, không còn chút day dứt hay tiếc nuối.

Anh chấp nhận. Anh sẽ không đến. Anh sẽ để cô đi, để cô có được sự bình yên mà anh đã không thể mang lại. Đây là sự chấp nhận cay đắng nhất trong cuộc đời anh, nhưng cũng là hành động yêu thương cuối cùng anh có thể làm cho cô, một cách thầm lặng và vô vọng. Một tình yêu đã "chậm một nhịp," đã để "lời nói không thành" chôn vùi, giờ đây anh phải chấp nhận nhìn nó khép lại vĩnh viễn, không một lời từ biệt, không một lần quay đầu.

Trần Hạo mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình. Kim giây vẫn đều đặn trôi, vô tình và không ngừng nghỉ, như dòng thời gian không thể quay ngược. Chiếc đồng hồ này, một biểu tượng của sự thành công và quyền lực, giờ đây lại càng nhấn mạnh sự bất lực của anh trước định mệnh, trước một tình yêu đã lỡ. Anh có thể kiểm soát hàng tỷ đô la, hàng ngàn nhân viên, nhưng không thể kiểm soát được một khoảnh khắc đã qua, một tình yêu đã lỡ, một quyết định đã được đưa ra.

Anh quay lưng lại với cửa sổ, bóng lưng cô độc và kiên định. Ánh sáng bình minh yếu ớt từ phía đông bắt đầu len lỏi vào căn phòng, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài, xua tan dần bóng tối. Trần Hạo bước đi chậm rãi, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn đá cẩm thạch, vang vọng trong sự tĩnh mịch. Anh không nói gì, chỉ có một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực, mang theo tất cả nỗi niềm, tất cả sự tiếc nuối và sự chấp nhận.

Quyết định này, không đến dự đám cưới, là một dấu chấm hết cho mọi hy vọng mong manh, củng cố hình ảnh một Trần Hạo cô độc, thành đạt nhưng thiếu vắng hạnh phúc cá nhân. Anh sẽ trở nên lạnh lùng và lý trí hơn trong công việc và các mối quan hệ, che giấu nỗi đau sâu thẳm bên trong. Sự chấp nhận đau đớn này sẽ là một trong những yếu tố quan trọng định hình con người Trần Hạo trong tương lai, một người đàn ông sẽ không bao giờ để cảm xúc chi phối mình một cách mù quáng nữa. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững chắc, không phải để chứng minh bản thân với ai, mà để đảm bảo rằng anh sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác bất lực này lần nữa, rằng anh sẽ luôn có đủ sự kiểm soát để bảo vệ mình khỏi những vết thương lòng không thể chữa lành.

Trần Hạo bước về phía phòng ngủ, bóng anh khuất dần trong ánh sáng ban mai đang dần rọi vào căn hộ. Ngoài kia, thành phố đã bắt đầu thức giấc, một ngày mới lại đến, mang theo những khởi đầu mới cho bao người, nhưng với Trần Hạo, đó là sự khởi đầu của một cuộc đời mới, một cuộc đời không có Lê An, một cuộc đời được xây dựng trên nền móng của sự chấp nhận và nỗi tiếc nuối vĩnh cửu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free