Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 712: Chân Dung Người Thay Thế

Ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính xanh lạnh, vẽ lên khuôn mặt Trần Hạo những đường nét sắc lẹm, hằn sâu thêm vẻ mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự tập trung đáng sợ. Căn hộ penthouse rộng lớn chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gõ phím đều đặn, khô khốc của anh phá vỡ sự im ắng đến ngột ngạt. Đêm đã khuya lắm, nhưng Trần Hạo không hề cảm thấy buồn ngủ. Nỗi đau của sự mất mát, của cái "chậm một nhịp" đã hằn sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào, khiến anh không còn cảm nhận được sự mệt mỏi thể xác. Thay vào đó, một ngọn lửa ý chí lạnh lẽo bùng lên, thôi thúc anh hành động. Anh đã thề sẽ lột xác, và đây, chính là bước đầu tiên.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, tìm kiếm một cái tên: Nguyễn Hoàng Huy. Từng ký tự anh gõ xuống như khắc vào tâm can, mỗi cú nhấp chuột là một vết cứa sâu hơn vào trái tim đã rỉ máu. Anh không tìm kiếm với sự thù hằn hay ganh ghét, mà với một sự lý trí đến tàn nhẫn. Anh muốn hiểu, muốn phân tích, muốn biết rốt cuộc người đàn ông này có gì mà anh không có, có gì mà Lê An đã chọn, bỏ lại mối tình thanh mai trúc mã của họ.

Các trang web công khai, hồ sơ công ty, các bài báo địa phương, thậm chí cả những diễn đàn nhỏ, tất cả đều được Trần Hạo rà soát một cách tỉ mỉ. Anh như một cỗ máy, thu thập dữ liệu, phân loại, và xâu chuỗi thông tin. Nguyễn Hoàng Huy, sinh năm một chín tám tư, hơn Lê An vài tuổi, tốt nghiệp đại học xây dựng, hiện là kỹ sư trưởng của một công ty xây dựng có tiếng ở tỉnh. Gia đình không quá giàu có nhưng gia giáo, nề nếp. Cha mẹ đều là giáo viên về hưu, sống rất được tiếng ở thị trấn. Anh ta đã từng có một mối tình kéo dài sáu năm, nhưng đã chia tay cách đây ba năm vì lý do không hợp.

"Không tệ... không hề tệ chút nào," Trần Hạo thì thầm, giọng anh khàn đặc. Anh cố gắng tìm kiếm bất kỳ vết nhơ nào, bất kỳ điểm yếu nào có thể chứng minh rằng Lê An đã sai lầm. Nhưng vô ích. Mọi thứ anh tìm thấy đều phác họa một chân dung hoàn hảo đến mức khiến anh tức giận. Một người đàn ông chín chắn, có trách nhiệm, ổn định, không quá tham vọng nhưng đủ vững vàng để làm chỗ dựa.

Anh nhìn vào bức ảnh Hoàng Huy cười hiền lành trong một buổi lễ khánh thành. Một nụ cười chân thật, không có vẻ hào nhoáng hay quá tự tin như anh của những năm tháng tuổi trẻ. Ánh mắt Hoàng Huy toát lên sự điềm đạm, an toàn. Điều mà Lê An cần, ngay lúc này. Trần Hạo nhớ lại những lời anh đã độc thoại với chính mình đêm qua: "Anh ta mang lại cho em thứ mà anh không thể: sự bình yên, sự hiện diện, một bến đỗ an toàn ngay lúc em cần nhất." Giờ đây, những bằng chứng anh đang thu thập càng củng cố thêm cho nhận định đau đớn ấy.

Anh lướt qua một bài báo cũ về việc Hoàng Huy tổ chức một chương trình tình nguyện xây nhà cho người nghèo. Dưới phần bình luận, rất nhiều người dân thị trấn ca ngợi anh ta là người tốt bụng, có tâm. Một cảm giác chua chát dâng lên trong cổ họng Trần Hạo. Anh đã từng nghĩ mình có thể dùng tiền bạc, địa vị để che lấp mọi thiếu sót, để mang lại cho Lê An một cuộc sống tốt đẹp nhất. Nhưng hóa ra, cái "tốt đẹp nhất" ấy lại không phải là những thứ phù phiếm anh đang theo đuổi. Nó là sự hiện diện, là sự an toàn, là một trái tim chân thành, một bờ vai vững chãi.

Thời gian trôi qua, màn hình máy tính vẫn sáng trưng. Trần Hạo không còn gõ phím nữa, anh chỉ nhìn chằm chằm vào những dòng thông tin, những bức ảnh. Mùi gỗ mới và da bọc ghế trong căn hộ sang trọng càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Căn phòng lạnh lẽo, tĩnh mịch. Đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh điểm từng tích tắc, âm thanh duy nhất vọng lại trong không gian vô tận. Trần Hạo cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, nhìn xuống một thung lũng yên bình nơi Lê An đang hạnh phúc bên một người đàn ông khác. Ngọn núi của anh thì chênh vênh, gió lạnh thấu xương, còn thung lũng của họ thì ấm áp, tràn ngập ánh nắng.

"Nguyễn Hoàng Huy... không tệ," anh lặp lại, như thể đang thuyết phục chính mình. Anh đã tìm thấy thứ anh cần, một lời giải đáp lý trí cho nỗi đau cảm xúc của mình. Lê An đã không chọn một kẻ tồi, không chọn một người không xứng đáng. Cô đã chọn một người đàn ông tốt, một người phù hợp với cô ở thời điểm đó, một người mang lại cho cô sự bình yên mà anh đã không thể. Và điều đó, còn đau đớn hơn cả việc cô chọn một người tệ bạc. Bởi vì nó chứng minh rằng, anh đã sai. Sai hoàn toàn. Sai một bước, lỡ cả một đời.

Ngày hôm sau, chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán lá xanh um, rải những đốm sáng lung linh lên nền gạch cũ kỹ của quán cà phê 'Góc Yên Bình'. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như một lời thì thầm, hòa lẫn với tiếng máy xay cà phê rì rì và những cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ của khách. Mùi cà phê rang xay đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, phảng phất đâu đó mùi gỗ cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ bên ngoài. Bầu không khí nơi đây thật yên bình, thư thái, một sự đối lập hoàn toàn với cõi lòng Trần Hạo.

Anh ngồi ở một góc khuất, bàn tay gầy gò ôm lấy cốc cà phê đen còn nghi ngút khói. Đối diện anh là một người đàn ông trung niên, mái tóc điểm bạc, gương mặt hiền lành, ánh mắt đôn hậu. Người này vốn là một đối tác cũ của công ty anh, có mối quan hệ rộng rãi ở thị trấn và hiểu biết khá rõ về Nguyễn Hoàng Huy. Trần Hạo đã liên hệ với ông ta với một lý do mơ hồ, rằng anh đang tìm hiểu về thị trường bất động sản ở khu vực này, nhưng thực chất, mục đích chính là Nguyễn Hoàng Huy.

"Anh Huy đó à? À, cậu nhắc đến anh Huy thì tôi biết ngay," người đàn ông trung niên, tên là chú Sáu, mỉm cười nhẹ. Giọng chú trầm ấm, đều đều, như dòng nước chảy qua đá. "Anh Huy đó là người có tiếng ở thị trấn này. Làm việc thì cẩn trọng, rất có trách nhiệm. Công ty của anh ấy tuy không lớn bằng bên cậu, nhưng làm ăn chân chính, được nhiều người tin tưởng. Gia đình cũng nền nếp, con cái ngoan ngoãn. Nói chung, là một người đàn ông đáng tin cậy."

Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác lạnh lẽo từ bên trong lan ra đầu ngón tay. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho những lời khen ngợi này, nhưng khi nghe trực tiếp từ một người ngoài, nó vẫn cứa vào lòng anh một vết thương mới.

"Tôi biết anh Huy từ lâu rồi," chú Sáu tiếp tục, không nhận ra sự tĩnh lặng đến đáng sợ của Trần Hạo. "Anh ấy sống rất tử tế, biết đối nhân xử thế. Mấy lần công ty anh ấy gặp khó khăn, anh ấy vẫn cố gắng không để nhân viên phải chịu thiệt. Một người như vậy, không phải dễ tìm đâu."

Trần Hạo đặt cốc cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhẹ trong không gian yên tĩnh. Anh ngẩng đầu nhìn chú Sáu, giọng anh trầm, chậm rãi, gần như thì thầm: "Anh ta... đối xử với Lê An thế nào?" Câu hỏi bật ra một cách tự nhiên, nhưng lại chứa đựng tất cả nỗi dằn vặt và hy vọng cuối cùng của anh. Hy vọng rằng, ít nhất, người đàn ông đó cũng có một khuyết điểm nào đó trong cách đối xử với cô, để anh có thể bám víu vào.

Chú Sáu ngẫm nghĩ một lát, rồi khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn hiền hòa trên môi. "À, về cô An... Cô bé đó thì tôi cũng quý lắm. Hiền lành, tháo vát. Mấy lần tôi thấy họ đi cùng nhau, trông tình cảm lắm. Anh Huy thì lúc nào cũng quan tâm, chăm sóc cô ấy từng li từng tí. Từ cái chuyện nhỏ như chọn đồ ăn, đến chuyện lớn hơn như sửa sang nhà cửa. Tôi thấy cô An rất vui vẻ, bình yên khi ở bên anh ta. Ánh mắt cô ấy không còn vẻ trầm tư như ngày xưa nữa." Chú Sáu ngừng lại, nhìn vào mắt Trần Hạo như muốn nói lên một điều gì đó sâu sắc hơn. "Có lẽ, đó là điều cô ấy cần, cậu Hạo ạ. Một sự bình yên, một bến đỗ an toàn ngay lúc này."

Lời nói của chú Sáu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trần Hạo. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đau nhói. "Bình yên... bến đỗ an toàn..." Anh đã từng nghĩ mình sẽ là người mang lại những điều đó cho Lê An, nhưng lại quá mải mê chạy theo những thứ xa vời, để rồi đánh mất tất cả. Anh đã không nhận ra rằng, cái "bình yên" mà Lê An cần không phải là sự giàu sang phú quý, mà là một vòng tay ấm áp, một sự hiện diện không thể thiếu.

Trần Hạo cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy cốc cà phê, cảm giác lạnh lẽo của nó xuyên qua da thịt, thấm vào xương tủy. Anh cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, nhưng trong tâm trí anh, một trận cuồng phong đang nổi dậy. Anh cảm ơn chú Sáu, đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ để trả tiền cà phê và một chút hậu tạ cho thông tin. Không nói thêm lời nào, anh đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê 'Góc Yên Bình', để lại đằng sau tiếng nhạc acoustic dịu dàng, mùi cà phê nồng nàn, và ánh nắng chiều tà ấm áp. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi như giẫm lên những mảnh vỡ của trái tim mình.

Đêm đã về khuya, thành phố lại lên đèn, rực rỡ và xa hoa đến choáng ngợp. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ penthouse của mình, ly rượu mạnh sóng sánh trong tay. Ánh đèn lấp lánh của những tòa nhà chọc trời trải dài vô tận, nhưng không thể xua đi sự tĩnh mịch, trống rỗng bao trùm lấy anh. Trong tay kia, anh cầm một tập tài liệu dày dặn, tổng hợp tất cả những gì anh đã thu thập được về Nguyễn Hoàng Huy. Anh đã đọc đi đọc lại nó hàng chục lần, cố tìm ra một điểm yếu, một sự bất toàn nào đó, một lý do nhỏ nhất để phủ nhận sự lựa chọn của Lê An. Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.

"Chín chắn... đáng tin cậy... bình yên..." Trần Hạo thì thầm, từng lời thốt ra như những lưỡi dao cứa vào tâm can. Anh nhấp một ngụm rượu mạnh, vị đắng chát, nồng gắt lan tỏa khắp cổ họng, nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau đang cồn cào trong lòng. "Tất cả những điều mình đã không thể cho em, hoặc đã quá muộn để cho em." Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, đầy sự chấp nhận cay đắng. "Thích thì không đủ... đúng vậy. Chín chắn, đáng tin cậy mới là thứ em cần." Lời nói của Lê An, "Thích thì không đủ," cứ văng vẳng bên tai, giờ đây anh mới thực sự hiểu thấu.

Cái cảm giác bất lực, vô vọng dâng trào. Anh là Trần Hạo, một doanh nhân thành đạt, nắm trong tay quyền lực và tiền bạc, nhưng lại không thể giữ được người con gái mình yêu. Anh đã nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, nhưng tình yêu và số phận lại là hai khái niệm nằm ngoài tầm với của anh. Nguyễn Hoàng Huy không có những gì anh có, không có sự nghiệp rực rỡ, không có địa vị xã hội cao ngất. Nhưng anh ta lại có thứ quan trọng nhất: sự hiện diện và sự ổn định. Anh ta đã ở đó, vào đúng thời điểm Lê An cần nhất, như một bến đỗ an yên giữa dòng đời xô đẩy.

Trần Hạo ném tập tài liệu xuống bàn kính, một tiếng "soạt" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh không tức giận, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng. Mọi thứ đã quá rõ ràng. Không thể chối cãi. Không thể chống lại. Anh đã thua, thua một cách tâm phục khẩu phục, không phải vì anh không đủ tốt, mà vì anh đã "chậm một nhịp." Anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, để "lời nói không thành" chôn vùi mãi mãi.

Anh đưa ly rượu lên môi, uống cạn. Chất lỏng nóng bỏng chảy xuống, đốt cháy mọi giác quan. Trần Hạo nhìn vào khoảng không vô định, hình ảnh Lê An cười bình yên bên Nguyễn Hoàng Huy cứ lảng vảng trong tâm trí, rõ ràng đến từng chi tiết. Đó là một nụ cười mãn nguyện mà anh chưa từng thấy ở cô khi họ còn bên nhau, một nụ cười không vương vấn chút ưu tư, không có chút chờ đợi nào nữa.

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má Trần Hạo, hòa lẫn với vị rượu đắng. Giọt nước mắt của sự bất lực, của sự chấp nhận, và của nỗi hối hận không nguôi. Nỗi đau này sẽ không bao giờ lành. Nó sẽ trở thành một phần của anh, một vết sẹo không thể xóa nhòa. Nhưng đồng thời, nó cũng là một ngọn lửa ý chí lạnh lẽo, tôi luyện anh trở nên cứng rắn hơn. Anh sẽ không bao giờ để mình yếu đuối như thế này nữa. Anh sẽ "lột xác," không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong cách anh đối diện với cuộc sống và cảm xúc của mình. Anh sẽ trở nên quyết đoán hơn, dứt khoát hơn, nhưng cũng có lẽ, lạnh lùng và khép kín hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Khoảng cách mà anh đã tạo ra với Lê An, giờ đây, anh sẽ tạo ra với cả thế giới.

Trần Hạo quay lưng lại với cửa sổ, bóng anh đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Anh sẽ không tìm kiếm tình yêu nữa. Anh sẽ tìm kiếm sự ổn định, sự đáng tin cậy, những thứ mà anh đã không thể cho Lê An, nhưng giờ đây anh hiểu rằng chúng là cốt lõi của một cuộc đời bình yên. Anh sẽ xây dựng một đế chế vững chắc, không phải để chứng minh bản thân với ai, mà để đảm bảo rằng anh sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác bất lực này lần nữa. Đồng hồ trên tay anh khẽ nhấp nháy, báo hiệu một khởi đầu mới, một con người mới, được sinh ra từ tro tàn của một tình yêu đã lỡ.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free