Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 711: Bình Yên Đổi Lấy Nỗi Đau

Trần Hạo quay lưng lại với dòng sông, với thị trấn, với quá khứ. Bóng anh đổ dài trên nền đất ẩm ướt, in đậm vẻ cô độc và kiên cường. Anh bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm. Không có Lê An, không có những ký ức ngọt ngào, chỉ còn lại nỗi đau, nỗi hối hận và một ý chí sắt đá đến lạnh lẽo. Anh sẽ không bao giờ quên cô, nhưng anh sẽ học cách sống với nỗi tiếc nuối ấy, biến nó thành sức mạnh để xây dựng một cuộc đời mới, một con người mới. Bến phà cũ, nơi chứng kiến bao kỷ niệm, giờ đây cũng là nơi đánh dấu sự chia ly vĩnh viễn, không lối về giữa Trần Hạo và Lê An. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng Trần Hạo biết, anh sẽ phải đi, một mình, mang theo vết sẹo không bao giờ lành mang tên Lê An.

Anh không quay đầu. Con đường về bến xe khách liên tỉnh dường như dài hơn gấp bội trong màn đêm đã sẫm đặc. Gió sông vẫn lùa, mang theo hơi nước và cái lạnh se thắt, nhưng Trần Hạo không còn cảm thấy nữa. Cả cơ thể anh như một khối băng giá, chỉ có trái tim là đang bị thiêu đốt dữ dội từ bên trong. Mỗi bước chân là một sự dứt khoát, một sự đoạn tuyệt với những gì đã cũ, dù vết cắt ấy sâu hoắm và rỉ máu không ngừng. Anh không cho phép mình suy sụp, không cho phép mình gục ngã. Quyết tâm “lột xác” giờ đây không phải là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh nghiệt ngã đến từ tận sâu thẳm tâm can.

Khi đến bến xe, nơi đây đã chìm vào màn đêm muộn. Bến xe khách liên tỉnh, vốn dĩ đã hối hả và ồn ào vào ban ngày, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều, lạnh lẽo đến rợn người. Khu vực chờ rộng lớn, với những hàng ghế đá trống trơn, những quầy vé đóng cửa im lìm, và các bãi đỗ xe chỉ còn lác đác vài chiếc xe khách màu mè đậu lại, chờ đợi chuyến khởi hành cuối cùng hoặc chuyến đầu tiên của ngày mới. Tiếng xe khách hú còi thỉnh thoảng vang lên một cách chói tai từ phía xa, rồi chìm nghỉm vào không gian tĩnh mịch. Tiếng loa thông báo đã tắt ngấm, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua những khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai đó đang than khóc. Mùi xăng dầu, mùi khói xe cũ kỹ quyện lẫn với mùi ẩm mốc, mùi bùn đất và đôi chút mùi thức ăn đường phố còn vương vấn từ những quán ăn đêm mới dọn dẹp, tất cả tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, đậm đặc của sự mệt mỏi và tàn tạ.

Trần Hạo tìm đến quầy vé còn sáng đèn duy nhất, nơi một người phụ nữ trung niên đang ngáp ngắn ngáp dài. Anh không cần hỏi, cô ấy đã hiểu ý.

“Chuyến cuối về thành phố, anh?” giọng cô ta khàn đặc vì thức khuya.

Trần Hạo gật đầu, giọng anh cũng khàn đặc không kém: “Một vé.”

Người phụ nữ đánh máy loẹt xoẹt, đưa cho anh tấm vé in vội. Anh đưa tiền, không nói thêm lời nào. Không có tiếng trò chuyện vu vơ, không có sự mặc cả, không có tiếng gọi khách hối hả như ban ngày. Tất cả đều chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa trên xe khách rền rĩ như một con thú khổng lồ đang thở dốc, và tiếng gió rít qua cửa sổ xe tạo nên những âm thanh ma mị. Bầu không khí nơi đây vừa hối hả một cách lặng lẽ, vừa hỗn loạn trong chính sự vắng vẻ của nó. Anh cảm nhận rõ cái se lạnh của đêm khuya, những đợt gió nhẹ lùa qua khiến anh rùng mình.

Anh bước lên chuyến xe khách cuối cùng, tìm một ghế ngồi ở cuối xe, gần cửa sổ. Chiếc xe cũ kỹ, ghế bọc nỉ đã sờn rách, tỏa ra mùi ẩm mốc và mồ hôi của vô số hành khách đã đi qua. Anh tựa đầu vào tấm kính lạnh buốt, cảm nhận cái lạnh thấu xương đang thấm vào từng thớ thịt. Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Nhưng vô vọng. Mỗi tiếng còi xe, mỗi ánh đèn pha lướt qua từ những chiếc xe ngược chiều đều như một nhát dao cứa vào trái tim anh.

Hình ảnh Lê An rạng rỡ, nụ cười hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, vẫn liên tục tái hiện trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Chúng nhảy múa trước mắt anh như những thước phim quay chậm, không ngừng lặp lại. Anh nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của cô khi Huy nhẹ nhàng chỉnh lại lọn tóc mai vương trên trán cô, anh nhìn thấy sự dịu dàng trong cử chỉ của Huy khi anh ta đưa bó hoa cưới cho cô, và anh nhìn thấy nụ cười ấy, nụ cười mà anh chưa từng thấy khi cô ở bên anh. Đó là một nụ cười thật sự bình yên, thật sự hạnh phúc, một nụ cười không vướng bận bất cứ ưu tư nào. Nụ cười ấy là bằng chứng đau đớn nhất cho thấy anh đã thất bại.

Trần Hạo nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh cố nén lại những cảm xúc đang trào dâng, những cơn sóng dữ dội đang muốn xé toạc lồng ngực. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí đặc quánh trong xe, mùi của sự mệt mỏi và nỗi xa cách. Thành phố mờ ảo qua tấm kính mờ sương, những ánh đèn lấp loáng như những giọt nước mắt của bầu trời đêm. Anh chỉ biết nhìn ra ngoài, ánh mắt vô hồn, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong sự trống rỗng vô biên. Dòng sông đã rời xa, thị trấn đã chìm vào bóng đêm sau lưng, nhưng nỗi đau vẫn bám riết lấy anh, như một bóng ma không thể xua đuổi. Anh chỉ mong chuyến xe này sẽ đưa anh đi thật xa, đến một nơi nào đó mà những ký ức này không thể chạm tới. Nhưng anh biết, đó chỉ là một ước muốn viển vông. Dù anh có đi đến đâu, nỗi đau này vẫn sẽ theo anh, mãi mãi. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt trong khoang xe, lạnh lẽo và vô tri, như một lời nhắc nhở về thứ anh đã có và thứ anh đã mất.

***

Chuyến xe khách rền rĩ lăn bánh trên đường, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của những con đường liên tỉnh, rồi dần dà tiến vào vùng ngoại ô thành phố, nơi những ánh đèn đường bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn. Khi Trần Hạo trở về căn hộ sang trọng của mình thì trời đã tờ mờ sáng. Ánh sáng xanh xám của bình minh le lói qua những khe rèm, nhuộm màu cho không gian rộng lớn, hiện đại nhưng lạnh lẽo. Căn phòng rộng rãi, với nội thất tối giản, tiện nghi đến từng chi tiết nhỏ nhất, nhưng lại trống trải đến lạ thường. Sự tiện nghi ấy không mang lại chút hơi ấm nào, ngược lại, nó càng làm nổi bật cảm giác cô độc của một người đàn ông vừa trải qua một đêm dài đằng đẵng của sự dằn vặt.

Anh bước vào phòng, cảm giác cô độc như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can. Anh không bật đèn, để mặc cho thứ ánh sáng nhập nhoạng của rạng đông luồn lách vào từng ngóc ngách, phơi bày sự trần trụi của nỗi trống rỗng. Anh nhìn quanh, mọi thứ đều là biểu tượng của thành công, của địa vị xã hội mà anh đã phải đánh đổi rất nhiều để đạt được. Những bức tranh trừu tượng đắt tiền treo trên tường, bộ sofa da nhập khẩu màu đen bóng loáng, chiếc bàn làm việc làm từ gỗ óc chó cao cấp, và cả những thiết bị điện tử hiện đại nhất. Tất cả đều là minh chứng cho một cuộc sống xa hoa, cho một sự nghiệp thành đạt mà biết bao người mơ ước. Nhưng tất cả chúng, giờ đây, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông đang gặm nhấm lòng anh. Chúng chỉ như những vật vô tri, đứng đó, chứng kiến sự sụp đổ thầm lặng của chủ nhân.

Trần Hạo cởi áo khoác, ném nó lên ghế sofa da mà không thèm gấp. Chiếc áo vest Armani cao cấp, bị vứt bỏ một cách thờ ơ, như chính sự thành công mà nó đại diện cũng đang bị anh xem nhẹ. Anh bước vào bếp, rót một ly nước lọc lạnh ngắt. Vị nước lạnh buốt chạy dọc cuống họng, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực anh. Anh đứng lặng trước cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố vẫn còn đang say ngủ. Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn điện còn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng lại mang một vẻ lạnh lùng, xa cách. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh giữa nền trời còn nhuộm màu đêm, biểu tượng của một xã hội hiện đại, của những tham vọng không ngừng nghỉ. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn vào hư vô, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một lối thoát cho mớ bòng bong cảm xúc đang quấn chặt lấy anh.

"Mình đã làm được gì cho em, An?" giọng anh thì thầm, lạc lõng trong sự tĩnh lặng của căn phòng. "Chỉ là một lời hứa hão huyền về một tương lai xa vời. Một lời hứa không có thực tại, không có sự hiện diện. Anh đã hứa sẽ không quên em, sẽ quay về, nhưng anh đã không làm gì để giữ lời hứa ấy." Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh khác lại hiện lên: Lê An đứng bên bờ sông cũ, đợi anh tan học, ánh mắt cô đầy mong chờ. Rồi những cuộc điện thoại thưa dần, những tin nhắn ngắn lại, khoảng cách vô hình cứ lớn dần, lớn dần.

Anh chạm tay vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm thấy nó nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì gánh nặng của sự thành công vô nghĩa. Nó lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo, một minh chứng cho tất cả những gì anh đã đạt được, nhưng cũng là một lời nhắc nhở cay đắng về tất cả những gì anh đã đánh mất. "Anh đã nghĩ mình thành công, có địa vị, có tất cả những thứ này là đủ để mang lại hạnh phúc cho em. Anh đã sai... sai hoàn toàn." Lời độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu anh, mỗi từ như một nhát búa giáng mạnh vào trái tim đang rỉ máu. "Anh đã quá mải mê chạy theo những thứ phù phiếm, những mục tiêu xa vời mà quên mất điều quan trọng nhất: sự hiện diện. Anh đã quá tự tin vào tình yêu của mình, vào sự chờ đợi của em, để rồi chậm một nhịp, để rồi lỡ cả một đời."

Anh gục mặt vào lòng bàn tay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ ngón tay, thấm ướt lòng bàn tay lạnh ngắt. Đêm qua, ở bến phà cũ, anh đã nghĩ rằng nước mắt mình đã cạn. Nhưng không, nỗi đau này sâu sắc hơn tất cả. Nó không chỉ là nỗi đau của sự mất mát, mà còn là nỗi đau của sự hối hận tột cùng, của sự nhận thức muộn màng về sai lầm của chính mình.

"Huy... anh ta không có những gì anh có, không có những thành công rực rỡ, không có những địa vị xã hội như anh," Trần Hạo tiếp tục độc thoại, giọng anh nghẹn lại, "nhưng anh ta mang lại cho em thứ mà anh không thể: sự bình yên, sự hiện diện, một bến đỗ an toàn ngay lúc em cần nhất." Anh đã thấy điều đó trong ánh mắt của Lê An, trong nụ cười rạng rỡ của cô khi ở bên Hoàng Huy. Đó là sự an toàn, sự ổn định mà anh đã không thể cho cô vào cái thời khắc cô yếu mềm nhất, vào cái thời khắc cô cần một bàn tay nắm lấy nhất. Anh đã mải miết theo đuổi tương lai, theo đuổi những giấc mơ của riêng mình, mà quên mất rằng Lê An cần một hiện tại vững chắc, một bờ vai để tựa vào.

Sự nghiệp, tiền tài, địa vị... tất cả những thứ anh từng đặt lên hàng đầu, giờ đây trở nên vô nghĩa. Chúng là những ngọn núi cao mà anh đã chinh phục, nhưng dưới chân những ngọn núi ấy, anh đã đánh mất thung lũng bình yên của mình, đánh mất dòng sông êm đềm và người con gái anh yêu. Nguyễn Hoàng Huy không c�� những ngọn núi ấy, nhưng anh ta đã ở đó, ngay bên cạnh Lê An, xây dựng một thung lũng nhỏ của riêng họ, mang lại cho cô một bến đỗ an toàn mà anh đã thờ ơ bỏ qua.

Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng Trần Hạo. Anh đã sai. Sai ngay từ những bước đi đầu tiên, sai trong những ưu tiên của cuộc đời mình. Anh đã nghĩ tình yêu là thứ có thể cất giữ, có thể chờ đợi, có thể để dành cho một ngày mai rực rỡ hơn. Nhưng tình yêu không phải vậy. Tình yêu cần sự hiện diện, cần sự vun đắp từng ngày, cần sự thấu hiểu và sẻ chia. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", để "lời nói không thành" mãi mãi chôn vùi trong lòng, và giờ đây, anh phải trả giá bằng "cả một đời" tiếc nuối.

Cái cảm giác trống rỗng trong căn hộ sang trọng càng lúc càng lớn, nuốt chửng lấy anh. Anh đã có tất cả, trừ thứ quan trọng nhất. Sự nhận thức sâu sắc này không phải là một sự giải thoát, mà là một nhát dao cuối cùng, khắc sâu thêm vết sẹo không bao giờ lành mang tên Lê An. Nỗi đau này, sự hối hận này, sẽ là một "ngọn lửa ý chí lạnh lẽo" trong lòng anh. Nó sẽ không thiêu đốt anh thành tro bụi, mà sẽ tôi luyện anh trở nên cứng rắn hơn, quyết đoán hơn, và có lẽ, cũng lạnh lùng hơn. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì tuột khỏi tay mình nữa, không bao giờ để "khoảng cách vô hình" hay sự im lặng kiểm soát cuộc đời anh lần nữa.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây không còn vô hồn nữa, mà trở nên kiên định đến đáng sợ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh dưới ánh bình minh. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai. Anh sẽ phải học cách cân bằng giữa tham vọng và sự hiện diện, giữa sự nghiệp và tình cảm. Bài học này, anh đã phải trả giá bằng cả một đời lỡ làng. Nhưng anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ là Trần Hạo của ngày xưa nữa. Anh sẽ "lột xác", không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong cách anh đối diện với cuộc sống và cảm xúc của mình. Anh sẽ trở nên quyết đoán, dứt khoát hơn, nhưng cũng có thể lạnh lùng và khép kín hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Và nỗi đau này, sẽ là động lực vĩnh cửu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free