Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 710: Ánh Sáng Hạnh Phúc, Bóng Tối Trong Anh
Tiếng gió rít qua tai anh đêm qua, tiếng còi xe từ xa vọng lại yếu ớt, mùi không khí cao nguyên của thành phố, tất cả vẫn còn vương vấn trong tâm trí Trần Hạo khi anh thức giấc. Ánh sáng bạc của buổi bình minh len lỏi qua khe rèm, không đủ để xua đi bóng tối nặng nề trong lòng anh. Anh đã thề, đã hứa với chính mình sẽ "lột xác", sẽ không bao giờ để sự chậm trễ và nỗi sợ hãi kiểm soát cuộc đời mình nữa. Lời thề ấy vẫn còn nóng hổi, vang vọng trong từng thớ thịt. Nhưng giữa màn sương mờ của buổi sáng thành phố, một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, một lực hút vô hình lại kéo anh về phía nơi anh đã cố gắng thoát ly – thị trấn nhỏ ven sông, nơi mọi đau khổ của anh bắt đầu và cũng là nơi mọi hy vọng của anh đã vụn vỡ.
Anh ngồi trong chiếc xe sang trọng của mình, đậu ở một góc khuất trên con đường trung tâm thành phố, ánh mắt vô hồn nhìn dòng người hối hả. Những tòa nhà cao tầng sừng sững chọc trời, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ nhấp nháy, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng rao hàng văng vẳng từ xa. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hối hả và năng động, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong tâm hồn anh. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố và đôi khi là mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang qua, tất cả hòa quyện lại, tấn công khứu giác anh, nhưng anh không cảm nhận được gì ngoài vị đắng chát của sự hối hận đang sục sôi trong cuống họng.
"Tại sao mình lại quay lại?" Trần Hạo tự hỏi, giọng nói trong đầu khàn đặc, đầy vẻ tự khinh bỉ. Anh đã thức trắng đêm, dằn vặt với chính mình, cố gắng ép bản thân chấp nhận hiện thực. Anh đã nhìn thấy sự thật, đã nghe những lời nói rõ ràng từ Lê An, và đã tự tay đóng lại cánh cửa duy nhất dẫn đến quá khứ của họ. Vậy mà, một phần trong anh vẫn muốn tự hành hạ bản thân thêm lần nữa. "Để tự hành hạ bản thân lần nữa sao? Hay là để thấy... điều mình sợ nhất?" Anh biết mình đang lao đầu vào lửa, biết rằng mỗi bước chân quay về thị trấn chỉ là thêm một nhát dao tự đâm vào trái tim đã rỉ máu. Nhưng anh không thể cưỡng lại. Có lẽ, anh cần một cú sốc cuối cùng, một sự xác nhận tuyệt đối, để nỗi đau này trở nên quá sức chịu đựng, đủ lớn để thiêu cháy mọi tàn dư của quá khứ, để lời thề "lột xác" kia không còn là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh khắc nghiệt.
Trần Hạo khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ, phá vỡ sự im lặng trong khoang xe. Anh lái xe một cách vô định, len lỏi qua những con phố đông đúc của thành phố. Tay anh nắm chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch, nỗi căng thẳng hiện rõ trên từng đường gân xanh nổi lên. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng tâm trí anh đang bị ám ảnh bởi một hình ảnh duy nhất: Lê An. Anh đã cố gắng giấu mình, tránh mọi ánh nhìn quen thuộc, tránh mọi sự dò xét. Anh không muốn bất kỳ ai ở thị trấn thấy anh vào lúc này, đặc biệt là vào cái ngày trọng đại ấy. Anh rẽ vào một con đường nhỏ, vắng vẻ hơn, rồi đột ngột, như bị một thế lực vô hình nào đó dẫn dắt, anh đánh lái sang phải, đi vào con đường quen thuộc dẫn về thị trấn. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, một sự pha trộn kỳ lạ giữa sợ hãi, mong chờ và một nỗi đau âm ỉ. Anh biết mình đang làm điều ngu ngốc, nhưng anh không thể dừng lại. Anh phải thấy, phải chứng kiến, để nỗi đau này trở thành một phần không thể tách rời của anh, một vết sẹo vĩnh viễn nhắc nhở về cái giá của sự chần chừ. Con đường dần rời xa những tòa nhà cao tầng, thay vào đó là những hàng cây xanh rì, những cánh đồng lúa đang vào mùa. Không khí cũng trở nên trong lành hơn, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước từ con sông quen thuộc. Cảm giác thân thuộc đến nghẹt thở. Anh đã trở về.
Mặt trời đứng bóng, những tia nắng vàng óng ả trải dài trên những con đường lát gạch cũ kỹ của thị trấn, xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Trần Hạo đậu xe khuất vào một con hẻm nhỏ, ẩn mình sau gốc cây bàng cổ thụ gần cửa hàng hoa "Floral Dreams". Từ vị trí này, anh có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong cửa hàng mà không lo bị phát hiện. Cửa hàng hoa trang trí lãng mạn, tràn ngập đủ loại hoa tươi rực rỡ, từ những bông hồng nhung kiêu sa đến những đóa cẩm tú cầu dịu dàng. Ánh sáng vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, khiến không gian trở nên thơ mộng và tràn đầy sức sống. Mùi hoa tươi thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và chút hương gỗ nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, yên bình đến lạ. Tiếng kéo cắt cành hoa lách cách, tiếng nước chảy từ vòi tưới, và tiếng nói cười nhỏ nhẹ từ bên trong vọng ra, tất cả như một khúc nhạc êm dịu, nhưng lại xé nát tâm can Trần Hạo.
Anh nhìn thấy Lê An. Cô đứng giữa muôn vàn loài hoa, mái tóc dài buông xõa trên bờ vai gầy, chiếc váy màu be nhẹ nhàng tôn lên vẻ thanh thoát của cô. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban trưa, đôi mắt long lanh ánh lên niềm hạnh phúc chân thật. Cô đang chỉ vào một bó hoa cẩm tú cầu màu xanh nhạt, những cánh hoa mềm mại như dải lụa, e ấp ôm lấy nhau.
"Em thích màu này, nhẹ nhàng mà tinh tế," Lê An nói, giọng cô vẫn ấm áp và trong trẻo như tiếng suối, nhưng giờ đây nó vang lên trong tai Trần Hạo như một bản nhạc ai oán. Nguyễn Hoàng Huy đứng cạnh cô, cao hơn cô một cái đầu, ánh mắt anh ta tràn đầy yêu thương và sự ân cần. Anh ta lắng nghe từng lời của Lê An, thỉnh thoảng khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ dịu dàng và tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua tim mình. Chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón áp út của Lê An, một biểu tượng không thể chối cãi về sự ràng buộc, về một tương lai mà cô đã chọn, không có anh.
Minh Anh, chủ cửa hàng hoa với mái tóc dài và nụ cười tươi tắn, bước đến, trên tay là một bình hoa nhỏ. "Cô dâu chú rể đẹp đôi quá, bó hoa này sẽ làm tăng thêm vẻ rạng rỡ cho ngày trọng đại của hai em." Lời nói của Minh Anh, dù chỉ là một câu chúc phúc đơn thuần, lại giáng một đòn mạnh vào Trần Hạo. "Cô dâu chú rể." Hai từ ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, nhắc nhở anh về vị trí của mình – một người ngoài cuộc, một kẻ thất bại. Hoàng Huy khẽ ôm eo Lê An, thì thầm điều gì đó vào tai cô, khiến cô bật cười khúc khích. Nụ cười ấy, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ ấy, là một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Hạo – một nụ cười mà anh chưa bao giờ có thể mang lại cho cô, một nụ cười giờ đây đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông khác. Nụ cười ấy là minh chứng sống động cho "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ, một khoảng cách mà anh đã tự tay tạo ra bằng sự e dè, bằng "lời nói không thành" của mình.
Trần Hạo nắm chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết. Cơn đau thắt nghẹn ở ngực anh dữ dội đến mức anh cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng. Từng hơi thở trở nên khó khăn, như thể không khí xung quanh đã đặc quánh lại, từ chối lấp đầy phổi anh. Anh cảm thấy một sự choáng váng, một cảm giác muốn gào thét, muốn đập phá mọi thứ để xua đi hình ảnh hạnh phúc kia. Nhưng anh chỉ có thể đứng đó, nín thở, nhìn mọi thứ tan vỡ trước mắt. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một biểu tượng của sự thành đạt, của những nỗ lực không ngừng nghỉ ở thành phố, giờ đây dường như vô nghĩa. Nó có thể đong đếm thời gian, nhưng không thể quay ngược lại dòng chảy của số phận, không thể sửa chữa sai lầm "chậm một nhịp" đã khiến anh "lỡ cả một đời". Anh lùi xe chậm rãi, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Anh không muốn bị phát hiện, không muốn Lê An nhìn thấy anh trong bộ dạng thảm hại này. Hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy hạnh phúc bên nhau đã khắc sâu vào tâm trí anh, một vết sẹo không thể xóa nhòa, một minh chứng cho sự thật phũ phàng: anh đã mất cô, mãi mãi.
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Gió từ sông thổi lên, mang theo hơi lạnh se sắt. Trần Hạo bước xuống xe, bước chân nặng nề, cơ thể như bị rút cạn mọi sức lực. Anh đi thẳng ra bến phà cũ, nơi ngày xưa anh và Lê An từng ngồi tâm sự, nơi họ từng chia sẻ những giấc mơ, những lời hứa hẹn không thành. Nơi đây giờ đây vắng lặng, chỉ còn lại những cột gỗ mục nát, trơ trọi đứng giữa dòng nước, và vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu hững hờ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và buồn bã, như tiếng thở dài của dòng sông chứng kiến bao cuộc hợp tan. Tiếng chim kêu xa xăm, thỉnh thoảng lẫn vào tiếng còi tàu từ phía hạ nguồn, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, hoài niệm của bến phà. Mùi nước sông, mùi bùn đất và mùi gỗ mục hòa quyện vào nhau, đánh thức những ký ức đau đáu trong lòng anh.
Anh đứng đó, nhìn dòng sông chảy, như dòng thời gian không ngừng trôi, cuốn đi tất cả những gì anh từng có. Không có nước mắt. Giọt nước mắt mặn chát đêm qua đã cạn khô, nhưng nỗi đau trong lòng anh dữ dội hơn bất kỳ cơn bão nào. Nó không gào thét, không bộc lộ ra ngoài, mà cuộn xoáy âm ỉ, thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể anh. Anh đã chứng kiến hạnh phúc của cô, đã nhìn thấy nụ cười rạng rỡ ấy, và giờ anh hiểu, hiểu một cách sâu sắc rằng mọi thứ đã chấm dứt.
"Hết rồi. Mọi thứ đã hết thật rồi. Mình đã mất em, mãi mãi," Trần Hạo thì thầm, giọng anh khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn của bến sông. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh hoàng hôn. Nó lấp lánh trên cổ tay anh, một minh chứng cho thành công vật chất, cho vị thế xã hội mà anh đã đạt được. Nhưng tất cả những thứ đó, tất cả những sự nghiệp, tiền tài, giờ đây đều hoàn toàn vô nghĩa trước sự mất mát này. Anh đã có tất cả, trừ thứ quan trọng nhất. Anh đã có một tình yêu, nhưng vì "chậm một nhịp", vì sự hèn nhát không dám nói ra "lời nói không thành" ấy, anh đã "lỡ cả một đời".
Trong khoảnh khắc tột cùng của sự tuyệt vọng, của nỗi đau bị nghiền nát này, "lời thề lột xác" mà anh đã hứa với chính mình đêm qua không còn là một lựa chọn. Nó là một sự bắt buộc nghiệt ngã, một con đường duy nhất để anh có thể tiếp tục tồn tại. Anh không thể gục ngã. Anh không cho phép mình gục ngã. Nỗi đau này, sự hối hận này, phải trở thành động lực.
"Mình sẽ không gục ngã. Mình sẽ biến nỗi đau này thành sức mạnh," anh nói, giọng anh giờ đây không còn khàn đặc nữa, mà trở nên lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ. "Mình sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì tuột khỏi tay mình nữa. Không bao giờ." Đó là một lời hứa, một lời thề sắt đá được khắc sâu vào tâm khảm anh. Nó không phải là một lời hứa hẹn hão huyền, mà là một quyết tâm nghiệt ngã được tôi luyện từ bi kịch.
Trần Hạo cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ từ dưới chân, nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Viên đá lạnh lẽo, sần sùi, nhưng cảm giác thực tế của nó giúp anh tập trung. Anh ném mạnh viên đá xuống dòng sông đang đỏ quạch ánh hoàng hôn. Tiếng "tõm" nhỏ vang lên, rồi chìm nghỉm giữa tiếng sóng vỗ. Đó là tiếng vọng đau đớn, tiếng vọng của một kết thúc, của một sự đoạn tuyệt vĩnh viễn.
Anh quay lưng lại với dòng sông, với thị trấn, với quá khứ. Bóng anh đổ dài trên nền đất ẩm ướt, in đậm vẻ cô độc và kiên cường. Anh bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm. Không có Lê An, không có những ký ức ngọt ngào, chỉ còn lại nỗi đau, nỗi hối hận và một ý chí sắt đá đến lạnh lẽo. Anh sẽ không bao giờ quên cô, nhưng anh sẽ học cách sống với nỗi tiếc nuối ấy, biến nó thành sức mạnh để xây dựng một cuộc đời mới, một con người mới. Bến phà cũ, nơi chứng kiến bao kỷ niệm, giờ đây cũng là nơi đánh dấu sự chia ly vĩnh viễn, không lối về giữa Trần Hạo và Lê An. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng Trần Hạo biết, anh sẽ phải đi, một mình, mang theo vết sẹo không bao giờ lành mang tên Lê An.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.