Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 709: Đêm Buông Lơi: Giữa Thành Phố Vô Tình
Gió cuốn qua mái tóc Lê An, lay động vạt áo cô như một lời từ biệt của thị trấn dành cho những ký ức cũ. Cô mỉm cười, một nụ cười bình thản nhưng phảng phất nỗi buồn khó gọi tên. Cuộc đời cô, kể từ giây phút này, sẽ rẽ sang một lối khác, một con đường mà cô đã tự tay chọn lựa. Trần Hạo, cô biết, cũng đã rời đi, mang theo bóng hình của một "nếu như ngày đó" mãi mãi không thành. Cô đặt bó hoa cẩm tú cầu vào chiếc bình sứ trắng, ngắm nhìn những cánh hoa xanh biếc tựa như màu mắt anh ngày thơ bé. Sông nước vẫn êm đềm trôi, thời gian cũng không ngừng lại vì bất cứ nỗi tiếc nuối nào. Lê An, sau bao năm chờ đợi và mỏi mòn, cuối cùng đã tìm thấy sự an yên, dù biết rằng trái tim mình vẫn mang theo những vết sẹo không bao giờ lành.
***
Trong khi thị trấn nhỏ chìm trong giấc ngủ, ấp ủ những lời chúc phúc và hồi hộp chờ đợi ngày trọng đại, thì cách đó hàng trăm cây số, tại một căn hộ cao cấp giữa lòng thành phố náo nhiệt, Trần Hạo đang vật lộn với những bóng ma của quá khứ. Căn hộ của anh, tọa lạc tại tầng hai mươi lăm của một tòa nhà chọc trời, là hiện thân của sự thành đạt mà anh đã dày công xây dựng. Mùi gỗ óc chó mới, mùi da thuộc cao cấp từ chiếc sofa Ý đắt tiền, và thoang thoảng hương nước hoa nam tính còn vương lại từ buổi sáng, tất cả tạo nên một không gian sang trọng, hiện đại, nhưng lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ.
Trần Hạo ngồi im lìm trên chiếc sofa ấy, toàn thân dường như bị hút vào sự trống rỗng của căn phòng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn LED thông minh được cài đặt tự động đã tắt đi, chỉ còn lại ánh sáng leo lét hắt vào từ khung cửa sổ lớn, vẽ nên những đường nét mờ ảo trên sàn gỗ bóng loáng. Tiếng điều hòa rì rầm đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng trong bếp, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Anh đã tắt hết mọi thiết bị liên lạc, từ chiếc laptop công việc cho đến máy tính bảng, và cuối cùng là chiếc điện thoại di động – vật bất ly thân của một người đàn ông thành đạt. Anh không muốn nghe bất cứ tin tức nào từ thị trấn, không muốn bất cứ lời chúc phúc hay sự thương hại nào dành cho Lê An và Nguyễn Hoàng Huy lọt vào tai mình. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự thật phũ phàng mà anh đã cố gắng chôn chặt trong lòng.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn mà anh đã phải đặt trước cả năm trời, vẫn chạy đều đặn trên cổ tay, kim giây nhích từng chút một như đang trêu ngươi sự vô nghĩa của thời gian. Mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao cứa vào tâm can anh, nhắc nhở anh về từng khoảnh khắc đã trôi qua, từng cơ hội đã bỏ lỡ. Anh vuốt ve chiếc điện thoại đã tắt nguồn, ngón cái lướt nhẹ trên màn hình đen bóng, như thể chỉ cần một chút sơ sẩy, nó sẽ bừng sáng và dội về vô vàn tin tức mà anh không muốn đối mặt.
"Thành công này... có ý nghĩa gì nữa đây khi thứ quan trọng nhất đã vuột mất?" một câu hỏi vô vọng vang vọng trong tâm trí Trần Hạo. Anh đã có tất cả: sự nghiệp vững chắc, tài sản đáng mơ ước, một vị trí mà hàng ngàn người ngưỡng mộ. Nhưng giờ đây, những thứ đó chỉ như những món đồ trang trí vô hồn trong một ngôi nhà trống trải. Chúng không thể lấp đầy "khoảng cách vô hình" trong trái tim anh, không thể xoa dịu nỗi đau đang cào xé từng thớ thịt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh về thị trấn ven sông yên bình, về ngôi nhà nhỏ của Lê An, về nụ cười rạng rỡ của cô trong ngày cưới. Nhưng càng cố gắng, những hình ảnh ấy lại càng hiện rõ, sắc nét hơn, như một bộ phim quay chậm tua đi tua lại trong tâm trí anh.
Trần Hạo mở mắt, nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện. Anh thấy hình ảnh Lê An hiện lên, không phải Lê An của hiện tại, mà là Lê An của ngày xưa, cô bé thanh mai trúc mã với mái tóc dài óng ả, nụ cười trong veo như nắng sớm. Anh nhớ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, nơi hai đứa trẻ ngây thơ tin rằng tương lai sẽ mãi mãi là của nhau. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô, đã tạo nên một vực thẳm mà đến giờ anh mới nhận ra. "Lời nói không thành" của anh đã biến thành một lưỡi dao sắc bén, cứa nát từng mảng ký ức đẹp đẽ.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo tất cả sự hối hận và tuyệt vọng. Chiếc đồng hồ vẫn tích tắc, và đêm vẫn cứ trôi. Đêm cuối cùng trước khi mọi thứ vĩnh viễn thay đổi. Anh biết, ngoài kia, ở thị trấn nhỏ ấy, người ta đang rộn ràng chuẩn bị. Ánh sáng của những chiếc đèn lồng, tiếng cười nói râm ran, mùi hoa ngâu và bánh cốm... tất cả những điều đó đang diễn ra, trong khi anh, người từng được cho là định mệnh của cô, lại cô độc trong căn phòng lạnh lẽo này, đối mặt với sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp" và "lỡ cả một đời".
Sự im lặng trong căn hộ kéo dài tưởng chừng như vô tận, đè nặng lên lồng ngực Trần Hạo. Anh gần như quên mất khái niệm về thời gian, chỉ còn cảm giác về một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Cho đến khi, một âm thanh bất ngờ phá tan sự tĩnh mịch, giật anh thoát khỏi mớ hỗn độn của ký ức. Chiếc điện thoại di động trên bàn kính rung lên bần bật, màn hình bật sáng với cái tên "Mẹ" nhấp nháy.
Trần Hạo do dự. Anh đã cố gắng tự cô lập mình khỏi thế giới bên ngoài, đặc biệt là khỏi thị trấn, nơi mà mọi thông tin giờ đây đều xoay quanh một chủ đề duy nhất. Nhưng đó là mẹ anh. Anh không thể phớt lờ. Với một tiếng thở dài, anh đưa tay ra, nhấc máy.
"Alo... Mẹ à?" Giọng anh trầm khàn, cố gắng che giấu sự mệt mỏi và đau khổ đang cuộn trào bên trong. Anh không muốn mẹ anh phải lo lắng thêm.
Đầu dây bên kia, giọng Bà Tư vang lên nhẹ nhàng, vẫn là sự lo lắng cố hữu của một người mẹ dành cho con trai. "Con dạo này sao rồi? Có ăn uống đầy đủ không? Mẹ gọi mãi mà không thấy con bắt máy, cứ tưởng con bận việc gì..." Bà ngừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói của bà, dù đầy yêu thương, lại trở thành những nhát dao vô hình cứa vào tim anh. "Mẹ nghe nói thị trấn mình đang rộn ràng lắm, nhà con An chuẩn bị tươm tất hết rồi. Ngày mai là ngày lành tháng tốt, người ta nói con bé có phúc lắm, lấy được chồng vừa giỏi giang lại vừa biết điều."
Trần Hạo nắm chặt điện thoại, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể. "Con vẫn ổn, mẹ đừng lo. Công việc dạo này hơi nhiều nên con tắt máy để tập trung thôi. Mẹ và ba cũng giữ sức khỏe nhé." Anh cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, nhưng những lời của mẹ anh vẫn cứ văng vẳng trong tai, như một lời nhắc nhở phũ phàng, một lời khẳng định không thể chối cãi về sự thật mà anh đang cố trốn tránh. Bà Tư, với bản năng của một người mẹ, dường như cảm nhận được sự bất ổn trong giọng nói của con trai.
"Mẹ biết con bận, nhưng cũng đừng quên chăm sóc bản thân. Con trai mẹ tài giỏi thế này, mẹ tin là con sẽ vượt qua được mọi chuyện." Bà Tư nói, một sự an ủi mơ hồ, không rõ ràng, nhưng Trần Hạo biết mẹ anh đang muốn nói đến điều gì. Cả thị trấn này đều biết chuyện của anh và Lê An, biết sự tiếc nuối mà anh đang mang trong lòng.
"Vâng, con biết rồi, mẹ ạ." Trần Hạo đáp cụt lủn, không muốn đào sâu thêm vào cuộc trò chuyện. Anh quay lưng lại, nhìn ra cửa sổ lớn của căn hộ. Ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn giọt nước mắt vô hình, phản chiếu nỗi cô đơn và sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời, nhưng không có câu chuyện nào của anh trong số đó.
"À, mà mẹ nghe nói thằng Tùng nó cũng gọi cho con mấy lần đấy. Nó lo cho con lắm, còn hỏi mẹ là con có về thị trấn không. Nó bảo có chuyện muốn kể cho con nghe," Bà Tư tiếp tục, vô tình thêm một gánh nặng nữa lên vai Trần Hạo.
Thanh Tùng. Người bạn thân thiết nhất của anh. Anh biết Tùng muốn kể chuyện gì. Chắc chắn là về đám cưới, về những chuẩn bị cuối cùng, về không khí rộn ràng ở thị trấn. Tùng, với tính cách tự nhiên và chân thành, có lẽ nghĩ rằng anh cần được biết, cần được chia sẻ. Nhưng anh không muốn. Anh không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa.
"Vâng, con sẽ gọi lại cho nó sau," Trần Hạo nói, giọng lạnh lùng hơn một chút, khiến Bà Tư ở đầu dây bên kia thoáng khựng lại. Bà hiểu rằng con trai mình đang cố gắng tự bảo vệ bản thân, dù bà không hoàn toàn hiểu được chiều sâu của nỗi đau ấy.
Sau vài câu dặn dò nữa, Bà Tư cúp máy. Trần Hạo đặt điện thoại xuống bàn, không tắt nguồn nhưng cũng không còn để ý đến nó nữa. Màn hình điện thoại nhấp nháy, báo hiệu có tin nhắn mới từ Thanh Tùng, rồi lại tắt lịm. Anh không cần đọc cũng biết nội dung là gì. Anh không cần nghe. Bởi vì, dù có nghe hay không, sự thật vẫn là sự thật. Lê An, cô gái anh yêu bằng cả tuổi thanh xuân, sẽ kết hôn vào ngày mai. Và anh, Trần Hạo, sẽ mãi mãi là người đứng ngoài cuộc, mãi mãi là kẻ "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời". Anh đứng đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng trống rỗng, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh không thể thở nổi. Nỗi hối hận và sự tuyệt vọng như một dòng nước lũ, nhấn chìm anh xuống đáy sâu của nỗi đau.
Không thể chịu nổi sự ngột ngạt trong căn hộ, Trần Hạo mở cửa ban công, để cơn gió đêm tràn vào, cuốn đi mùi rượu vang nhè nhẹ còn vương lại từ buổi tối, cuốn đi cả sự bế tắc đang bao trùm lấy anh. Anh không dừng lại ở đó. Anh cần một nơi cao hơn, một nơi mà anh có thể cảm thấy mình đang đứng trên đỉnh thế giới, hoặc ít nhất là nơi mà anh có thể hít thở. Anh đi thẳng ra cửa chính, bấm thang máy lên tầng thượng của tòa nhà Trần Thịnh.
Đêm đã về khuya, gần sáng ngày cưới. Trên sân thượng, gió rất mạnh, nhiệt độ thấp hơn hẳn so với bên dưới, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, được bao quanh bởi hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Có một vài chiếc ghế dài đơn giản và một khu vực trồng cây xanh nhỏ, nhưng giờ đây, tất cả đều chìm trong bóng tối và sự lạnh lẽo. Tiếng gió rít qua tai anh, tạo thành những âm thanh gào thét như đang giận dữ, như đang than khóc thay cho nỗi lòng anh. Tiếng còi xe từ xa vọng lên yếu ớt, lẫn vào tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà. Mùi không khí cao, mùi kim loại từ lan can, và đôi khi là mùi khói bụi đặc trưng của thành phố, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa cô độc.
Trần Hạo bước đến lan can, tựa người vào lớp kính cường lực lạnh lẽo. Anh nhìn xuống thành phố rộng lớn, nơi hàng triệu ánh đèn lấp lánh như một biển sao dưới chân. Nhưng thay vì cảm thấy choáng ngợp hay tự hào về sự nghiệp mà anh đã xây dựng ở nơi này, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa biển người. Nỗi đau và sự hối hận bủa vây anh, từng đợt gió như xé toạc tâm can. Anh đã từng nghĩ rằng, thành công vật chất sẽ lấp đầy mọi khoảng trống, sẽ mang lại cho anh sự tự tin để quay về và giành lấy Lê An. Nhưng anh đã sai. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, để rồi mất đi thứ quan trọng nhất.
Anh nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết. Hàm răng nghiến chặt, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang chực trào. Anh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà anh biết thị trấn nhỏ của mình đang chìm trong giấc ngủ, chờ đợi một ngày mới đầy ý nghĩa với Lê An. Ngày mai, cô sẽ trở thành vợ của một người đàn ông khác. Ngày mai, Lê An của anh, người con gái anh đã yêu thầm suốt cả tuổi thanh xuân, sẽ bước sang một chương mới của cuộc đời, không có anh.
Một giọt nước mắt hiếm hoi, mặn chát và nóng hổi, lăn dài trên gò má sạm nắng của Trần Hạo, hòa vào làn gió lạnh. Đó không chỉ là giọt nước mắt của sự tiếc nuối, mà còn là giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi đau thấu xương khi nhận ra rằng mọi thứ đã vĩnh viễn không thể quay ngược lại. Anh đã đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự lựa chọn đó.
Nhưng cũng chính tại khoảnh khắc tột cùng của sự tuyệt vọng này, một tia sáng yếu ớt, mong manh nhưng kiên cường, bắt đầu le lói trong tâm trí Trần Hạo. "Mình đã sai... Mình đã sai khi không dám nói ra, khi không dám hành động. Nhưng mình sẽ không bao giờ để mình phải hối hận thế này nữa. Không bao giờ nữa." Lời thề ấy, vang vọng trong thinh không, như một lời hứa với chính bản thân anh. Một "lời nói không thành" đã để lại vết sẹo, nhưng vết sẹo đó sẽ không gục ngã anh. Nó sẽ trở thành động lực.
Anh sẽ không để sự yếu đuối hay chậm trễ kiểm soát cuộc đời mình nữa. Anh đã mất đi Lê An, nhưng anh sẽ không mất đi chính mình. Nỗi đau này, bài học này, sẽ là ngọn lửa thiêu đốt sự do dự, sự e dè trong anh. Anh sẽ 'lột xác', thay đổi để trở thành một con người mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn. Anh sẽ tập trung vào sự nghiệp, vào việc phát triển bản thân, nhưng nỗi đau và bài học từ Lê An sẽ luôn âm ỉ, định hình những lựa chọn và hành động của anh trong tương lai. Anh sẽ không bao giờ quên cô, nhưng anh sẽ học cách sống với nỗi tiếc nuối ấy, biến nó thành sức mạnh.
Gió vẫn cứ rít. Thành phố vẫn cứ thao thức. Và Trần Hạo vẫn cứ đứng đó, đối mặt với đêm đen và nỗi đau của mình. Dù anh có thành công vật chất đến đâu, anh vẫn còn thiếu vắng một phần quan trọng trong cuộc sống, một khoảng trống tình cảm mà anh sẽ phải tìm kiếm cách lấp đầy trong tương lai. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, giữa mênh mông của thành phố về đêm, anh đã tìm thấy một tia hy vọng mong manh. Hy vọng rằng, một ngày nào đó, anh sẽ không còn phải hối hận vì những điều đã không dám nói, không dám làm. Hy vọng rằng, anh sẽ tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải để quên đi Lê An, mà để sống một cuộc đời trọn vẹn hơn, xứng đáng hơn với bài học đắt giá mà cô đã vô tình dạy cho anh. Cái tên Lê An sẽ mãi là một vết sẹo không bao giờ lành, nhưng cũng là lời nhắc nhở sâu sắc rằng "chậm một nhịp" có thể "lỡ cả một đời", và anh sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.