Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 708: Khúc Vĩ Thanh Của Thị Trấn

Con đường nhựa trải dài dưới ánh nắng bình minh vàng óng, nơi chiếc xe của Trần Hạo vừa lăn bánh, mang theo một trái tim tan vỡ rời khỏi thị trấn nhỏ. Anh không ngoảnh lại, không một lần, như một lời thề nghiệt ngã với chính mình rằng quá khứ đã khép lại. Ánh nắng đã lên cao, rải vàng khắp lối đi, nhưng trong lòng anh, chỉ có một màu xám xịt của sự mất mát. Anh biết, đây là khoảnh khắc anh chính thức đóng lại một chương của cuộc đời mình, một chương đầy hoài niệm, đầy tiếc nuối, nhưng cũng là một chương không thể nào quên. Con đường phía trước còn rất dài, và cô độc, nhưng anh đã quyết định, mình phải đi. Và anh sẽ đi. Dù Lê An sẽ mãi là một phần không thể xóa nhòa, một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim anh, nhưng anh sẽ không để nó định nghĩa toàn bộ cuộc đời mình. Anh sẽ tìm một ý nghĩa mới. Anh sẽ lột xác. Dù cho anh không thể quay ngược thời gian, nhưng anh có thể bắt đầu lại, từ chính giây phút này.

***

Trong khi Trần Hạo đang trên đường đến một khởi đầu mới đầy mịt mờ, thị trấn ven sông bình yên vẫn đang thức giấc một cách chậm rãi, như thể không hề hay biết về những biến động lớn lao vừa diễn ra trong một vài con người thân thuộc. Những tia nắng đầu tiên, dịu dàng như một lời thì thầm, xuyên qua những tán cây cổ thụ, đậu lại trên mái ngói rêu phong và những con đường đất còn ẩm sương. Quán Cà Phê Đồng Quê, một góc nhỏ quen thuộc với những người dân thị trấn, đã bắt đầu đón những vị khách đầu tiên. Âm thanh của tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng máy xay cà phê rì rì, và tiếng chim hót líu lo từ cây xoài già bên ngoài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của buổi sớm. Không khí thoang thoảng mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò quyện với mùi gỗ cũ kỹ và một chút hương hoa nhài thanh khiết từ giàn hoa leo trước hiên.

Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, mặc chiếc áo bà ba màu nâu đã phai màu theo năm tháng, ngồi ở bàn quen thuộc bên cửa sổ. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà hôm nay lại ẩn chứa một chút trầm ngâm. Đối diện bà là cô Tám, một người hàng xóm thích buôn chuyện, với vẻ mặt hóng hớt đặc trưng, đang kề sát tai, thì thầm. Vài ba người phụ nữ khác cũng ngồi rải rác trong quán, mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về phía hai bà, không giấu được sự tò mò.

“Thật đó à, bà Mai?” Cô Tám thì thầm, giọng nói không giấu được vẻ thích thú xen lẫn tiếc nuối. “Con bé An nhà ông Năm, nó sắp lấy chồng thật rồi ư? Chuyện này làm gì có ai ngờ được!”

Bà Mai chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, hơi thở nhẹ nhàng phả ra làn khói mỏng. “Thật chứ sao không? Tin tức đã lan đi khắp thị trấn rồi. Đám cưới định ngày cuối tuần này. Dì Sáu bên nhà nó còn khoe đã chuẩn bị mâm cỗ đến đâu rồi kìa.” Bà Mai kể, giọng nói mang theo cái chất tự nhiên của người lớn tuổi trong làng, từng chữ như được thấm đẫm thời gian và những câu chuyện xưa cũ. “Ai cũng biết con An với thằng Hạo ngày xưa là một cặp trời sinh… Cái thời chúng nó còn bé tí, đã thấy quấn quýt nhau rồi. Lớn lên thì lúc nào cũng thấy đi chung một đường, nhìn là biết có ý với nhau. Cả cái thị trấn này ai cũng mặc định chúng nó sẽ là của nhau. Thế mà…” Bà khẽ lắc đầu, một thoáng tiếc nuối hiện rõ trong ánh mắt.

“Ấy, nhưng mà thằng Huy đó cũng tốt tính lắm chứ!” Cô Tám vội vàng chen vào, như muốn xoa dịu bầu không khí trầm lắng vừa được bà Mai tạo ra. “Nghe đâu nó là kỹ sư xây dựng trên thành phố, lương cao, lại chu đáo với con An hết mực. Đã mấy lần tôi thấy nó chở An đi chợ, xách đồ hộ, còn cười nói vui vẻ nữa. Con An chọn nó là phải rồi, đàn bà con gái ai chẳng muốn có một bến đỗ bình yên, được người ta quan tâm chăm sóc. Chứ cứ chờ đợi mãi thì đến bao giờ?”

Những lời bàn tán tiếp tục râm ran, mỗi người một câu, dệt nên tấm thảm thông tin của thị trấn nhỏ. Họ nói về sự lớn lên của Lê An, về sự nghiệp thành công của Nguyễn Hoàng Huy, về những chuẩn bị cho đám cưới, và cả những câu chuyện cũ, những lời đồn thổi về mối tình thanh mai trúc mã đã không thành với Trần Hạo. Dường như, việc Lê An sắp kết hôn đã trở thành một cột mốc, một lời khẳng định không thể chối cãi, được cả thị trấn này mặc nhiên chấp nhận. Nó là một sự thật hiển nhiên, như dòng sông vẫn chảy, như nắng vẫn lên.

Thanh Tùng, vóc người cao, hơi gầy, với nụ cười hiền thường trực, ngồi ở một bàn gần đó. Anh đã nghe rõ mồn một từng lời. Ly cà phê đen đá trước mặt anh vẫn còn nguyên, đá tan chảy thành những giọt nước đọng trên thành ly, phản chiếu ánh nắng ban mai. Tay anh khẽ khuấy đều ly cà phê, nhưng ánh mắt lại vô định, nhìn xuyên qua lớp cửa kính ra con đường nhỏ đang dần đông người. Nghe những lời này, lòng anh nặng trĩu. Trần Hạo vừa mới rời đi sáng nay, mang theo một nỗi đau mà Thanh Tùng hiểu rõ hơn ai hết. Anh là người bạn thân nhất của Hạo, người đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện từ những ngày thơ ấu cho đến tận bây giờ. Anh biết Hạo yêu An nhiều đến mức nào, và cũng hiểu Hạo đã hối hận ra sao vì sự chậm trễ của mình, vì những "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa họ.

“Không biết Hạo nó sẽ thế nào…” Thanh Tùng lẩm bẩm, giọng nói trầm xuống, chìm vào tiếng ồn ào nhỏ nhẹ của quán cà phê. Cái tên An, Lê An, đã là một cái tên không thể tách rời khỏi Hạo trong tâm trí anh và cả thị trấn này. Sự kết thúc của câu chuyện tình ấy, giờ đây, không chỉ là sự tiếc nuối của hai người, mà còn là của cả một tập thể những người đã chứng kiến và kỳ vọng. Anh nhớ lại đêm qua, khi Hạo gọi điện cho anh, giọng nói khàn đặc nhưng kiên quyết, thông báo sẽ rời thị trấn ngay sáng sớm. Tùng đã cố gắng níu kéo, cố gắng nói vài lời động viên, nhưng anh biết, vào lúc này, bất kỳ lời nào cũng trở nên vô nghĩa trước nỗi đau của bạn mình. Hạo đã nói, "Mọi thứ đã quá muộn rồi, Tùng ạ. Không còn gì để nói nữa."

Bà Mai nghe thấy tiếng Thanh Tùng, bà quay sang, ánh mắt hiền từ nhìn chàng trai trẻ. “Thằng Hạo nó cũng tội nghiệp. Ngày xưa nó đi học xa, rồi bận rộn công việc, không có thời gian về thăm nom, rồi thì tin nhắn thưa dần, cuộc gọi ngắn lại... Con bé An nó chờ đợi mỏi mòn. Chẳng trách nó phải đi tìm bến đỗ khác.” Bà nói, như thể đang phân tích một câu chuyện cổ tích buồn, một câu chuyện mà bà đã chứng kiến từ đầu đến cuối. “Mà thôi, duyên số mà, ai biết được chữ ngờ. Thằng Hạo nó cũng lớn rồi, cũng phải chấp nhận thôi. Đời người đâu phải lúc nào cũng được như ý muốn. Chuyện tình cảm, đôi khi, chỉ vì nó đến chậm một nhịp là đã lỡ cả một đời rồi.”

Lời nói của bà Mai, dù mang ý an ủi, lại càng khiến Thanh Tùng thêm nặng lòng. Anh biết Hạo đã chấp nhận, nhưng cái chấp nhận ấy nó đau đớn biết chừng nào. Nó là sự chấp nhận của một trái tim tan vỡ, của một tâm hồn đang gào thét trong câm lặng. Anh nghĩ đến Trần Hạo, một mình trên chuyến xe xa thị trấn, mang theo tất cả những ký ức và nỗi tiếc nuối. Anh tự hỏi, liệu Hạo có đang nghe thấy những lời này, những lời bàn tán xôn xao về đám cưới của Lê An, về sự bình yên mà cô ấy đã tìm thấy bên người đàn ông khác? Anh biết câu trả lời là không, Hạo đã đi rồi. Nhưng cái tin tức này, nó sẽ đuổi theo Hạo, như một bóng ma, nhắc nhở anh về những điều đã lỡ.

Thanh Tùng hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê lan tỏa trong miệng, trộn lẫn với vị đắng chát trong lòng. Anh đưa tay lên, định gọi thêm một ly nữa, nhưng rồi lại thôi. Anh không muốn ở lại đây nữa, không muốn nghe thêm những lời bàn tán, những lời tiếc nuối hay chấp nhận mà anh cảm thấy chúng như những nhát dao cứa vào vết thương lòng của bạn mình. Anh rút ví, đặt tiền lên bàn và đứng dậy, gật đầu chào Bà Mai và những người khác. “Cháu xin phép về trước ạ.”

Bà Mai nhìn theo bóng lưng Thanh Tùng, bà hiểu được phần nào nỗi lòng của chàng trai trẻ. Bà thở dài, rồi lại nhấp một ngụm trà. "Thanh niên bây giờ, tình cảm phức tạp quá." Bà lẩm bẩm. Nhưng sâu thẳm trong lòng bà, bà cũng biết, không phải là phức tạp, mà là quá nhiều điều không được nói ra, quá nhiều điều đã "chậm một nhịp". Thị trấn này, vốn yên bình, đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện tình yêu như thế, những câu chuyện mà kết thúc của chúng luôn để lại một khoảng trống, một sự "lỡ cả một đời". Và câu chuyện của Trần Hạo và Lê An, giờ đây, đã chính thức trở thành một trong số đó, được cả thị trấn này khắc ghi vào ký ức tập thể, như một khúc vĩ thanh buồn bã cho một tình yêu dang dở.

***

Cùng lúc ấy, cách xa thị trấn ven sông hàng trăm cây số, Trần Hạo đang vật lộn với dòng đời hối hả của thành phố. Buổi sáng muộn, nắng gắt đổ xuống như trút lửa, nhuộm vàng rực rỡ những tòa nhà cao tầng, những tấm biển hiệu quảng cáo rực rỡ đủ màu sắc. Trên đường phố, dòng xe cộ ken đặc, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú hòa lẫn vào tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hối hả, một bức tranh hoàn toàn đối lập với sự yên bình mà anh vừa rời bỏ. Mùi khói bụi, mùi xăng xe trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố và thoang thoảng mùi nước hoa từ những người đi đường, tất cả cùng xộc vào khứu giác, tạo nên một cảm giác choáng váng, ngột ngạt.

Trần Hạo đang lái chiếc xe sang trọng của mình, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn không ở đây. Dù thân xác anh đã rời thị trấn, nhưng tâm hồn anh vẫn quẩn quanh bên bờ sông cũ, nơi có ngôi nhà mà anh đã nhìn thấy lần cuối cùng, nơi mà anh biết, hôm nay sẽ diễn ra một sự kiện trọng đại. Anh lái xe trong vô thức, ánh mắt vô định lướt qua những dòng người vội vã, những gương mặt xa lạ. Bàn tay anh nắm chặt vô lăng, móng tay hằn sâu vào da thịt, tựa như đang cố gắng bấu víu vào một điều gì đó đã tuột khỏi tầm tay. Cái cảm giác trống rỗng trong lòng anh, tưởng chừng đã chai sạn sau bao đêm trằn trọc, giờ đây lại càng lan rộng, gặm nhấm từng tế bào.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, kéo anh trở về thực tại một cách giật mình. Anh nhìn vào màn hình, tên Thanh Tùng hiện lên. Một thoáng do dự, rồi anh ấn nút nghe.

“Hạo à… cậu đi rồi, nhưng mà…” Giọng Thanh Tùng ở đầu dây bên kia nghe có vẻ ngập ngừng, xen lẫn một chút xót xa, như thể đang cố gắng lựa chọn từ ngữ để không làm tổn thương bạn mình thêm nữa. “Thị trấn mình rộn ràng lắm. Ai cũng nói chuyện đám cưới của An cả… Sáng nay tớ ra quán cà phê, mọi người ai cũng bàn tán, tiếc nuối cho cậu, rồi lại chúc phúc cho An. Họ nói thằng Huy đó tốt tính, chu đáo, xứng đôi với An…”

Trần Hạo nghe điện thoại, không nói một lời. Mỗi từ của Thanh Tùng như một nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu của anh. Anh đã biết điều này sẽ xảy ra, đã chấp nhận nó khi anh lái xe rời khỏi thị trấn. Nhưng nghe những lời này từ miệng bạn thân, từ một người đang ở ngay giữa tâm điểm của sự kiện ấy, lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Nó khiến cái sự thật phũ phàng ấy trở nên sống động, rõ ràng và không thể chối cãi hơn bao giờ hết. Tin tức về đám cưới của Lê An đã lan truyền khắp thị trấn, trở thành một lời khẳng định không thể chối cãi về sự thật phũ phàng, giờ đây nó đã đuổi kịp anh, ngay cả giữa lòng thành phố xa lạ này.

“Đến cả thị trấn cũng đã chấp nhận rồi…” Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, không biết là nói với Thanh Tùng hay tự nhủ với chính mình. Một cảm giác bất lực, tuyệt vọng đến cùng cực trỗi dậy trong anh.

Thanh Tùng im lặng một lúc, rồi giọng anh trở nên nhỏ hơn, như thể sợ làm tổn thương bạn mình thêm nữa. “Tớ biết cậu buồn, Hạo. Nhưng mà… An nó cũng đã chọn rồi. Mọi người ở đây, họ cũng… cũng chỉ muốn An được hạnh phúc thôi. Dù sao thì, cũng đã là cái duyên cái số rồi.”

Anh tắt điện thoại, không nói thêm một lời nào nữa. Tiếng còi xe bên ngoài bỗng chốc trở nên chói tai hơn bao giờ hết, như đang gào thét vào tai anh. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau nhức nhối đang dâng lên. Cái cảm giác trống rỗng trong lòng anh giờ đây không còn là một khoảng không vô định nữa, mà nó được lấp đầy bởi một sự thật nghiệt ngã: Lê An đã thuộc về người khác, và cả thế giới, cả cái thị trấn mà anh và cô ấy lớn lên, đều đã chấp nhận điều đó.

Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ vẫn đều đặn tích tắc, kim giây vẫn miệt mài chạy, không ngừng nghỉ. Nó là minh chứng cho dòng chảy không ngừng của thời gian, một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng "thời gian không chờ đợi ai, và càng không quay ngược lại." Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể sắp đặt cuộc đời mình theo ý muốn. Anh đã lao vào công việc, xây dựng sự nghiệp, nghĩ rằng thành công sẽ mang lại cho anh quyền năng để định đoạt mọi thứ. Nhưng cuộc đời đã dạy anh một bài học nghiệt ngã: có những thứ, một khi đã lỡ, sẽ là vĩnh viễn, không thể nào vãn hồi.

Nỗi đau đớn không phải là sự ghen tuông, mà là sự hối hận tột cùng, là sự tiếc nuối cho những gì đã có thể xảy ra, cho những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Anh tự hỏi, "nếu như ngày đó", anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh nói ra những lời từ tận đáy lòng, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng câu hỏi ấy chỉ càng đào sâu thêm hố thẳm tuyệt vọng trong lòng anh. "Nếu như ngày đó..." là một cụm từ đầy ám ảnh, một con dao hai lưỡi cứa vào tâm can anh mỗi khi anh nhớ về Lê An.

Chiếc xe vẫn bon bon trên đường, nhưng Trần Hạo cảm thấy như mình đang lạc trôi trong một dòng sông vô định, không bến bờ. Anh biết, đây là khoảnh khắc anh chính thức phải đối mặt với thực tại, rằng không còn "nếu như" nào nữa. Cái thị trấn ấy, giờ đây, không còn là nơi anh có thể tìm thấy Lê An của ngày xưa. Cô ấy đã bước sang một chương mới của cuộc đời, và anh, anh phải học cách sống với cái "lỡ cả một đời" này. Nỗi đau này, sự hối hận này, nó sẽ là một phần của anh, một vết sẹo không bao giờ lành. Nhưng có lẽ, như một tia sáng le lói trong màn đêm u tối, nó cũng sẽ là động lực, là khởi đầu cho một hành trình lột xác đầy khó khăn và cô độc, nơi anh sẽ phải tìm lại chính mình, tìm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không có Lê An.

***

Cùng lúc đó, cách đó hàng trăm cây số, tại ngôi nhà nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ ven "bờ sông cũ", không khí lại hoàn toàn khác. Buổi trưa, nắng nhẹ vẫn xuyên qua kẽ lá, trải những đốm sáng lung linh trên sân nhà, nhưng không còn gay gắt như ở thành phố. Thay vào đó là sự ấm cúng, bận rộn nhưng trật tự, phảng phất niềm vui của một ngày trọng đại sắp đến. Tiếng người nói chuyện nhẹ nhàng, tiếng chuẩn bị đồ đạc lách cách, tiếng cười nói rộn ràng của họ hàng, hàng xóm đang đến giúp đỡ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sum vầy. Mùi thức ăn đang được chuẩn bị thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi hoa tươi từ những bó hoa cúc, hoa ly đang được cắm, và mùi gỗ nội thất cũ kỹ nhưng sạch sẽ của căn nhà.

Lê An, với mái tóc dài buông xõa mượt mà, mặc một chiếc váy màu kem giản dị, đang nhẹ nhàng sắp xếp những bó hoa cúc trắng vào bình. Đôi tay cô thoăn thoắt, uyển chuyển, nhưng ánh mắt cô đôi lúc lại xa xăm, lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía dòng sông hiền hòa đang chảy trôi. Trên ngón áp út bàn tay trái của cô, chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh dưới ánh nắng, một biểu tượng rõ ràng cho sự lựa chọn và quyết định của cô. Chiếc nhẫn không quá cầu kỳ, nhưng nó mang theo một vẻ đẹp tinh tế, giống như chính Lê An, một vẻ đẹp bình dị nhưng ẩn chứa sự kiên định.

“Con An mình lớn rồi, sắp có chồng rồi. Nhìn con bé hạnh phúc là dì mừng rồi,” Dì Sáu, một người họ hàng xa nhưng thân thiết, đặt một đĩa bánh gai xuống bàn và nói, giọng nói ấm áp, đầy tình cảm. Dì Sáu có khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền, và luôn nhìn Lê An với ánh mắt yêu thương. “Cái thằng Huy đó, nó chu đáo lắm. Mấy lần nó về đây, thấy nó cứ loay hoay phụ giúp đủ thứ, không nề hà gì. Lại còn nói chuyện rành mạch, rõ ràng, lúc nào cũng hỏi han sức khỏe của ông bà, của con. Con An chọn được người như thế là phúc lớn rồi. Phải biết nắm giữ hạnh phúc, con nhé!”

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và bình thản, gật đầu thay cho lời cảm ơn. Cô nghe những lời chúc phúc, những câu chuyện bàn tán, và cả những so sánh khéo léo về Nguyễn Hoàng Huy với những người khác. Cô biết, trong sâu thẳm, những người thân yêu này vẫn còn nhớ đến một cái tên khác, một bóng hình khác từng gắn bó với cô suốt cả tuổi thơ. Cô biết, họ vẫn còn tiếc nuối cho “cặp đôi Hạo – An” ngày xưa. Nhưng thời gian đã trôi qua, và mọi thứ đã thay đổi, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ.

Một thoáng trầm ngâm lướt qua ánh mắt cô, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng. Cô nhớ lại khoảnh khắc "bên bờ sông cũ", khi Trần Hạo thổ lộ “Ngày đó… anh đã rất thích em.” Lời thổ lộ ấy, dù muộn màng, đã không thể thay đổi được gì. Nó chỉ như một khúc nhạc buồn của quá khứ, vang vọng rồi tan biến vào hư vô. Cô đã mỉm cười bình thản và nói, “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Đó là sự thật. Sự thích, sự quan tâm, sự tồn tại của Trần Hạo trong cuộc đời cô là có thật, nhưng nó không đủ để giữ cô lại, không đủ để lấp đầy những khoảng trống mà sự im lặng và thiếu quyết đoán của anh đã tạo ra. "Lời nói không thành" của anh đã để lại một vết sẹo, một "khoảng cách vô hình" mà không gì có thể hàn gắn được nữa.

Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay mình một lần nữa. Nó không chỉ là biểu tượng của tình yêu, mà còn là biểu tượng của sự dứt khoát, của một quyết định mà cô đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng. Nguyễn Hoàng Huy không phải là mối tình đầu của cô, nhưng anh là người đã đến vào đúng thời điểm, khi cô cần một bến đỗ, cần sự quan tâm và sự rõ ràng. Anh đã mang lại cho cô sự an toàn, sự chắc chắn mà cô luôn khao khát. Anh đã không để cô chờ đợi, không để cô một mình đối mặt với những tháng ngày mông lung.

“Đây là con đường em đã chọn… và em sẽ đi đến cùng,” Lê An thầm nhủ. Giọng nói trong tâm trí cô vang lên rõ ràng, kiên định. Cô không hối hận về quyết định của mình. Dù những vết sẹo cũ vẫn còn đó, dù những hoài niệm về một tuổi thơ tươi đẹp với Trần Hạo đôi khi vẫn ùa về, nhưng cô biết, cuộc sống phải tiếp diễn. Cô không thể cứ mãi sống trong quá khứ, không thể cứ mãi chờ đợi một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị chôn vùi. Nỗi buồn thoáng qua trong ánh mắt cô nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên định.

Cô biết Trần Hạo đã rời đi. Có lẽ anh đã ở rất xa thị trấn này rồi. Cô không có ý định quay đầu lại, cũng không muốn đào bới thêm những ký ức đau buồn. Cô tin rằng, dù ở đâu, Trần Hạo cũng sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Và cô cũng vậy. Cô sẽ là một người vợ, một người mẹ kiên cường, sống trọn vẹn với lựa chọn của mình, bảo vệ hạnh phúc hiện tại. Hạnh phúc của cô, giờ đây, không còn phụ thuộc vào một "nếu như ngày đó" nữa, mà là vào chính hiện tại, vào sự vun đắp từng ngày.

Lê An đặt bó hoa cuối cùng vào bình, ngắm nhìn chúng tỏa hương thơm dịu mát. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Đó là nụ cười của sự bình thản, của sự chấp nhận, và của một trái tim đã tìm thấy sự an yên. Cô không biết số phận sẽ đưa đẩy mình và Trần Hạo đi đến đâu trong tương lai, nhưng cô biết, chương của họ đã khép lại, và giờ đây, cả hai đều phải viết tiếp câu chuyện của riêng mình. Có thể một ngày nào đó, họ sẽ gặp lại, nhưng lúc đó, sẽ không còn là những ánh mắt dằn vặt hay tiếc nuối, mà chỉ còn là sự bình yên của những người đã từng đi qua cuộc đời nhau, mang theo những vết sẹo không bao giờ lành, nhưng cũng là những bài học sâu sắc về cuộc đời, về tình yêu, và về những khoảnh khắc "chậm một nhịp" đã "lỡ cả một đời".

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free