Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 707: Bình Minh Của Một Lời Hối Hận Muộn Màng

Ánh bình minh mỏng manh vừa ló dạng, vẽ một vệt hồng cam yếu ớt nơi chân trời, hứa hẹn một ngày mới. Nhưng đối với Trần Hạo, ngày mới ấy chẳng mang theo điều gì ngoài sự nặng nề của một gánh nặng, một bản án anh tự nguyện gánh chịu. Anh vẫn ngồi đó, trong căn phòng cũ kỹ mà quen thuộc, nơi mọi ngóc ngách đều lưu giữ bóng hình của những kỷ niệm, của một quá khứ anh không thể chạm tới. Chiếc hộp gỗ nhỏ chứa cuốn sổ lưu bút và bức ảnh đã được cất sâu dưới đáy tủ, nhưng những hình ảnh ấy, những lời nói không thành, vẫn khắc sâu trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bất cứ thứ gì khác.

Anh ngả lưng xuống giường, cơ thể rã rời nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến lạ. Mọi thứ xung quanh dường như chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch, một nhịp đập nặng nề, dồn dập như tiếng trống trận trong một cuộc chiến không hồi kết. Anh nhắm mắt lại, cố xua đi những hình ảnh đang giày vò, nhưng càng cố, chúng lại càng hiện rõ mồn một. Anh thấy Lê An cười, nụ cười trong trẻo như nắng mai. Anh thấy Lê An chăm chú nghe anh giảng bài dưới gốc cây phượng già. Anh thấy Lê An ngồi bên bờ sông, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn, và anh, luôn ở đó, chỉ im lặng dõi theo.

"Nếu ngày đó... anh đã nói ra," một tiếng thì thầm lạc lõng vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Giọng anh khàn đặc, đầy rẫy sự hối tiếc. "Nếu ngày đó, anh không e dè, không sợ hãi, không để những lo toan, những tham vọng tầm thường che mờ đi trái tim mình." Anh trở mình, tấm lưng chạm vào tấm ga giường lạnh lẽo, cảm giác như một tảng băng đang đè nặng lên lồng ngực. Anh hình dung lại khoảnh khắc anh đỗ cấp ba ở thành phố, cái khoảnh khắc định mệnh đã kéo anh rời xa thị trấn nhỏ này, rời xa Lê An. Lời hứa "không quên em" ngày ấy, giờ đây nghe sao chua chát, thảm hại. Nó chỉ là một lời nói suông, một sự trấn an yếu ớt cho cả anh và cô, trong khi cả hai đều không đủ dũng khí để níu giữ nhau.

Anh tự hỏi, nếu ngày đó, khi tin nhắn thưa dần, khi những cuộc gọi ngắn lại, anh có thể gạt bỏ mọi áp lực công việc, mọi tham vọng cá nhân để chạy về thị trấn, để ôm lấy Lê An, để nói với cô rằng anh nhớ cô biết nhường nào, anh cần cô ra sao. Liệu mọi chuyện có khác? Liệu khoảng cách vô hình ấy có được xóa bỏ? Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình bằng những "nếu như" hão huyền? Cái "nếu như" đó, tựa như một con dao cùn, cứa vào trái tim anh từng nhát, từng nhát một, không dứt khoát mà day dứt, đau đớn khôn cùng.

Trần Hạo ngồi bật dậy, vuốt mạnh mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da và sự trống rỗng đến cùng cực trong tâm hồn. Anh nhìn trân trối ra ngoài cửa sổ, nơi vệt hồng cam dần lan rộng, nhuộm một màu cam cháy lên bầu trời đang chuyển mình. Một ngày mới đã thực sự đến, và anh biết, đó cũng là ngày đám cưới của Lê An. Cảm giác nghẹt thở ập đến, như có ai đó đang siết chặt lấy cổ họng anh. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, chỉ một khoảnh khắc thôi, để quay về cái đêm trước đám cưới của Lê An, cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Và giờ đây, cái giá phải trả là cả một đời hối tiếc.

Anh day day thái dương, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang bùng nổ trong lòng. Anh đã hứa với chính mình là sẽ không để nỗi đau này nuốt chửng anh, nhưng nó vẫn len lỏi, gặm nhấm, và đôi khi, nó mạnh mẽ đến mức anh tưởng chừng không thể thở nổi. "Thích thì không đủ." Lời nói của Lê An, thản nhiên và bình thản, lại là lời tuyên án đau đớn nhất mà anh từng nhận được. Nó không phải là một lời trách móc, mà là một sự thật trần trụi, một sự chấp nhận số phận mà cả hai đã tự tạo ra. Anh đã thích cô, rất thích. Nhưng anh đã không đủ dũng khí, không đủ quyết đoán, không đủ nhanh nhẹn để biến cái "thích" đó thành "yêu", thành một lời hứa hẹn cho tương lai. Anh đã chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã lỡ cả một đời.

Trong đầu anh hiện lên những viễn cảnh khác, những viễn cảnh mà anh và Lê An đã có thể cùng nhau xây đắp. Một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông cũ, tiếng cười trẻ thơ, những buổi chiều tà cùng nhau ngắm hoàng hôn. Tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng, chỉ còn lại một khoảng không vô tận của sự tiếc nuối. Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Giọt nước mắt của sự hối hận, của nỗi đau không thể gọi thành tên. Anh đã bỏ lỡ, anh đã sai. Và giờ đây, anh phải sống với cái "đã" đó, với cái "sai" đó, cho đến hết cuộc đời mình. Anh tự hỏi, liệu có cách nào để quay ngược thời gian, để sửa chữa những sai lầm đã khiến anh mất đi người con gái mình yêu? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không có lời đáp, chỉ có sự im lặng đầy khắc nghiệt của thực tại. Nhưng rồi, giữa những lớp sóng tuyệt vọng ấy, một giọng nói nhỏ bé, kiên định lại vang lên: "Không, không có cách nào. Và mình phải chấp nhận." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng chát trong cổ họng. Dù đau đớn đến mấy, dù hối tiếc đến nhường nào, anh cũng phải bước tiếp. Cho chính mình. Cho cha mẹ anh. Cho một tương lai không có Lê An, nhưng vẫn phải có ý nghĩa.

* * *

Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng từ dưới bếp vọng lên, kéo Trần Hạo ra khỏi mê cung của những suy nghĩ. Anh biết, cha mẹ anh đã dậy. Anh đã nghe thấy tiếng mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, trở mình từ rất sớm, và tiếng cha anh, Trần Văn Ba, ho nhẹ trong phòng. Họ không ngủ được, anh biết. Họ lo lắng cho anh, cho đứa con trai duy nhất đang chìm trong nỗi đau. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh. Anh không muốn họ phải chứng kiến sự yếu đuối này của anh, không muốn những đôi mắt yêu thương ấy phải xót xa vì anh. Nhưng anh cũng không thể trốn tránh mãi.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nắn thẳng lại bờ vai, mặc dù cả cơ thể anh như rệu rã. Anh bước xuống cầu thang, đôi chân nặng trĩu. Mỗi bước đi đều như đang dẫm lên những mảnh vỡ của chính mình. Căn nhà vẫn ấm cúng, mùi cà phê và mùi cơm mới nấu thoang thoảng trong không khí, một mùi hương thân thuộc đã nuôi dưỡng anh từ thuở ấu thơ. Nhưng hôm nay, mùi hương ấy lại mang một nỗi buồn man mác, như thể nó cũng đang chia sẻ sự mất mát của anh.

Trong bếp, bà Tư đang lúi húi bên nồi cơm, bóng lưng gầy gò của bà khẽ run lên. Ông Ba ngồi bên bàn, tay cầm tách trà nóng, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn. Ông già đi nhiều, tóc đã bạc hơn, những nếp nhăn trên trán hằn sâu nỗi lo toan. Cả hai đều không nói một lời, nhưng bầu không khí nặng trĩu, những cảm xúc không lời bao trùm căn phòng.

Trần Hạo đặt chiếc vali nhỏ xuống góc nhà, âm thanh va chạm nhẹ của nó như phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Ông Ba khẽ giật mình, quay đầu lại. Ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt tiều tụy của con trai, rồi nhanh chóng chuyển sang chiếc vali, như một sự xác nhận không lời. Bà Tư cũng quay lại, đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng bà cố gắng nén lại cảm xúc, nở một nụ cười gượng gạo.

"Con dậy rồi à, Hạo? Lại đây ăn sáng đi con," bà Tư nói, giọng bà run run, cố gắng giữ vẻ bình thản. Bà đặt một bát cơm nóng hổi với chút thịt kho trứng lên bàn, thức ăn quen thuộc từ thời thơ ấu của anh. Mùi thơm của thịt kho tỏa ra, gợi lại những bữa cơm gia đình ấm áp, nhưng giờ đây, Trần Hạo không còn cảm thấy chút thèm muốn nào.

Anh tiến đến bàn, ngồi xuống đối diện với cha. Ông Ba đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông nhìn anh, ánh mắt trầm tư. "Con đi cẩn thận," ông Ba nói, giọng ông trầm và khàn, mang đậm chất giọng địa phương. "Ra thành phố làm ăn, giữ gìn sức khỏe. Đừng làm việc quá sức." Lời nói của ông ngắn gọn, súc tích, nhưng Trần Hạo hiểu đằng sau đó là cả một biển trời lo lắng, cả một lời nhắc nhở về những gì anh đã đánh mất và những gì anh cần phải giữ lấy.

Trần Hạo gật đầu, cổ họng anh nghẹn lại. "Dạ, con biết. Cha mẹ cũng giữ gìn sức khỏe." Anh cố gắng nuốt xuống miếng cơm, nhưng nó cứng ngắc, đắng chát trong miệng. Anh ngước nhìn mẹ, thấy bà Tư vẫn đứng đó, đôi mắt ngấn lệ, nhìn anh không rời. Bà tiến lại gần, vòng tay ôm chặt lấy anh, cái ôm của một người mẹ chứa đựng bao nhiêu tình yêu thương, bao nhiêu xót xa.

"Con nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng làm việc quá sức," bà Tư lặp lại lời cha anh, nhưng giọng bà lại nức nở, nước mắt đã lăn dài trên gò má. "Ở đó một mình, phải tự lo cho bản thân. Có chuyện gì thì gọi về cho mẹ cha nhé con."

Trần Hạo vòng tay ôm chặt lấy mẹ, vùi mặt vào vai bà. Mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của nắng, của đất, của những năm tháng tảo tần, khiến trái tim anh càng thêm đau nhói. Anh muốn nói rằng anh xin lỗi, xin lỗi vì đã khiến họ lo lắng, xin lỗi vì đã không thể hạnh phúc trọn vẹn như họ mong muốn. Nhưng lời nói không thành. Anh chỉ có thể siết chặt vòng tay, cố gắng truyền đi sự biết ơn và nỗi đau của mình.

Anh biết, khoảnh khắc này càng kéo dài, anh sẽ càng khó dứt ra. Anh không muốn cha mẹ anh phải nhìn thấy sự đổ vỡ hoàn toàn của mình. Anh buông mẹ ra, cố gắng nở một nụ cười trấn an, dù nó méo mó đến thảm hại. "Con phải đi đây, sợ trễ xe."

Bà Tư gật đầu, đưa tay lau vội nước mắt. Ông Ba đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai anh, một cử chỉ đầy động viên và thấu hiểu. "Đi đi con. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Trần Hạo xách vali lên, trái tim anh như bị một tảng đá đè nặng. Anh quay lưng bước ra cửa, không dám ngoảnh lại nhìn cha mẹ thêm một lần nào nữa. Anh sợ rằng nếu anh nhìn lại, anh sẽ không thể rời đi. Anh sẽ bị giữ chân lại bởi tình yêu thương vô bờ bến của họ, bởi những kỷ niệm đã hóa thành nỗi đau. Anh bước ra khỏi cánh cửa, bỏ lại sau lưng căn nhà ấm cúng, bỏ lại cha mẹ già nua và những lời chúc phúc không thành. Phía trước anh là một con đường dài, cô độc, mang theo hành trang là một trái tim tan vỡ và một lời hứa với chính mình: anh sẽ phải thay đổi.

* * *

Chiếc xe của Trần Hạo lăn bánh chầm chậm trên những con đường quen thuộc của thị trấn. Bình minh đã thực sự bừng sáng, nhuộm vàng cả không gian. Sương sớm còn vương trên những tán lá cây ven đường, lấp lánh như những hạt ngọc. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, cùng với tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng từ con sông xa xa, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của buổi sớm. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cây cỏ xanh tươi tràn vào khoang xe qua ô cửa kính hạ thấp, mang theo một làn gió se lạnh. Tất cả đều rất đỗi yên bình, rất đỗi quen thuộc, nhưng lại khiến lòng anh quặn thắt.

Anh lái xe qua con hẻm nhỏ dẫn ra trường cấp hai cũ, nơi anh và Lê An từng có những buổi tan học chung đường, tiếng cười đùa vang vọng. Anh đi qua quán hàng tạp hóa của dì Năm, nơi Lê An thường mua kẹo, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Mọi thứ vẫn như xưa, không có gì thay đổi. Chỉ có anh và Lê An là đã đổi thay. Và cái đổi thay ấy, anh biết, là vĩnh viễn.

Trần Hạo dừng xe ở một khúc cua quen thuộc, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thị trấn, và đặc biệt là ngôi nhà của Lê An, nép mình dưới tán cây cổ thụ. Ánh nắng bình minh vàng óng chiếu rọi lên mái ngói đỏ tươi của ngôi nhà ấy, như đang tô điểm cho một ngày trọng đại. Nhưng trong mắt anh, đó lại là một màu xám xịt của sự tiếc nuối, của một sự kiện mà anh không thể nào can dự.

Anh tắt máy xe, sự im lặng đột ngột bao trùm, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng tim anh đập thình thịch. Anh nhìn về phía ngôi nhà, nơi hôm nay sẽ diễn ra đám cưới của Lê An. Liệu giờ này cô ấy đang làm gì? Có lẽ đang được trang điểm, được khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh, rạng rỡ hạnh phúc bên người đàn ông khác. Nụ cười của cô ấy, ánh mắt lấp lánh của cô ấy, tất cả sẽ dành cho Nguyễn Hoàng Huy, chứ không phải anh.

Một cảm giác đau đớn đến nghẹt thở lại trỗi dậy. Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập nặng nề của trái tim. Nó không phải là nhịp đập của sự ghen tuông, mà là nhịp đập của sự mất mát, của nỗi hối hận khôn nguôi. "Liệu em có hạnh phúc không, Lê An?" anh thầm thì, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian. "Anh hy vọng em sẽ hạnh phúc... thật lòng." Anh biết mình không còn quyền gì để mong muốn cô thuộc về mình. Điều duy nhất anh có thể làm, là cầu chúc cho cô, dù trái tim anh tan nát.

Anh tự hỏi, "Có thật là không có cách nào quay ngược thời gian?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, một lời tự vấn không có lời đáp. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, một món quà anh tự thưởng cho mình sau những thành công trên thương trường, vẫn đều đặn tích tắc, nhắc nhở anh về dòng chảy không ngừng của thời gian. Thời gian không chờ đợi ai, và càng không quay ngược lại. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể sắp đặt cuộc đời mình theo ý muốn. Nhưng cuộc đời đã dạy anh một bài học nghiệt ngã: có những thứ, một khi đã lỡ, sẽ là vĩnh viễn.

Anh nhìn về phía bờ sông cũ, nơi những ký ức của tuổi thơ, của mối tình đầu trong sáng, đã được dệt nên. Bờ sông ấy, giờ đây vẫn hiền hòa, vẫn chảy trôi, như thể thời gian chưa từng chạm đến nó. Nhưng anh và Lê An đã không thể giữ được sự trong trẻo như dòng sông ấy. Khoảng cách vô hình đã chia cắt họ, và những lời nói không thành đã đẩy họ xa nhau mãi mãi.

Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự dằn vặt, hối tiếc của anh. Anh khởi động xe, tiếng động cơ nổ máy phá tan sự tĩnh mịch. Anh sẽ rời đi. Rời khỏi thị trấn này, rời khỏi những ký ức đang giày vò anh. Anh sẽ mang theo vết sẹo này, vết sẹo của một tình yêu đến chậm một nhịp, của một đời người lỡ mất. Nó sẽ là một phần của anh, một lời nhắc nhở đau đớn nhưng cũng là động lực để anh bước tiếp.

Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, lăn đều trên con đường nhựa. Anh không ngoảnh lại. Không một lần. Ánh nắng bình minh đã lên cao, rải vàng khắp lối đi. Trần Hạo biết, đây là khoảnh khắc anh chính thức đóng lại một chương của cuộc đời mình. Một chương đầy hoài niệm, đầy tiếc nuối, nhưng cũng là một chương không thể nào quên. Con đường phía trước còn rất dài, và cô độc. Nhưng anh đã quyết định, mình phải đi. Và anh sẽ đi. Dù Lê An sẽ mãi là một phần không thể xóa nhòa, một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim anh, nhưng anh sẽ không để nó định nghĩa toàn bộ cuộc đời mình. Anh sẽ tìm một ý nghĩa mới. Anh sẽ lột xác. Dù cho anh không thể quay ngược thời gian, nhưng anh có thể bắt đầu lại, từ chính giây phút này.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free