Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 706: Dấu Vết Kỷ Niệm Trong Căn Phòng Cũ

Đêm đã về khuya, trùm phủ thị trấn ven sông bằng một tấm màn nhung đen đặc quánh, chỉ điểm xuyết bởi ánh vàng yếu ớt từ vài ô cửa sổ còn thức và những chiếc đèn đường vừa bật, vẽ nên những vệt sáng cô độc trên con đường vắng. Gió đêm bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm từ dòng sông, luồn lách qua những con hẻm nhỏ, mơn man trên những mái ngói rêu phong. Trần Hạo, với bóng hình đổ dài như một cái bóng không hồn trên lối cũ, từng bước chân vẫn nặng nề nhưng đã mang thêm một chút dứt khoát, một chút chấp nhận, giờ đây đang đứng trước cánh cổng gỗ quen thuộc của căn nhà mình.

Cánh cổng cũ kỹ, thân thuộc đến mức anh có thể nhắm mắt mà cảm nhận từng thớ gỗ sờn, từng vết nứt thời gian. Nó kêu kẽo kẹt khe khẽ khi anh đẩy vào, âm thanh quen thuộc như tiếng thở dài của chính ngôi nhà, của chính tuổi thơ anh. Anh bước qua khoảng sân nhỏ lát gạch, nơi mẹ anh vẫn thường trồng những luống rau xanh mướt, nơi cha anh vẫn thường ngồi uống trà đọc báo mỗi buổi sáng. Mùi đất ẩm và hương hoa lài thoang thoảng từ góc vườn phả vào khứu giác, gợi lên những ký ức ấm áp đến nao lòng. Nhưng giờ đây, những mùi hương ấy chỉ khiến nỗi trống trải trong anh càng thêm sâu sắc. Căn nhà này, từng là tổ ấm, là nơi anh thuộc về, giờ đây lại mang một vẻ xa lạ đến nao lòng. Nó vẫn đứng đó, kiên cường qua bao mùa mưa nắng, nhưng chủ nhân của nó, người đàn ông đang bước những bước chân nặng nhọc này, lại cảm thấy mình như một kẻ ngoại cuộc.

Ánh đèn vàng yếu ớt từ bếp hắt ra, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên tường. Anh biết cha mẹ anh vẫn còn thức, có lẽ đang ngồi đợi anh, hay đơn giản chỉ là chưa thể ngủ yên. Một chút ấm áp len lỏi qua lớp băng giá trong tim anh, nhưng rồi lại bị nỗi mệt mỏi và sự dằn vặt nhấn chìm. Anh không muốn đối mặt với họ lúc này, không muốn những ánh mắt lo lắng của cha mẹ nhìn thấy sự đổ vỡ tan nát trong anh. Anh chỉ muốn trốn tránh, trốn vào một góc nhỏ của riêng mình, nơi anh có thể gặm nhấm nỗi đau mà không ai phải chứng kiến. Cảm giác như mình là một bóng ma, lướt qua cuộc đời mình, lướt qua cả căn nhà thân yêu này. Anh rón rén bước lên từng bậc thang gỗ, tiếng cọt kẹt khe khẽ dưới chân anh như tiếng vọng của thời gian, của những bước chân vô tư lự đã qua. Mỗi bậc thang là một thước phim quay chậm về những ngày thơ ấu, về những lần anh và Lê An cùng nhau trốn tìm, cùng nhau chạy nhảy khắp căn nhà này. Giờ đây, chỉ còn mình anh, lầm lũi bước lên, mang theo một trái tim trĩu nặng những tiếc nuối và hối hận.

Trên tầng, hành lang dài và tối, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ chiếu xuống, vẽ nên những hình thù kỳ dị. Anh tìm đến cánh cửa phòng mình, căn phòng đã bao năm không ai động đến, vẫn khóa cẩn thận như một cấm địa. Mùi gỗ cũ, mùi bụi bặm và một chút hơi ẩm từ đất xông vào mũi anh khi anh mở cửa. Căn phòng vẫn y nguyên như ngày anh rời đi, tất cả mọi thứ đều nằm đúng vị trí của nó. Từ chiếc giường đơn, chiếc bàn học gỗ sờn cũ, đến tủ quần áo đã bạc màu. Mọi thứ đều gợi lên một sự thân thuộc đến đau lòng, nhưng đồng thời cũng mang một vẻ xa lạ đến nao lòng. Anh cảm thấy như mình là một người khách, lạc vào một bảo tàng của chính mình, nơi mỗi vật dụng đều là một kỷ vật của một con người đã cũ, của một cuộc đời đã lỡ.

Trần Hạo bước vào, không bật đèn trần, chỉ bật chiếc đèn ngủ nhỏ trên bàn. Ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra, đủ để soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, đủ để làm nổi bật những góc khuất và cái bóng dài đổ trên tường. Căn phòng lạnh lẽo, mang theo hơi thở của thời gian và sự cô đơn. Anh không nói gì, chỉ có tiếng thở dài nặng nề, lấp đầy không gian im ắng. Đứng giữa căn phòng, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật lạc lõng. Căn nhà này... cũng không còn là của mình nữa, hay đúng hơn, là anh không còn thuộc về nó nữa. Anh đã rời đi quá lâu, đã thay đổi quá nhiều, đến nỗi những góc khuất thân thuộc này cũng trở nên xa lạ. Anh không tìm thấy một chỗ nào để đặt mình, để nghỉ ngơi, để buông bỏ. Tất cả chỉ là sự trống rỗng, sự mệt mỏi đến cùng cực. Anh muốn hét lên, muốn đấm vào tường, muốn làm bất cứ điều gì để giải tỏa nỗi uất nghẹn đang dâng trào trong lồng ngực, nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể đứng đó, như một pho tượng, lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, lắng nghe tiếng côn trùng kêu vo ve trong đêm vắng, và lắng nghe tiếng lòng mình đang gào thét trong câm lặng. Sự im lặng đè nặng, như một tảng đá vô hình đang đè nén lên tâm trí anh, khiến anh khó thở.

***

Anh ngồi xuống mép giường, cảm nhận sự mềm lún của tấm nệm đã cũ, mùi vải quen thuộc. Ánh mắt anh lướt qua từng vật dụng thân quen, mỗi thứ đều như một mảnh ghép của ký ức. Chiếc giá sách nhỏ với những cuốn truyện tranh cũ, những cuốn sách giáo khoa đã ố vàng. Chiếc tủ đầu giường nơi anh vẫn thường giấu những món đồ chơi bí mật. Tất cả vẫn nằm đó, tĩnh lặng như đang chờ đợi anh quay về, chờ đợi một Trần Hạo của ngày xưa, một Trần Hạo vô tư lự, chưa từng biết đến nỗi đau của sự mất mát. Nhưng Trần Hạo đó đã không còn nữa.

Anh đưa tay chạm vào chiếc bàn học cũ, những vết mực khô đã hằn sâu vào gỗ, những vết khắc tên anh và Lê An mà anh đã lén lút tạo ra khi cô bé ngồi bên cạnh làm bài tập. Anh nhớ những buổi chiều tà, ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, hai đứa trẻ cùng cúi mình trên trang sách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn nhau cười khúc khích. Mùi gỗ cũ trộn lẫn mùi giấy đã bạc màu của những cuốn sách, tất cả đều là một phần của tuổi thơ ấy, một phần của Lê An.

Chậm rãi, như sợ đánh thức những linh hồn đã ngủ yên, anh mở ngăn kéo bàn học. Bên trong, một cuốn sổ lưu bút bìa xanh đã sờn cũ nằm đó, cùng với một bức ảnh chụp chung với Lê An từ thời cấp hai. Cuốn sổ, với những trang giấy đã ngả màu thời gian, những nét chữ nguệch ngoạc của bạn bè, và đặc biệt là những dòng chữ nắn nót của Lê An. Anh đã cất giữ nó cẩn thận suốt những năm tháng xa nhà, như một báu vật, một phần của linh hồn anh. Mỗi lần nhớ về cô, anh lại lén lút lấy ra đọc, để rồi lại cất đi, giấu kín những cảm xúc riêng tư nhất. Giờ đây, khi cầm nó trên tay, cảm giác lạnh lẽo của bìa giấy sờn cũ chạm vào đầu ngón tay anh, một dòng điện chạy dọc sống lưng, kéo anh về một thế giới đã xa.

Anh lật từng trang, những kỷ niệm ùa về như một dòng lũ dữ dội. Những câu chữ ngây thơ, những lời hứa hẹn không thành. "Trần Hạo, cậu phải học thật giỏi nhé, để sau này chúng ta cùng vào đại học." "Hạo ơi, nhớ mãi những buổi tan học chung đường, đừng bao giờ quên An nhé!" "Ước gì thời gian cứ dừng lại như thế này mãi..." Mỗi dòng chữ, mỗi nét bút đều là một nhát dao cứa vào tim anh. "Nếu như ngày đó... anh đã nói ra," anh thầm thì, giọng khàn đặc, "nếu như anh đã dũng cảm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác." Lời nói không thành, những lời hứa hẹn ngây thơ đã trở thành một bản án chung thân trong tâm trí anh. Anh đã không đủ dũng khí để giữ lấy những lời hứa đó, để biến những ước mơ ngây thơ thành hiện thực.

Bức ảnh chụp chung với Lê An. Một bức ảnh đã ố vàng theo thời gian, nhưng nụ cười của Lê An vẫn rạng rỡ, trong sáng như ánh nắng ban mai. Cô bé với mái tóc dài, đôi mắt to tròn lấp lánh, đang cười thật tươi, nghiêng đầu tựa vào vai anh. Còn anh, đứng cạnh cô, khuôn mặt vẫn còn nét non nớt, vẻ e dè thường thấy, nụ cười gượng gạo. Anh nhớ ngày đó, cả lớp chụp ảnh kỷ niệm cuối năm. Anh đã cố tình đứng sát Lê An, cảm thấy tim mình đập liên hồi khi vai cô chạm vào vai anh. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của một cậu bé đang yêu đơn phương.

"Thích thì không đủ..." Lời nói của Lê An vang vọng trong đầu anh, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay bên cạnh. Anh nhìn vào bức ảnh, rồi lại nhìn vào cuốn sổ, những giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má, mặn chát và nóng hổi. "Đúng vậy, An à... anh đã thiếu rất nhiều. Thiếu cả dũng khí và thời điểm." Anh đã thích cô, thích hơn bất cứ ai trên đời, nhưng sự thích đó, nỗi nhớ đó, tình cảm đó, tất cả đều bị giấu kín, bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc e dè và sợ hãi của chính anh. Khoảng cách vô hình giữa họ không phải là địa lý, mà là chính sự chần chừ, sự hèn nhát của anh. Anh đã tự mình tạo ra khoảng cách đó, tự mình đẩy cô ra xa, để rồi giờ đây phải gánh chịu hậu quả.

Tay anh run rẩy, siết chặt cuốn sổ và bức ảnh. Nỗi đau này, nó không chỉ là nỗi đau của sự mất mát, mà còn là nỗi đau của sự tự trách, của sự hối hận tột cùng. Anh đã có tất cả, đã có cơ hội, nhưng lại để nó tuột khỏi tay chỉ vì sự chậm một nhịp, chỉ vì những lời nói không thành. Anh cảm thấy như có một vết sẹo chói mắt, một vết thương không bao giờ lành trong trái tim mình. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất, về một cuộc đời lẽ ra đã có thể khác. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh đang trả giá bằng cả một đời. Mỗi dòng chữ, mỗi nụ cười trong bức ảnh đều là một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm hồn anh, không ngừng nghỉ. Nước mắt anh cứ thế tuôn rơi, không thể ngăn lại, như một dòng sông vỡ đê, cuốn trôi đi tất cả những gì còn sót lại của sự kiên cường trong anh.

***

Đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, không gian bên ngoài căn phòng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá. Trần Hạo vẫn ngồi đó, trên mép giường, cuốn sổ và bức ảnh cũ nát được anh ôm chặt vào lòng, tựa như anh đang ôm lấy cả một phần đời đã mất, một phần linh hồn đã vỡ tan. Cảm giác lạnh lẽo của căn phòng, sự sờn cũ của giấy tờ và ảnh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí u buồn, nặng trĩu.

Đột nhiên, từ dưới nhà, một tiếng ho nhẹ khẽ vang lên. Đó là tiếng ho quen thuộc của cha Trần Văn Ba. Rồi tiếp đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng của mẹ Nguyễn Thị Tư, tiếng lạch cạch của chén bát trong bếp. Anh biết, dù đã khuya, cha mẹ anh vẫn chưa ngủ, hoặc đã thức giấc vì lo lắng cho anh. Mẹ anh, với trái tim của một người mẹ, chắc hẳn đã nghe thấy tiếng anh về, tiếng bước chân nặng nề của anh trên cầu thang, và linh cảm được nỗi đau mà anh đang gánh chịu. Anh hình dung cảnh mẹ anh đang lén lút pha một cốc sữa nóng, hay cha anh đang ngồi trầm tư bên bàn trà, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía cầu thang.

Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong trái tim anh. Anh biết họ lo lắng cho anh, biết họ xót xa khi nhìn thấy đứa con trai duy nhất của mình chìm trong đau khổ. Nhưng anh không đủ sức để đối diện, không muốn họ nhìn thấy sự đổ vỡ tan nát của anh. Anh không muốn những đôi mắt yêu thương ấy phải chứng kiến sự yếu đuối, sự tuyệt vọng đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh chỉ muốn chôn vùi mình trong nỗi đau này, cảm nhận từng nhát dao của sự hối hận, tự trừng phạt bản thân mình vì những sai lầm đã qua. Anh muốn một mình gánh chịu, một mình đối mặt với bản án chung thân mà anh đã tự mình tạo ra.

"Căn phòng này... như đang nuốt chửng mình," anh thầm nghĩ, giọng nói khản đặc, như một tiếng thì thầm lạc lõng trong bóng đêm. Nỗi cô đơn và trống rỗng gặm nhấm tâm hồn anh, xen lẫn với sự ám ảnh của lời nói "Thích thì không đủ." Cảm giác tuyệt vọng nuốt chửng anh, kéo anh chìm sâu hơn vào một hố đen không đáy. Anh đã từng là một người mạnh mẽ, kiên cường, đã từng đối mặt với bao nhiêu thử thách trên thương trường. Nhưng trước nỗi đau này, trước sự mất mát của Lê An, anh trở nên yếu đuối, bất lực đến cùng cực. Anh cảm thấy mình đang chết dần chết mòn trong chính nỗi đau của mình, trong chính những ký ức không thể xóa nhòa.

Tuyệt vọng dâng tràn, nhưng rồi, trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi cảm giác mình sắp gục ngã hoàn toàn, một tia sáng le lói hiện lên. Nó không phải là một tia sáng chói lòa, mà chỉ là một đốm sáng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng đủ để xuyên qua màn đêm u tối trong tâm trí anh. "Mình không thể cứ mãi như vậy," anh tự nhủ, câu nói vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Mình không thể chết chìm trong đây." Nỗi đau này, dù khôn nguôi, dù day dứt, phải trở thành động lực. Nó phải là một ngọn lửa, dù nhỏ bé, để thắp sáng con đường phía trước, chứ không phải là một ngọn lửa thiêu rụi anh thành tro bụi.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh lẽo của không khí tràn vào lồng ngực, rồi từ từ đứng dậy. Cơ thể anh mỏi nhừ, rã rời, nhưng trong ánh mắt anh đã ánh lên một chút gì đó khác biệt, một chút kiên cường, một chút quyết tâm. Anh không thể tiếp tục là Trần Hạo của ngày hôm qua, người đàn ông yếu đuối chìm đắm trong hối tiếc. Anh phải thay đổi, phải sống tiếp. Dù không phải cho Lê An, nhưng cho chính mình, cho cha mẹ anh, cho những người yêu thương anh. Nỗi đau này, sự mất mát này, nó sẽ không định nghĩa toàn bộ cuộc đời anh. Nó sẽ là một phần của anh, một vết sẹo không bao giờ lành, nhưng nó cũng sẽ là hành trang, là bài học đắt giá để anh bước tiếp.

Trần Hạo chậm rãi gấp cuốn sổ lưu bút lại, cẩn thận như cất giữ một món đồ dễ vỡ. Anh đặt bức ảnh chụp chung với Lê An lên trên, rồi nhẹ nhàng đặt cả hai vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, đã cũ và bạc màu, nằm sâu dưới đáy tủ quần áo. Đó không phải là một hành động quên lãng, mà là một cách để cất giữ nỗi đau, để nó không còn hiển hiện trước mắt anh mỗi ngày, để anh có thể tìm cách đối mặt với nó một cách có ý thức hơn. Nó là một cách để đóng lại một cánh cửa, để mở ra một cánh cửa khác, dù cánh cửa đó còn mờ mịt và đầy thử thách.

Anh bước đến cửa sổ, kéo rèm ra. Bên ngoài, bầu trời đêm đã bắt đầu hửng sáng. Một vệt hồng cam mỏng manh xuất hiện ở đường chân trời, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Ánh bình minh sắp ló dạng, mang theo một tia hy vọng mong manh, một lời hứa về một khởi đầu mới, dù còn đầy chông gai và cô độc. Gió vẫn se lạnh, nhưng anh không còn cảm thấy lạnh buốt nữa. Anh đứng đó, nhìn về phía xa, nơi những mái nhà của thị trấn vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Anh biết, anh sẽ rời khỏi nơi này vào sáng nay. Anh sẽ mang theo vết sẹo này, nhưng anh sẽ không để nó nuốt chửng mình. Anh sẽ tìm một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình. Con đường ấy sẽ rất dài và cô độc, nhưng anh đã quyết định, mình phải đi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free