Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 705: Nỗi Cô Đơn Trên Lối Cũ
Những cơn dằn vặt triền miên, chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở thành phố lớn khi trời hửng sáng. Tiếng phanh rít nhẹ, rồi cánh cửa xe bật mở, một luồng không khí ẩm ướt, mang theo mùi khói bụi và xăng dầu đặc trưng của đô thị ùa vào khoang xe. Trần Hạo từ từ nhấc mình khỏi ghế, cơ thể anh mỏi nhừ, nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của quá khứ. Anh kéo chiếc vali bên mình, từng bước chân nặng nề, hòa mình vào dòng người hối hả đang đổ ra từ chiếc xe, rồi dần dần lan tỏa khắp bến xe.
Ánh đèn đường ở bến xe vẫn còn sáng yếu ớt, những vệt vàng cam trải dài trên mặt đường ướt đẫm sương đêm, nhưng đã nhường chỗ cho ánh nắng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những tòa nhà cao tầng. Thành phố lớn, nơi anh đã dành bao năm để xây dựng sự nghiệp, nơi anh đã tưởng rằng mình sẽ tìm thấy tất cả, giờ đây lại cảm giác xa lạ hơn bao giờ hết. Sự ồn ào, náo nhiệt của những tiếng loa thông báo liên tục vang vọng, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng bánh xe vali lọc cọc trên nền bê tông... tất cả như một bản giao hưởng hỗn loạn, làm tăng thêm cảm giác lạc lõng đến tột cùng trong tâm hồn anh.
Trần Hạo đi qua những quầy bán vé đông đúc, những hàng quán ăn sáng nghi ngút khói, mùi phở, mùi cà phê hòa lẫn với mùi ẩm mốc và khói xe. Anh nhìn lướt qua những gương mặt vội vã, những dáng người tất bật, mỗi người một câu chuyện, một hành trình riêng. Không một ai trong số họ biết được nỗi đau đang cào xé trong lòng anh, không ai nhìn thấy được bản án chung thân mà anh đang mang theo. Anh là một chấm nhỏ đơn độc giữa biển người mênh mông, một linh hồn tan nát giữa guồng quay hối hả của cuộc sống.
Anh dừng lại một thoáng, kéo chiếc vali đến một góc khuất hơn, nơi có thể nhìn thấy bầu trời thành phố. Bầu trời vẫn còn xám xịt, những đám mây nặng nề trôi lững lờ, như phản chiếu tâm trạng của anh. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức, cố gắng nạp đầy phổi bằng luồng khí lạnh lẽo và đầy khói bụi này. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được sự cô đơn bủa vây mình, một nỗi cô đơn trống rỗng đến tận cùng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lại một lần nữa thu hút ánh nhìn. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt, một biểu tượng của sự thành công vật chất, nhưng lại hoàn toàn vô nghĩa trước sự mất mát tinh thần to lớn này. Tiền bạc, danh vọng, tất cả những gì anh đã miệt mài theo đuổi, giờ đây chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch.
Lời nói của Lê An, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," lại vang vọng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh biết, nó sẽ mãi mãi ở đó, như một vết sẹo không bao giờ lành, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự chần chừ, của những "lời nói không thành". Nhưng cũng chính lúc này, một tia sáng nhỏ bé bắt đầu le lói trong màn đêm u tối của tâm hồn anh. Nỗi đau này, sự dằn vặt này, sẽ không thể định nghĩa anh mãi mãi. Anh đã "sai một bước", đã "lỡ cả một đời" với Lê An, nhưng anh không thể để cả cuộc đời mình chìm đắm trong bóng tối của quá khứ, của sự hối tiếc.
Anh siết chặt tay vào quai vali, lấy hết sức lực còn sót lại. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một quyết tâm nghiệt ngã đã nảy nở. Trần Hạo của ngày hôm nay, dù tan nát, dù dằn vặt, nhưng sẽ không còn là Trần Hạo nhút nhát, e dè của ngày xưa nữa. Anh sẽ phải thay đổi, sẽ phải tìm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một con đường mới để bước đi, dù nó không còn Lê An ở bên cạnh. Hành trình trở về thành phố này, mặc dù là một sự khởi đầu đầy khó khăn và đau đớn, nhưng nó là cần thiết. Nó là bước đệm cho sự trưởng thành, cho việc anh phải tìm kiếm một giá trị khác cho cuộc sống ngoài tình yêu đã mất.
Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt một lần cuối, rồi chậm rãi bước đi, hòa vào dòng người hối hả. Từng bước chân anh vẫn nặng trĩu, nhưng đã có thêm một chút dứt khoát, một chút kiên định. Trần Hạo kéo vali, băng qua bến xe ồn ào, và dần dần biến mất giữa sự rộng lớn và vô cảm của đô thị, mang theo bản án chung thân của một tình yêu chậm một nhịp, nhưng cũng mang theo một quyết tâm thầm lặng sẽ không bao giờ để cuộc đời mình lỡ thêm một lần nào nữa.
***
Nhưng quyết tâm đó không thể xoa dịu ngay lập tức nỗi trống trải đang cào xé tâm hồn Trần Hạo. Dù đã đặt chân đến thành phố, nhưng tâm trí anh vẫn như bị mắc kẹt lại nơi thị trấn ven sông yên bình ấy. Anh lang thang vô định, không phải trên những con phố phồn hoa quen thuộc của đô thị, mà là trong một mê cung của những ký ức, những hình ảnh chập chờn của một quá khứ không thể nắm giữ. Chiếc vali nặng trĩu bên tay, anh không về căn hộ sang trọng của mình, cũng không đến công ty hay bất kỳ nơi nào quen thuộc. Thay vào đó, một lực hút vô hình đã kéo anh trở lại, trở lại nơi mọi thứ đã bắt đầu và cũng là nơi mọi thứ đã kết thúc.
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày trải một lớp vàng cam mỏng lên mặt sông. Trần Hạo đứng lặng người bên bờ sông cũ, nơi hàng cây cổ thụ nghiêng mình soi bóng, nơi gió hát những bản tình ca muôn thuở. Dòng nước vẫn êm đềm chảy xuôi, mang theo những phù sa của thời gian, những câu chuyện thầm lặng của thị trấn. Anh vô thức chạm vào những viên sỏi nhỏ dưới chân, cảm nhận sự mát lạnh, nhẵn nhụi của chúng dưới đầu ngón tay. Từng viên sỏi, từng làn sóng lăn tăn như đang kể lại một câu chuyện, câu chuyện của anh và Lê An.
Mùi phù sa đặc trưng, mùi nước sông mát lạnh quyện lẫn với mùi hoa dại thoang thoảng từ những bờ bãi ven sông, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, đánh thức những ký ức ngủ vùi. Anh nhớ như in những buổi chiều tan học, anh và Lê An thường ngồi đây, chân vắt vẻo trên bờ, cùng nhau ném sỏi xuống sông, thi xem ai ném xa hơn, sỏi chạm nước tạo ra những vòng tròn lan tỏa. Cô bé An ngày ấy, với mái tóc tết đuôi sam, chiếc áo trắng tinh khôi, đôi mắt đen láy trong veo như mặt nước, và nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai. Họ đã từng mơ về một tương lai tươi sáng, về những ngôi nhà nhỏ cạnh bờ sông, về những đứa trẻ sẽ chạy nhảy trên bãi cát. Những giấc mơ ấy, giờ đây, tan biến như bọt nước, chỉ còn lại nỗi day dứt khôn nguôi.
Trần Hạo cúi nhặt một viên sỏi trắng, siết chặt nó trong lòng bàn tay. Sỏi lạnh, nhưng lại không thể làm dịu đi ngọn lửa thiêu đốt trong lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, hình ảnh cô mỉm cười bình thản khi nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, như một bản án chung thân, vang vọng không ngừng trong tâm trí anh, mỗi lúc một rõ ràng, mỗi lúc một đau đớn hơn. Nó là lời khẳng định nghiệt ngã cho sự chậm trễ của anh, cho cái giá của sự e dè, của những "lời nói không thành". Anh đã có vô vàn cơ hội, vô vàn khoảnh khắc, nhưng anh đã bỏ lỡ tất cả.
"Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có lòng người là đổi thay... hay chỉ có mình ta là lạc lõng?" anh thầm nghĩ, giọng nói lạc đi trong tiếng gió rì rào. Dòng sông vẫn chảy, những con thuyền vẫn xuôi ngược, những mái nhà lợp ngói đỏ vẫn bình yên nép mình dưới hàng cây. Chỉ có anh, Trần Hạo, là khác biệt. Anh đã trở về, nhưng không còn là chàng trai của ngày xưa. Anh đã thành đạt, nhưng lại trống rỗng hơn bao giờ hết. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh chiều tà, một biểu tượng của sự thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả một đời tình cảm. Nó chói mắt, như một vết sẹo nhắc nhở anh về những gì đã mất.
Anh thả lỏng tay, viên sỏi rơi xuống, tạo nên một tiếng "tõm" nhỏ, rồi chìm vào dòng nước. Những gợn sóng lan tỏa, rồi nhanh chóng biến mất, như chính những hy vọng mỏng manh của anh. Nếu ngày đó... nếu chỉ một lần thôi, anh dũng cảm hơn một chút, nói ra lời yêu thương sớm hơn một nhịp, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có thể giữ được Lê An bên mình, giữ được một tương lai mà anh đã từng vẽ nên trong những giấc mơ? Nhưng tất cả chỉ là "nếu như ngày đó", một cụm từ đầy ám ảnh, một nỗi tiếc nuối không bao giờ có thể bù đắp. Bờ sông cũ, nơi in dấu bao kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây chỉ còn là một bức tranh hoài niệm, phủ một lớp bụi thời gian và nỗi buồn thăm thẳm trong lòng người đứng ngắm.
Trần Hạo đứng đó thật lâu, cho đến khi ánh chiều tàn hẳn, nhường chỗ cho những vệt tím than cuối cùng nơi chân trời. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ mặt sông, thấm vào từng thớ thịt, từng nỗi đau trong anh. Anh cảm thấy một sự cô đơn rợn người, một nỗi trống rỗng không thể lấp đầy. Thị trấn này, dường như, đã không còn chỗ cho anh nữa. Anh đã là một người xa lạ, mang trong mình một quá khứ không thể trở lại. Anh xoay người, bước chân nặng nề rời khỏi bờ sông, để lại phía sau những gợn sóng lặng lẽ và một phần trái tim đã vỡ tan.
***
Rời bờ sông, bàn chân Trần Hạo vô thức đưa anh đến sân trường cũ. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên những bức tường vôi cũ kỹ và những tán cây cổ thụ trong sân. Gió vẫn se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và mùi lá khô xào xạc dưới chân. Cổng trường vẫn mở, như mời gọi anh bước vào một thế giới đã ngủ quên. Anh đi dọc theo hành lang quen thuộc, từng bước chân vang vọng trên nền gạch cũ, tiếng bước chân cô độc giữa một không gian rộng lớn và tĩnh mịch.
Những ô cửa lớp học đóng im lìm, những tấm bảng đen vẫn còn vương vất vài nét phấn mờ nhạt từ buổi học cuối cùng của một thời xa xăm. Trần Hạo dừng lại trước cửa lớp học cũ của mình, tay chạm nhẹ vào cánh cửa gỗ đã bạc màu, mục ruỗng. Cảm giác lạnh lẽo từ thớ gỗ truyền qua đầu ngón tay, nhưng không thể lạnh bằng trái tim anh lúc này. Qua ô cửa kính mờ, anh nhìn vào bên trong, nơi những bàn ghế gỗ vẫn xếp ngay ngắn, nơi từng chứng kiến biết bao ước mơ, bao tiếng cười và cả những rung động đầu đời.
Hình ảnh Lê An ngồi bàn đầu, mái tóc đen mượt, chăm chú nghe giảng, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ những lần anh ngồi bàn cuối, ánh mắt lén nhìn cô qua kẽ tay, theo dõi từng cử chỉ nhỏ nhặt của cô. Nụ cười rạng rỡ của cô khi giải được một bài toán khó, cái cau mày đáng yêu khi cô không hiểu bài, hay cả lúc cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh rồi vội vàng quay đi, hai má ửng hồng. Những ký ức ấy, tươi rói như vừa mới hôm qua, nhưng lại xa vời như một giấc mơ không thể chạm tới.
Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm lại trên đường về, chỉ để được đi cùng cô. Lê An, cô gái dịu dàng ấy, luôn biết cách làm anh cảm thấy ấm áp, dù chỉ bằng một ánh nhìn hay một nụ cười. Anh nhớ những lần cô quay đầu mỉm cười v���i anh, nụ cười trong veo và hồn nhiên, nụ cười mà anh đã từng nghĩ sẽ thuộc về mình mãi mãi. Nhưng giờ đây, nụ cười ấy đã thuộc về người khác, một người đàn ông khác, người đã dũng cảm hơn anh, người đã không "chậm một nhịp" như anh.
"Ta đã từng có cả một thế giới ở đây... và tự tay mình đánh mất," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió. Thế giới ấy, được dệt nên từ những buổi học chung, những lần cùng nhau làm bài tập, những cuộc trò chuyện vu vơ dưới tán cây phượng vĩ. Một thế giới chỉ có anh và Lê An, nơi tình cảm chớm nở một cách tự nhiên, trong trẻo. Nhưng anh đã để nó trôi qua, để những "lời nói không thành" chôn vùi tất cả. Sự im lặng, sự e dè, sự chần chừ của anh đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà giờ đây, anh không thể nào vượt qua.
Anh bước vào lớp, đi đến bàn của Lê An, khẽ chạm tay vào mặt bàn gỗ đã sờn cũ. Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực anh càng trở nên rõ rệt. Không còn mùi phấn bảng, không còn tiếng đọc bài, không còn những ánh mắt lấp lánh của tuổi học trò. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một lời nhắc nhở về những gì đã vĩnh viễn mất đi. Chiếc đồng hồ trên tay anh lại lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt hắt vào từ hành lang, như một sự tương phản nghiệt ngã giữa thành công vật chất và sự thất bại ê chề trong tình yêu. Giá trị của chiếc đồng hồ này, hàng chục, hàng trăm triệu, không mua nổi một khoảnh khắc của quá khứ, không đổi được một nụ cười của Lê An.
Trần Hạo đứng đó, nhìn ra cửa sổ, nơi anh từng nhìn thấy Lê An chạy nhảy trên sân trường trong những giờ ra chơi. Hình ảnh cô bé với mái tóc bay trong gió, tiếng cười trong trẻo vang vọng, tất cả như một thước phim quay chậm. Nhưng thước phim đó đã kết thúc, và không có cách nào để tua lại. Nỗi đau này, sự dằn vặt này, sẽ là "bản án chung thân" của anh, một vết sẹo không bao giờ lành. Anh sẽ phải mang nó đi suốt cuộc đời, như một lời nhắc nhở về cái giá của sự chậm trễ. Nỗi đau và sự dằn vặt trong khoảnh khắc này, dù tột cùng, nhưng có lẽ cũng là động lực mạnh mẽ nhất để Trần Hạo thay đổi, để anh không còn là Trần Hạo của ngày xưa nữa. Sân trường cũ, với tất cả những kỷ niệm tươi đẹp, giờ đây chỉ là một nhà tù giam giữ linh hồn anh trong những tiếc nuối không dứt. Anh quay lưng bước ra khỏi lớp học, để lại sau lưng một quá khứ không thể nào quay lại, và một nỗi cô đơn bủa vây.
***
Khi Trần Hạo rời khỏi sân trường, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn thị trấn. Những ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu bật sáng, hắt những vệt sáng yếu ớt xuống con đường chính ven sông. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm và mùi khói bếp củi thoang thoảng từ những ngôi nhà nhỏ. Anh đi dọc theo con đường quen thuộc, con đường mà anh và Lê An đã đi qua không biết bao nhiêu lần, từ những ngày còn bé thơ cho đến khi trưởng thành. Từng viên gạch lát đường, từng mái nhà lợp ngói, từng hàng cây xanh mướt đều thân quen đến lạ lùng.
Anh thấy những gương mặt quen thuộc, những người hàng xóm mà anh đã lớn lên cùng. Một vài người nhận ra anh, gật đầu chào hỏi xã giao: "Ôi, Hạo đấy à? Lâu lắm không về!" "Dạo này khỏe không cháu? Thành đạt quá nhỉ!" Anh cố gắng đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo, nhưng trong lòng anh, một sự xa cách vô hình đã hình thành. Anh cảm thấy mình như một hồn ma lạc lõng giữa cõi trần, không còn thuộc về nơi này nữa. Những lời khen ngợi về sự thành đạt, về danh vọng, giờ đây nghe thật chói tai, thật vô nghĩa.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo lấp lánh dưới ánh đèn đường vừa bật, như một vết sẹo chói mắt trên cánh tay anh, nhắc nhở về một thành công vật chất mà anh đã đánh đổi bằng cả một cuộc đời. Nó không thể mang lại hạnh phúc, không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh. Anh đi qua quán ăn nhỏ của dì Tư, nơi anh và Lê An thường ghé ăn phở sau mỗi buổi học thêm. Mùi phở nghi ngút khói, mùi hành phi thơm lừng, tất cả đều giống hệt như xưa. Nhưng anh không thể bước vào, không thể đối mặt với những ký ức quá đỗi ngọt ngào nhưng cũng quá đỗi đau thương ấy.
Xa xa, tiếng rao hàng của một bà lão bán bánh bèo vang vọng trong đêm, quen thuộc đến nao lòng. Anh nhớ những lần Lê An nũng nịu đòi anh mua cho một gói bánh bèo nóng hổi, rồi hai đứa vừa đi vừa ăn, vừa cười đùa. Những âm thanh ấy, những mùi hương ấy, tất cả đều là một phần của quá khứ, một quá khứ mà anh không bao giờ có thể chạm tới nữa.
Anh đi chậm lại, nhìn vào một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong, chiếu sáng những món đồ lặt vặt quen thuộc. Anh nhớ ngày xưa, anh và Lê An thường vào đây mua những viên kẹo dẻo, những cuốn truyện tranh cũ. Anh nhìn thấy hình ảnh của một ông lão râu tóc bạc phơ, đang ngồi bên bàn cờ tướng, trầm tư suy nghĩ nước đi. Ông lão đánh cờ, biểu tượng của sự tĩnh tại và thời gian trôi qua, dường như chẳng hề thay đổi. Bên cạnh, một người đàn ông đánh cá với làn da rám nắng, đội nón, đang ngồi sửa lại lưới. Cuộc sống của họ vẫn bình yên, vẫn tiếp diễn, không hề bị xáo trộn bởi những cơn bão lòng của anh. Họ là một phần của thị trấn này, một phần của sự bất biến, trong khi anh lại là kẻ lạc loài.
"Thị trấn này... đã không còn chỗ cho mình nữa rồi," Trần Hạo tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, chất chứa nỗi chua xót. Anh đã từng là một phần của nó, là một phần của những con đường này, những mái nhà này, những con người này. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một vị khách lạ, một người mang trong mình một trái tim tan nát và một tương lai không còn rõ ràng. Sự bình yên, tĩnh lặng của thị trấn và những con đường quen thuộc đối lập một cách nghiệt ngã với sự hỗn loạn, tan nát trong tâm hồn anh.
Anh quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường vắng, kéo lê theo chiếc vali nặng trĩu. Từng bước chân anh vẫn nặng nề, nhưng đã có thêm một chút dứt khoát, một chút chấp nhận. Anh biết, anh không thể mãi chìm đắm trong những ký ức này. Thị trấn này đã thay đổi, hay đúng hơn, Lê An đã thay đổi, và anh cũng phải thay đổi. Nỗi đau này, sự chấp nhận hiện thực một cách đau đớn này, sẽ là bước khởi đầu cho hành trình "lột xác" của Trần Hạo, dù con đường ấy sẽ rất dài và cô độc. Bóng dáng cô đơn của anh trên lối cũ gợi nhắc về một tương lai anh sẽ phải đối mặt một mình, không còn Lê An bên cạnh.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh lẽo của gió đêm, rồi bước nhanh hơn, hòa vào màn đêm u tối. Trần Hạo đã sai một bước, đã lỡ cả một đời với Lê An. Anh sẽ mang theo bản án chung thân ấy, như một vết sẹo không bao giờ lành. Nhưng anh sẽ không để nó định nghĩa toàn bộ cuộc đời mình. Anh phải đi, phải tìm một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, dù không có Lê An. Đêm nay, anh sẽ rời khỏi thị trấn, để lại sau lưng tất cả những gì thuộc về quá khứ, và mang theo một quyết tâm thầm lặng sẽ không bao giờ để cuộc đời mình lỡ thêm một lần nào nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.