Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 704: Bản Án Chung Thân Của Một Sự Chậm Trễ

Chiếc xe khách cũ kỹ, với màu sơn đã bạc phếch, đang chờ sẵn ở rìa thị trấn, nơi con đường đất bắt đầu hòa vào con đường nhựa liên tỉnh. Tiếng động cơ nổ lạch cạch đều đặn, như một lời mời gọi anh rời đi. Trần Hạo bước lên xe, không chút do dự, mỗi bước chân anh đều nặng nề, nhưng dứt khoát. Anh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy thị trấn dần lùi xa.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh phản chiếu ánh nắng, tạo ra một vệt sáng chói mắt. Nó vẫn là biểu tượng cho sự thành công, cho tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi nhắc anh về cái giá phải trả: mất đi Lê An. Ánh mắt anh trống rỗng, vô định. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những cánh đồng lúa xanh ngát, những hàng cây ven đường, những ngôi nhà lướt qua nhanh chóng. Thị trấn nhỏ bé, nơi anh sinh ra và lớn lên, nơi tình yêu đầu đời của anh chớm nở và cũng là nơi nó lụi tàn, dần dần thu nhỏ lại, rồi biến mất hẳn sau những rặng cây.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào vị mặn chát của môi. Nỗi đau vẫn còn đó, sự hối hận vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm của sự chấp nhận đã bắt đầu nảy nở. Việc Trần Hạo rời khỏi thị trấn này, dù đau đớn, nhưng sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới. Một hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới trong cuộc đời anh, không còn bị ám ảnh bởi Lê An nhưng mang theo bài học sâu sắc về thời điểm và dũng khí. Anh đã "sai một bước", đã "lỡ cả một đời" với cô, nhưng anh không thể để cả cuộc đời mình chìm đắm trong bóng tối của quá khứ.

Chiếc xe lăn bánh, tiếng động cơ đều đều, đưa Trần Hạo rời xa thị trấn, rời xa những kỷ niệm, rời xa Lê An. Anh ngồi lặng lẽ nhìn thị trấn dần khuất sau lưng, lòng anh như một dòng sông cạn, nhưng trên con đường phía trước, anh biết mình phải tìm một ý nghĩa mới cho cuộc đời, dù nó không còn Lê An.

***

Tiếng động cơ xe khách đều đều gầm gừ, kéo theo từng cú rung lắc nhẹ trên suốt chặng đường đêm. Trần Hạo ngồi bó gối ở một ghế cuối xe, cố gắng thu mình lại, cơ thể anh dường như muốn biến mất khỏi thế giới ồn ào và tăm tối này. Ánh mắt anh dán chặt vào khung cửa sổ, nơi những hình ảnh cuối cùng của thị trấn, của con đường quen thuộc, rồi những cánh đồng, rặng cây dần chìm vào màn đêm và khói bụi. Mỗi vòng quay của bánh xe là một nhát cắt vào trái tim anh, kéo anh ra xa quá khứ nhưng cũng đẩy anh sâu hơn vào nỗi đau.

Chiếc xe đã rời khỏi thị trấn đã lâu, không còn những mái ngói rêu phong hay những con hẻm nhỏ quen thuộc. Thay vào đó là màn đêm đen đặc bao trùm, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi ánh đèn pha ngược chiều vụt qua, để lại những vệt sáng chói lòa rồi chìm vào bóng tối thăm thẳm. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên một bản nhạc buồn bã, như tiếng thở dài của chính tâm hồn anh. Mùi xăng dầu nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của ghế bọc da cũ kỹ, len lỏi vào từng hơi thở, khiến lồng ngực anh càng thêm nặng trĩu.

Trần Hạo siết chặt bàn tay vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp. Sự lạnh lẽo của kim loại thấm qua da thịt, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa dằn vặt đang cháy âm ỉ bên trong. Chiếc đồng hồ, một biểu tượng của thành công, của những nỗ lực không ngừng nghỉ, giờ đây lại giống như một gông cùm vô hình, trói buộc anh vào nỗi trống rỗng mà anh đã tự tạo ra. Anh day trán, nhắm mắt lại thật chặt, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An nhưng bất thành. Mỗi khi anh nhắm mắt, khuôn mặt cô lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết: nụ cười bình thản, ánh mắt không chút dao động, và đôi môi khẽ hé mở thốt lên từng chữ, từng chữ một, như một bản án chung thân.

"Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

Lời nói đó, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn, đã khắc sâu vào tâm khảm anh, không ngừng vang vọng trong tâm trí anh suốt quãng đường dài. Nó không phải là lời trách móc, không phải là sự giận hờn, mà là một sự thật phũ phàng, một lời khẳng định đầy chua xót cho những gì đã qua. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng lại để nó trôi qua như cát trong kẽ tay. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, cái giá phải trả là "lỡ cả một đời".

Anh nhớ lại khoảnh khắc Lê An đứng dưới mưa năm nào, mái tóc ướt sũng bám vào khuôn mặt thanh tú. Anh đã đứng đó, cầm chiếc ô trên tay, trái tim đập loạn xạ, lời thổ lộ đã chực trào nơi cổ họng. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình, một sự e dè khó hiểu đã khiến anh quay lưng đi, để mặc cô một mình trong cơn mưa tầm tã. Anh đã tự nhủ rằng mình sẽ chờ đợi, sẽ thành công, rồi sẽ quay lại đón cô. Nhưng anh đã quên mất, tình yêu không chờ đợi, và thời gian không bao giờ quay ngược.

Rồi lại một buổi tối khác, bên bờ sông cũ, gió thổi lồng lộng, trăng sáng vằng vặc. Lê An đã khẽ chạm tay anh, một cái chạm nhẹ nhàng như cánh bướm, nhưng đủ để thổi bùng lên ngọn lửa trong trái tim anh. Anh đã có thể nắm lấy bàn tay ấy, có thể ôm cô vào lòng và nói ra tất cả. Nhưng một lần nữa, sự nhút nhát, sự do dự đã khiến anh rụt tay lại, lảng tránh ánh mắt cô. Cô đã chỉ khẽ cười buồn, nụ cười ấy giờ đây trở thành một vết cứa sâu hoắm trong lòng anh. "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút...", anh tự hỏi, liệu mọi chuyện có khác? Liệu "khoảng cách vô hình" có được lấp đầy?

Những ký ức cứ thế ùa về, từng mảnh, từng mảnh, như những nhát dao cứa vào tâm hồn anh. Anh đã tự tay xây nên bức tường ngăn cách giữa mình và Lê An, bằng sự im lặng, bằng sự trì hoãn, bằng những lời không thành. Anh đã nghĩ rằng sự nghiệp, thành công sẽ là cầu nối, sẽ là minh chứng cho tình yêu của anh. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu cần được nuôi dưỡng bằng những lời nói, bằng những cử chỉ, bằng sự hiện diện. Nó không thể sống sót trong sự chờ đợi vô vọng và những kỳ vọng không được đáp lại.

Chiếc xe khách vẫn miệt mài chạy trong đêm, tiếng động cơ đều đều như một lời ru ngủ cho những nỗi đau. Trần Hạo thở dốc, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ, rồi lại nhìn ra màn đêm đen đặc. Thành công, tiền bạc, danh vọng... tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa, trống rỗng. Anh đã có tất cả những thứ mà xã hội coi trọng, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: tình yêu, cơ hội được ở bên người con gái anh yêu.

Những lời chúc phúc của Lê An, "Em... chúc anh sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình," ban đầu nghe như một sự giải thoát, nhưng giờ đây lại trở thành một gánh nặng. Nó không phải là một lời hứa, cũng không phải là một sự tha thứ trọn vẹn, mà là một sự chấp nhận của cô ấy, một lời động viên để anh buông bỏ, để anh tự tìm lấy lối thoát cho riêng mình. Cô đã bước qua, và anh cũng phải học cách bước qua. Nhưng làm sao có thể bước qua khi trái tim anh vẫn còn nặng trĩu những tiếc nuối và dằn vặt?

Cảm giác cô đơn bao trùm lấy Trần Hạo, một sự cô đơn sâu thẳm mà ngay cả sự ồn ào của chiếc xe, sự hiện diện của những hành khách xa lạ xung quanh cũng không thể xoa dịu. Anh là một hòn đảo lẻ loi giữa biển người, mang theo vết thương lòng không thể hàn gắn. Nỗi đau này, sự hối hận này, sẽ là bản án chung thân của anh. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn tan nát ấy, một ý nghĩ yếu ớt bắt đầu nhen nhóm. Có lẽ, nỗi đau này, sự mất mát này, sẽ là động lực để anh thay đổi. Anh sẽ không còn là Trần Hạo nhút nhát, e dè của ngày xưa. Dù không còn là với Lê An, nhưng anh sẽ học cách sống dũng cảm hơn, không để sự chậm trễ định đoạt cuộc đời mình lần nữa. Hành trình trở về thành phố này, dù đầy khó khăn và nước mắt, nhưng có lẽ, sẽ là một khởi đầu mới đầy đau đớn nhưng cần thiết cho sự trưởng thành của anh, tìm kiếm một ý nghĩa khác cho cuộc sống ngoài tình yêu đã mất.

***

Sau một đêm dài đằng đẵng trôi qua trong tiếng động cơ đều đều và những cơn dằn vặt triền miên, chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở thành phố lớn khi trời hửng sáng. Tiếng phanh rít nhẹ, rồi cánh cửa xe bật mở, một luồng không khí ẩm ướt, mang theo mùi khói bụi và xăng dầu đặc trưng của đô thị ùa vào khoang xe. Trần Hạo từ từ nhấc mình khỏi ghế, cơ thể anh mỏi nhừ, nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của quá khứ. Anh kéo chiếc vali bên mình, từng bước chân nặng nề, hòa mình vào dòng người hối hả đang đổ ra từ chiếc xe, rồi dần dần lan tỏa khắp bến xe.

Ánh đèn đường ở bến xe vẫn còn sáng yếu ớt, những vệt vàng cam trải dài trên mặt đường ướt đẫm sương đêm, nhưng đã nhường chỗ cho ánh nắng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những tòa nhà cao tầng. Thành phố lớn, nơi anh đã dành bao năm để xây dựng sự nghiệp, nơi anh đã tưởng rằng mình sẽ tìm thấy tất cả, giờ đây lại cảm giác xa lạ hơn bao giờ hết. Sự ồn ào, náo nhiệt của những tiếng loa thông báo liên tục vang vọng, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng bánh xe vali lọc cọc trên nền bê tông... tất cả như một bản giao hưởng hỗn loạn, làm tăng thêm cảm giác lạc lõng đến tột cùng trong tâm hồn anh.

Trần Hạo đi qua những quầy bán vé đông đúc, những hàng quán ăn sáng nghi ngút khói, mùi phở, mùi cà phê hòa lẫn với mùi ẩm mốc và khói xe. Anh nhìn lướt qua những gương mặt vội vã, những dáng người tất bật, mỗi người một câu chuyện, một hành trình riêng. Không một ai trong số họ biết được nỗi đau đang cào xé trong lòng anh, không ai nhìn thấy được bản án chung thân mà anh đang mang theo. Anh là một chấm nhỏ đơn độc giữa biển người mênh mông, một linh hồn tan nát giữa guồng quay hối hả của cuộc sống.

Anh dừng lại một thoáng, kéo chiếc vali đến một góc khuất hơn, nơi có thể nhìn thấy bầu trời thành phố. Bầu trời vẫn còn xám xịt, những đám mây nặng nề trôi lững lờ, như phản chiếu tâm trạng của anh. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức, cố gắng nạp đầy phổi bằng luồng khí lạnh lẽo và đầy khói bụi này. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được sự cô đơn bủa vây mình, một nỗi cô đơn trống rỗng đến tận cùng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lại một lần nữa thu hút ánh nhìn. Nó vẫn lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt, một biểu tượng của sự thành công vật chất, nhưng lại hoàn toàn vô nghĩa trước sự mất mát tinh thần to lớn này. Tiền bạc, danh vọng, tất cả những gì anh đã miệt mài theo đuổi, giờ đây chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch.

Lời nói của Lê An, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," lại vang vọng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh biết, nó sẽ mãi mãi ở đó, như một vết sẹo không bao giờ lành, một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự chần chừ, của những "lời nói không thành". Nhưng cũng chính lúc này, một tia sáng nhỏ bé bắt đầu le lói trong màn đêm u tối của tâm hồn anh. Nỗi đau này, sự dằn vặt này, sẽ không thể định nghĩa anh mãi mãi. Anh đã "sai một bước", đã "lỡ cả một đời" với Lê An, nhưng anh không thể để cả cuộc đời mình chìm đắm trong bóng tối của quá khứ, của sự hối tiếc.

Anh siết chặt tay vào quai vali, lấy hết sức lực còn sót lại. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một quyết tâm nghiệt ngã đã nảy nở. Trần Hạo của ngày hôm nay, dù tan nát, dù dằn vặt, nhưng sẽ không còn là Trần Hạo nhút nhát, e dè của ngày xưa nữa. Anh sẽ phải thay đổi, sẽ phải tìm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một con đường mới để bước đi, dù nó không còn Lê An ở bên cạnh. Hành trình trở về thành phố này, mặc dù là một sự khởi đầu đầy khó khăn và đau đớn, nhưng nó là cần thiết. Nó là bước đệm cho sự trưởng thành, cho việc anh phải tìm kiếm một giá trị khác cho cuộc sống ngoài tình yêu đã mất.

Anh ngước nhìn bầu trời xám xịt một lần cuối, rồi chậm rãi bước đi, hòa vào dòng người hối hả. Từng bước chân anh vẫn nặng trĩu, nhưng đã có thêm một chút dứt khoát, một chút kiên định. Trần Hạo kéo vali, băng qua bến xe ồn ào, và dần dần biến mất giữa sự rộng lớn và vô cảm của đô thị, mang theo bản án chung thân của một tình yêu chậm một nhịp, nhưng cũng mang theo một quyết tâm thầm lặng sẽ không bao giờ để cuộc đời mình lỡ thêm một lần nào nữa.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free