Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 703: Chân Trời Mới, Lời Biệt Ly Cũ
Những hồi ức cứ thế cuộn trào, không ngừng nghỉ, mỗi một lần anh rụt rè, mỗi một lần anh e dè, mỗi một lời anh không dám nói, đều hiện lên rõ mồn một. Anh thấy Lê An chờ anh dưới mưa, ánh mắt cô đầy hy vọng, rồi vụt tắt khi anh quay lưng đi. Anh thấy bàn tay cô khẽ chạm vào tay anh, rồi anh lại rút về, như thể sợ hãi một điều gì đó vô hình. Anh đọc lại những dòng chữ không gửi, những lời quan tâm anh đã để lỡ. Những tin nhắn ngắn ngủi của cô khi anh ở thành phố, những cuộc gọi thưa dần, những lần anh viện cớ bận rộn để lảng tránh, tất cả đều là bằng chứng cho sự thiếu dũng khí, sự ưu tiên sai lầm của anh.
"Em biết. Nhưng thích thì không đủ."
Lời nói của Lê An vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây nó không còn là một câu trả lời đơn thuần, mà là bản án cho chính sự hèn nhát của anh. Nó là lời kết tội không thể chối cãi, một sự thật phũ phàng mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. Anh nhận ra, chính "sự nhút nhát và e dè ngày xưa" đã tạo nên "khoảng cách không thể hàn gắn" này, không phải do số phận, không phải do thời gian, mà do chính anh, do những lựa chọn của anh, hay đúng hơn là sự thiếu lựa chọn của anh. Anh đã không dám đối mặt với cảm xúc của mình, không dám bày tỏ, không dám giữ lấy. Anh đã để nó trôi tuột đi, như dòng sông chảy xiết, không thể quay ngược.
Trần Hạo bật cười cay đắng, một tiếng cười khô khốc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của sân trường. Nước mắt trào ra, nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của hối hận. Anh đấm mạnh xuống nền đất rêu phong, nắm chặt tay đến mức móng tay in hằn vào da thịt, cảm giác đau rát lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận cánh tay, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn anh. "Mình đã là một thằng hèn. Hèn đến mức không giữ được người con gái mình yêu thương nhất. Thành công này... để làm gì chứ?", anh gào thét trong câm lặng, tiếng gào thét của sự tuyệt vọng và tự trách vang vọng trong tâm trí anh, xé nát từng thớ thịt. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại trở nên nặng hơn, như một lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của tất cả những gì anh đã đạt được, khi mất đi điều quan trọng nhất.
Anh đứng dậy, đôi chân lảo đảo, ánh mắt kiên định một cách đau đớn, hướng về phía cổng trường. Cánh cổng sắt cũ kỹ, đã gỉ sét, nhưng trong mắt anh, nó như một cánh cửa, một ranh giới giữa quá khứ và tương lai. Một sự chấp nhận đau đớn về mất mát của Lê An chợt ùa về, nhưng lạ thay, nó không còn là sự giằng xé tột cùng như đêm qua. Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm, nhưng cũng mang theo một quyết tâm nghiệt ngã. Anh đã mất Lê An, vĩnh viễn. Không có "nếu như ngày đó", không có "giá như", chỉ còn lại hiện thực phũ phàng.
Nỗi dằn vặt sâu sắc này, nỗi đau tột cùng về sự chậm trễ và thiếu dũng khí, sẽ là động lực để anh thay đổi, để anh không lặp lại sai lầm của sự chần chừ trong tương lai, dù không còn là với Lê An. Anh đã "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời" với cô, nhưng anh không thể để cuộc đời mình cứ thế trôi đi trong hối tiếc. Anh phải bước tiếp, dù con đường phía trước có mịt mờ đến đâu. Hình ảnh anh nhìn về cổng trường như một cánh cửa để bước ra khỏi quá khứ, gợi ý rằng anh sẽ cố gắng vươn lên từ nỗi đau này để tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, dù không có Lê An. Dù sự ra đi của cô để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng anh biết, mình không thể cứ mãi đứng đây, ôm lấy những tàn tích của một tình yêu đã chết. Anh phải rời đi, mang theo bài học đau đớn này, để bắt đầu một cuộc sống mới, một hành trình mới, dù nó đầy chông gai và cô độc. Anh sẽ rời khỏi thị trấn này, mang theo tất cả những gì đã mất, và những gì đã học được, để không bao giờ còn "sai một bước, lỡ cả một đời" nữa.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u tối đang bao trùm thị trấn ven sông. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên như những ngón tay gầy guộc, vươn qua rặng tre già, len lỏi vào từng góc phố, từng mái nhà. Trần Hạo đứng lặng lẽ bên bờ sông, nơi dòng nước vẫn miệt mài chảy xuôi về phía biển lớn, mang theo những phù sa, và cả những ký ức không thể nào trở lại. Một đêm dằn vặt triền miên đã qua đi, để lại trong anh một sự trống rỗng đến tận cùng. Gió sớm se lạnh thổi qua, cuốn theo mùi sương đêm còn vương vấn trên những tán lá, mùi khói bếp thoảng qua từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa sáng, và cả mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê thanh bình này. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại trở thành những nhát dao vô hình cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về một quá khứ mà anh đã không còn thuộc về.
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí lạnh lẽo, nhưng vẫn không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn. Mắt anh dõi theo dòng sông, từng gợn sóng lăn tăn như những nếp nhăn thời gian, cứ cuộn trào rồi lại tan biến. Anh đã dành cả đêm qua để vật lộn với chính mình, với những "nếu như ngày đó", với những lời nói không thành. Giờ đây, khi ánh sáng của một ngày mới bắt đầu, anh biết mình phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã hơn cả: sự chấp nhận. Chấp nhận rằng Lê An đã không còn là của anh, chấp nhận rằng tình yêu của họ đã chết, chấp nhận rằng anh đã "chậm một nhịp" và đã "lỡ cả một đời".
Bên cạnh anh, chiếc túi du lịch đơn giản nằm gọn trên nền đất. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc rời đi này. Không có hành lý cồng kềnh, chỉ vài bộ quần áo và những kỷ vật nhỏ bé mà anh không nỡ bỏ lại. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay, kim đồng hồ vẫn đều đặn quay, nhưng thời gian của anh ở đây, với Lê An, đã vĩnh viễn dừng lại. Nó là một vật phẩm nhắc nhở về sự thành công anh đã đạt được, nhưng cũng là minh chứng cho sự thất bại lớn nhất trong cuộc đời anh.
Tiếng người dân thức dậy, tiếng chợ sớm xa xa vọng lại, tiếng xe máy thưa thớt chạy qua con đường làng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhộn nhịp và hối hả, nhưng anh lại cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng chảy ấy. Anh là một kẻ đứng ngoài cuộc, một kẻ thua cuộc trong chính câu chuyện của mình. Anh đưa tay lên chạm nhẹ vào đôi mắt sưng húp, cảm nhận sự mệt mỏi cùng cực, nhưng trong đó, một tia kiên định đã bắt đầu lóe lên. Anh phải rời đi. Đây không phải là sự trốn chạy, mà là sự chấp nhận, là bước cuối cùng để anh có thể thực sự buông bỏ.
Anh nhấc chiếc túi lên vai, bước những bước chân nặng trĩu trên con đường quen thuộc ven sông. Mỗi bước đi, anh lại cảm thấy một phần của quá khứ đang được rũ bỏ. Con đường mòn đất đỏ, những hàng cây xanh mướt, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ... tất cả đều in sâu vào tâm trí anh, như những hình ảnh cuối cùng của một thước phim đã đến hồi kết. Anh không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì, nhưng anh biết mình không thể ở lại đây, không thể chứng kiến ngày mai, khi Lê An khoác lên mình chiếc áo cô dâu, thuộc về một người đàn ông khác. Nỗi đau ấy, anh không thể chịu đựng nổi.
"Anh phải đi thôi, An à," anh độc thoại nội tâm, giọng nói khản đặc như chưa bao giờ được cất lên thành tiếng. "Anh đã quá chậm trễ, quá hèn nhát. Anh không thể quay lại, không thể sửa chữa. Anh chỉ có thể chấp nhận, và bước tiếp." Anh hướng ánh mắt về phía cuối con đường, nơi những ngôi nhà dần thưa thớt, nơi thị trấn hòa vào màu xanh ngút ngàn của đồng ruộng và cánh rừng. Nơi đó, có lẽ là lối thoát, là cánh cửa dẫn anh đến một chân trời mới, dù nó đầy cô độc và xa lạ. Anh không biết liệu mình có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình hay không, nhưng anh biết, anh không thể tìm thấy nó ở đây, trong cái thị trấn đã vĩnh viễn khắc ghi dấu ấn của sự mất mát này.
***
Nắng đã lên cao hơn một chút, xua tan gần hết màn sương sớm, chỉ còn lại chút ẩm ướt vương trên những cành cây, ngọn cỏ. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, tiếng nước chảy nhẹ nhàng như một bản nhạc buồn không lời. Tiếng chim hót ríu rít trên những tán lá xanh um, cùng với tiếng chân người đi lại thưa thớt trên con đường mòn ven sông, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Trần Hạo vẫn bước đi, từng bước chậm rãi, đều đặn, như thể anh đang muốn níu giữ từng khoảnh khắc cuối cùng của nơi này, hoặc cũng có thể là anh đang cố gắng kéo dài thời gian để chuẩn bị cho một cuộc chia ly không thể tránh khỏi. Mùi nước sông đặc trưng hòa quyện với mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi hoa dại từ những bụi cây ven đường, tất cả đều quen thuộc đến mức anh có thể nhắm mắt lại mà vẫn hình dung rõ mồn một.
Và rồi, anh thấy cô.
Lê An.
Cô đứng cách anh không xa lắm, ngay trên con đường mòn quen thuộc, nơi mà thuở thơ ấu, họ đã biết bao lần sánh bước cùng nhau. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhạt, giản dị nhưng thanh thoát, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai. Trong tay cô là một bó hoa trắng tinh khôi, có lẽ là hoa huệ, những cánh hoa trắng muốt như những giọt sương mai, còn vương chút hơi ẩm. Bó hoa ấy, anh biết, chắc chắn là để chuẩn bị cho ngày trọng đại sắp tới của cô. Trái tim anh thắt lại, một cơn đau nhói chạy dọc lồng ngực. Anh đã cố gắng tưởng tượng ra cảnh tượng này, đã chuẩn bị tinh thần cho nó, nhưng khi nó thực sự xảy ra, sự đau đớn vẫn vượt quá sức chịu đựng của anh.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, dài đến vô tận. Thời gian dường như ngừng lại, không gian xung quanh cũng trở nên đặc quánh, chỉ còn lại hai con người, hai số phận đang giao thoa. Trong ánh mắt của Lê An, anh không thấy sự trách móc, không thấy sự giận hờn, cũng không thấy sự đau khổ tột cùng như anh từng nghĩ. Thay vào đó, là một sự bình yên đến lạ, một chút buồn man mác, và cả sự thấu hiểu. Cô nhìn anh, khẽ nở một nụ cười, một nụ cười nhẹ, hơi buồn, như đang nói lời tạm biệt với một phần quá khứ đã qua.
Trần Hạo dừng bước, như một pho tượng. Cả cơ thể anh cứng đờ. Anh muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cô đang làm gì ở đây, muốn nói rằng anh sẽ rời đi, nhưng cổ họng anh khô khốc, và những lời nói đã thành nghẹn ứ. Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn cô, nhìn người con gái mà anh đã yêu, đã bỏ lỡ, và giờ đây, anh biết, anh sẽ vĩnh viễn mất đi. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh bỗng trở nên lạnh buốt, như nhắc nhở anh về sự khắc nghiệt của thời gian, của những khoảnh khắc đã trôi qua không thể lấy lại.
Lê An cũng dừng lại. Cô không vội vã, không né tránh. Ánh mắt cô vẫn dịu dàng, nhưng kiên định. Anh nhận ra, cô đã trưởng thành rất nhiều. Không còn là cô bé Lê An rụt rè, mong chờ anh của ngày xưa nữa. Giờ đây, cô là một người phụ nữ, mạnh mẽ và dứt khoát với những lựa chọn của mình. Nụ cười của cô, dù thoáng buồn, nhưng vẫn toát lên một vẻ thanh thản, như thể cô đã tìm thấy sự an yên trong chính cuộc sống hiện tại của mình. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng chiếu xuống, làm nổi bật đường nét thanh tú trên khuôn mặt cô, và cả bó hoa trắng muốt trên tay, như một biểu tượng cho sự tinh khôi của một khởi đầu mới, nhưng cũng nhuốm màu chia ly đầy day dứt.
"Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí Trần Hạo. Giờ đây, khi nhìn thấy sự bình yên trong mắt cô, anh càng thấm thía hơn ý nghĩa của nó. Cô không hề trách anh, cô chỉ đơn giản là chấp nhận. Và anh, cũng phải chấp nhận.
***
Lê An từ từ tiến lại gần Trần Hạo. Mỗi bước chân cô đi, không gian xung quanh dường như càng trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây ven sông, tiếng nước chảy đều đều, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự im lặng kỳ lạ giữa hai người. Mùi hoa huệ trên tay Lê An thoang thoảng bay trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một hỗn hợp hương thơm vừa thanh khiết, vừa u buồn. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt dán chặt vào cô, như thể muốn khắc ghi từng đường nét, từng biểu cảm của cô vào sâu trong ký ức. Anh cảm nhận rõ sự căng thẳng đang bao trùm, nhưng đồng thời, một cảm giác giải thoát mong manh cũng bắt đầu len lỏi.
Cô đứng đối diện anh, khoảng cách chỉ vỏn vẹn vài bước chân. Ánh mắt cô dịu dàng, không còn bất kỳ dấu vết của sự giận hờn hay trách móc nào, nhưng lại vô cùng kiên định. Cô nhìn thẳng vào anh, không còn vẻ né tránh như những lần gặp lại trước đây. Bó hoa trắng tinh khôi trên tay cô như một lời tuyên bố không lời về một khởi đầu mới, nhưng trong đôi mắt anh, nó lại nhuốm màu của sự chia ly, của một sự kết thúc không thể đảo ngược.
Cuối cùng, Lê An khẽ cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng, trầm lắng, nhưng mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của sự dứt khoát. "Anh Hạo... em biết anh đã rất buồn."
Trần Hạo không nói gì. Cổ họng anh nghẹn lại, những lời muốn nói cứ mắc kẹt trong lồng ngực. Anh chỉ có thể khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng trĩu. Anh biết cô đã nhìn thấu tất cả, nhìn thấu nỗi đau, sự hối hận đang giày vò anh. Anh không còn gì để che giấu.
Lê An nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của anh, một thoáng buồn lướt qua trên gương mặt cô, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự kiên quyết. "Nhưng... mọi chuyện đã là quá khứ rồi. Em mong anh chấp nhận hiện thực này." Cô hơi ngập ngừng, như thể đang cân nhắc từng lời nói, nhưng rồi vẫn thốt ra một cách dứt khoát. "Thời gian không thể quay ngược lại, và chúng ta... đều phải bước tiếp."
Những lời nói của cô như một nhát dao bén ngót, cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa họ. Trần Hạo cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh đã biết điều này, đã chuẩn bị cho nó, nhưng nghe từ chính miệng cô, nó vẫn đau đớn đến thấu xương. Anh lại khẽ gật đầu, cố gắng nén chặt cảm xúc, không để một giọt nước mắt nào rơi xuống.
Lê An vẫn giữ ánh mắt kiên định, nhưng nụ cười trên môi cô thoáng buồn hơn một chút. Cô đưa tay lên, khẽ chạm vào cánh tay Trần Hạo, một cái chạm nhẹ như một lời an ủi cuối cùng, một lời từ biệt không tiếng động. "Em... chúc anh sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình." Ánh mắt cô nhìn sâu vào anh, như muốn truyền tải một thông điệp cuối cùng, một lời cầu chúc chân thành. "Đừng mãi sống trong tiếc nuối nữa, anh Hạo. Ai cũng xứng đáng được hạnh phúc."
Lời nói của cô như một tiếng chuông thức tỉnh. Trần Hạo nhìn vào mắt Lê An, muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng tất cả đều vô vọng. Anh biết, mọi lời nói giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ có thể khẽ gật đầu lần nữa, một cái gật đầu chấp nhận, một cái gật đầu cho sự kết thúc. Anh cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực, nhưng thay vào đó là một khoảng trống rỗng mênh mông, lạnh lẽo.
Cái chạm tay của Lê An chỉ diễn ra trong tích tắc, rồi cô rút tay về. Cô quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Bóng dáng cô nhỏ dần trên con đường mòn ven sông, bó hoa trắng trên tay cô như một chấm nhỏ lẻ loi giữa khung cảnh xanh mướt. Trần Hạo đứng lặng như pho tượng, nhìn theo bóng cô, nhìn cho đến khi cô khuất hẳn sau khúc quanh, cho đến khi anh không còn nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của cô nữa. Trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt, nhưng đồng thời, một sự giải thoát nhẹ nhõm cũng bắt đầu len lỏi. Cuộc chia ly này, dù đau đớn, nhưng lại là điều cần thiết. Đây là lời tạm biệt cuối cùng, lời kết cho một mối tình đã "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời".
Anh vẫn đứng đó thật lâu, cho đến khi ánh nắng đã lên cao, gió thổi mạnh hơn, và những âm thanh của cuộc sống xung quanh bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.
***
Sau khi bóng dáng Lê An hoàn toàn khuất dạng, Trần Hạo vẫn đứng lặng như một cái cây khô cằn giữa dòng đời. Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc dưới chân anh, như tiếng thở dài của đất trời. Thị trấn ven sông vẫn yên bình như mọi ngày, tiếng xe cộ xa dần trên con đường đất, tiếng chó sủa vọng lại từ phía những ngôi nhà khuất sau rặng tre. Mùi khói bụi từ con đường đất hòa quyện với mùi sương tan, tạo nên một không khí nặng nề, cô đơn bao trùm lấy anh.
Anh quay người lại, đôi chân nặng trĩu nhưng dứt khoát, bước đi về phía con đường dẫn ra khỏi thị trấn. Mỗi bước chân anh đều mang theo nỗi đau, sự hối hận, nhưng cũng chất chứa một quyết tâm nghiệt ngã. Anh không ngoảnh đầu nhìn lại. Phía sau anh, thị trấn nhỏ bé vẫn nằm yên mình dưới ánh nắng ban mai, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, những con đường quen thuộc, tất cả đều đang dần trở thành quá khứ. Đối với anh, nơi này đã vĩnh viễn thay đổi. Nó không còn là chốn bình yên của tuổi thơ, mà là một vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn, là nơi chôn giấu một tình yêu không thành, một sự tiếc nuối kéo dài.
Lời chúc phúc của Lê An: "Em... chúc anh sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình," vẫn vang vọng trong tâm trí anh. Nó không phải là một lời hứa, cũng không phải là một sự tha thứ trọn vẹn, mà là một sự chấp nhận, một lời động viên để anh buông bỏ. Anh biết, Lê An đã thực sự dứt bỏ quá khứ. Sự bình thản trong ánh mắt cô khi nói lời chia tay đã củng cố quyết tâm của cô đối với cuộc hôn nhân sắp tới, và với hạnh phúc hiện tại của riêng mình. Cô đã bước qua, còn anh, anh cũng phải học cách bước qua.
Chiếc xe khách cũ kỹ, với màu sơn đã bạc phếch, đang chờ sẵn ở rìa thị trấn, nơi con đường đất bắt đầu hòa vào con đường nhựa liên tỉnh. Tiếng động cơ nổ lạch cạch đều đặn, như một lời mời gọi anh rời đi. Anh bước lên xe, không chút do dự. Bước chân anh nặng nề, nhưng dứt khoát. Anh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy thị trấn dần lùi xa.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh phản chiếu ánh nắng, tạo ra một vệt sáng chói mắt. Nó vẫn là biểu tượng cho sự thành công, cho tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi nhắc anh về cái giá phải trả: mất đi Lê An. Ánh mắt anh trống rỗng, vô định. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những cánh đồng lúa xanh ngát, những hàng cây ven đường, những ngôi nhà lướt qua nhanh chóng. Thị trấn nhỏ bé, nơi anh sinh ra và lớn lên, nơi tình yêu đầu đời của anh chớm nở và cũng là nơi nó lụi tàn, dần dần thu nhỏ lại, rồi biến mất hẳn sau những rặng cây.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào vị mặn chát của môi. Nỗi đau vẫn còn đó, sự hối hận vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm của sự chấp nhận đã bắt đầu nảy nở. Việc Trần Hạo rời khỏi thị trấn này, dù đau đớn, nhưng sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới. Một hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới trong cuộc đời anh, không còn bị ám ảnh bởi Lê An nhưng mang theo bài học sâu sắc về thời điểm và dũng khí. Anh đã "sai một bước", đã "lỡ cả một đời" với cô, nhưng anh không thể để cả cuộc đời mình chìm đắm trong bóng tối của quá khứ.
Chiếc xe lăn bánh, tiếng động cơ đều đều, đưa Trần Hạo rời xa thị trấn, rời xa những kỷ niệm, rời xa Lê An. Anh ngồi lặng lẽ nhìn thị trấn dần khuất sau lưng, lòng anh như một dòng sông cạn, nhưng trên con đường phía trước, anh biết mình phải tìm một ý nghĩa mới cho cuộc đời, dù nó không còn Lê An.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.