Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 702: Vết Cắt Định Mệnh: Khoảng Cách Của Những Điều Không Nói
Ánh bình minh cuối cùng cũng phá vỡ màn đêm, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không sưởi ấm được trái tim Trần Hạo đang rệu rã. Anh đã ngồi bên bờ sông cũ ấy, nhìn dòng nước trôi lững lờ, không ngừng nghỉ, như thời gian không ngừng cuốn đi tất cả. Nỗi đau tột cùng về những cơ hội bỏ lỡ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh rằng chính anh đã tự tay đánh mất tất cả. Bờ sông cũ, nơi từng chứng kiến tình yêu chớm nở của họ, giờ đây lại trở thành nơi anh đối diện với sự đổ vỡ, với nỗi đau không thể hàn gắn. Ánh bình minh hửng sáng, sương sớm mờ ảo bao phủ cảnh vật, nhưng trong lòng Trần Hạo, chỉ có một màn đêm không lối thoát. Anh ngồi đó, một mình, như một phần của cảnh vật u buồn, chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng mọi thứ đã kết thúc, vĩnh viễn.
Anh khẽ đứng dậy, thân hình cao lớn đổ một cái bóng dài trên nền đất ẩm ướt, in hằn dấu vết một đêm dài dằn vặt. Đôi chân anh rảo bước vô định trên con đường mòn ven sông, hằn sâu trong trí nhớ từ những buổi tan trường, những lần anh cố tình đi chậm lại để Lê An có thể bắt kịp. Giờ đây, con đường vẫn đó, nhưng bóng hình cô đã không còn, chỉ còn lại anh, một mình, giữa sự tĩnh lặng đến rợn người của buổi sáng tinh mơ. Không khí se lạnh của tháng mười hai thấm vào da thịt, xuyên qua lớp áo khoác mỏng, nhưng anh không còn cảm thấy gì ngoài sự tê dại trong tâm hồn. Sương sớm còn giăng mắc trên những tán cây, những mái nhà rêu phong, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền hoặc, như chính những ký ức của anh về Lê An – đẹp đẽ, nhưng đã bị thời gian và sự hối tiếc phủ mờ.
Mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, hòa quyện với mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà bắt đầu một ngày mới, len lỏi vào khứu giác anh. Đó là mùi của thị trấn, mùi của tuổi thơ, mùi của những gì đã từng thuộc về anh và Lê An. Mỗi một làn hương, mỗi một âm thanh – tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, tiếng xa xa của một chiếc xe đạp cũ kẽo kẹt – đều hóa thành những mũi kim châm vào vết thương lòng anh. Anh nhìn những ngôi nhà quen thuộc, những cánh cửa gỗ sơn xanh, sơn vàng đã bạc màu, nơi anh từng chạy qua, từng đứng đợi, từng thầm ước ao một ngày nào đó sẽ cùng Lê An xây đắp một mái ấm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là tàn tích của một giấc mơ đã vỡ vụn.
Anh rảo bước chậm rãi, đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ, ánh nhìn vô hồn quét qua từng chi tiết nhỏ nhất của con đường. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của thành công và địa vị, bỗng trở nên nặng trịch trên cổ tay anh, như một gánh nặng vô hình nhắc nhở anh về cái giá phải trả cho những lựa chọn của mình. Kim đồng hồ vẫn đều đặn quay, nhưng thời gian đối với anh dường như đã ngừng lại từ khoảnh khắc anh nhận ra mình đã mất Lê An vĩnh viễn. "Thì ra đây là cảm giác của sự mất mát vĩnh viễn...", anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian rộng lớn của buổi sáng. Sự mất mát này không phải là một cơn đau dữ dội, mà là một sự trống rỗng ăn mòn, một khoảng trống mênh mông mà không gì có thể lấp đầy.
Anh vẫn đi, không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết mình không thể ở lại bên bờ sông cũ ấy nữa, nơi mà mọi thứ đều nhắc anh nhớ về một tình yêu đã chết. Mỗi bước chân anh đi, là một bước giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, giữa điều anh muốn và điều anh có. Những con hẻm nhỏ, những cây cầu gỗ bắc qua con lạch, những quán nước đã nhuốm màu thời gian – tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh kỷ niệm mà anh đã cố gắng chôn vùi, nhưng giờ đây lại hiện về rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Anh tự hỏi, Lê An có còn nhớ những con đường này không? Liệu cô có bao giờ, dù chỉ một khoảnh khắc, cảm thấy tiếc nuối về những gì đã qua, như anh đang cảm thấy lúc này? Câu trả lời chợt đến, lạnh lùng và dứt khoát: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, bình thản nhưng đầy sức nặng, đã trở thành bản án cuối cùng cho tình yêu của anh. Nó không chỉ là lời từ chối, mà là một sự thật phũ phàng, một chân lý mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. "Đúng vậy, An. Anh đã không đủ. Không đủ dũng cảm, không đủ kiên định, không đủ… yêu," anh đã thì thầm như thế bên bờ sông, và giờ đây, mỗi bước chân anh đi, lời tự thú ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, đau đớn và chân thực. Anh đã chậm một nhịp, chậm một bước, và đã lỡ cả một đời.
** *** **
Chân Trần Hạo cứ thế bước đi, vô thức đưa anh đến một nơi đã phủ đầy rêu phong thời gian nhưng vẫn vẹn nguyên trong ký ức: sân trường cũ. Nơi đây, dưới những tán bàng cổ thụ, đã chứng kiến bao nhiêu nụ cười hồn nhiên, bao nhiêu ánh mắt e ấp, và cả những "lời nói không thành" của anh. Anh dừng lại trước cánh cổng sắt đã gỉ sét, ngước nhìn dòng chữ "Trường cấp Ba Thị Trấn" mờ nhạt trên tấm bảng hiệu cũ kỹ. Tiếng chim hót rộn ràng trên những cành cây khô, tiếng gió heo may thổi qua những hàng cây phượng vĩ, xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Anh bước vào sân trường, cảm nhận rõ rệt sự tĩnh lặng khác thường, không còn tiếng hò reo, tiếng cười đùa của học sinh. Tất cả như đã chìm vào giấc ngủ dài, chỉ còn lại những ký ức trỗi dậy mạnh mẽ.
Anh đi đến dãy lớp học cuối cùng, nơi anh và Lê An từng học chung, từng cùng nhau trải qua những năm tháng hồn nhiên nhất của tuổi học trò. Những bậc thềm đá đã rêu phong, bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn gợi lại cảm giác thân thuộc đến nao lòng. Anh ngồi xuống bậc thềm lớp học cũ, nơi ngày xưa anh thường ngồi đợi Lê An ra chơi, nơi cô thường hay đọc sách dưới gốc cây bàng rợp bóng. Anh nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái mùi hương quen thuộc của phấn bảng và gỗ cũ từ lớp học trống rỗng, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại. Từng thước phim ký ức ùa về, rõ ràng đến đau lòng.
"Sao ngày đó mình không thể dũng cảm hơn một chút? Chỉ một chút thôi...", anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, chất chứa sự hối hận tột cùng. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, khi anh cố ý đi chậm lại, đi sát bên cô, nhưng lại không dám nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy. Anh nhớ những lần Lê An nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như đang chờ đợi một điều gì đó, nhưng anh lại cúi gằm mặt, sợ hãi đối diện với cảm xúc thật của chính mình. Những buổi tối ôn bài cùng nhau, anh chỉ muốn chạm nhẹ vào mái tóc mềm mại của cô, muốn nói lên những lời yêu thương ấp ủ, nhưng rồi lại thôi, chỉ vì "sự nhút nhát và e dè ngày xưa" đã trói buộc anh.
Anh nhớ rõ khoảnh khắc anh suýt nắm tay Lê An, đó là một chiều mưa tầm tã, hai đứa trú dưới mái hiên nhà kho cũ của trường. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, tiếng gió rít qua khe cửa, và ánh mắt Lê An hướng về anh, đầy tin cậy và mong chờ. Bàn tay cô khẽ chạm vào cánh tay anh khi cô muốn chỉ cho anh một đám mây có hình thù lạ. Trong khoảnh khắc ấy, anh đã cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, một hơi ấm có thể sưởi ấm cả cuộc đời anh. Nhưng rồi, anh đã rụt tay lại, vờ như vô tình, chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề khác. Ánh mắt Lê An thoáng nét buồn, rồi vụt tắt, như ngọn nến bị gió thổi qua. Ký ức ấy như một vết cắt định mệnh, mỗi lần nhớ lại, trái tim anh lại nhói lên một lần.
Rồi đến ngày anh rời thị trấn để lên thành phố học. Ga tàu đông đúc, ồn ào, nhưng trong mắt anh chỉ có bóng hình Lê An đứng đó, gầy gò và bé nhỏ, trong chiếc áo len màu xanh nhạt. "Anh đi rồi, đừng quên em nhé Hạo…", giọng cô nghẹn lại, run run. Anh đã hứa "không quên em", một lời hứa yếu ớt và mơ hồ, không đủ sức để níu giữ một tình yêu. Anh đã không dám nói "anh yêu em", không dám thốt lên "hãy chờ anh", không dám ôm chặt cô vào lòng và hứa hẹn một tương lai có nhau. Trong khoảnh khắc ấy, "sự nhút nhát và e dè ngày xưa" lại một lần nữa chiến thắng, khiến anh chỉ vội vã bước lên tàu, để lại cô với lời hứa mơ hồ và "khoảng cách vô hình" ngày càng xa.
Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, những ngón tay siết chặt thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn ấy. Nhưng chúng cứ hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Anh thở dài nặng nề, đôi vai run rẩy. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng sân trống, như thể tìm kiếm bóng hình Lê An của ngày xưa, bóng hình một cô gái đã từng chờ đợi anh, một cô gái đã từng đặt cả niềm tin vào anh. Anh nhìn những hàng ghế đá nhuốm màu thời gian, nơi anh và cô từng ngồi tâm sự, từng chia sẻ những ước mơ ngây thơ. Tiếng chuông trường cũ, dù không còn ngân vang, vẫn như vọng lại trong tâm trí anh, tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc của một giờ học, cũng là tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc của một giai đoạn đẹp đẽ trong cuộc đời anh. Tất cả những gì anh đã không nói, không làm, giờ đây trở thành một khối u nhọt khổng lồ trong lòng, không ngừng đau nhức, không ngừng dằn vặt.
** *** **
Những hồi ức cứ thế cuộn trào, không ngừng nghỉ, mỗi một lần anh rụt rè, mỗi một lần anh e dè, mỗi một lời anh không dám nói, đều hiện lên rõ mồn một. Anh thấy Lê An chờ anh dưới mưa, ánh mắt cô đầy hy vọng, rồi vụt tắt khi anh quay lưng đi. Anh thấy bàn tay cô khẽ chạm vào tay anh, rồi anh lại rút về, như thể sợ hãi một điều gì đó vô hình. Anh đọc lại những dòng chữ không gửi, những lời quan tâm anh đã để lỡ. Những tin nhắn ngắn ngủi của cô khi anh ở thành phố, những cuộc gọi thưa dần, những lần anh viện cớ bận rộn để lảng tránh, tất cả đều là bằng chứng cho sự thiếu dũng khí, sự ưu tiên sai lầm của anh.
"Em biết. Nhưng thích thì không đủ."
Lời nói của Lê An vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây nó không còn là một câu trả lời đơn thuần, mà là bản án cho chính sự hèn nhát của anh. Nó là lời kết tội không thể chối cãi, một sự thật phũ phàng mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. Anh nhận ra, chính "sự nhút nhát và e dè ngày xưa" đã tạo nên "khoảng cách không thể hàn gắn" này, không phải do số phận, không phải do thời gian, mà do chính anh, do những lựa chọn của anh, hay đúng hơn là sự thiếu lựa chọn của anh. Anh đã không dám đối mặt với cảm xúc của mình, không dám bày tỏ, không dám giữ lấy. Anh đã để nó trôi tuột đi, như dòng sông chảy xiết, không thể quay ngược.
Trần Hạo bật cười cay đắng, một tiếng cười khô khốc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của sân trường. Nước mắt trào ra, nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo vị mặn chát của hối hận. Anh đấm mạnh xuống nền đất rêu phong, nắm chặt tay đến mức móng tay in hằn vào da thịt, cảm giác đau rát lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận cánh tay, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn anh. "Mình đã là một thằng hèn. Hèn đến mức không giữ được người con gái mình yêu thương nhất. Thành công này... để làm gì chứ?", anh gào thét trong câm lặng, tiếng gào thét của sự tuyệt vọng và tự trách vang vọng trong tâm trí anh, xé nát từng thớ thịt. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại trở nên nặng hơn, như một lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của tất cả những gì anh đã đạt được, khi mất đi điều quan trọng nhất.
Anh đứng dậy, đôi chân lảo đảo, ánh mắt kiên định một cách đau đớn, hướng về phía cổng trường. Cánh cổng sắt cũ kỹ, đã gỉ sét, nhưng trong mắt anh, nó như một cánh cửa, một ranh giới giữa quá khứ và tương lai. Một sự chấp nhận đau đớn về mất mát của Lê An chợt ùa về, nhưng lạ thay, nó không còn là sự giằng xé tột cùng như đêm qua. Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm, nhưng cũng mang theo một quyết tâm nghiệt ngã. Anh đã mất Lê An, vĩnh viễn. Không có "nếu như ngày đó", không có "giá như", chỉ còn lại hiện thực phũ phàng.
Nỗi dằn vặt sâu sắc này, nỗi đau tột cùng về sự chậm trễ và thiếu dũng khí, sẽ là động lực để anh thay đổi, để anh không lặp lại sai lầm của sự chần chừ trong tương lai, dù không còn là với Lê An. Anh đã "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời" với cô, nhưng anh không thể để cuộc đời mình cứ thế trôi đi trong hối tiếc. Anh phải bước tiếp, dù con đường phía trước có mịt mờ đến đâu. Hình ảnh anh nhìn về cổng trường như một cánh cửa để bước ra khỏi quá khứ, gợi ý rằng anh sẽ cố gắng vươn lên từ nỗi đau này để tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, dù không có Lê An. Dù sự ra đi của cô để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng anh biết, mình không thể cứ mãi đứng đây, ôm lấy những tàn tích của một tình yêu đã chết. Anh phải rời đi, mang theo bài học đau đớn này, để bắt đầu một cuộc sống mới, một hành trình mới, dù nó đầy chông gai và cô độc. Anh sẽ rời khỏi thị trấn này, mang theo tất cả những gì đã mất, và những gì đã học được, để không bao giờ còn "sai một bước, lỡ cả một đời" nữa.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.