Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 701: Tiếng Vọng Từ Những Khoảnh Khắc Bỏ Lỡ
Tiếng côn trùng đã thưa thớt hơn khi Lê An nắm chặt tay mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chai sần, rồi thốt lên câu nói dứt khoát về sự bình yên mà cô đã chọn. Nhưng không xa, trong bóng tối của màn đêm bao trùm thị trấn ven sông, một bóng hình vẫn lặng lẽ đứng đó, như một mảnh ghép lạc lõng trong bức tranh bình yên ấy. Trần Hạo đã quyết định không gõ cửa, để lại sau lưng mình một cánh cửa đóng chặt vĩnh viễn, và trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một phần linh hồn mình cũng khép lại, chìm vào hố sâu của sự trống rỗng. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra bấy lâu nay, giờ đây không chỉ được lấp đầy bằng sự dứt khoát của Lê An, mà còn được củng cố bởi chính sự hèn nhát của anh, biến thành một vực thẳm không đáy mà anh không bao giờ có thể vượt qua.
Gió đêm rì rào, luồn qua những hàng cây ven đường, mang theo cái se lạnh thấm vào tận xương tủy. Trần Hạo bước đi chậm rãi, mỗi bước chân nặng trĩu như thể đang kéo lê một tảng đá vô hình. Con đường quen thuộc của thị trấn, con đường anh đã đi qua không biết bao nhiêu lần cùng Lê An, giờ đây trở nên xa lạ và cô độc đến lạ. Bóng đêm ôm trọn lấy anh, nhưng nỗi đau trong lòng còn dày đặc hơn màn đêm, một nỗi đau không tên, không hình hài, nhưng cứa sâu vào tâm can anh từng chút một. Anh vừa rời khỏi nhà Lê An, sau khi đã đứng đó rất lâu, dõi theo ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ, ánh đèn mà anh từng mơ ước sẽ là của mình, của một gia đình mà anh và Lê An cùng xây đắp. Giờ đây, ánh đèn ấy chỉ là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những gì anh đã để mất, về một tương lai mà anh đã tự tay đánh mất. Cảm giác trống rỗng và hối hận xâm chiếm từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh không còn biết mình đang đi đâu, chỉ biết bước, bước mãi, như một linh hồn lạc lối trong cõi mịt mùng. "Mình đã làm gì vậy? Tại sao mình lại…", một tiếng thì thầm khẽ bật ra từ môi anh, yếu ớt và vô vọng. Anh cúi đầu, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay găm sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, hình ảnh mà anh chưa từng thấy nhưng đã mường tượng ra trong đầu, và nó cứa nát trái tim anh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn ven đường. Mùi hương ấy, thứ mùi đã gắn liền với tuổi thơ anh, với những buổi tối ngồi bên Lê An dưới ánh trăng, giờ đây lại như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào những vết thương lòng còn đang rỉ máu. Anh nhớ về những đêm trăng sáng, khi anh và Lê An ngồi tựa vào nhau bên bờ sông cũ, mùi hoa nhài từ khu vườn nhà cô bay theo gió, quấn quýt lấy họ như một lời hứa hẹn vô hình. Lê An khi ấy vẫn còn vô tư, đôi mắt trong veo nhìn lên bầu trời đầy sao, kể cho anh nghe những ước mơ nhỏ nhoi của cô. Anh đã có vô vàn cơ hội để nắm lấy bàn tay ấy, để nói ra ba từ tưởng chừng đơn giản nhưng lại nặng trĩu trong lòng anh. Nhưng anh đã không làm. Anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã để những "lời nói không thành" cứ đọng lại nơi cổ họng, kìm nén mọi cảm xúc thật sự. "Chỉ một khoảnh khắc thôi, nếu mình dũng cảm hơn…", anh lại thì thầm, giọng khàn đặc. Nếu như đêm nay, anh dũng cảm hơn một chút, gõ cửa, nói ra tất cả những gì anh đã giấu kín bấy lâu nay, liệu mọi thứ có khác không? Liệu anh có thể nhìn thấy một chút dao động trong ánh mắt Lê An, một tia hy vọng mong manh? Nhưng không, anh đã không làm. Anh đã chọn cách quay lưng đi, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một nỗi dằn vặt triền miên không lối thoát. Tiếng chó sủa xa vọng từ đầu làng, như một âm thanh ai oán xé toạc màn đêm tĩnh mịch, càng khiến lòng anh thêm phần cô độc. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm anh không chỉ bởi cái gió đêm se sắt, mà còn bởi sự trống rỗng đến cùng cực trong tâm hồn. Anh đã đánh mất cô, đánh mất tình yêu đầu đời, và đánh mất cả một phần của chính mình.
Màn đêm dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, chỉ có một màn đêm u tối không dứt. Anh bước đi vô định, và rồi, như một sự sắp đặt của số phận, đôi chân anh đưa anh về sân trường cũ. Nơi đây, dù đã vắng bóng học sinh, vẫn còn vương vấn âm hưởng của những ngày tháng vô tư, hồn nhiên. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh hiện tại, để ký ức đưa anh trở về một buổi chiều tà rực rỡ nắng vàng của những năm tháng cấp ba. Tiếng cười đùa của học sinh tan học, tiếng ve kêu râm ran xé nát không khí oi ả của mùa hè, tiếng trống trường vọng lại như một lời nhắc nhở về sự kết thúc và khởi đầu mới. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong lớp học, mùi giấy sách mới tinh khôi, tất cả hòa quyện với mùi nắng hè đặc trưng, tạo nên một bầu không khí vô tư, trong sáng, đầy hy vọng của tuổi học trò. Anh nhớ như in buổi chiều ấy, khi anh và Lê An sánh bước bên nhau trên sân trường ngập nắng. Mái tóc dài của cô bay trong gió nhẹ, đôi mắt trong veo như mặt hồ thu, chứa đựng những ước mơ giản dị.
"Hạo này, sau này anh muốn làm gì?" Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như làn gió mát giữa trưa hè. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt cô đầy tò mò và tin tưởng, như thể anh là người duy nhất có thể vẽ ra một tương lai tươi sáng cho cả hai. Anh nhìn cô, trái tim anh đập lỗi nhịp. Anh muốn nói điều gì đó, muốn nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, muốn thì thầm rằng anh muốn được ở bên cô mãi mãi, muốn cùng cô xây đắp một tương lai mà trong đó, chỉ có anh và cô. Nhưng rồi, như mọi khi, sự rụt rè cố hữu đã ngăn anh lại. Cái cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân, sợ hãi rằng lời nói của anh sẽ phá vỡ sự bình yên hiện tại, sợ hãi rằng cô sẽ không đón nhận, đã khiến anh nuốt ngược những lời yêu thương vào trong. Anh chỉ biết gượng cười, một nụ cười ngượng nghịu, và buông ra một câu nói chung chung, vô nghĩa. "Anh… anh muốn học thật giỏi, rồi lên thành phố, tìm một công việc ổn định để lo cho gia đình." Lời nói ấy, ngay cả khi thốt ra, anh cũng cảm thấy nó thật trống rỗng, thật hời hợt, không thể hiện được dù chỉ một phần nhỏ bé những gì đang cuộn trào trong lòng anh. Anh nhìn xuống, tránh ánh mắt trong veo của Lê An, để cô không nhìn thấy sự bối rối và tiếc nuối trong đôi mắt anh.
Lê An không trách anh. Cô chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn hồn nhiên trên môi. "Vậy sao… Em chỉ muốn anh đừng bao giờ quên em, dù đi đâu…". Giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua. Câu nói ấy, tưởng chừng đơn giản, lại như một lời thỉnh cầu, một sợi chỉ mong manh níu giữ một điều gì đó mà cả hai đều không dám gọi tên. "Anh muốn bên em mãi mãi…", Trần Hạo tự nhủ trong tâm trí, nhưng lời nói ấy đã không thành, không thể nào thoát ra khỏi bờ môi anh. Anh chỉ biết gật đầu, một cái gật đầu vô lực, và để cơ hội trôi qua. Anh nhìn Lê An, hình ảnh mái tóc bay trong gió, nụ cười hồn nhiên của cô in sâu vào tâm trí anh. Đó là khoảnh khắc mà anh đã có thể thay đổi tất cả, nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm. Nhưng anh đã không làm. Anh đã để những "lời nói không thành" cứ thế chìm vào quên lãng, để rồi giờ đây, chúng trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng anh mỗi khi anh hồi tưởng. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, khoảng cách được tạo nên bởi sự im lặng, sự chần chừ và nỗi sợ hãi của chính anh. Anh đã tự mình xây nên bức tường ngăn cách ấy, và giờ đây, anh đang phải trả giá. Tiếng ve kêu râm ran của buổi chiều tà năm xưa, giờ đây lại vang vọng trong đầu anh, không còn là âm thanh của sự vô tư, mà là tiếng vọng của những cơ hội đã mất, của một tình yêu đã không bao giờ có thể nở hoa.
Những vệt sáng của bình minh đã rõ hơn, nhuộm một màu xám bạc lên bầu trời phía đông. Trần Hạo bước đi, đôi chân anh như bị một lực vô hình kéo lê. Hình ảnh sân trường cũ mờ dần, nhường chỗ cho một ký ức khác, một ký ức đau đớn không kém. Đó là ngày anh lên thành phố, một buổi sáng sớm mờ sương, bầu trời u ám như báo hiệu một cuộc chia ly. Ga tàu ồn ào, hối hả, tiếng còi tàu vang vọng xé toạc không khí tĩnh mịch của buổi sớm, tiếng loa thông báo liên tục về các chuyến tàu đi và đến, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân vội vã của những người đi kẻ ở. Mùi khói tàu, mùi dầu mỡ, mùi mồ hôi và bụi đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hỗn độn, đầy lo âu và hy vọng. Lê An đứng đó, ở sân ga, ánh mắt ngấn lệ, nhưng cô cố gắng mỉm cười để anh yên lòng. Cô không nói nhiều, chỉ nhìn anh thật lâu, như muốn khắc ghi hình ảnh anh vào tận đáy lòng.
"Anh đi rồi, đừng quên em nhé Hạo…", giọng cô nghẹn lại, run run. Anh đã hứa "không quên em", một lời hứa yếu ớt và mơ hồ, không đủ sức để níu giữ một tình yêu. Anh đã không dám nói "anh yêu em", không dám thốt lên "hãy chờ anh", không dám ôm chặt cô vào lòng và hứa hẹn một tương lai có nhau. Trong khoảnh khắc ấy, sự bận tâm về tương lai, về những tham vọng nơi thành thị đã lấn át tất cả những cảm xúc thật sự của anh. Anh chỉ vội vã bước lên tàu, để lại cô với lời hứa mơ hồ và "khoảng cách vô hình" ngày càng xa. Anh quay lưng bước lên tàu, không dám nhìn lại Lê An quá lâu, sợ rằng nếu nhìn thêm một chút nữa, anh sẽ không thể dứt ra được. Nhưng ánh mắt Lê An, ánh mắt đầy mong chờ và đau đáu, đã in đậm trong tâm trí anh, theo anh suốt những năm tháng xa nhà. "Anh không quên đâu. Em cứ chờ anh về," anh đã nói vậy, nhưng giờ đây, khi hồi tưởng lại, anh chỉ thấy sự hối hận tột cùng. "Tại sao không nói nhiều hơn? Tại sao không ôm lấy em?", anh tự trách mình, giọng nói đầy cay đắng. Thanh Tùng đứng cạnh anh, vỗ vai anh an ủi, đôi mắt cũng thoáng buồn nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ hồn nhiên. "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!", Thanh Tùng từng nói vậy, nhưng anh chỉ gật đầu, tâm trí đã bay bổng theo những chuyến tàu, theo những ước mơ về một sự nghiệp rạng rỡ nơi thành phố. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn tham vọng, và đã trả giá bằng tình yêu của cuộc đời mình.
Ánh bình minh cuối cùng cũng phá vỡ màn đêm, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trần Hạo dừng lại bên bờ sông cũ, nơi anh và Lê An đã có biết bao kỷ niệm, nơi tình yêu đầu đời của họ đã chớm nở, dù chỉ là trong thầm lặng. Gió se lạnh thổi qua, mang theo hơi nước từ dòng sông, khiến anh rùng mình. Anh nhìn dòng nước trôi lững lờ, không ngừng nghỉ, như thời gian không ngừng cuốn đi tất cả, cuốn đi những kỷ niệm, cuốn đi những cơ hội, và cuốn đi cả Lê An của anh. Anh cảm thấy như mình đang nhìn thấy chính mình và Lê An của ngày xưa, đứng đó, vô tư, tràn đầy hy vọng, tin rằng tương lai sẽ rộng mở. Anh nhìn ngắm những hàng cây ven sông, những cành liễu rủ xuống mặt nước, tất cả đều gợi anh nhớ về những tháng ngày đã qua. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi rì rào qua những hàng cây, tiếng côn trùng đêm đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những âm thanh của một ngày mới đang thức giấc, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi buồn mênh mang.
Anh ngồi xuống bờ sông, nhìn chằm chằm vào dòng nước, vai run lên bần bật vì nỗi hối hận và sự mất mát tột cùng. Anh nhận ra rằng, mình đã luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng 'thích là đủ', rằng tình cảm của anh dành cho Lê An là sâu sắc, là chân thành, và rằng một ngày nào đó, khi anh thành công, anh sẽ quay về và mọi thứ sẽ như cũ. Nhưng thực tế, anh đã không đủ dũng cảm để biến cái 'thích' đó thành hành động, thành cam kết, thành một lời hứa chắc chắn. Anh đã để thời gian trôi đi, để "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn, để "lời nói không thành" chôn vùi tất cả. Và giờ đây, lời nói của Lê An vang vọng trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ anh mới thực sự hiểu hết chiều sâu của nó, hiểu rằng đó không phải là sự trách móc, mà là một sự thật phũ phàng, một chân lý mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. "Đúng vậy, An. Anh đã không đủ. Không đủ dũng cảm, không đủ kiên định, không đủ… yêu," anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong gió. Anh đã không đủ để giữ lấy cô, không đủ để biến tình cảm non nớt của tuổi thanh xuân thành một tình yêu vững bền. Anh đã chậm một nhịp, chậm một bước, và đã lỡ cả một đời. Nỗi đau tột cùng về những cơ hội bỏ lỡ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh rằng chính anh đã tự tay đánh mất tất cả. Bờ sông cũ, nơi từng chứng kiến tình yêu chớm nở của họ, giờ đây lại trở thành nơi anh đối diện với sự đổ vỡ, với nỗi đau không thể hàn gắn. Ánh bình minh hửng sáng, sương sớm mờ ảo bao phủ cảnh vật, nhưng trong lòng Trần Hạo, chỉ có một màn đêm không lối thoát. Anh ngồi đó, một mình, như một phần của cảnh vật u buồn, chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng mọi thứ đã kết thúc, vĩnh viễn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.