Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 700: Cạn Kiệt Hy Vọng: Bến Đỗ An Yên Của Lê An
Lê An khẽ khàng buông tấm rèm cửa xuống, che đi khung cửa sổ đã in hằn bóng dáng một người đàn ông vừa đứng lặng lẽ ngoài kia. Cô không cần phải nhìn thấy, cũng không cần phải nghe bất kỳ lời nào. Cô chỉ cần cảm nhận được sự tĩnh lặng trong không gian, sự vỡ òa không thành tiếng của một nỗi đau mà cô biết rất rõ, bởi vì chính cô cũng đã từng nếm trải nó, từng chìm đắm trong nó, và cuối cùng đã vượt qua nó. Mùi hoa lài, thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm, bất chợt xộc vào cánh mũi, mang theo một nỗi niềm xa xưa, một dư vị của những đêm trăng thanh mát, của những lời nói không thành, và của một “nếu như ngày đó” đã trở thành vĩnh viễn.
Phòng riêng của cô chìm trong ánh đèn vàng dịu, hắt ra từ chiếc đèn ngủ đầu giường, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi, được treo cẩn thận trên móc áo ở góc phòng, lấp lánh dưới ánh sáng, như một vầng hào quang của tương lai sắp đến. Lê An chậm rãi bước đến bên chiếc bàn trang điểm, nơi đặt hộp trang sức nhỏ và chiếc nhẫn cưới bạc ánh kim mà Huy đã trao cho cô. Cô ngồi xuống, khẽ khàng nhấc chiếc nhẫn lên, đặt nó vào lòng bàn tay. Kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng trong tim cô lại dâng lên một cảm giác ấm áp, một sự bình yên đã được định đoạt.
Đêm đã về khuya, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn như một bản nhạc nền buồn bã cho những dòng suy nghĩ miên man của cô. “Ngày đó... em đã chờ đợi anh quá lâu, Hạo à.” Giọng cô thì thầm, nhẹ đến nỗi chỉ có chính cô mới có thể nghe thấy. Đó không phải là một lời trách móc, mà là một sự nhìn nhận, một lời giải thích cho chính mình, cho những gì đã qua và những gì đang diễn ra. Đôi mắt cô lướt qua chiếc nhẫn, rồi dừng lại ở hình bóng phản chiếu của chính mình trong gương. Vẫn là gương mặt ấy, nhưng giờ đây đã thêm vào chút trưởng thành, chút kiên định, và cả chút chai sạn của thời gian.
“Đã có lúc em nghĩ, chỉ cần anh nói một lời, chỉ cần một câu thôi, em sẽ bỏ lại tất cả,” cô lại thì thầm, ký ức ùa về như một dòng sông chảy xiết, nhưng giờ đây, dòng sông ấy đã tìm được bến bờ, chảy êm đềm hơn, dù đôi lúc vẫn còn những gợn sóng lăn tăn. Những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những ánh mắt lảng tránh, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Tất cả những điều đó, đối với Lê An của ngày xưa, là cả một thế giới, là cả một hy vọng. Cô đã từng tin rằng, chỉ cần chờ đợi, chỉ cần kiên nhẫn, tình yêu ấy sẽ nở hoa.
“Nhưng anh thì không, anh luôn do dự, anh luôn chần chừ.” Lời nói không thành, những cơ hội bị bỏ lỡ, những khoảng cách vô hình cứ lớn dần lên theo năm tháng. Cô nhớ lại những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại khi Trần Hạo lên thành phố. Cô đã cố gắng hiểu, cố gắng thông cảm cho áp lực và tham vọng của anh, nhưng trái tim cô, non nớt và dễ tổn thương, lại cần một sự quan tâm hiện hữu, một sự chắc chắn mà anh không thể mang lại. “Và em thì không thể chờ mãi một thứ mà em không biết có đến hay không.” Cảm giác mỏi mòn, cảm giác mình đang trôi nổi giữa một biển khơi không bến bờ, dần dần bào mòn đi hy vọng của cô.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc váy cưới trắng tinh. Chất liệu vải mềm mại, mát lạnh lướt qua các ngón tay, mang theo mùi hương của vải mới, một mùi hương tinh khiết và hứa hẹn. “Sự yêu thích của anh, nó giống như một ngọn lửa nhỏ, ấm áp nhưng không đủ để thắp sáng cả một con đường dài.” Cô biết Trần Hạo đã từng thích cô, cô cảm nhận được điều đó qua từng ánh mắt, từng cử chỉ, từng sự quan tâm vụng về của anh. Nhưng “thích thì không đủ.” Đó là một chân lý mà cô đã phải mất nhiều năm để thấm thía, để chấp nhận. Một ngọn lửa nhỏ có thể sưởi ấm trong khoảnh khắc, nhưng nó không thể dẫn lối đi qua bão táp, không thể xây dựng một ngôi nhà vững chãi.
“Còn em, em cần một bến đỗ vững chãi, một ngôi nhà thực sự.” Lê An khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào. Cô đã tìm thấy bến đỗ ấy, ở một nơi mà cô không cần phải chờ đợi, không cần phải đoán định. Huy không phải là mối tình đầu mãnh liệt, không phải là người đã cùng cô lớn lên bên bờ sông cũ, nhưng anh là người đã ở đó, kiên nhẫn, vững vàng, và không bao giờ để cô phải nghi ngờ tình cảm của mình. Anh là sự chắc chắn, là sự an toàn mà trái tim cô đã khao khát sau những năm tháng chênh vênh.
Ánh trăng non lấp ló qua kẽ lá, hắt một vệt sáng bạc lên sàn nhà, hòa cùng ánh đèn vàng dịu, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Lê An mở mắt, nhìn vào chiếc nhẫn cưới trên tay. Nó không chỉ là biểu tượng của một cuộc hôn nhân sắp tới, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành của cô, cho quyết định dứt khoát của cô. Cô đã không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, chỉ biết chờ đợi và mơ mộng. Giờ đây, cô biết rõ giá trị của bản thân, biết rõ mình cần gì và xứng đáng với điều gì. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, ẩn sâu trong một góc khuất của trái tim, như một vết sẹo cũ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng nó không còn là nỗi đau nhức nhối, không còn là gánh nặng níu giữ cô lại. Nó chỉ là một phần của quá khứ, giúp cô định hình nên con người hiện tại.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ một lần nữa. Màn đêm đã đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ. Không còn bóng dáng ai bên dưới. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn chút xót xa cho một mối tình đã không thành, nhưng cũng đầy sự thanh thản và bình yên. Cô biết, Trần Hạo đang đau khổ, giống như cô đã từng đau khổ. Nhưng đó là cái giá của sự chậm trễ, cái giá của "một nhịp" lỡ làng. Cô không thể quay lại, không muốn quay lại. Cuộc đời cô, giờ đây, cần một sự ổn định, một sự bình yên.
**
Khoảng mười một giờ ba mươi đêm, Lê An khẽ khàng mở cửa phòng, ánh sáng vàng dịu từ phòng cô tràn ra hành lang. Cô bước ra, đôi chân không mang theo chút vội vã nào. Dưới tầng trệt, ánh đèn phòng khách vẫn còn sáng. Mùi trà nóng thoang thoảng bay lên, hòa quyện với mùi bánh trái dịu ngọt. Cô thấy mẹ Nguyễn Thị Tư đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tỉ mỉ sắp xếp những đĩa bánh kẹo, chuẩn bị cho ngày trọng đại của con gái. Mái tóc mẹ đã điểm bạc khá nhiều, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, nhanh nhẹn.
“Mẹ vẫn chưa ngủ sao?” Lê An lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng.
Bà Tư ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi khi nhìn thấy cô con gái. Ánh mắt bà trìu mến, chất chứa biết bao tình yêu thương và lo lắng. “Mẹ đâu có ngủ được. Mai là ngày vui của con rồi. Mẹ muốn chuẩn bị tươm tất một chút.” Bà đặt chiếc đĩa bánh xuống, vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh mình. “Lại đây ngồi với mẹ đi con.”
Lê An bước đến, kéo chiếc ghế ra ngồi xuống cạnh mẹ. Cô rót một chén trà nóng, đưa cho mẹ. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra, xua đi một phần lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng chén trà va chạm nhẹ vào nhau trong không gian tĩnh lặng, nghe thật êm tai. “Con cũng không ngủ được. Cứ nghĩ mãi về ngày mai.”
Bà Tư khẽ vuốt mái tóc mềm mại của con gái, ánh mắt bà xa xăm một chút, như đang nhớ về ngày cưới của chính mình. “Con gái mẹ, mai là theo chồng rồi. Có lo lắng gì không con?” Giọng bà Tư ấm áp, nhẹ nhàng, như muốn an ủi, động viên Lê An. Bà biết, dù con gái bà có mạnh mẽ đến đâu, thì trước ngưỡng cửa hôn nhân, ai cũng có những bận tâm, những nỗi niềm riêng.
Lê An mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy chứa đựng sự thanh thản và một chút kiên định. “Con không lo đâu mẹ. Con biết con muốn gì, và con đã chọn đúng rồi.” Lời nói của cô không phải là sự tự trấn an, mà là một sự thật đã được cô cân nhắc kỹ lưỡng, đã được cô chấp nhận bằng cả trái tim. Cô đã trải qua quá nhiều sự do dự, quá nhiều sự chờ đợi trong quá khứ để giờ đây lại cho phép mình lạc lối.
Bà Tư gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tự hào. “Chỉ cần con hạnh phúc là mẹ yên lòng. Thằng Huy nó tốt, nó yêu thương con thật lòng.” Bà đã chứng kiến Huy đã kiên nhẫn theo đuổi Lê An như thế nào, đã quan tâm, chăm sóc cô ra sao. Bà biết, Huy không phải là người đàn ông đầu tiên trong trái tim con gái bà, nhưng anh là người đã đến đúng lúc, đã mang lại sự bình yên mà Lê An cần.
Lê An nhìn chén trà bốc hơi nghi ngút, ánh mắt thoáng nét buồn “như sương” khi nhắc đến hai chữ “yêu thương thật lòng”. Đó là một nỗi buồn rất khẽ, một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự thanh thản và quyết tâm. Cô nhớ lại ánh mắt tha thiết của Trần Hạo bên bờ sông cũ, lời thổ lộ muộn màng của anh, và cả sự dằn vặt của anh mà cô đã cảm nhận được dù chỉ qua một tấm rèm. Nhưng những điều đó, giờ đây, chỉ là một hồi ức xa xăm, không còn sức mạnh để lay chuyển cô nữa.
“Vâng, anh ấy luôn ở bên con, mẹ ạ.” Cô nói, giọng điệu chắc chắn, như đang khẳng định một chân lý. “Anh ấy không bao giờ để con phải chờ đợi hay nghi ngờ. Đó là điều mà một người phụ nữ cần nhất.” Cô không nói về tình yêu mãnh liệt hay những lời thề non hẹn biển. Cô nói về sự hiện diện, về sự chắc chắn, về một bến đỗ an yên. Đó là những điều mà cô đã khao khát trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, khi cô lạc lõng trong “khoảng cách vô hình” và những “lời nói không thành” của Trần Hạo.
Bà Tư đặt tay lên tay con gái, nhẹ nhàng xoa xoa. “Mẹ biết con đã từng buồn nhiều vì chuyện cũ. Nhưng nhìn con bây giờ, mẹ tin con đã tìm được hạnh phúc của mình.” Bà Tư không nhắc trực tiếp tên Trần Hạo, nhưng cả hai mẹ con đều hiểu bà đang nói về ai. Tình mẹ là vậy, luôn thấu hiểu những nỗi niềm sâu kín nhất của con cái.
Lê An nắm chặt tay mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chai sần. “Con đã không còn buồn nữa mẹ ạ. Mọi thứ đã qua rồi.” Cô nói, giọng điềm tĩnh, không chút dao động. Những vết sẹo vẫn còn đó, nhưng chúng đã lành, đã không còn rỉ máu. Cô đã buông bỏ được quá khứ, không phải vì cô quên, mà vì cô đã chấp nhận nó như một phần của hành trình trưởng thành.
“Con đã tìm được sự bình yên mà con mong muốn, mẹ ạ.” Lê An ngước nhìn mẹ, ánh mắt cô trong trẻo, không một chút gợn đục. Đó là sự bình yên mà cô đã đánh đổi bằng những giọt nước mắt thầm lặng, bằng những đêm dài thao thức, bằng sự cạn kiệt của hy vọng và chờ đợi. Cô đã không còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu đầy do dự, để sống trong một “nếu như ngày đó” không bao giờ trở thành hiện thực. Cô cần một người đàn ông có thể nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô đi qua cuộc đời mà không cần cô phải hỏi, phải đoán. Huy chính là người đàn ông đó.
Bà Tư khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm mãn nguyện. Bà biết con gái mình đã lựa chọn đúng. Một cuộc hôn nhân ổn định, một người chồng tốt, một bến đỗ an yên, đó mới là điều quan trọng nhất đối với một người phụ nữ. Có thể không có sự bùng cháy, mãnh liệt của tình yêu đầu, nhưng nó có sự vững vàng, có sự tin cậy, và quan trọng nhất, nó không có sự chờ đợi.
Đêm dần trôi về những giờ cuối. Tiếng côn trùng đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu lắng của vũ trụ. Lê An ngồi cạnh mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mẹ, từ chén trà nóng, và từ quyết định của chính mình. Cô biết, ngày mai sẽ là một ngày mới, một khởi đầu mới, nơi cô sẽ bước vào một chương khác của cuộc đời mình, không có Trần Hạo, không có những tiếc nuối không thành tên. Cái "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo giờ đây đã hoàn toàn được lấp đầy, không phải bằng sự hòa hợp, mà bằng sự dứt khoát, bằng một con đường riêng mà cô đã chọn, một con đường không còn giao với anh nữa, vĩnh viễn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.