Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 699: Ánh Mắt Tĩnh Lặng: Hồi Kết Của Một Hy Vọng Mỏng Manh

Trần Hạo đứng cách nhà Lê An một quãng, nép mình vào bóng tối dày đặc của một gốc cây bàng cổ thụ. Thân cây sần sùi, thô ráp, cành lá sum suê vươn rộng như một tấm màn đen khổng lồ, che khuất anh khỏi ánh đèn đường leo lắt và những ngôi nhà xung quanh. Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khung cửa sổ nhà Lê An, ấm áp và thân thuộc, như một lời mời gọi dịu dàng, nhưng đối với anh, nó lại giống như một bức tường lửa vô hình, thiêu đốt trái tim anh mỗi khi anh cố gắng bước tới. Anh đã từng tưởng tượng biết bao lần cảnh mình đứng đây, nhưng không phải là một kẻ lén lút trong bóng tối thế này, với trái tim tan nát và linh hồn vụn vỡ.

Đêm đã về khuya, không trăng, chỉ có những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình trên nền trời đen thẫm. Gió nhẹ lay động tán lá bàng, tạo nên những tiếng xào xạc khô khốc, như tiếng thì thầm của một lời nguyền cổ xưa. Không khí se lạnh thấm sâu vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm anh từ bên trong. Mùi hoa lài thoang thoảng từ vườn nhà ai đó, quyện với mùi đất ẩm và sương đêm lạnh lẽo, những mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông này giờ đây lại trở thành những mũi kim đâm vào ký ức. Mỗi viên gạch lát sân, mỗi cánh cửa gỗ cũ kỹ của ngôi nhà kia đều gợi lại vô vàn kỷ niệm, những hình ảnh về một tuổi thơ êm đềm "bên bờ sông cũ" mà anh đã từng tin là vĩnh cửu. Nỗi đau và sự hối hận như những dòng nước xoáy, cuốn anh vào một vực sâu không đáy.

Anh siết chặt nắm tay, móng tay găm vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần. Ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà, cố gắng xuyên qua lớp màn đêm và sự tĩnh lặng để tìm kiếm một điều gì đó, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh. Anh nhìn chằm chằm vào những ô cửa kính, nơi ánh sáng vàng ấm áp hắt ra, tưởng tượng về Lê An đang ở bên trong. Cô ấy đang làm gì? Đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của mình chăng? Hay cô ấy cũng đang thao thức, cũng đang nghĩ về những điều đã qua? Anh khao khát tìm thấy một dấu hiệu nào đó, dù chỉ là một cái bóng thoáng qua, một cử chỉ vô thức, để tự an ủi rằng cô vẫn còn vương vấn chút gì đó với quá khứ, với anh. Nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Một lần cuối cùng... chỉ một lần cuối cùng thôi..." Anh thầm thì trong tâm trí, giọng nói lạc hẳn trong gió đêm. Anh muốn tin rằng mình có thể tìm thấy một lý do để gõ cửa, để phá vỡ sự im lặng này, để nói ra tất cả những gì anh đã chôn giấu trong lòng suốt bao năm qua. Anh muốn một cơ hội để sửa chữa, để chuộc lỗi, để đảo ngược dòng thời gian, quay về cái khoảnh khắc "nếu như ngày đó" anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra "lời nói không thành" kia sớm hơn một nhịp. Nhưng anh biết, điều đó là bất khả thi. Thời gian không bao giờ quay ngược.

Trần Hạo cố gắng hít thở sâu, lồng ngực anh đau nhói như có hàng ngàn mảnh thủy tinh sắc nhọn đang cứa vào. Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói bên bờ sông cũ: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy như một lời tuyên án, đóng sập cánh cửa cuối cùng của hy vọng. Anh đã cố gắng phủ nhận, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa khác, một chút hàm ý tiếc nuối ẩn sâu bên trong. Nhưng không, giọng cô ấy bình thản, ánh mắt cô ấy kiên định. Cô ấy thực sự đã bước qua, đã chấp nhận một cuộc sống khác, một bến đỗ an yên không có anh. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua.

Anh đứng đó, giữa bóng tối và ánh sáng, giữa quá khứ và hiện tại, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Từng giác quan của anh đều trở nên nhạy bén một cách lạ thường. Anh nghe tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng gió xào xạc trên tán lá, và cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, một nhịp đập nặng nề, đau đớn. Anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc của ngôi nhà ấy, mùi của gỗ cũ, mùi của hơi ấm gia đình, thứ mùi mà anh đã từng nghĩ sẽ thuộc về mình. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm, sự thô ráp của vỏ cây bàng dưới lưng, và sự trống rỗng đến cùng cực trong tâm hồn. Anh đã từng là một phần của nơi này, đã từng là một phần của cuộc đời Lê An. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ đứng bên ngoài, một người lạ lén lút trong bóng tối, lặng lẽ chứng kiến hạnh phúc của người con gái mình yêu mà không thể làm gì. Sự hối hận gặm nhấm anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã để lỡ, đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là cả một đời. Anh tự hỏi, liệu Lê An có bao giờ nghĩ về anh trong đêm nay không? Liệu có một khoảnh khắc nào đó, cô ấy cũng cảm thấy một chút bâng khuâng, một chút hoài niệm về những gì đã qua, về cậu bé Trần Hạo đã từng hứa sẽ không bao giờ quên cô? Anh khao khát điều đó, khao khát một dấu hiệu nhỏ nhoi của sự tiếc nuối, để anh có thể tự cho phép mình tiếp tục ôm ấp cái ảo ảnh về một "nếu như ngày đó" khác.

Vài phút trôi qua, dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng đá giữa màn đêm. Ánh mắt anh không chớp, dán chặt vào ngôi nhà, vào cánh cửa sổ mà anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng muốn lao đến, muốn gõ cửa, muốn phá tan cái vẻ bình yên giả tạo này, muốn hỏi cô ấy rằng liệu cô có thực sự hạnh phúc không, liệu cô có bao giờ hối hận vì đã buông tay anh không. Nhưng lý trí anh lại kéo anh lại. Anh biết, anh không thể làm điều đó. Anh đã mất đi quyền đó từ rất lâu rồi, từ cái khoảnh khắc anh chọn im lặng, chọn e dè, chọn để "lời nói không thành" chôn vùi trong tim. Anh đã tự tay đặt ra cái "khoảng cách vô hình" này giữa hai người, và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả.

Bất chợt, một bóng hình xuất hiện ở cửa sổ phòng khách, như một ảo ảnh tan hợp trong màn đêm mờ ảo. Tim Trần Hạo như ngừng đập, cơ thể anh căng cứng, mọi giác quan tập trung tối đa vào hình bóng ấy. Là Lê An. Cô ấy đứng đó, một hình dáng mảnh mai dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cô không nhìn ra ngoài, không hề nhận thấy sự hiện diện của anh, kẻ lén lút trong bóng tối. Cô chỉ nhẹ nhàng khép cánh cửa sổ lại, những ngón tay thon dài lướt trên khung cửa gỗ, rồi cẩn thận chỉnh sửa lại tấm rèm mỏng, che đi một phần ánh sáng.

Dù chỉ là một thoáng, một khoảnh khắc ngắn ngủi đến không ngờ, nhưng Trần Hạo đã dồn hết tâm trí vào đó, cố gắng đọc vị cảm xúc qua từng cử chỉ, qua ánh mắt cô. Anh khao khát tìm thấy dù chỉ một chút tiếc nuối, một sự do dự, một ánh nhìn luyến lưu về quá khứ trong động tác của cô. "Lê An... em có một chút nào... hối tiếc không?" Anh tự hỏi, giọng nói câm lặng trong tâm trí, đầy tuyệt vọng và van nài. Anh mong chờ một cái thở dài, một cái chớp mắt chậm rãi, một cái nhìn thoáng qua về phía bầu trời đêm mà anh đã từng chia sẻ cùng cô.

Nhưng không. Không có gì cả. Ánh mắt cô, dù chỉ thoáng qua trong tích tắc, không hề chứa bất kỳ điều gì anh mong chờ. Đó là một ánh mắt bình thản, một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng, và một ánh nhìn kiên định hướng về phía trước, không chút gợn sóng của quá khứ. Không một chút ưu tư, không một chút luyến tiếc. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự chấp nhận hoàn toàn và một quyết tâm không thể lay chuyển. Cô ấy giống như một dòng sông đã tìm thấy bến bờ của mình, chảy êm đềm và không chút ngoảnh lại.

Cô quay lưng đi, bóng hình mảnh mai khuất dần sau tấm rèm mỏng, như một giấc mơ tan biến vào hư vô. Sự biến mất của cô cũng nhanh chóng như khi cô xuất hiện, để lại Trần Hạo một mình trong bóng tối, với nỗi đau đớn tột cùng đang gặm nhấm.

Tia hy vọng cuối cùng, mỏng manh như sợi tơ nhện, vừa le lói trong lòng Trần Hạo đã vụt tắt hoàn toàn. Anh sụp đổ, hai đầu gối khuỵu xuống, dựa lưng vào thân cây bàng lạnh lẽo. Ánh mắt Lê An không hề chứa bất kỳ điều gì anh mong chờ, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ và một quyết tâm không thể lay chuyển. Điều đó còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc hay oán hận nào. Bởi vì sự bình thản của cô ấy chứng tỏ rằng, anh đã thực sự không còn ý nghĩa gì trong cuộc đời cô.

"Tĩnh lặng đến vậy... Quyết tâm đến vậy..." Anh thầm thì, giọng nói lạc hẳn trong cơn gió đêm, "Em đã buông bỏ thật rồi, An à." Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh giá, hòa vào lớp sương đêm. Anh đã hoàn toàn mất cô. Không phải vì cô không yêu, mà vì tình yêu của anh đã đến quá muộn, quá hèn nhát. Anh đã để mình "chậm một nhịp", để "lời nói không thành" mãi mãi chôn vùi, để cái "nếu như ngày đó" trở thành một vết thương không thể chữa lành.

Anh đưa bàn tay run rẩy lên, ngón tay anh co quắp như muốn chạm vào không khí, muốn hướng về phía cánh cửa ngôi nhà kia, như muốn gõ một tiếng cuối cùng. Một tiếng gõ cửa để nói lời xin lỗi, để bày tỏ tất cả những gì anh đã giữ kín, để cầu xin một cơ hội cuối cùng. Nhưng cuối cùng, bàn tay anh lại buông thõng xuống, bất lực. Anh không thể phá vỡ sự bình yên mà cô đã tìm thấy, không thể can thiệp vào hạnh phúc mà cô đã chọn, dù đó là hạnh phúc không có anh.

Trần Hạo từ từ trượt xuống đất, cơ thể anh đổ gục vào gốc cây bàng, ôm đầu trong tuyệt vọng. Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi hình ảnh ánh mắt tĩnh lặng của Lê An, nhưng nó cứ ám ảnh anh, khắc sâu vào tâm trí anh như một vết sẹo không bao giờ phai mờ. Anh biết, việc gõ cửa giờ đây chỉ là một hành động ích kỷ, một sự quấy rầy không cần thiết, một nỗ lực vô vọng để níu kéo một thứ đã vĩnh viễn không thuộc về anh. Lê An đã chọn con đường của mình, và con đường đó không còn giao với anh nữa. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây đã là một bức tường vững chắc, không thể phá vỡ.

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy Trần Hạo như một tấm màn tang thương. Tiếng côn trùng đêm vẫn rả rích, tiếng chó sủa xa xăm giờ đây nghe như những tiếng than khóc não nề. Anh cảm nhận được sự lạnh giá của nền đất ẩm ướt dưới cơ thể, sự thô ráp của vỏ cây bàng trên lưng, và sự trống rỗng đến tột cùng trong lồng ngực. Mùi hoa lài ban nãy giờ đây trở nên cay đắng, xộc vào mũi anh, gợi nhớ về những đêm trăng thanh mát "bên bờ sông cũ" mà anh đã từng chia sẻ cùng Lê An, những đêm mà anh đã có cơ hội để nói ra, để nắm giữ, nhưng đã để tuột mất.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra. Cảm giác mất mát không thể cứu vãn nhấn chìm anh hoàn toàn. Anh đã mất Lê An, mất tình yêu của cuộc đời mình, và mất cả một phần linh hồn anh trong sự hối hận. Không có "cơ hội thứ hai", không có "nếu như", chỉ còn lại hiện thực tàn khốc của một tình yêu đã "chậm một nhịp".

Trần Hạo từ từ đứng dậy, đôi chân anh nặng trĩu như đeo chì. Anh không gõ cửa. Anh không làm gì cả. Anh quay lưng lại với ngôi nhà, với ánh đèn vàng ấm áp, với tất cả những gì đã từng là của anh, và bước đi trong màn đêm. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt, một sự chấp nhận đau đớn. Anh bước đi vô định, không biết về đâu, chỉ biết rằng con đường phía trước anh là một con đường dài hun hút, cô độc, đầy tiếc nuối và dằn vặt. Ánh mắt tĩnh lặng và quyết tâm của Lê An đã dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng, để lại cho anh một cuộc đời đầy ám ảnh bởi "nếu như ngày đó", bởi "lời nói không thành" và bởi cái "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Bước chân anh chìm vào bóng tối, xa rời ngôi nhà, xa rời quá khứ, và xa rời cả Lê An, như một lời chia ly vĩnh viễn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free