Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 698: Vọng Âm Tan Vỡ: 'Thích Thì Không Đủ'
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, giữa mênh mông sông nước và màn đêm đen đặc. Gió sông lạnh lẽo thổi qua, cuốn lấy anh, như muốn cuốn trôi đi tất cả những gì còn sót lại của một mối tình dang dở, của một giấc mơ đã vỡ tan. Cảm giác tê dại dần biến thành một nỗi đau rỗng tuếch, một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực. Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy, một lời độc thoại tuyệt vọng giữa đêm khuya.
"Không đủ..."
Không đủ. Đúng vậy, tình yêu của anh đã không đủ. Không đủ dũng khí để bày tỏ. Không đủ kiên trì để níu giữ. Không đủ mạnh mẽ để vượt qua "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Tình yêu của anh, đến "chậm một nhịp", đã trở thành một gánh nặng, một sự thật đau lòng mà anh phải đối mặt. Lê An đã đi rồi, bóng cô đã hoàn toàn khuất dạng trong bóng tối, chỉ còn lại anh, cô độc một mình "bên bờ sông cũ", với nỗi đau và sự hối hận đang nuốt chửng lấy anh.
Nỗi đau này, Trần Hạo biết, sẽ là khởi đầu cho một hành trình nội tâm đầy gian khổ và khắc nghiệt. Sự bình thản và dứt khoát của Lê An đã củng cố hình ảnh cô là một người phụ nữ đã trưởng thành, sẽ không bao giờ quay đầu lại với quá khứ. Khoảng cách vật lý giữa anh và cô khi cô bước đi trong đêm tối, chính là tượng trưng cho khoảng cách vĩnh viễn trong cảm xúc và số phận của họ. Anh đã mất cô rồi. Mất thật rồi. Mất một cách dứt khoát, không thể cứu vãn.
Những lời cuối cùng của Lê An vẫn văng vẳng bên tai Trần Hạo, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Mỗi âm tiết như một mũi kim châm vào sâu thẳm trái tim anh, khiến nó quặn thắt lại. Anh đứng đó, thân hình cao lớn như hóa đá giữa bờ sông vắng lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào bãi phù sa nghe như tiếng thở dài của dòng thời gian. Gió lộng thổi từng đợt, mang theo cái lạnh se sắt của đêm muộn, lùa qua kẽ tóc, vuốt ve khuôn mặt anh, nhưng không thể xoa dịu đi ngọn lửa đau đớn đang cháy bùng trong lồng ngực. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa ẩm ướt quen thuộc của thị trấn ven sông này, giờ đây lại mang một vị đắng chát, vị của tiếc nuối và sự mất mát. Bầu không khí mênh mông, thoáng đãng thường ngày, giờ lại trở nên ngột ngạt, bủa vây lấy anh trong một cái kén của sự tuyệt vọng.
Anh cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị nén chặt bởi một khối đá vô hình. Phổi anh bỏng rát, không khí dường như đặc quánh lại, từ chối lấp đầy khoảng trống bên trong. Anh nhìn về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống đen kịt, nuốt chửng mọi thứ. Chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ những ngôi nhà xa xa, le lói như những đốm lửa yếu ớt không thể xua tan đi bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy anh. Bóng Lê An đã khuất dạng từ lâu, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh cô quay lưng bước đi vẫn rõ mồn một, từng bước chậm rãi, dứt khoát, không một lần ngoảnh lại. Khoảnh khắc ấy, đối với Trần Hạo, không khác gì một nhát dao chí mạng, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa anh và cô.
"Không... không thể nào..." Trần Hạo thì thào, giọng anh khản đặc, vô vọng. Đó không phải là lời phủ nhận, mà là một tiếng kêu thảng thốt của một linh hồn đang đứng trước bờ vực thẳm của sự thật. Anh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt đỏ ngầu, chứa chan một nỗi kinh hoàng. Tất cả những gì anh đã từng tin tưởng, tất cả những hy vọng mong manh anh đã từng nhen nhóm, đều đã sụp đổ tan tành chỉ trong một câu nói đơn giản ấy.
Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần nói ra, chỉ cần thổ lộ, thì mọi thứ sẽ thay đổi. Anh đã đặt cược tất cả vào khoảnh khắc này, vào cái niềm tin mù quáng rằng tình cảm của anh, dù muộn màng, vẫn đủ sức mạnh để viết lại một trang khác cho câu chuyện của họ. Nhưng Lê An đã chứng minh cho anh thấy, anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời. Cái "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa gì nữa. Nó chỉ còn là một tiếng vọng đau đớn, một lời nguyền ám ảnh anh suốt phần đời còn lại.
Anh đưa tay lên ôm lấy đầu, mái tóc rối bời, khuôn mặt vùi vào lòng bàn tay, vẻ mặt đầy thống khổ. Toàn thân anh run rẩy, không phải vì cái lạnh của gió sông, mà vì cú sốc quá lớn, vì nỗi đau quá sức chịu đựng. Anh cảm thấy như mình đang chìm dần xuống đáy một vực sâu không đáy, không có điểm tựa, không có lối thoát. Những ký ức xưa cũ ùa về, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh mà Lê An đã nhận ra. Anh nhớ lại ánh mắt chờ đợi của cô, những lần cô nhìn anh với đầy hy vọng mà anh đã không dám đáp lại. Anh nhớ lại sự im lặng của chính mình, sự e dè, không dám bày tỏ, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Chính anh, chứ không phải ai khác, đã tự tay đẩy cô ra xa.
Anh đã sai. Anh đã sai khi nghĩ rằng tình yêu không cần phải nói ra, nó sẽ tự tồn tại. Anh đã sai khi cho rằng thời gian sẽ chờ đợi anh, rằng Lê An sẽ mãi mãi là cô gái bé nhỏ chờ anh quay về. Anh đã sai khi đánh giá thấp sức nặng của sự chờ đợi, sức nặng của sự cô đơn mà cô đã phải gánh chịu khi anh mải mê với những tham vọng nơi thành thị. Mỗi sai lầm, giờ đây, đều biến thành một lưỡi dao sắc bén, cứa vào da thịt anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất.
Nỗi đau này không phải là một nỗi đau ồn ào, vật vã. Nó là một nỗi đau âm ỉ, lặng lẽ, như dòng sông đang chảy xiết dưới chân anh, cuốn trôi đi tất cả. Đó là nỗi đau của sự hối hận tột cùng, của sự nhận thức phũ phàng rằng tình cảm chân thành nhưng muộn màng của anh không thể thay đổi được gì trong hiện tại. Anh đã đánh mất cô. Mất vĩnh viễn. Không có cách nào để quay ngược thời gian, không có cách nào để sửa chữa những sai lầm.
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, cho đến khi cái lạnh thấu xương của đêm khuya bắt đầu xuyên qua lớp áo khoác của anh. Cơ thể anh tê cứng, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng trong cơn bão của sự dằn vặt. Anh buông tay khỏi đầu, nhìn xuống mặt sông tối đen, nơi ánh trăng mờ ảo phản chiếu như một mảnh gương vỡ. Khuôn mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi, thất thần, đôi mắt trũng sâu, vô hồn. Anh không biết mình đã đứng bao lâu, chỉ biết rằng mỗi giây phút trôi qua đều là một cực hình. Nỗi trống rỗng trong lồng ngực ngày càng lớn, như thể một phần linh hồn anh đã bị Lê An mang đi mất.
Anh hít một hơi thật sâu, vị mặn chát của nước mắt hòa cùng vị đắng của sự hối hận. Lê An đã đi rồi. Cô đã chọn con đường của riêng mình, một con đường không có anh. Và anh, dù đau đớn đến mấy, cũng phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này. Cái "nếu như ngày đó" đã không còn là một câu hỏi mở, mà là một vết thương hằn sâu trong trái tim anh, một vết thương không bao giờ lành.
Với những bước chân nặng trĩu, Trần Hạo rời khỏi bờ sông. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh, một sự cưỡng cầu. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh không thể tiếp tục đứng yên nơi đó, giữa những kỷ niệm giờ đã trở thành vết cứa. Anh bước đi vô định trên con đường quen thuộc của thị trấn, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt anh, lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất thần. Tiếng xe máy thưa thớt, tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng người nói chuyện nhỏ của những người dân đi lại vào buổi tối, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã, như đang than khóc cho số phận của anh. Mùi khói bếp than còn vương vấn trong không khí, mùi hoa đêm thoảng qua, những mùi hương quen thuộc của thị trấn yên bình giờ đây lại trở nên ngột ngạt và đầy ám ảnh.
Trần Hạo đầu cúi gằm, đôi mắt dán chặt xuống mặt đường, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã đánh mất. Dòng suy nghĩ hỗn loạn, những câu hỏi không có lời đáp cứ xoáy sâu trong tâm trí anh. Tại sao anh lại chậm trễ đến vậy? Tại sao anh lại không đủ dũng khí? Tại sao anh lại để nỗi sợ hãi che mờ đi lý trí, để sự e dè cướp đi hạnh phúc của mình? Anh đã có tất cả, một tình yêu chân thành, một người con gái dịu dàng, một tuổi thơ êm đềm "bên bờ sông cũ". Nhưng anh đã tự tay đánh mất tất cả, chỉ vì một từ "nếu như", chỉ vì một "lời nói không thành".
Anh tự vấn bản thân về tất cả những gì đã xảy ra, về những lựa chọn sai lầm của mình. Anh nhớ lại những lời khuyên của bạn bè, của người thân, rằng anh nên nói ra, nên thể hiện. Nhưng anh đã bỏ ngoài tai tất cả, anh đã tự tin một cách mù quáng vào tình cảm không cần lời nói. Và giờ đây, cái giá phải trả là quá đắt. Anh đã mất cô, mất một cách vĩnh viễn, không thể cứu vãn.
Những con hẻm nhỏ, những ngôi nhà thân thuộc hai bên đường, tất cả đều như đang chế giễu anh, nhắc nhở anh về những gì anh đã bỏ lỡ. Anh đi bộ chậm rãi, mỗi bước chân nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của thời gian và sự hối hận. Thỉnh thoảng, anh ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ, rồi lại nhìn về phía trước, nơi ánh đèn từ nhà Lê An có thể le lói. Anh biết, anh không nên đến đó. Anh biết, việc đó chỉ khiến anh thêm đau khổ. Nhưng một bản năng nào đó, một sợi dây vô hình nào đó, vẫn kéo anh về phía ấy.
Càng đến gần, ánh đèn từ nhà Lê An càng rõ hơn. Đó là một ánh sáng ấm áp, thân thuộc, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại như một ngọn lửa đang thiêu đốt trái tim anh. Anh có thể hình dung ra cảnh Lê An đang ở trong ngôi nhà ấy, có lẽ cô đang chuẩn bị cho đám cưới của mình, có lẽ cô đang mỉm cười, bình yên. Và điều đó, chỉ khiến nỗi đau trong anh thêm quặn thắt. Anh đã từng mơ về một ngôi nhà có ánh sáng ấy, có Lê An ở bên cạnh. Nhưng giờ đây, giấc mơ đó đã vỡ tan.
Anh sải bước trên con đường quen thuộc dẫn đến nhà Lê An, như một bản năng không thể cưỡng lại. Mỗi bước chân anh đi, là một bước chân vào vực sâu của nỗi đau và sự hối hận. Anh biết đêm nay anh sẽ không ngủ yên, anh sẽ chìm đắm trong sự dằn vặt và hối hận. Sự vô định trong bước chân và ánh mắt của Trần Hạo báo hiệu một đêm dài anh sẽ không ngủ yên, chìm đắm trong dằn vặt và hối hận. Việc anh vô thức hướng về phía nhà Lê An đã dự báo cho sự kiện anh sẽ đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô vào đêm trước đám cưới. Cảm giác mất mát không thể cứu vãn của Trần Hạo nhấn mạnh tính chất bi kịch của câu chuyện, rằng không có "cơ hội thứ hai" cho anh và Lê An.
Anh đứng cách nhà Lê An một quãng, nép mình vào bóng tối của một gốc cây cổ thụ. Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khung cửa sổ, đủ để anh nhìn thấy một phần không gian ấm cúng bên trong. Anh không đủ can đảm để tiến gần hơn, để đối mặt với sự thật phũ phàng đang chờ đợi anh. Anh chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ nhìn, để nỗi đau và sự hối hận gặm nhấm lấy anh, từng chút m��t. Lê An đã chọn cho mình một bến đỗ an yên, và anh, anh đã tự tay đẩy mình vào một cuộc đời đầy tiếc nuối.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.