Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 697: Lời Khẳng Định Bình Thản: Em Biết, Nhưng Không Đủ
Dưới ánh trăng mờ ảo, giữa không gian căng như dây đàn, Lê An khẽ mở miệng. Từng lời cô nói ra không nhanh, không vội, mà nhẹ nhàng và dứt khoát như từng giọt sương đêm rơi xuống phiến lá khô, mang theo một sự lạnh lẽo thấm sâu. Trần Hạo nín thở, lồng ngực anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau điếng. Anh biết, anh cảm nhận được, lời nói sắp sửa thốt ra từ môi cô sẽ không phải là điều anh mong muốn, mà là một bản án, một nhát dao kết liễu tất cả những gì còn sót lại của một mối tình dang dở, của một giấc mơ anh đã ấp ủ bấy lâu, dù chỉ trong thinh lặng.
Lê An nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu của Trần Hạo, ánh mắt cô không hề né tránh, không hề oán trách, nhưng cũng không có chút thương hại nào. Chỉ có sự thấu hiểu, sự bình thản, và một nỗi buồn man mác, ẩn sâu, mà Trần Hạo không thể nào chạm tới. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như gió thoảng, không phải là sự đồng tình, cũng không phải sự chấp nhận, mà dường như là một sự xác nhận cho chính bản thân cô, cho những lựa chọn cô đã đưa ra, cho con đường cô đã quyết định bước đi. Rồi, giọng nói dịu dàng, ấm áp của Lê An vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của màn đêm, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Trần Hạo cảm thấy cả thế giới xung quanh mình như sụp đổ.
"Em biết."
Chỉ hai tiếng, ngắn gọn và rõ ràng. Trần Hạo nghe thấy, nhưng trái tim anh lại không muốn tin. "Em biết" – biết điều gì? Biết anh đã từng thích cô? Biết anh đã từng yêu cô? Hay biết anh đang đau đớn đến nhường nào? Anh không muốn cô biết, anh muốn cô phủ nhận, muốn cô nói rằng cô không hề hay biết gì về tình cảm của anh, để anh còn có thể níu giữ một chút hy vọng mong manh, một chút viện cớ rằng cô không hiểu, rằng cô không hề nhận ra. Nhưng cô biết. Cái sự "biết" của cô, tựa như một lời khẳng định không thể chối cãi, một sự thấu suốt đến tận cùng, khiến anh không còn đường để lùi. Nó dập tắt đi ngọn lửa hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng anh, biến nó thành tro tàn.
Trần Hạo lắc đầu, cố chấp. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này. Không thể để lời thổ lộ mà anh đã dồn nén cả một đời, lời thổ lộ đã phải trả giá bằng bao nhiêu dằn vặt, day dứt, chỉ nhận lại hai tiếng "Em biết" lạnh lùng như vậy. Anh vươn tay ra, như muốn níu giữ một điều gì đó đang tuột khỏi tầm với, giọng nói khẩn khoản, yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng gió sông đêm khuya.
"Không, An... anh..." Anh muốn nói gì đó, muốn giải thích, muốn biện minh, muốn cầu xin. Muốn nói rằng anh đã sai, rằng anh đã hèn nhát, rằng anh đã ngu ngốc. Muốn nói rằng anh đã từng sợ hãi, sợ hãi mất đi tình bạn, sợ hãi không được đáp lại, sợ hãi đối diện với chính cảm xúc của mình. Muốn nói rằng anh đã từng có vô vàn cơ hội, nhưng lại để chúng trôi đi, như những chiếc thuyền giấy thả xuôi dòng sông tuổi thơ, không bao giờ quay lại. Anh muốn nói rằng anh đã hối hận biết bao nhiêu, hối hận đến tận cùng xương tủy, vì đã để những "lời nói không thành" kìm hãm anh suốt bao năm tháng. Nhưng anh không thể nói. Cổ họng anh nghẹn lại, khô khốc, như có một tảng đá đè nặng. Tất cả những từ ngữ, những lời biện bạch, những lời cầu xin đều mắc kẹt trong đó, không thể nào thoát ra. Anh chỉ có thể nhìn cô, nhìn sâu vào đôi mắt bình thản ấy, trong đó có một "khoảng cách vô hình" mà anh không bao giờ có thể vượt qua được nữa.
Lê An vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng mờ, như hai viên ngọc tĩnh lặng giữa màn đêm. Cô không đáp lại lời níu kéo yếu ớt của Trần Hạo, cũng không cắt ngang. Cô cho anh thêm vài giây, vài giây để anh tự mình cảm nhận sự vô vọng đang bao trùm, vài giây để anh nhìn thấy rõ hơn bức tường vô hình đã dựng lên giữa họ, không phải bởi ai khác, mà bởi chính sự chậm trễ của anh. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út của cô, dưới ánh sáng yếu ớt của vầng trăng, lại lấp lánh như một ngôi sao băng, bay ngang qua bầu trời đêm của Trần Hạo, mang theo một lời cảnh báo, một lời khẳng định không thể chối cãi. Nó không chỉ là biểu tượng của một cuộc hôn nhân sắp tới, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành, cho sự dứt khoát của một người phụ nữ đã học được cách tự bảo vệ trái tim mình khỏi những hối tiếc của quá khứ.
Gió sông thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông quê hương. Mùi hương quen thuộc ấy, từng gợi lên bao ký ức ngọt ngào về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, giờ đây lại thấm đẫm vị đắng chát của sự mất mát. Trần Hạo cảm thấy lạnh, lạnh thấu xương, không phải vì cơn gió đêm, mà là vì cái lạnh từ sâu thẳm tâm hồn anh đang lan tỏa. Hy vọng mong manh cuối cùng trong anh vỡ vụn, tan biến vào hư không như những giọt sương đêm gặp ánh nắng mặt trời. Anh thấy rõ sự kiên định trong ánh mắt Lê An, một sự kiên định đã được tôi luyện qua bao năm tháng cô đơn chờ đợi, qua bao nhiêu quyết định dứt khoát mà cô đã phải tự mình đưa ra khi anh vắng mặt.
Sau một khoảng lặng dài, khi Trần Hạo đã hoàn toàn chìm đắm trong sự tuyệt vọng, Lê An hít một hơi sâu, đôi vai khẽ run lên trong gió lạnh, như thể cô đang lấy hết sức lực cuối cùng để nói ra một sự thật đã khắc sâu trong lòng từ rất lâu, không phải chỉ riêng cho Trần Hạo mà còn cho chính bản thân mình. Giọng cô vẫn bình thản, vẫn dịu dàng, nhưng từng từ ngữ lại như những mũi dao sắc bén, cứa vào trái tim Trần Hạo.
"...Nhưng thích thì không đủ."
Bốn từ. Chỉ bốn từ ấy thôi, nhưng lại có sức mạnh như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Trần Hạo đứng sững sờ, bất động. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, tiếng sóng vỗ, tiếng gió rít, tiếng côn trùng đêm, tất cả đều trở nên câm nín. Thế giới xung quanh anh bỗng chốc hóa thành một khoảng không vô tận, chỉ còn lại anh và lời nói của Lê An, vang vọng, nhức nhối trong tâm trí. "Thích thì không đủ." Một chân lý đơn giản, tàn nhẫn, và tuyệt đối đúng.
Trần Hạo nhìn vào Lê An, ánh mắt anh trống rỗng, vô hồn, như thể không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Thích thì không đủ. Anh đã thích cô, thích đến mức nào, yêu đến mức nào, chỉ có anh mới biết. Anh đã giữ nó trong lòng, như một báu vật quý giá, không dám bày tỏ, không dám đối diện. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần anh thích cô, chỉ cần cô biết điều đó, thì mọi thứ sẽ ổn. Anh đã nghĩ rằng, tình cảm của anh, dù không thành lời, cũng đủ để cô hiểu, đủ để cô chờ đợi. Nhưng anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời. Cái "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa gì nữa.
"An..." Trần Hạo thì thào gọi tên cô, giọng anh lạc đi, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một người sắp chết đuối. Anh muốn hỏi, muốn biết tại sao. Tại sao không đủ? Tình cảm của anh, những ký ức của họ, những năm tháng bên nhau, chẳng lẽ không đáng giá đến vậy sao? Anh đã nghĩ rằng, tình cảm của anh là một thứ gì đó vĩnh cửu, không cần phải nói ra cũng tự khắc tồn tại, tự khắc được chấp nhận. Nhưng bây giờ anh mới hiểu, tình yêu, đôi khi, cũng cần sự dũng cảm để được gọi tên, cần sự dũng cảm để được nuôi dưỡng, để được khẳng định. Và anh, đã thiếu đi điều đó.
Nụ cười bình thản trên môi Lê An thoáng vụt tắt, thay bằng một nét buồn man mác, một sự tiếc nuối ẩn sâu trong đôi mắt cô. Cô không cần phải giải thích thêm. Những gì cần nói, cô đã nói. Những gì cần làm, cô đã làm. Cuộc sống của cô, không thể mãi mãi chờ đợi một "nếu như ngày đó", không thể mãi mãi níu giữ một "lời nói không thành". Cô đã từng chờ đợi, chờ đợi mỏi mòn. Cô đã từng hy vọng, hy vọng đến cạn khô. Và rồi, cô đã chọn cho mình một con đường khác, một bến đỗ an yên, nơi cô không cần phải tự hỏi về vị trí của mình trong trái tim ai đó.
Lời nói của Lê An vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản án đã được tuyên, không thể thay đổi. Trần Hạo như bị đóng băng tại chỗ, không thể phản ứng. Anh cảm thấy tê dại, cả cơ thể anh như bị hút cạn sức sống. Trái tim anh, vốn đã chằng chịt những vết sẹo từ những dằn vặt, hối tiếc bao năm qua, giờ đây lại bị một nhát dao chí mạng đâm xuyên qua, khiến nó vỡ vụn thành trăm mảnh. Anh nhìn Lê An, một khao khát vô vọng bỗng dâng lên trong lòng, khao khát được quay ngược thời gian, được trở về "bên bờ sông cũ" của những ngày thơ bé, để anh có thể nói ra tất cả, để anh có thể nắm chặt tay cô, để anh có thể thay đổi số phận đã an bài. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh, là một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực.
Lê An khẽ quay người, động tác nhẹ nhàng, dứt khoát, không một chút do dự. Bóng lưng mảnh mai của cô, dưới ánh trăng mờ, dần hòa vào màn đêm. Cô không ngoảnh lại. Không một ánh mắt, không một cái liếc nhìn cuối cùng. Có lẽ, cô không muốn thấy sự sụp đổ của anh, hoặc có lẽ, cô không muốn chính mình lại bị kéo vào vòng xoáy của những tiếc nuối đã cũ. Cô bước đi, từng bước chậm rãi, đều đặn, như thể đang bước trên con đường đã được định sẵn, con đường mà cô đã lựa chọn, không có anh. Tiếng bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong tai Trần Hạo như tiếng trống trận, báo hiệu sự kết thúc của một cuộc chiến mà anh đã thua thảm hại.
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, giữa mênh mông sông nước và màn đêm đen đặc. Gió sông lạnh lẽo thổi qua, cuốn lấy anh, như muốn cuốn trôi đi tất cả những gì còn sót lại của một mối tình dang dở, của một giấc mơ đã vỡ tan. Cảm giác tê dại dần biến thành một nỗi đau rỗng tuếch, một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực. Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy, một lời độc thoại tuyệt vọng giữa đêm khuya.
"Không đủ..."
Không đủ. Đúng vậy, tình yêu của anh đã không đủ. Không đủ dũng khí để bày tỏ. Không đủ kiên trì để níu giữ. Không đủ mạnh mẽ để vượt qua "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Tình yêu của anh, đến "chậm một nhịp", đã trở thành một gánh nặng, một sự thật đau lòng mà anh phải đối mặt. Lê An đã đi rồi, bóng cô đã hoàn toàn khuất dạng trong bóng tối, chỉ còn lại anh, cô độc một mình "bên bờ sông cũ", với nỗi đau và sự hối hận đang nuốt chửng lấy anh.
Nỗi đau này, Trần Hạo biết, sẽ là khởi đầu cho một hành trình nội tâm đầy gian khổ và khắc nghiệt. Sự bình thản và dứt khoát của Lê An đã củng cố hình ảnh cô là một người phụ nữ đã trưởng thành, sẽ không bao giờ quay đầu lại với quá khứ. Khoảng cách vật lý giữa anh và cô khi cô bước đi trong đêm tối, chính là tượng trưng cho khoảng cách vĩnh viễn trong cảm xúc và số phận của họ. Anh đã mất cô rồi. Mất thật rồi. Mất một cách dứt khoát, không thể cứu vãn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.