Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 696: Dòng Ký Ức Bên Bờ Sông Định Mệnh
Khi lời nói cuối cùng của Trần Hạo tan vào không khí đêm, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian, kéo giãn từng khoảnh khắc như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Lê An vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào Trần Hạo, nhưng không phải là nhìn anh như một người xa lạ, mà như nhìn vào một phần ký ức đã ngủ vùi bỗng chốc trỗi dậy, vừa quen thuộc vừa xa vời. Lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" của anh vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, không phải là một tiếng động lớn, mà là một âm vang âm ỉ trong tâm khảm cô, như một viên đá vừa rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng cảm xúc cuộn trào trong lòng. Những gợn sóng ấy không dữ dội, không phá vỡ vẻ bình thản bên ngoài của cô, mà âm thầm lan tỏa, chạm vào những góc khuất đã đóng kín từ lâu.
Cô không nói, không cử động, chỉ để đôi mắt mình là tấm gương phản chiếu nỗi hoang mang tột cùng của Trần Hạo. Trong ánh nhìn của cô, anh thấy sự bình yên, thấy cả sự thấu hiểu, nhưng không có lấy một chút xao động, không một tia hy vọng mà anh đang cố gắng níu kéo. Anh đứng đó, toàn thân như bị đóng băng trong không khí se lạnh của màn đêm, những ngón tay nắm chặt đến trắng bệch, cổ họng khô khốc. Anh đã mong chờ một phản ứng, dù là giận dữ hay nước mắt, nhưng sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn bất cứ cảm xúc bộc phát nào. Nó như một bức tường vô hình, không thể chạm vào, không thể phá vỡ.
"An... em..." Trần Hạo thì thầm, giọng anh khản đặc, gần như là một lời cầu xin yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng sóng sông vỗ nhẹ và tiếng côn trùng đêm rả rích. Anh cố gắng bước tới, nhưng chân anh như bị níu chặt bởi một sợi dây vô hình, bởi chính nỗi sợ hãi và sự mong manh của hy vọng. Anh sợ hãi khoảnh khắc này, nhưng cũng khao khát nó, khao khát một lời hồi đáp, dù là gì đi chăng nữa. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một ánh lửa nhỏ giữa đại dương thăm thẳm. Nhưng chỉ có sự tĩnh lặng, sâu thẳm, lạnh lẽo như chính dòng sông đang chảy trôi không ngừng nghỉ.
Lê An khẽ hít sâu một hơi, mùi sương đêm ẩm ướt và mùi đất nồng nồng len lỏi vào buồng phổi cô, mang theo một chút hơi lạnh. Cô không trả lời Trần Hạo. Thay vào đó, cô từ từ quay đầu, tránh đi ánh mắt cầu khẩn của anh, ánh mắt mà cô đã quá quen thuộc từ thuở thiếu thời, ánh mắt của một người luôn chất chứa những điều không thể nói thành lời. Cô nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng mờ ảo vẫn hắt xuống, tạo nên những dải bạc lấp lánh trên mặt nước gợn sóng. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo những câu chuyện của nó, những câu chuyện mà chỉ mình nó biết, và chỉ mình cô hiểu. Quay lưng lại với anh, không phải là để trốn tránh, mà là để cho cô một khoảnh khắc riêng tư, một khoảng lặng cần thiết để sắp xếp lại những cảm xúc đang cuộn trào bên trong, để đối diện với chính mình trước khi đối diện với anh.
Trần Hạo đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân như bị đóng băng. Anh nhìn bóng lưng mảnh mai của Lê An, nhìn mái tóc dài của cô khẽ lay động trong gió đêm. Anh biết cô không giận, cũng không khờ dại đến mức không hiểu ý anh. Cô hiểu, anh biết cô hiểu. Chính sự hiểu biết ấy, sự thấu hiểu thầm lặng ấy, lại càng khiến khoảng cách vô hình giữa họ trở nên xa vời hơn. Nó là một sự chấp nhận của định mệnh, một sự chấp nhận rằng những gì đã qua, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể quay lại. Anh đã tự dằn vặt mình vì sự hèn nhát, nhưng có lẽ cô đã đọc được những dòng chữ không thành trong ánh mắt anh, trong những cử chỉ quan tâm vụng về của anh. Và chính sự hiểu biết ấy, sự thấu hiểu thầm lặng ấy, lại càng khiến khoảng cách vô hình giữa họ trở nên xa vời hơn. Cô không cần anh phải nói ra. Cô đã chấp nhận sự thật từ lâu.
Dòng sông trước mặt Lê An tiếp tục chảy, mang theo những ký ức, những mảnh vỡ của một thời đã qua. Cô đưa tay khẽ chạm vào mặt nước sông lạnh giá, cảm nhận sự chảy trôi của thời gian, của những thứ không thể níu giữ. Hơi lạnh từ mặt nước thấm vào đầu ngón tay cô, một cảm giác rất thật, rất rõ ràng, nhắc nhở cô về thực tại, về những gì đã không còn như xưa. Nét mặt cô thoáng qua một nỗi buồn khó tả, một nỗi buồn sâu thẳm không lời, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản, như lớp nước tĩnh lặng che giấu những dòng chảy ngầm phía dưới.
Dòng ký ức ùa về như một thước phim quay chậm, không phải một cách hỗn loạn, mà tuần tự, rõ ràng, như những dòng nước chảy qua từng tảng đá. Hình ảnh Trần Hạo thuở thiếu thời, ngại ngùng nhưng luôn che chở cô, bỗng hiện lên rõ nét trong tâm trí. Cô nhớ những buổi tan học chung đường, tiếng xe đạp lạch cạch trên con đường đất quen thuộc, tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Cô nhớ những lần anh im lặng lắng nghe cô kể chuyện, đôi mắt trầm mặc nhưng chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc mà cô, khi ấy, chưa thể gọi tên. Anh là một phần không thể thiếu trong tuổi thơ cô, là người bạn, người anh trai luôn ở đó, không cần nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh đã đủ để xoa dịu những nỗi buồn vụn vặt của một cô bé.
Rồi hình ảnh chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) hiện lên. Chiếc điện thoại mà anh đã mua khi lên thành phố học, chiếc điện thoại từng là cầu nối duy nhất giữa hai người. Ban đầu là những tin nhắn dài, những cuộc gọi hỏi han, chia sẻ về cuộc sống mới của anh, về những khó khăn nơi thành thị. Cô đã từng háo hức chờ đợi mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi, xem đó như lời hứa không thành văn rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, rằng khoảng cách địa lý không thể chia cắt họ. Nhưng rồi, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô nhớ những đêm cô ôm điện thoại, chờ đợi một tiếng chuông, một dòng tin nhắn, nhưng chỉ có sự im lặng đến đáng sợ của màn đêm. Nỗi cô đơn và sự chờ đợi mỏi mòn đã từng gặm nhấm trái tim cô, khiến cô tự hỏi bao nhiêu lần "thích" có đủ để anh giữ lấy cô không.
“Thích thì không đủ để anh giữ em lại, Hạo,” cô thầm thì trong tâm trí, không thành tiếng. Đó là một sự thật cay đắng mà cô đã phải tự mình chấp nhận. Khi ấy, cô không hiểu áp lực và tham vọng nơi thành thị đã cuốn anh đi xa đến mức nào. Cô chỉ biết, sự im lặng của anh, sự thiếu vắng của anh, đã tạo nên một khoảng trống khổng lồ trong lòng cô. Cô đã từng tin rằng tình cảm của họ là hiển nhiên, rằng không cần nói ra cũng tự động tồn tại. Nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng, tình yêu, dù sâu đậm đến mấy, nếu không được vun đắp, không được thể hiện, cũng sẽ phai nhạt theo thời gian, theo khoảng cách.
Cô nhớ lại cảm giác lạnh giá khi nhận ra sự im lặng của anh không phải là sự thấu hiểu mà là sự bỏ lỡ. Không phải anh không thích cô, cô biết anh thích, theo cách của anh. Nhưng cái "thích" ấy quá nhẹ, quá mong manh, không đủ để vượt qua những thử thách, không đủ để anh chủ động giữ lấy cô khi cô cần anh nhất. Cô đã từng mơ mộng về một tương lai có anh, về những buổi chiều cùng nhau đi bộ bên bờ sông, về một gia đình nhỏ ở thị trấn yên bình này. Nhưng giấc mơ ấy cứ dần tan biến, như sương sớm tan đi khi mặt trời lên. Cô không trách anh. Cô chỉ đơn giản là mệt mỏi với sự chờ đợi, mệt mỏi với những hy vọng không thành.
Và rồi, Nguyễn Hoàng Huy xuất hiện. Anh không có sự lãng mạn lãng đãng của Trần Hạo, không có vẻ bí ẩn trầm mặc của anh. Hoàng Huy là một người đàn ông thực tế, ổn định, và quan trọng hơn, anh ấy biết cách thể hiện tình cảm, biết cách quan tâm, biết cách làm cho cô cảm thấy được yêu thương và an toàn. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi về vị trí của mình trong trái tim anh. Hoàng Huy mang đến một "bến đỗ an yên" mà Lê An đã khao khát bấy lâu. Đó không phải là một tình yêu sét đánh, mà là một sự lựa chọn lý trí, một sự lựa chọn của một người con gái đã quá mệt mỏi với những điều không chắc chắn. Cô đã chấp nhận Hoàng Huy, không phải vì cô không còn tình cảm với Trần Hạo, mà vì cô cần một cuộc sống, cần một tương lai rõ ràng, cần một người dám nắm lấy tay cô và cùng cô bước đi.
Lê An khẽ thở dài, hơi ấm từ hơi thở tan nhanh vào không khí lạnh. Cô đưa tay rời khỏi mặt nước, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay, nhưng trong lòng cô, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn, kiên định hơn. Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá, khiến những chiếc lá trên cây xào xạc như đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa.
Lê An từ từ quay lại, đối diện với Trần Hạo. Đôi mắt cô giờ đây không còn sự băn khoăn hay chờ đợi, mà là một sự kiên định, pha lẫn chút mệt mỏi và cả một nỗi buồn man mác. Cô hiểu lời thổ lộ của anh đến từ đâu, hiểu những dằn vặt mà anh đã phải trải qua. Nhưng cô cũng hiểu rằng nó không thể thay đổi những gì đã xảy ra, không thể bù đắp cho những tháng năm cô đã một mình bước qua, một mình đối diện với những lựa chọn của cuộc đời mình. Cái "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa. Những "lời nói không thành" đã được nói ra, nhưng lại đến chậm một nhịp, quá chậm.
Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út của Lê An lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, như một lời khẳng định không lời cho lựa chọn của cô, cho con đường cô đã quyết định bước đi. Nó không chỉ là biểu tượng của một cuộc hôn nhân sắp tới, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành, cho sự dứt khoát của một người phụ nữ đã học được cách tự bảo vệ trái tim mình khỏi những hối tiếc của quá khứ. Trần Hạo nhìn thấy chiếc nhẫn, và trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến tê dại. Hy vọng mong manh cuối cùng trong anh vỡ vụn, tan biến vào hư không như những giọt sương đêm.
"An... xin em..." Trần Hạo lại cất lời, giọng anh khẩn khoản, yếu ớt, như một người sắp chết đuối đang cố gắng vươn tay níu lấy một cọng rơm. Ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng, sự yếu đuối hiện rõ trên khuôn mặt vốn luôn trầm mặc, kiên nghị của anh. Anh không còn che giấu được cảm xúc của mình nữa. Tất cả những dồn nén, những hối tiếc bao năm qua bỗng chốc vỡ òa, biến anh thành một con người hoàn toàn khác, một con người đang đứng bên bờ vực của sự mất mát.
Lê An nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo, ánh mắt cô không né tránh, không oán trách. Trong ánh mắt ấy, anh có thể thấy một sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng là một sự chấp nhận không lay chuyển. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như là một tiếng thở dài, nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười hạnh phúc, cũng không phải nụ cười giễu cợt, mà là nụ cười của một người đã trải qua quá nhiều, đã chấp nhận quá nhiều, và cuối cùng đã tìm thấy sự bình yên cho chính mình, dù cho sự bình yên ấy có mang theo chút nuối tiếc. Cô khẽ gật đầu, như tự xác nhận điều gì đó với chính mình, với những lựa chọn mà cô đã đưa ra. Không phải là gật đầu đồng ý với lời thổ lộ của anh, mà là gật đầu cho chính số phận của cô, cho con đường đã được định sẵn.
Khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy thời gian như ngừng lại. Tiếng sóng sông, tiếng côn trùng, tiếng gió, tất cả đều trở nên câm nín. Chỉ còn lại hai người họ, đứng đối diện nhau dưới ánh trăng mờ ảo, và lời nói sắp sửa được thốt ra từ môi Lê An, lời nói sẽ định đoạt tất cả. Cô khẽ mở miệng, từng lời như đã được định sẵn, từng âm tiết như đã được cô chuẩn bị từ rất lâu, từ chính những năm tháng cô đơn chờ đợi, từ những quyết định dứt khoát mà cô đã đưa ra khi anh vắng mặt. Không khí trở nên căng như dây đàn, và Trần Hạo biết, lời nói ấy sẽ là một nhát dao kết liễu tất cả những gì còn sót lại trong anh.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.