Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 695: Lời Thổ Lộ Muộn Màng Bên Bờ Sông Kỷ Niệm
Trần Hạo mở miệng. Cổ họng anh khô khốc, giọng anh khàn đặc. Anh cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã chôn giấu điều này quá lâu, đã để nó gặm nhấm tâm hồn anh từng ngày, từng giờ. Và giờ đây, nó sắp được giải phóng, dù cho sự giải phóng ấy có mang theo đau đớn đến nhường nào. Đêm nay, cô sẽ là cô dâu. Đêm nay, cô sẽ vĩnh viễn thuộc về một người đàn ông khác. Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh nhận ra sự cấp bách của khoảnh khắc này. Không còn đường lui. Không còn sự trốn tránh.
Anh phải nói. Ngay bây giờ.
Gió đêm se lạnh luồn qua những hàng liễu rủ, mang theo hơi ẩm từ dòng sông và mùi bùn đất quen thuộc. Dòng sông vẫn kiên nhẫn chảy, mang theo những âm thanh rì rào đều đặn, như một bản hòa tấu u hoài cho khoảnh khắc định mệnh này. Ánh sáng cuối ngày đã gần như lụi tàn hoàn toàn, chỉ còn một vệt hồng nhạt treo mình trên nền trời phía Tây, cố gắng níu kéo chút hiện hữu cuối cùng trước khi nhường chỗ cho màn đêm đen đặc. Nó hắt lên khuôn mặt Trần Hạo một vẻ mỏi mệt, căng thẳng, nhưng cũng ánh lên một sự quyết tâm lạ lùng. Anh hít một hơi thật sâu, dồn nén toàn bộ can đảm còn sót lại, cố gắng sắp xếp lại những từ ngữ đã giày vò anh suốt bao năm.
"Anh... anh cần phải nói..." Giọng anh thì thầm, gần như tự nói với chính mình, đứt quãng và run rẩy. Anh cảm nhận được từng thớ thịt trên cơ thể đang căng cứng, từng nhịp đập của trái tim dồn dập như muốn phá tung lồng ngực. Toàn bộ thế giới dường như thu lại, chỉ còn anh và Lê An đứng đối diện nhau, bên bờ sông cũ. Nơi đây, tình yêu của họ từng chớm nở, từng được ấp ủ trong những buổi chiều tan học, trong những câu chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Và giờ đây, cũng tại nơi đây, nó sẽ tìm thấy lời kết.
Lê An vẫn đứng yên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào anh, không né tránh, không biểu lộ bất kỳ sự ngạc nhiên hay vội vã nào. Sự bình thản của cô như một tấm gương phản chiếu nỗi bất an của Trần Hạo, khiến anh càng cảm thấy yếu ớt và trần trụi. Cô không hỏi, không thúc giục, chỉ đơn thuần chờ đợi. Chính sự chờ đợi không lời ấy lại càng tạo thêm áp lực vô hình, một sức nặng đè nén lên lồng ngực anh, gần như khiến anh nghẹt thở. Anh biết, cô đã không còn là cô bé Lê An ngày nào, dễ dàng xúc động hay vỡ òa. Cô đã trải qua nhiều, đã học cách chấp nhận và kiên cường. Sự thay đổi ấy, anh không thể phủ nhận.
Một cơn gió mạnh hơn thổi qua, làm tóc Lê An bay lòa xòa. Cô đưa tay vén lọn tóc ấy, một cử chỉ duyên dáng, quen thuộc. Trần Hạo thấy bàn tay mình lại khẽ run lên, một khao khát vô thức muốn chạm vào, muốn níu giữ khoảnh khắc này, nhưng rồi lại khựng lại. Một khoảng cách vô hình, nhưng vững chắc như bức tường thành, ngăn cách anh và cô. Khoảng cách ấy không chỉ là thời gian, là những năm tháng xa cách, mà còn là những lựa chọn, những hối tiếc, và cả sự im lặng của anh.
"Giá như ngày đó..." Những từ ấy lướt qua tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một điệp khúc đau đáu. Giá như anh đủ dũng cảm. Giá như anh không e dè. Giá như anh không sợ hãi. Giá như anh nói ra sớm hơn một nhịp. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như", một cái bóng ma ám ảnh cuộc đời anh. Anh đã để những cơ hội trôi đi, đã để cô phải tìm kiếm bến đỗ an yên trong vòng tay người khác. Và giờ, khi mọi thứ đã an bài, anh mới đứng đây, với những lời nói đã quá hạn.
"Ngày đó..." Giọng Trần Hạo khàn đặc, đầy dồn nén, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua hàng ngàn rào cản vô hình trong cổ họng anh. Anh nhắm mắt lại một thoáng, như để thu hết can đảm, như để hình dung lại Lê An của những năm tháng cũ, cô bé đã khiến trái tim anh rung động một cách ngây thơ, thuần khiết. Hình ảnh ấy hiện lên rõ nét, rồi lại nhòa đi, nhường chỗ cho Lê An của hiện tại, người phụ nữ trầm tĩnh và kiên định trước mặt anh.
Anh mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, không còn trốn tránh. Ánh mắt anh tràn ngập sự hối tiếc, sự dằn vặt, và cả một tình cảm sâu nặng đã bị chôn vùi quá lâu.
"Ngày đó... anh đã rất thích em."
Lời thổ lộ cuối cùng cũng được thốt ra, không phải là một lời yêu cháy bỏng, mà là một sự thừa nhận chân thành, muộn màng đến đau lòng. Ba từ ấy, giản dị nhưng lại mang sức nặng của cả một đời người, của những năm tháng bỏ lỡ, của những ước mơ dang dở. Nó không phải là một câu hỏi, không phải là một lời cầu xin, mà là một sự giải thoát cho chính anh, một lời thú tội với quá khứ, với Lê An, và với chính trái tim mình.
Khi lời nói cuối cùng tan vào không khí đêm, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian. Tiếng sóng sông vẫn đều đặn vỗ vào bờ, tiếng côn trùng đêm rả rích vẫn vang lên, nhưng dường như tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo. Trần Hạo đứng bất động, mọi gánh nặng như trút xuống khỏi đôi vai anh, nhưng cũng kèm theo một nỗi sợ hãi mới, lạnh lẽo hơn. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng, một khoảng không mênh mông trong lồng ngực, nơi vừa được giải thoát khỏi gánh nặng của lời nói, nhưng cũng đồng thời đối mặt với sự thật phũ phàng.
Lê An vẫn giữ thái độ bình thản đến khó tin. Ánh mắt cô không hề biểu lộ sự ngạc nhiên, không một chút giận dữ, cũng không có vẻ buồn bã quá mức. Nó sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt nước sông không gợn sóng dưới ánh trăng mờ ảo. Cô chỉ khẽ chớp mắt một cái, rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, như thể đó là một phản ứng duy nhất của cơ thể cô trước lời thổ lộ động trời ấy. Cái chớp mắt ấy, trong mắt Trần Hạo, lại mang một ý nghĩa lớn lao, như một dấu chấm lửng, một lời đáp không lời, một sự chấp nhận thầm lặng về một sự thật đã luôn tồn tại.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào cô, cố gắng đọc bất kỳ tín hiệu nào, bất kỳ biểu cảm nào có thể cho anh một manh mối. Nhưng không có gì. Khuôn mặt cô vẫn thanh thoát, bình yên, như một bức tượng được tạc từ đá cẩm thạch. Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, vừa là sự giải thoát sau bao năm câm nín, vừa là nỗi đau đớn tột cùng khi nhận ra rằng lời nói của anh, dù có sức nặng đến đâu, cũng không thể thay đổi được gì.
Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh trăng mờ ảo hắt xuống mặt sông gợn sóng, tạo nên những dải bạc lấp lánh, nhưng cũng làm tăng thêm vẻ u tịch, cô quạnh của cảnh vật. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Mùi sương đêm bắt đầu phủ xuống, len lỏi vào từng thớ vải, từng tế bào da thịt. Trần Hạo cảm thấy rùng mình. Anh đã nói ra. Anh đã làm điều mà anh lẽ ra phải làm từ rất lâu rồi. Nhưng kết quả của sự dũng cảm muộn màng này lại là một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả nỗi sợ hãi trước đó.
Anh chợt nhận ra, lời thổ lộ này, đối với Lê An, có lẽ không phải là một sự kiện bất ngờ. Có lẽ cô đã biết, đã cảm nhận được điều đó từ rất lâu rồi. Anh đã luôn tự dằn vặt mình vì sự hèn nhát, nhưng có lẽ cô đã đọc được những dòng chữ không thành trong ánh mắt anh, trong những cử chỉ quan tâm vụng về của anh. Và chính sự hiểu biết ấy, sự thấu hiểu thầm lặng ấy, lại càng khiến khoảng cách vô hình giữa họ trở nên xa vời hơn. Cô không cần anh phải nói ra. Cô đã chấp nhận sự thật từ lâu.
Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy Trần Hạo, một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đã mong chờ gì? Một lời đáp trả? Một sự xúc động? Hay chỉ là một cái gật đầu nhẹ nhàng? Anh không biết nữa. Chỉ biết rằng, sau khi trút bỏ được gánh nặng ấy, anh không cảm thấy nhẹ nhõm như mình vẫn nghĩ. Thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự cô đơn sâu sắc. Ánh sáng của hy vọng, dù chỉ là một đốm lửa nhỏ, cũng đã hoàn toàn tắt lịm khi màn đêm bao phủ lấy bờ sông. Dòng sông vẫn chảy, mang theo những kỷ niệm và những tiếc nuối không thể nào gột rửa.
Lê An vẫn đứng đó, như một phần của bức tranh đêm tĩnh mịch, không một lời nói, không một động thái rõ ràng. Chính sự bình tĩnh đến đáng sợ của cô sau lời thổ lộ của anh, như một tảng băng trôi vững chãi giữa đại dương sóng gió, báo hiệu rằng phản ứng của cô sẽ không phải là sự chấp nhận hay một sự quay lại nào đó. Nó sẽ là một điều gì đó dứt khoát hơn, và có lẽ, đau lòng hơn rất nhiều. Trần Hạo biết, anh đã tự mình đặt dấu chấm hết cho một chương, không chỉ trong câu chuyện của hai người, mà còn trong giấc mơ đã ám ảnh anh suốt bao năm qua. Anh đã nói, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ, của lời nói đã đến chậm một nhịp.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.