Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 715: Vùi Mình Trong Công Việc, Ám Ảnh Nỗi Đau
Sáng sớm của ngày đầu tiên sau đám cưới Lê An, Trần Hạo bước vào văn phòng của mình tại Tập Đoàn Trần Thịnh. Căn phòng nằm trên tầng bốn mươi lăm của tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, một biểu tượng của quyền lực và sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua tấm kính lớn, đổ một vệt sáng lạnh lẽo lên mặt bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng. Không gian rộng lớn, tối giản nhưng sang trọng, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, toát lên vẻ chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ các phòng ban bên ngoài vọng vào như một điệp khúc bất tận của sự hối hả, hòa cùng tiếng điều hòa không khí rè rè, tạo nên một bản giao hưởng khô khan của cuộc sống đô thị.
Trần Hạo đặt chiếc cặp da xuống, cảm nhận sức nặng quen thuộc của nó trên tay. Đêm qua, anh đã không ngủ. Hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, dù chưa từng thấy tận mắt, vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, ám ảnh hơn bất cứ cơn ác mộng nào. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc ngay trong đêm, nhưng từng con số, từng báo cáo cứ nhảy múa trước mắt anh, biến thành nụ cười của cô, ánh mắt cô, và câu nói "thích thì không đủ" vang vọng như một lời nguyền.
"Phải làm việc... không được nghĩ đến...", anh thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Anh rót cho mình một ly cà phê đen đặc, hương vị đắng ngắt tràn ngập khoang miệng, lan tỏa một chút tỉnh táo muộn màng. Mùi giấy mới từ chồng tài liệu cao ngất ngưởng trên bàn, hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ người chị Nguyệt – thư ký của anh, người vừa đi ngang qua cửa – và mùi kim loại, nhựa mới của các thiết bị điện tử, tất cả đều tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng của nơi đây, nơi mà anh đã chọn để chôn vùi cảm xúc của mình.
Anh ngồi xuống ghế, khởi động máy tính. Màn hình sáng rực chiếu vào khuôn mặt tiều tụy của anh, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt. Anh bắt đầu gõ phím liên tục, những ngón tay di chuyển thoăn thoắt trên bàn phím, tạo ra âm thanh đều đặn, cơ học. Hàng loạt email, báo cáo, dự án hiện ra trước mắt anh. Anh lật giở tài liệu một cách vội vã, cố gắng ép buộc bản thân phải tập trung hoàn toàn vào công việc. Nhưng cứ mỗi khi ánh mắt anh rời khỏi những con chữ, nó lại vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố ồn ào đang bắt đầu một ngày mới, với những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa bầu trời xanh xám. Anh tưởng tượng ra thị trấn ven sông nhỏ bé, nơi Lê An đang ở. Liệu cô có đang hạnh phúc không? Nụ cười của cô hôm nay có rạng rỡ như ánh nắng ban mai không?
Tim anh thắt lại. Anh siết chặt cốc cà phê, cảm nhận hơi nóng bỏng rát qua thành cốc. Cà phê không còn vị gì nữa, chỉ còn vị đắng của nỗi hối hận. Nếu như ngày đó, anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không để "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người, liệu mọi chuyện có khác? Những câu hỏi "nếu như" cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, bào mòn đi chút sức lực cuối cùng của anh. Anh Hạo, người từng là một thiên tài với khả năng tập trung phi thường, giờ đây phải vật lộn với từng dòng chữ, từng con số. Mỗi khi anh cố gắng phân tích một biểu đồ lợi nhuận, tâm trí anh lại vẽ ra hình ảnh bờ sông cũ, nơi những buổi chiều tan học hai đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, nơi những lời hứa vu vơ không thành đã bắt đầu được gieo mầm.
Một tiếng gõ cửa lịch sự vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Vào đi," anh nói, giọng vẫn trầm và khàn.
Chị Nguyệt bước vào, dáng vẻ thanh lịch, mái tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Chị là thư ký riêng của anh, luôn chuyên nghiệp và hiệu quả đến mức đôi khi anh cảm thấy chị là một cỗ máy hoàn hảo. "Anh Hạo, có cuộc họp lúc 9 giờ. Tài liệu đây ạ," chị nói, đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn anh. Giọng chị đều đều, không một chút cảm xúc thừa thãi, nhưng đôi mắt chị thoáng lướt qua vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh.
Anh gật đầu, cầm tập tài liệu lên. Chúng nặng trịch, không chỉ về trọng lượng mà còn về trách nhiệm. "Cảm ơn cô," anh đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể.
Chị Nguyệt khẽ cúi đầu, quay người rời đi. Anh Hạo nhìn theo bóng lưng chị, cảm thấy một sự cô độc xâm chiếm. Anh có tất cả, một sự nghiệp thành công rực rỡ, một đội ngũ nhân viên tận tâm, một đế chế đang ngày càng lớn mạnh. Nhưng anh lại không có cô. Anh không có Lê An. Anh đã chọn con đường này, con đường của thành công và quyền lực, để rồi nhận ra nó không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh. Nỗi đau ấy, như một vết sẹo nhắc nhở anh về giá trị của thời điểm và sự dũng cảm, đang ăn mòn anh từng chút một. Anh biết mình phải mạnh mẽ, phải lý trí, phải tiếp tục xây dựng "bến đỗ" riêng cho bản thân, một "bến đỗ không có Lê An". Nhưng trái tim anh, vẫn phản bội lại lý trí, vẫn không ngừng gọi tên cô trong thầm lặng.
Anh Hạo gập tập tài liệu lại, đặt chúng sang một bên. Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh. Hàng ngàn chiếc xe cộ như những con kiến bò chậm chạp trên đường, hàng ngàn tòa nhà cao vút như những mũi kim chọc thẳng lên trời. Tất cả đều là của anh, là do anh tạo ra, do anh kiểm soát. Nhưng cô ấy, Lê An, người con gái duy nhất anh từng muốn kiểm soát, lại nằm ngoài tầm với của anh, mãi mãi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí khô lạnh của điều hòa, cố gắng xua đi những suy nghĩ yếu đuối. Hôm nay, anh phải là Trần Hạo của Trần Thịnh, không phải Trần Hạo của Lê An.
***
Trong phòng họp chiến lược của Tập Đoàn Trần Thịnh, bầu không khí luôn căng thẳng và chuyên nghiệp, nhưng hôm nay, dường như có một lớp băng giá vô hình bao trùm. Căn phòng hình oval rộng lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh đèn LED trắng sáng, và những chiếc ghế da cao cấp được sắp xếp ngay ngắn. Hệ thống màn hình chiếu lớn hiển thị những biểu đồ phức tạp, những con số khổng lồ, và những dự án tiềm năng. Tiếng slide trình chiếu đều đặn, tiếng máy tính lách cách và những lời nói chuyện rành mạch, dứt khoát vang lên, đôi khi bị ngắt quãng bởi tiếng ho khan hay tiếng bút ký giấy.
Trần Hạo đứng ở vị trí trung tâm, trình bày về một dự án mở rộng thị trường mới. Anh mặc một bộ vest công sở màu xám than, phẳng phiu và lịch lãm, nhưng dáng vẻ của anh lại toát lên một sự mệt mỏi khó che giấu. Giọng anh trầm ấm, rành mạch, từng câu chữ đều logic và sắc bén. Anh phân tích thị trường, đưa ra những dự báo táo bạo nhưng có cơ sở, và đề xuất những chiến lược đầy tham vọng. Về mặt lý trí, anh vẫn là Trần Hạo tài năng, quyết đoán mà mọi người đều biết. Thế nhưng, sự nhiệt huyết, ngọn lửa đam mê từng bùng cháy trong ánh mắt anh khi nói về công việc, dường như đã bị dập tắt, thay vào đó là một vẻ xa xăm, vô định.
Anh Long, cấp trên và cũng là người mentor của Trần Hạo, ngồi đối diện anh ở đầu bàn. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Ông quan sát Trần Hạo một cách tinh tế. Ông nhận thấy những quầng thâm dưới mắt anh, và cách anh đôi khi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi ánh nắng gắt của buổi trưa đang chiếu rọi xuống thành phố. Trần Hạo vẫn rất chuyên nghiệp, nhưng có điều gì đó đã thay đổi. Anh đã mất đi cái hào quang, cái sức hút đặc biệt thường khiến mọi người phải lắng nghe và tin tưởng. Giờ đây, anh giống như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo, hoạt động hiệu quả nhưng thiếu đi linh hồn.
Sau khi Trần Hạo kết thúc phần trình bày, một khoảng lặng ngắn bao trùm căn phòng. Mọi người đều trầm ngâm suy nghĩ trước những dữ liệu ấn tượng mà anh đưa ra.
"Cảm ơn Hạo," Anh Long phá vỡ sự im lặng. Ông dựa lưng vào ghế da, khoanh tay trước ngực. "Kế hoạch rất chi tiết và táo bạo. Nhưng..." Ông dừng lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên Trần Hạo. "Hạo, cậu có vẻ hơi mệt. Mọi thứ ổn chứ?"
Trần Hạo khẽ giật mình. Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực mình. "Vâng, không sao ạ. Chỉ là hơi nhiều việc thôi," anh đáp, giọng nói có chút gượng ép, không tự nhiên như mọi khi. Anh biết mình không thể che giấu hoàn toàn sự mệt mỏi, nhưng anh cũng không muốn ai đó đào sâu vào nỗi đau của mình. Anh đã tự hứa sẽ không để cảm xúc chi phối anh nữa.
Minh, một đồng nghiệp trẻ trung, năng động với vẻ mặt lanh lợi, ngồi cách Trần Hạo vài ghế, thì thầm với người bên cạnh. "Anh Hạo dạo này làm việc năng suất thật, nhưng nhìn anh cứ như người mất hồn vậy." Dù nói nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của phòng họp, lời nói đó vẫn lọt vào tai Trần Hạo, như một nhát dao cứa vào vết thương chưa lành. Anh siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng kìm nén cảm xúc. Anh biết mình không thể sụp đổ ở đây, không thể để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt đồng nghiệp.
Anh Long khẽ nhíu mày khi nghe thấy lời Minh nói, rồi ánh mắt ông quay lại nhìn Trần Hạo một lần nữa. Ông không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ, như thể đã hiểu ra điều gì đó. Ông biết Trần Hạo là một người kiên cường, và sẽ không dễ dàng bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng sự thay đổi trong anh quá rõ ràng để có thể bỏ qua. Nỗi đau này, ông đoán, đã khiến Trần Hạo trở nên lý trí và thực tế hơn, nhưng cũng có thể làm anh khép kín cảm xúc và khó mở lòng hơn. Đây là một sự khởi đầu cho một Trần Hạo mới, một Trần Hạo cô độc, thành đạt nhưng thiếu vắng đi một phần linh hồn.
Trần Hạo cố gắng tập trung vào cuộc thảo luận sau đó, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng. Những con số, những chiến lược bỗng trở nên vô nghĩa. Anh chỉ muốn được ở một mình, để đối mặt với những gì đang giày vò anh. Anh thèm khát sự yên tĩnh, nơi anh có thể cho phép bản thân yếu mềm, dù chỉ trong chốc lát. Anh biết mình đang gồng mình lên, đang chiến đấu một trận chiến nội tâm mà không ai có thể nhìn thấy, không ai có thể giúp đỡ. Cảm giác đau thắt trong lồng ngực anh ngày càng rõ rệt, như một lời nhắc nhở không ngừng về một tình yêu đã "chậm một nhịp", về một Lê An đã thuộc về người khác. Anh chỉ có thể dựa vào sự chai sạn trên lòng bàn tay mình để cảm nhận một chút thực tại, một chút sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.
***
Khi những ánh đèn vàng đầu tiên của thành phố bắt đầu len lỏi qua màn đêm, Trần Hạo đã tìm đến sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Đây là nơi anh thường lui tới khi cần sự yên tĩnh, khi cần thoát khỏi sự ngột ngạt của văn phòng và áp lực công việc. Không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, được bao bọc bởi hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Gió mạnh rít lên, thổi tung mái tóc anh, mang theo mùi không khí cao, mùi kim loại và cả mùi khói bụi đặc trưng của thành phố. Trời se lạnh, cái lạnh thấm vào da thịt, nhưng không thể lạnh bằng cái giá băng trong lòng anh.
Anh đứng tựa vào lan can kính, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh sáng nhỏ li ti lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục và mê hoặc. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, hòa lẫn với tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại mang một vẻ cô đơn lạ thường.
Trần Hạo nhắm nghiền mắt lại. Anh đã cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới suốt cả ngày, nhưng giờ đây, khi không còn gì để che giấu, nó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, sắc nét đến từng chi tiết. Anh thấy Lê An mỉm cười, nụ cười hạnh phúc, rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy. Anh nghe thấy tiếng chuông nhà thờ, tiếng chúc phúc, tiếng cười nói của mọi người. Tất cả đều là những điều anh đã không thể mang lại cho cô.
"Lê An... em có hạnh phúc không?" anh thì thầm, giọng nói bị gió cuốn đi. "Anh đã sai rồi... sai thật rồi." Nỗi đau và sự hối hận bùng lên mạnh mẽ, như một cơn sóng dữ dội đánh úp lấy anh. Anh nắm chặt tay vào lan can kính, các khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết. Cảm giác lạnh lẽo của kính truyền qua lòng bàn tay anh, nhưng nó không thể làm dịu đi ngọn lửa thiêu đốt trong tim anh.
Anh nhớ lại lời nói của Lê An bên bờ sông cũ: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Câu nói ấy, như một vết sẹo nhắc nhở anh về giá trị của thời điểm và sự dũng cảm, đã khắc sâu vào tâm khảm anh. "Thích thì không đủ. Phải rồi," anh lặp lại, giọng đầy cay đắng. "Anh đã không đủ dũng khí, không đủ mạnh mẽ để giữ em lại." Anh đã để "lời nói không thành" chôn vùi tình yêu của mình, đã để "khoảng cách vô hình" trở thành vực thẳm không thể vượt qua.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống gò má anh, chảy dài trên khuôn mặt tiều tụy, rồi biến mất trong gió lạnh. Anh nhanh chóng lau đi, không muốn thừa nhận sự yếu đuối của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào đường chân trời, nơi những ánh đèn thành phố trải dài vô tận.
Nỗi đau này sẽ là vết sẹo không thể lành trong trái tim Trần Hạo, ảnh hưởng đến cách anh nhìn nhận tình yêu và hạnh phúc trong tương lai, khiến anh trở nên cảnh giác và khó mở lòng hơn. Anh sẽ trở thành một người nghiện công việc, dùng sự nghiệp để lấp đầy khoảng trống tình cảm, dẫn đến những thành công lớn nhưng cũng khiến anh cô độc và xa cách hơn trong các mối quan hệ cá nhân. Anh Long đã nhận ra điều đó, và có thể đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ mentor-mentee sâu sắc hơn, nơi Anh Long sẽ cố gắng giúp Trần Hạo đối mặt với cảm xúc của mình, dù anh có muốn hay không.
Trần Hạo đứng đó, một mình giữa mênh mông gió và ánh đèn. Anh biết con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, nhưng anh sẽ bước đi, với tất cả sự lạnh lùng và lý trí mà anh đã tự tôi luyện. Anh sẽ sống, không phải để quên đi Lê An, mà để mang theo cô trong một góc khuất của trái tim, như một bài học đắt giá về một tình yêu đã "chậm một nhịp". Cơn gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá của một tương lai không có cô, một tương lai mà anh phải tự mình định đoạt, một mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.